Nhạc nềnPowder_Snow

Vết Sơn Màu Máu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

“Alo, anh Nam nhà bác Mai đấy phải không ạ? Anh đến đóng tạm ứng viện phí đợt hai ngay nhé. Bác sĩ vừa chỉ định xét nghiệm chuyên sâu và điều chỉnh phác đồ hồi sức tích cực, nếu không đóng tiền trước ba giờ chiều nay, hệ thống sẽ tự động đình chỉ đơn thuốc đặc trị...”


Tiếng cô y tá trực khoa cấp cứu vang lên bên kia đầu dây điện thoại, dứt khoát và lạnh lùng như một bản án tử hình treo lơ lửng. Nam đứng chết lặng giữa con ngõ nhỏ cạnh cổng sau chi nhánh ABBank Hoàn Kiếm. Cái nắng trưa gay gắt của Hà Nội đổ xuống đầu anh bỏng rát, nhưng toàn thân anh lại lạnh toát. Mồ hôi hột túa ra, thấm đẫm chiếc áo sơ mi trắng đã nhăn nhúm sau một buổi sáng giông bão.


Anh siết chặt chiếc cặp da cũ sờn góc của người cha quá cố vào lồng ngực. Bên trong chiếc cặp ấy là những ghi chép nghiệp vụ bẩn của Trần Thế Hải và chiếc USB chứa bản quét hợp đồng bẫy nợ đã lọc màu của cụ Đàn. Chúng là vũ khí độc nhất giúp anh đấu tranh, nhưng lúc này, chúng không thể đẻ ra tiền mặt. Tài khoản lương của anh – nơi lưu giữ hơn một trăm triệu đồng tích lũy suốt năm năm qua – đã bị phong tỏa hoàn toàn về con số không tròn trĩnh. Hải đã triệt hạ nguồn sống của anh một cách tàn nhẫn nhất.


“Vâng... tôi biết rồi. Tôi sẽ đến ngay,” Nam khàn giọng trả lời rồi cúp máy.


Anh nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Ba giờ chiều. Anh chỉ còn chưa đầy hai tiếng đồng hồ. Trong đầu Nam hiện lên gương mặt gầy guộc, nhợt nhạt của mẹ trên giường bệnh cứu chữa tai biến. Anh không thể gục ngã lúc này. Nam quyết định chạy thẳng đến chợ Thành Công.


Chợ Thành Công buổi trưa oi ả và ngột ngạt. Mùi cá tôm, mùi rau củ héo dưới nắng hè tạo nên một bầu không khí đặc quánh. Nam len lỏi qua những lối đi hẹp, ẩm ướt hướng về phía sạp rau của bà Nguyễn Thị Liên – bác dâu của anh. Bà Liên đang bận rộn cân rau cho khách, gương mặt phúc hậu tròn trịa nhạt nhòa mồ hôi, da ngăm đen vì sương gió.


“Bác Liên...” Nam gọi khẽ, giọng anh lạc đi.


Bà Liên ngước lên, thấy cháu trai mặt mũi nhợt nhạt, áo quần xộc xệch thì giật mình. Bà vội vã đưa túi rau cho khách rồi kéo Nam vào góc sạp: “Nam? Sao thế này con? Mặt mũi như mất hồn thế kia? Mẹ con có chuyện gì à?”


“Mẹ con... bệnh viện yêu cầu đóng tạm ứng đợt hai gấp trước ba giờ chiều, nếu không họ sẽ cắt thuốc đặc trị,” Nam cúi đầu, giọng nghẹn lại vì xấu hổ và bất lực. “Tài khoản của con gặp sự cố bị khóa khẩn cấp... Con... con muốn hỏi mượn bác mười lăm triệu. Qua đợt này con nhất định sẽ trả lại đầy đủ.”


