Bản Án Kỷ Luật
“Mười.”
Tiếng đếm của Giám đốc Trần Thế Hải vang lên giữa không gian sang trọng của phòng làm việc, đều đặn và khô khốc như tiếng gõ của một chiếc búa rìu đang hạ dần xuống cổ nạn nhân. Gã thong thả nhả ra một ngụm khói xì-gà màu xám đục, đôi mắt híp lại đầy vẻ đắc thắng, chờ đợi sự sụp đổ hoàn toàn trong ánh mắt của người chuyên viên thẩm định trẻ tuổi.
“Chín.”
“Tám.”
Vũ Phương Nam đứng thẳng lưng, hai bàn tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay chuyển sang màu trắng bệch. Lồng ngực anh thắt lại đau đớn. Gương mặt của người mẹ gầy guộc trên giường bệnh và nụ cười ngây thơ của em gái Vân tại giảng đường đại học lướt nhanh qua tâm trí anh như những thước phim quay chậm. Nếu anh ký vào tờ trình giải ngân khống số 22 kia, mẹ anh sẽ có tiền viện phí, em gái anh sẽ có tiền đóng học, và anh vẫn sẽ tiếp tục là một chuyên viên thẩm định cấp cao đầy hứa hẹn của chi nhánh ABBank Hoàn Kiếm này.
Nhưng đổi lại, cụ Đàn – một bà cụ bảy mươi lăm tuổi neo đơn, người đã run rẩy trao cho anh khay mứt sen nóng hổi và đặt trọn niềm tin vào “nhân viên ngân hàng tử tế” – sẽ mất đi mái nhà cổ di sản cả đời của gia đình. Và quan trọng hơn cả, nếu anh ký, anh sẽ vĩnh viễn không bao giờ có thể ngẩng đầu nhìn lên bức di ảnh của người cha nhà giáo quá cố Vũ Hoài Nam.
“Bảy.”
“Sáu.”
“Năm.”
“Tôi không ký,” Nam cắt ngang tiếng đếm của Hải. Giọng nói của anh không lớn, nhưng dứt khoát và đanh thép như tiếng kim loại va chạm vào nhau giữa căn phòng tĩnh lặng.
Hải ngừng đếm. Nụ cười giả tạo trên gương mặt béo mập của gã vụt tắt, thay vào đó là một vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn tột độ. Gã từ tốn đặt điếu xì-gà lên chiếc gạt tàn bằng pha lê, ánh mắt sắc lẹm chĩa thẳng vào Nam: “Cậu đã suy nghĩ kỹ chưa, Nam? Bước ra khỏi cánh cửa này, cậu sẽ không còn đường quay lại đâu.”
“Tôi đã nghĩ rất kỹ,” Nam nhìn thẳng vào mắt Hải, không hề né tránh. “Quy trình định giá khống dìm giá trị tài sản từ năm mươi tỷ xuống mười tỷ, kết hợp với điều khoản bẫy ẩn 15.4 in bằng mực nhạt cỡ 6pt là một hành vi lừa đảo có tổ chức. Tôi thà mất việc, chứ quyết không ký tên mình vào bản án cướp nhà của một cụ già neo đơn.”
“Tốt! Rất tốt!” Hải bật cười thành tiếng, một điệu cười khàn khàn đầy phẫn nộ. Gã lập tức nhấc điện thoại nội bộ lên, bấm một dãy số ngắn: “Anh Toàn à? Cho người lên phòng tôi ngay. Kích hoạt quyết định kỷ luật khẩn cấp đối với Vũ Phương Nam. Gọi cả lực lượng bảo vệ lên đây.”
Nam khẽ thở ra một hơi dài. Anh biết, giây phút này chính là điểm khởi đầu cho một cơn giông bão khủng khiếp nhất cuộc đời mình. Anh nhanh tay thọc vào túi quần, cố gắng bấm nút kích hoạt ứng dụng ghi âm trên chiếc điện thoại cá nhân. Nhưng ngay lập tức, màn hình điện thoại của anh hiện lên một biểu tượng cảnh báo màu đỏ chói kèm dòng chữ: *Tín hiệu bị nhiễu – Không thể kết nối*.
