Độc Chất Thầm Lặng
Cơn mưa rào mùa hạ rốt cuộc cũng ngớt lúc ba giờ sáng, để lại bầu không khí ẩm ướt, nhớp nháp bám vào từng khe gạch vỡ của khu tập thể cũ Thành Công. Mùi sơn đỏ nồng nặc pha lẫn mắm tôm và hóa chất tẩy rửa bẩn thỉu vẫn lởn vởn ngoài hành lang tầng bốn, luồn qua khe cửa sắt như một bóng ma dai dẳng. Vũ Phương Nam đứng tựa lưng vào mảng tường chưa bị vệt sơn loang tới, đôi mắt anh đỏ ngầu vì thiếu ngủ. Dưới gấu quần kaki của anh, vệt nước bẩn xám xịt từ hiện trường tạt sơn vẫn chưa khô hẳn, bốc lên mùi hôi thối khiến lồng ngực anh thắt lại.
Lê Gia Huy cẩn thận nút chặt ống nghiệm thủy tinh chứa mẫu sơn đỏ vừa thu thập, cất vào ngăn phụ của chiếc cặp da bò. Anh ngước nhìn Nam, giọng trầm thấp nhưng đanh thép: “Bác gái tạm thời đã an toàn trong phòng hồi sức tích cực dưới bệnh viện quận. Nhưng Nam này, cậu phải tỉnh táo. Đòn tạt sơn này không đơn thuần là đòi nợ bẩn. Thằng Hải và băng nhóm Bảy Sẹo đang muốn bẻ gãy ý chí của cậu, ép cậu phải giao nộp chiếc USB và cuốn sổ tay của cha cậu.”
Nam khẽ siết chặt quai chiếc cặp da cũ sờn của người cha quá cố – nhà giáo Vũ Hoài Nam. Chiếc cặp da như một thánh vật, một mỏ neo tinh thần duy nhất giữ anh lại trước bờ vực của sự sụp đổ. “Tôi biết,” Nam khàn giọng nói, từng chữ như rặn ra từ cổ họng khô khốc. “Chúng đã phong tỏa tài khoản lương của tôi, đẩy mẹ tôi vào phòng cấp cứu, giờ lại bôi nhọ danh dự gia đình tôi ngay tại khu tập thể này. Nhưng tôi không thể đầu hàng. Nếu tôi buông tay lúc này, cụ Đàn sẽ mất tất cả.”
Đột nhiên, một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng Nam. Hình ảnh ngôi nhà Pháp cổ số 22 Hàng Bạc hiện lên trong tâm trí anh. Rồi đến chữ ký run rẩy, đứt quãng tột độ của cụ Đàn ở trang cuối bản hợp đồng thế chấp bẫy nợ “An Dưỡng Phú Quý” mà anh đã soi dưới ánh đèn huỳnh quang tối hôm trước. Và cuối cùng, lọ thuốc bổ não thủy tinh màu nâu sẫm không nhãn mác kiểm định y tế nằm im lìm trên bàn trà gỗ lim nhà cụ...
Mùi hóa chất hắc nhẹ, ngai ngái từ lọ thuốc đó bỗng chốc dội lại trong ký ức khứu giác của Nam một cách rõ rệt.
“Không ổn rồi,” Nam lẩm bẩm, đôi mắt chợt trợn trừng. “Anh Huy, lọ thuốc bổ trên bàn cụ Đàn... có gì đó rất bất thường. Chữ ký của cụ run rẩy không phải vì tuổi già. Cụ đang bị đầu độc!”
Không kịp giải thích thêm, Nam lao xuống cầu thang bộ của khu tập thể như một mũi tên. Huy vội vã chạy theo sau, tiếng giày da nện xuống bậc bê tông vang lên dồn dập. Ra đến sân chung, Nam lập tức rút chiếc điện thoại Nokia cổ ra bấm gọi khẩn cấp cho Trần Đình Trọng – gã bạn nối khố lái xe ôm công nghệ của mình.
“Trọng! Đến ngay số 22 Hàng Bạc! Cứu cụ Đàn!”
Nửa tiếng sau, tiếng động cơ chiếc xe Wave cũ của Trọng gầm rú xé toạc màn sương mù ẩm ướt của phố cổ Hà Nội. Nam nhảy xuống xe ngay trước cửa ngôi nhà sơn vàng cổ kính. Cánh cổng gỗ then cài truyền thống đóng im lìm, không một bóng người qua lại. Không gian yên ắng đến rợn người. Nam điên cuồng đập cửa sắt, tiếng kim loại va chạm chan chát vang vọng khắp con ngõ hẹp Hàng Bạc.
“Cụ Đàn ơi! Cụ Đàn! Mở cửa cho cháu!”