Bà Liên nghe vậy, không một lời trách móc hay nghi ngờ. Bà bộc trực, khẩu xà tâm phật, miệng thì cằn nhằn về cái bệnh viện hút máu người nhưng tay đã nhanh nhẹn kéo chiếc túi đeo hông đựng tiền lẻ sờn góc ra. Bà lôi ra một xấp tiền polymer mệnh giá năm trăm nghìn còn sực mùi mồ hôi và nước mưa, đếm nhanh rồi nhét vào tay Nam: “Đây, mười lăm triệu đủ cả. Cầm lấy mà chạy ngay vào viện! Tiền nong tính sau, cứu người là quan trọng nhất. Khổ thân cái Mai, sao tai ương cứ đổ xuống đầu nó thế không biết!”


“Con cảm ơn bác... con sẽ trả lại bác sớm nhất,” Nam cúi đầu sâu, nước mắt suýt trào ra. Sự hào sảng, tình nghĩa ruột thịt bình dị của người bác dâu nghèo như một dòng nước mát dội vào tâm hồn đang khô héo của anh.


Nam chạy như bay đến bệnh viện quận Hoàn Kiếm, kịp thời nộp tiền tạm ứng trước thời hạn quy định mười lăm phút. Nhìn qua khe cửa kính phòng hồi sức tích cực, thấy mẹ Mai đang nằm truyền dịch, nhịp tim trên máy monitor đã ổn định hơn, Nam mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.


Đến cuối chiều, sau khi bác sĩ thông báo tình trạng của bà Mai đã tạm thời ổn định và có thể về nhà điều trị ngoại trú bằng thuốc đặc trị để giảm chi phí nằm viện, Nam quyết định đưa mẹ về căn hộ tập thể cũ Thành Công. Anh thuê một chiếc xe taxi, cẩn thận bế mẹ lên tầng bốn của khu tập thể cũ kỹ rêu phong.


Khu tập thể Thành Công được xây dựng từ những năm 1980, những bức tường vàng ố, bong tróc từng mảng lớn lộ ra lớp gạch vỡ bên trong. Hành lang chung tối tăm, chằng chịt những đường dây điện như mạng nhện khổng lồ. Căn hộ nhỏ của gia đình Nam nằm ở cuối hành lang tầng bốn, không gian ấm cúng, giản dị nhưng ngập tràn sách vở của người cha quá cố.


Nam đỡ mẹ nằm xuống chiếc giường đơn quen thuộc. Bà Mai nhìn con trai, đôi mắt hiền từ nhưng đượm buồn khẽ nheo lại: “Nam này... công việc ở ngân hàng của con vẫn tốt chứ? Mẹ thấy con dạo này gầy đi nhiều quá. Có chuyện gì thì phải bảo mẹ, đừng có giấu.”


Nam khẽ cười, nắm lấy bàn tay gầy guộc của mẹ, nói dối để bà yên lòng: “Công việc của con vẫn tốt lắm mẹ ạ. Cuối quý nên hồ sơ hơi nhiều một chút thôi. Mẹ cứ yên tâm nghỉ ngơi, uống thuốc đúng giờ là con vui rồi.”


Bà Mai thở dài, chỉ tay vào bức di ảnh của người chồng quá cố Vũ Hoài Nam treo trên bức tường đối diện: “Nhớ lời cha dạy nha con. Nhà mình nghèo, nhưng phải giữ lấy cái danh tự trọng. Thà ăn cơm rau vượt qua gian khổ, chứ quyết không được nhận một đồng tiền bất chính, không được làm điều gì hổ thẹn với lương tâm.”


“Con nhớ rồi mẹ,” Nam nghẹn ngào, anh quay mặt đi để tránh mẹ nhìn thấy những giọt nước mắt đang chực trào ra. Lời dạy của cha như một chiếc mỏ neo giữ chặt anh lại trước vực sâu của sự thỏa hiệp.


Đêm dần buông xuống khu tập thể cũ. Cơn mưa rào mùa hạ bất ngờ đổ xuống Hà Nội, tiếng nước mưa gõ liên hồi vào những mái tôn rỉ sét tạo nên một thứ âm thanh hỗn loạn, lạnh lẽo. Nam ngồi bên bàn làm việc dưới ánh đèn tuýp mờ nhạt, mở chiếc cặp da cũ của cha ra, vuốt ve cuốn sổ tay ghi chép nghiệp vụ bẩn của chi nhánh ABBank Hoàn Kiếm. Anh biết, Hải sẽ không để yên cho anh sau khi anh từ chối ký duyệt tờ trình giải ngân khống số 22 nhà cụ Đàn.


Nửa đêm. Tiếng mưa rơi ngoài trời mỗi lúc một nặng hạt. Cả khu tập thể chìm vào giấc ngủ tĩnh lặng.


Đột ngột, tiếng bước chân dồn dập, nặng nề vang lên từ phía cầu thang bê tông hẹp. Tiếng bước chân tiến gần về phía cuối hành lang tầng bốn, dừng lại ngay trước cửa căn hộ của Nam.


“Xoẹt! Xoẹt!”


Tiếng chất lỏng bắn mạnh vào cánh cửa sắt và tường hành lang vang lên ghê rợn. Ngay sau đó, một mùi hóa chất nồng nặc pha lẫn mùi mắm tôm thối rửa, mùi chất thải bẩn thỉu xộc thẳng qua khe cửa, tràn vào trong nhà. Mùi hôi thối nồng nặc, tanh tưởi đến mức nghẹt thở.


“Đoàng! Đoàng! Đoàng!”


Tiếng đập cửa sắt dữ dội bằng vật cứng vang lên như sấm sét giữa đêm khuya. Tiếng kim loại va chạm chan chát khiến cả căn hộ nhỏ rung chuyển.


“Thằng Nam! Trả nợ đi con chó! Mày còn cứng đầu giữ tài liệu thì cả nhà mày không có đất chôn đâu!” Một giọng nói thô thiển, hung hãn gào thét qua khe cửa, kèm theo tiếng cười hô hố đầy thách thức.


Nam bật dậy như một chiếc lò xo. Anh lập tức với lấy chiếc gậy gỗ cũ của cha để góc nhà, lao ra cửa.


“Cạch!”


Nam giật mạnh then cửa sắt xông ra ngoài hành lang. Nhưng dưới ánh đèn hành lang flickering vàng vọt, anh chỉ kịp nhìn thấy hai bóng người mặc áo mưa đen, đội mũ bảo hiểm kín mít đang lao xuống cầu thang bộ với tốc độ cực nhanh.


Nam điên cuồng đuổi theo. Bàn chân trần của anh nện xuống những bậc thang bê tông lạnh lẽo, ẩm ướt đầy rác rưởi. Anh đuổi xuống đến sân tập thể tầng trệt thì tiếng động cơ xe máy gầm rú đã vang lên dữ dội. Hai tên côn đồ nhảy lên chiếc xe Wave không biển số, rú ga lao vút ra ngoài ngõ tối tăm của khu tập thể, biến mất vào màn mưa trắng xóa.


Nam đứng trơ trọi giữa sân tập thể dưới cơn mưa tầm tã. Nước mưa lạnh buốt dội xuống đầu anh, nhưng lồng ngực anh lại bùng lên một ngọn lửa căm phẫn tột độ. Anh quay lại, lững thững đi ngược lên tầng bốn.


Cảnh tượng trước mắt khiến Nam rụng rời tay chân. Cánh cửa sắt căn hộ nhỏ của anh và mảng tường xung quanh bị tạt đầy một thứ sơn đỏ lòm như máu tươi, trộn lẫn với chất thải bẩn thỉu và mắm tôm. Những vệt sơn đỏ sền sệt, tanh hôi đang từ từ chảy dài xuống sàn nhà, trông như những dòng máu đang rỉ ra từ một vết thương chí mạng. Chữ “TRẢ NỢ” được viết nguệch ngoạc bằng sơn đỏ chói ngay giữa cửa gỗ bên trong.


Mùi hóa chất và chất thải bẩn thỉu nồng nặc xộc thẳng vào mũi, khiến Nam buồn nôn. Tiếng đập cửa ầm ĩ lúc nãy đã làm kinh động cả khu tập thể. Một vài cánh cửa gỗ của các căn hộ lân cận khẽ hé mở, những ánh mắt lấm lét, e dè nhìn ra. Nhưng ngay khi nhìn thấy vết sơn đỏ như máu và ngửi thấy mùi hôi thối, họ lập tức đóng sầm cửa lại, cài then chặt chẽ. Sự im lặng đồng lõa và sợ hãi bao trùm lên hành lang tối tăm.