Không có tiếng trả lời. Chỉ có tiếng gió rít qua kẽ lá của cây lộc vừng cổ thụ trong sân. Trọng xe ôm nhìn quanh, nét mặt bặm trợn chợt trở nên nghiêm trọng: “Nam, cửa sau ngõ hẻm nhà cụ có một lối thông nhỏ qua bức tường gạch vách đất đang giải tỏa. Để tao trèo vào!”
Trọng thoăn thoắt bám vào bờ tường gạch bong tróc, nhón chân nhảy tót vào trong sân. Chỉ chưa đầy hai phút sau, tiếng then cửa gỗ lạch cạch vang lên bên trong. Cánh cổng chính mở ra, gương mặt Trọng tái mét dưới ánh sáng lờ mờ của bình minh: “Nam... cụ Đàn... cụ Đàn nằm gục ở bếp rồi!”
Nam lao vào như một gã điên. Giữa căn bếp nhỏ sực mùi ẩm mốc và tro than, cụ bà Nguyễn Thị Đàn nằm nghiêng trên nền gạch bát tràng lạnh ngắt. Gương mặt cụ nhợt nhạt, hơi thở yếu ớt, đứt quãng. Gần chỗ cụ nằm, lọ thuốc bổ thủy tinh màu nâu sẫm đã bị rơi, đổ ra một vài viên thuốc màu vàng nhạt và một thứ chất lỏng màu hổ phách bốc lên mùi hóa chất hắc ngai ngái – thứ mùi giống hệt như Nam đã ngửi thấy hôm trước.
“Cụ ơi! Cụ Đàn!” Nam quỳ sụp xuống, run rẩy đỡ lấy thân hình nhỏ nhắn, nhẹ bẫng của cụ. Người cụ lạnh ngắt, đôi mắt nhắm nghiền, hoàn toàn mất đi ý thức.
“Bế cụ lên xe tao ngay! Ra bệnh viện quận!” Trọng hét lớn, gạt chân chống chiếc xe Wave.
Nam bế xốc cụ Đàn ra ngoài ngõ, ôm chặt cụ ngồi phía sau xe máy của Trọng. Chiếc xe Wave phóng điên cuồng qua các ngã tư phố cổ, luồn lách qua những gánh hàng hoa sáng sớm, hướng thẳng về phía Bệnh viện Đa khoa Quận Hoàn Kiếm trên phố Triệu Quốc Đạt.
***
Khoa Cấp cứu của Bệnh viện Đa khoa Quận Hoàn Kiếm sáng sớm ngột ngạt mùi thuốc sát trùng và tiếng còi xe cứu thương rú vang liên hồi. Nam bế cụ Đàn lao qua cánh cửa kính tự động, miệng hét lớn cầu cứu.
“Cấp cứu! Có người ngộ độc!”
Ngay lập tức, một chiếc cáng thương được đẩy ra. Bác sĩ Hoàng Linh – nữ bác sĩ nội trú trực ca đêm, mái tóc buộc gọn sau gáy, gương mặt thanh tú nhưng nghiêm nghị dưới chiếc khẩu trang y tế – nhanh nhẹn bước lại. Cô kiểm tra đồng tử và mạch của cụ Đàn, rồi quay sang nhìn Nam với ánh mắt sắc lẹm, đầy cảnh giác.
Linh nhìn quét qua trang phục của Nam. Chiếc áo sơ mi trắng của anh dính đầy những vệt sơn đỏ lòm như máu khô bết lại từ đêm qua, gương mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu, tay găm găm cầm một lọ thuốc thủy tinh màu nâu sẫm không nhãn mác. Trông anh không khác gì một kẻ giang hồ vừa tham gia vào một cuộc thanh toán đẫm máu.
“Anh là gì của bệnh nhân?” Linh chất vấn bằng giọng lạnh lùng, dứt khoát. “Tại sao cụ lại rơi vào trạng thái hôn mê sâu thế này? Quần áo anh dính thứ gì đỏ như máu kia?”
“Tôi... tôi là Vũ Phương Nam, chuyên viên thẩm định của ngân hàng ABBank. Tôi là người quen của cụ Đàn,” Nam thở dốc, giọng run lên vì lo sợ. “Cụ Đàn sống neo đơn một mình. Tôi phát hiện cụ ngất xỉu ở nhà bếp. Đây... đây là lọ thuốc bổ mà nhân viên ngân hàng khác đã mang tặng cụ uống hàng ngày. Chắc chắn cụ bị ngộ độc thứ này!”