“Nam... có chuyện gì thế con?”


Tiếng nói run rẩy của bà Nguyễn Thị Mai vang lên từ phía sau. Nam quay lại, thấy mẹ đang bám chặt vào thành cửa gỗ, gương mặt bà trắng bệch không còn một giọt máu. Đôi mắt bà trợn trừng nhìn vào vệt sơn đỏ lòm như máu trên cửa, rồi nhìn xuống đống chất thải hôi thối dưới chân.


Bà Mai là một giáo viên hưu trí, cả đời sống thanh bạch, tự trọng. Sự nhục nhã, bẩn thỉu này là một cú sốc tinh thần quá lớn vượt quá giới hạn chịu đựng của bà. Lồng ngực bà phập phồng dữ dội, hơi thở đứt quãng.


“Mẹ! Mẹ đừng nhìn! Vào trong nhà đi mẹ!” Nam hốt hoảng lao lại, định che mắt mẹ.


Nhưng đã quá muộn. Bà Mai khẽ rên lên một tiếng, một tay ôm chặt lấy lồng ngực trái, gương mặt co rúm lại vì đau đớn. Đôi mắt bà mờ đục đi, toàn thân bà đổ sụp xuống như một thân cây bị đứt gốc.


“Mẹ! Mẹ ơi!” Nam hét lên, anh kịp thời đỡ lấy thân hình gầy guộc của mẹ trước khi bà ngã xuống nền đất bẩn thỉu.


Nam bế xốc mẹ vào trong nhà, đặt bà nằm xuống giường. Trán bà Mai nóng hổi, nhưng chân tay lại lạnh ngắt, miệng méo xệch đi, không thể phát ra thành tiếng. Cơn tăng huyết áp đột ngột đã kích hoạt một cơn đột quỵ khẩn cấp.


Nam run rẩy bấm điện thoại gọi xe cấp cứu 115. Tiếng còi xe cứu thương rú vang cả khu tập thể Thành Công giữa đêm mưa bão, đưa bà Mai quay trở lại bệnh viện quận Hoàn Kiếm trong tình trạng nguy kịch.


Khoảng hai giờ sáng, tại hành lang bệnh viện quận Hoàn Kiếm. Ánh đèn neon trắng lạnh lẽo chiếu xuống nền gạch đá hoa sáng loáng. Nam ngồi gục đầu trên hàng ghế chờ trước phòng cấp cứu, hai bàn tay đan chặt vào nhau, móng tay cắm sâu vào da thịt đến rớm máu. Quần áo anh vẫn còn dính những vệt sơn đỏ sẫm và mùi hôi thối nồng nặc chưa kịp tẩy rửa. Anh dằn vặt tột cùng. Sự chính trực của anh, lý tưởng bảo vệ cụ Đàn của anh, cuối cùng lại đẩy người mẹ vô tội vào con đường chết.


“Cậu là Vũ Phương Nam?”


Một giọng nói trầm ấm, dứt khoát vang lên cắt ngang nỗi tuyệt vọng của Nam.


Nam ngước đầu lên. Đứng trước mặt anh là một thanh niên khoảng ba mươi tuổi, gương mặt góc cạnh sắc sảo, mái tóc vuốt ngược cá tính đầy phong trần. Anh ta mặc một bộ vest tối màu hơi Crumpled vì dầm mưa, tay xách một chiếc cặp tài liệu bằng da bò dày cộp. Ánh mắt anh ta toát ra vẻ sắc sảo, tự tin của một người quen đối mặt với giông bão.


“Tôi là Nam. Anh là...?” Nam khàn giọng hỏi.