Linh giật lấy lọ thuốc từ tay Nam, khẽ mở nắp ngửi thử. Chân mày cô nhíu chặt lại khi ngửi thấy mùi hắc ngai ngái của hóa chất. Cô nhìn Nam từ đầu đến chân, sự nghi ngờ trong mắt không hề giảm bớt, ngược lại càng tăng lên: “Chuyên viên ngân hàng? Người quen? Một bà cụ neo đơn sống trong ngôi nhà cổ trị giá triệu đô ở phố cổ bỗng dưng ngộ độc một loại thuốc lạ không nhãn mác, còn anh – người tự xưng là nhân viên ngân hàng tử tế – lại xuất hiện với bộ dạng dính đầy sơn đỏ thế này? Có đúng là anh đưa cụ đi cấp cứu, hay anh đang cố tình cho cụ uống thuốc quá liều để ép cụ ký giấy tờ chuyển nhượng đất đai?”
Lời buộc tội đột ngột của Linh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt Nam. Anh sững sờ, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trọng xe ôm đứng bên cạnh định lao vào phân bua liền bị Nam giữ lại.
Nam hít một hơi thật sâu để lấy lại sự bình tĩnh tối thiểu. Anh biết, trong mắt một bác sĩ cấp cứu dạn dày kinh nghiệm như Linh, hiện trường và bộ dạng của anh lúc này quá mức khả nghi. Nếu anh không xóa bỏ được sự nghi ngờ của cô, cô sẽ báo công an trực bệnh viện và cụ Đàn sẽ lập tức bị cách ly khỏi anh, tạo cơ hội cho người của ngân hàng ập đến tẩu tán chứng cứ.
Nam đặt chiếc cặp da cũ sờn của cha lên chiếc bàn inox cạnh phòng cấp cứu, mở khóa kéo. Anh cẩn thận rút ra bản sao hợp đồng thế chấp bẫy nợ “An Dưỡng Phú Quý” của cụ Đàn mà anh đã quét lọc màu đỏ hôm trước.
“Bác sĩ Linh, xin cô hãy nhìn vào đây,” Nam nói, giọng điệu chuyển sang sự điềm tĩnh, chuyên nghiệp của một chuyên viên thẩm định cấp cao. Anh chỉ ngón tay vào trang phụ lục hợp đồng đã được phóng to. “Đây là bản sao hợp đồng thế chấp ngôi nhà số 22 Hàng Bạc của cụ Đàn. Ngôi nhà trị giá thực tế hơn năm mươi tỷ đồng, nhưng phòng định giá của chúng tôi đã dìm xuống chỉ còn mười tỷ. Và đây, Điều khoản 15.4 in bằng mực xám nhạt cỡ chữ 6pt ở trang phụ lục: ‘Trong trường hợp bên thế chấp mất năng lực hành vi dân sự hoặc nằm viện điều trị liên tục quá 30 ngày, quyền quản lý và định đoạt tài sản thế chấp sẽ tự động chuyển giao hoàn toàn cho bên nhận thế chấp mà không cần sự đồng ý của người giám hộ’.”
Linh khẽ biến sắc. Cô là bác sĩ thần kinh, từng tiếp xúc với không ít vụ tranh chấp tài sản của người già bị suy giảm trí tuệ, nhưng chưa bao giờ thấy một cái bẫy tài chính tinh vi và tàn nhẫn đến mức này.
Nam tiếp tục dồn dập đưa ra lập luận: “Mẹ tôi hiện cũng đang nằm điều trị tai biến ở ngay phòng hồi sức tích cực bên kia hành lang vì bị giang hồ tạt sơn đỏ khủng bố tinh thần đêm qua để cướp đống hồ sơ này. Vết sơn trên người tôi chính là bằng chứng! Bọn chúng muốn cụ Đàn phải rơi vào trạng thái hôn mê hoặc mất trí nhớ tạm thời để đưa cụ vào Viện dưỡng lão Thiên Đường Sóc Sơn, kích hoạt Điều khoản 15.4 nhằm siết nhà hợp pháp. Lọ thuốc bổ kia chính là công cụ của chúng!”
Sự chân thành tột độ, nỗi đau xót cho người mẹ đang nằm viện, và những lập luận tài chính sắc bén, logic của Nam đã tạo nên một sức thuyết phục khủng khiếp. Ánh mắt nghi kỵ của Linh bắt đầu dao động. Cô nhìn bản hợp đồng, nhìn chiếc cặp da cũ sờn của người cha quá cố mà Nam đang ghì chặt như sinh mệnh, rồi nhìn vào đôi mắt đỏ ngầu nhưng kiên định của anh.
“Đưa bệnh nhân vào phòng rửa ruột khẩn cấp!” Linh quay sang ra lệnh cho các điều dưỡng. “Lấy mẫu máu của cụ gửi ngay xuống phòng xét nghiệm độc chất. Yêu cầu làm xét nghiệm định lượng độc chất nhóm an thần và an thần mạnh ngay lập tức. Làm nhanh lên!”
Cánh cửa phòng cấp cứu đặc biệt khép lại. Nam ngồi sụp xuống hàng ghế chờ, hai bàn tay đan chặt vào nhau, cầu nguyện cho cụ Đàn vượt qua cơn nguy kịch. Trọng xe ôm vỗ mạnh vào vai anh: “Yên tâm đi Nam, cụ Đàn ăn ở hiền lành, trời Phật sẽ che chở. Còn thằng Hải bẩn thỉu kia, tao thề sẽ không để yên cho nó.”
Khoảng một tiếng sau, cánh cửa phòng cấp cứu mở ra. Bác sĩ Hoàng Linh bước ra ngoài, trên tay cầm một tờ kết quả xét nghiệm máu còn thơm mùi mực in. Gương mặt cô xám xịt, đôi mắt toát lên sự kinh hoàng và phẫn nộ tột độ.
Cô đi thẳng về phía Nam, kéo anh vào góc khuất của hành lang bệnh viện, nơi không có camera giám sát. Linh giơ lọ thuốc bổ thủy tinh màu nâu sẫm lên, sắc mặt nghiêm trọng nói với Nam:
“Đây không phải tai biến y khoa. Ai đó đang cố tình làm tê liệt hệ thần kinh của cụ.”
Nam nín thở: “Kết quả thế nào hả bác sĩ?”
“Hàm lượng Haloperidol trong máu của cụ Đàn vượt ngưỡng an toàn gấp mười lần,” Linh hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu, nhưng từng lời nói của cô đều nặng tựa ngàn cân. “Haloperidol là thuốc an thần cực mạnh, chỉ được sử dụng dưới sự chỉ định nghiêm ngặt của bác sĩ chuyên khoa tâm thần cho các bệnh nhân bị hoang tưởng nặng hoặc tâm thần phân liệt. Đối với một người già bảy mươi lăm tuổi như cụ Đàn, việc uống liều lượng lớn Haloperidol hàng ngày trộn lẫn trong thuốc bổ sẽ gây ra tình trạng suy giảm trí nhớ nghiêm trọng, lờ đờ, mất phương hướng, và cuối cùng là rơi vào trạng thái hôn mê sâu giống như đột quỵ.”
Đôi mắt Linh rực lên ngọn lửa chính nghĩa của một người thầy thuốc bị chà đạp y đức: “Chúng đang đầu độc cụ một cách thầm lặng để biến cụ thành một kẻ mất năng lực hành vi dân sự hoàn toàn. Thứ độc chất này bẻ gãy hệ thần kinh của cụ, hợp thức hóa đống giấy tờ bẫy nợ bẩn thỉu của ngân hàng các anh!”
Nam siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu lên răng rắc. Chân tướng tàn nhẫn đã lộ ra dưới ánh sáng của y khoa độc chất học. Đúng như anh dự đoán, gói “An Dưỡng Phú Quý” thực chất là một đường dây tội phạm giết người không dao, cướp nhà không để lại dấu vết.
“Bác sĩ Linh,” Nam nhìn thẳng vào mắt cô, giọng đầy khẩn thiết. “Tôi cầu xin cô hãy giúp tôi bảo vệ cụ Đàn. Người của ngân hàng và viện dưỡng lão bẩn kia chắc chắn sẽ sớm tìm đến đây để chuyển viện cho cụ hòng tiêu hủy chứng cứ xét nghiệm máu. Chúng ta phải giữ lại mẫu máu và lọ thuốc này làm bằng chứng pháp lý trước tòa!”
Linh khẽ gật đầu, sự kiên quyết hiện rõ trên gương mặt thanh tú: “Mẫu máu tươi của cụ Đàn và lọ thuốc này tôi sẽ trực tiếp niêm phong và cất giữ trong tủ bảo mật của khoa Độc chất. Ban giám đốc bệnh viện cũng không có quyền đụng vào nếu không có lệnh của cơ quan điều tra cấp thành phố. Tôi sẽ đứng về phía anh để bảo vệ cụ.”
Ngay lúc đó, từ phía sảnh chính của khoa cấp cứu, tiếng bước chân dồn dập của một nhóm người vang lên. Nam khẽ nghiêng đầu nhìn qua khe cửa kính hành lang.
Phạm Thanh Thảo – cô nàng RM bảnh bao sực nức nước hoa Chanel của ABBank Hoàn Kiếm – đang dẫn theo hai gã đàn ông mặc đồ đen lảng vảng quanh quầy tiếp đón bệnh nhân, dáo dác tìm kiếm phòng bệnh của cụ Đàn.
Áp lực mới lại đè nặng lên vai Nam. Cuộc chiến bảo vệ cụ Đàn và ngôi nhà di sản số 22 Hàng Bạc vừa bước sang một khúc quanh mới, nguy hiểm và nghẹt thở hơn bao giờ hết.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!