“Tôi là Lê Gia Huy, luật sư sáng lập văn phòng luật công ích Vì Dân,” người thanh niên tự giới thiệu, anh ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Nam, đưa cho anh một chai nước lọc. “Trịnh Tiến Khánh – bạn thân của cậu – đã gọi điện cho tôi lúc nửa đêm. Cậu ấy bảo tài khoản của cậu bị phong tỏa và gia đình cậu đang gặp nguy hiểm. Tôi đến thẳng nhà cậu ở tập thể Thành Công thì thấy cảnh sát khu vực đang lập biên bản sơ sài ngoài hành lang. Tôi đoán cậu đã đưa bác gái vào đây.”


Nam đón lấy chai nước nhưng không uống, anh nhìn Huy với ánh mắt ngờ vực: “Luật sư? Tôi lúc này không có tiền để thuê luật sư đâu. Tài khoản lương của tôi đã bị ABBank phong tỏa hoàn toàn về không đồng rồi.”


Lê Gia Huy khẽ cười, một nụ cười tự do và đầy ngạo nghễ: “Tôi làm luật công ích cho dân nghèo phố cổ, chưa bao giờ đòi hỏi tiền bạc trước khi đòi lại được công lý. Tôi nghe Khánh kể về việc cậu từ chối ký duyệt tờ trình giải ngân khống số 22 nhà cụ Đàn, chấp nhận bị sa thải để bảo vệ một cụ già neo đơn. Một chuyên viên thẩm định có gan làm việc đó, Lê Gia Huy này quyết sát cánh đến cùng.”


Gương mặt Nam khẽ động容. Giữa lúc bị cả hệ thống ngân hàng quay lưng, sự xuất hiện nghĩa hiệp của Huy như một đốm lửa ấm áp sưởi ấm lòng anh.


“Cảm ơn anh... nhưng lúc này mẹ tôi đang nguy kịch bên trong,” Nam cúi đầu, giọng đầy dằn vặt. “Bọn giang hồ tạt sơn đỏ, viết chữ đòi nợ lên cửa nhà tôi để bôi nhọ danh dự gia đình. Mẹ tôi là giáo viên, bà không chịu nổi cú sốc này...”


“Đó chính là thủ đoạn của bọn đòi nợ thuê dưới trướng Bảy Sẹo,” Huy nghiêm giọng, đôi mắt anh rực lên vẻ sắc sảo. “Bọn chúng nhận lệnh từ Trần Thế Hải để khủng bố tinh thần, ép cậu phải giao nộp tài liệu mật. Đây không phải là một vụ đòi nợ dân sự thông thường, đây là hành vi khủng bố tinh thần có tổ chức nhằm bịt đầu mối vụ án lừa đảo tài chính.”


Huy đứng dậy, vỗ vai Nam: “Cậu ngồi đây trông bác gái. Tôi sẽ quay lại khu tập thể Thành Công để trực tiếp làm việc với công an phường, yêu cầu họ lập biên bản vụ án hình sự tội 'Hủy hoại tài sản' và 'Khủng bố tinh thần'. Chúng ta không thể để bọn chúng xóa sạch dấu vết.”


“Tôi đi cùng anh,” Nam đứng bật dậy. “Mẹ tôi đã có các bác sĩ chăm sóc trong phòng hồi sức tích cực. Tôi không thể ngồi yên chịu trận thế này.”


Huy nhìn Nam, thấy sự căm phẫn và kiên định trong mắt người chuyên viên trẻ, anh gật đầu: “Được, đi thôi. Hãy mang theo chiếc cặp da của cha cậu. Từ giờ phút này, nó phải luôn là vật bất ly thân.”


Hai người quay trở lại khu tập thể Thành Công khi trời vẫn đang mưa lả tả. Hành lang tầng bốn vẫn nồng nặc mùi hóa chất và chất thải bẩn thỉu. Một vài chiến sĩ công an phường đang đứng lập biên bản qua loa dưới ánh đèn flickering vàng vọt.


Nam nhìn vết sơn đỏ lòm như máu tươi đang chảy dài trên cánh cửa gỗ nhà mình, lồng ngực anh thắt lại vì đau đớn. Anh tiến lại gần, định dùng chiếc khăn ướt mang theo để lau sạch vết bẩn dơ dáy đang bôi nhọ danh dự của gia đình.


“Dừng tay! Đừng lau!” Lê Gia Huy lập tức chặn tay Nam lại.


Nam quay lại nhìn Huy, ánh mắt đầy phẫn uất: “Anh Huy, tôi không thể để cái thứ dơ bẩn này hiện diện trên cánh cửa nhà tôi! Cha tôi cả đời liêm khiết, mẹ tôi là nhà giáo dạy Sử, tôi không thể để hàng xóm láng giềng nhìn vào đây mà bàn tán bôi nhọ!”


“Nam, nghe tôi nói!” Huy giữ chặt vai Nam, giọng anh đanh thép, đầy uy lực pháp lý. “Tôi hiểu sự phẫn nộ của cậu, tôi hiểu danh dự gia đình cậu bị chà đạp. Nhưng nếu cậu lau sạch đống dơ bẩn này lúc này, cậu đang giúp bọn tội phạm tiêu hủy chứng cứ vật lý duy nhất tại hiện trường! Công an phường sẽ lập biên bản qua loa thành một vụ tranh chấp xích mích nhỏ rồi xếp xó hồ sơ vĩnh viễn.”


Huy lấy chiếc máy ảnh kỹ thuật số chuyên dụng từ trong cặp da bò ra, bấm đèn flash chụp liên tiếp hàng chục bức ảnh cận cảnh vết sơn đỏ, mảng tường bị tạt chất bẩn, và chữ “TRẢ NỢ” viết nguệch ngoạc trên cửa gỗ. Anh dùng một chiếc tăm bông sạch, cẩn thận quẹt lấy một mẫu sơn đỏ sền sệt bỏ vào ống nghiệm nhỏ mang theo.


“Cậu nhìn xem,” Huy chỉ tay vào những vệt sơn đỏ đang nhỏ giọt xuống sàn bê tông. “Vết sơn này pha trộn mắm tôm và hóa chất tẩy rửa công nghiệp cực độc. Đây là bằng chứng đanh thép chứng minh hành vi cố ý hủy hoại tài sản công dân và đe dọa giết người có tổ chức của băng nhóm Bảy Sẹo. Chúng ta phải giữ nguyên hiện trường để buộc cơ quan điều tra cấp quận phải vào cuộc lập chuyên án hình sự, không để bọn công an phường biến chất chìm xuồng vụ việc.”


Nam khựng lại, anh nhìn bàn tay mình đang run rẩy, rồi nhìn sang Huy. Sự tỉnh táo, sắc sảo pháp lý của người luật sư trẻ đã kéo anh ra khỏi cơn giận dữ mù quáng. Nam hít một hơi thật sâu, gật đầu đồng ý: “Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ không lau.”


Huy quay sang chất vấn viên sĩ quan công an phường đang đứng ghi chép hời hợt bên cạnh: “Đồng chí công an, tôi yêu cầu ghi rõ trong biên bản hiện trường về việc có dấu hiệu sử dụng hóa chất độc hại gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe cư dân, khiến bác Nguyễn Thị Mai – chủ hộ, giáo viên hưu trí – bị sốc tâm lý dẫn đến tai biến nguy kịch phải cấp cứu. Đây là tình tiết định khung tăng nặng của tội 'Hủy hoại tài sản' theo Điều 178 Bộ luật Hình sự.”


Viên công an phường khẽ giật mình trước những lập luận pháp lý sắc bén của Huy, lúng túng gật đầu và sửa lại biên bản ghi chép.


Dưới ánh đèn flickering vàng vọt của hành lang khu tập thể cũ, những vệt sơn đỏ lòm như máu vẫn tiếp tục nhỏ giọt xuống sàn bê tông xám xịt, loang lổ. Mùi hôi thối nồng nặc sộc lên ngột ngạt.


Huy nhìn vết sơn đỏ trên cửa nhà Nam, trầm ngâm nói: “Bọn chúng bắt đầu sợ cậu rồi đấy. Đây không phải đòi nợ, đây là bịt miệng.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!