Hải nhìn thấy hành động của Nam, gã nhếch mép cười đầy khinh bỉ, chỉ tay vào chiếc hộp nhỏ màu đen gắn trên trần nhà: “Cậu nghĩ tôi để cậu mang thiết bị ghi âm vào phòng này mà không có chuẩn bị sao? Hệ thống phá sóng quân sự tầm gần này trị giá bằng cả năm tiền lương của cậu đấy, Nam ạ. Đừng cố giở trò trẻ con trước mặt tôi.”
Chưa đầy ba phút sau, cánh cửa phòng giám đốc bị đẩy mạnh ra. Vương Đình Toàn, Giám đốc Nhân sự của hội sở ABBank, bước vào với phong thái quan liêu, lạnh lùng đặc trưng. Đi sau hắn là hai nhân viên an ninh nội bộ mặc vest đen phẳng phiu và Nguyễn Văn Tèo, người bảo vệ trưởng ca trực của chi nhánh.
Tèo nhìn thấy Nam, đôi mắt ngăm đen chất phác của anh khẽ dao động. Anh cúi đầu tránh ánh mắt của Nam, bàn tay to bản bồn chồn siết chặt chiếc dùi cui điện bên hông. Tèo biết Nam là người tốt, chính Nam năm ngoái đã thức trắng đêm để hỗ trợ làm thủ tục vay vốn không mất phí bôi trơn cho gia đình anh ở quê xây nhà, cứu gia đình anh khỏi bẫy tín dụng đen. Nhưng lúc này, trước mặt các sếp lớn, Tèo chỉ là một kẻ làm thuê thấp cổ bé họng.
“Anh Toàn, đọc quyết định đi,” Hải lạnh lùng ra lệnh, không thèm nhìn Nam lấy một lần.
Vương Đình Toàn mở cặp da, rút ra một văn bản có đóng dấu đỏ chót của Ban Nhân sự ABBank. Hắn hắng giọng, đọc bằng chất giọng đều đều, vô cảm như một cỗ máy:
“Quyết định kỷ luật khẩn cấp số 104/QĐ-NS. Căn cứ vào báo cáo vi phạm của Phòng Kiểm soát nội bộ chi nhánh Hoàn Kiếm. Nay quyết định: Sa thải kỷ luật khẩn cấp không bồi thường đối với ông Vũ Phương Nam, chức vụ Chuyên viên Thẩm định Cấp cao, kể từ 11 giờ 30 phút ngày hôm nay. Lý do: Vi phạm nghiêm trọng quy chế bảo mật thông tin khách hàng theo Điều 14 Luật Các tổ chức tín dụng; tự ý sao chép, cung cấp tài liệu mật của ngân hàng cho bên thứ ba trái phép, gây tổn hại đặc biệt nghiêm trọng đến uy tín và hoạt động kinh doanh của ABBank.”
Toàn ngước lên, ánh mắt lạnh lùng dưới cặp kính gọng nhựa đen chĩa thẳng vào Nam: “Ông Nam, quyết định này có hiệu lực ngay lập tức. Ông bị tước bỏ mọi quyền hạn, chức vụ và quyền truy cập hệ thống tại ABBank. Đồng thời, toàn bộ tài khoản lương bị phong tỏa của Vũ Phương Nam tại hệ thống ngân hàng chúng tôi cũng đã bị đóng băng khẩn cấp để phục vụ công tác điều tra rủi ro.”
“Phong tỏa tài khoản lương?” Nam không kiềm chế được, giọng anh run lên vì phẫn nộ. “Đó là số tiền tích lũy hợp pháp từ mồ hôi nước mắt của tôi suốt năm năm qua! Mẹ tôi đang nằm viện chờ tiền đóng viện phí, các ông lấy quyền gì mà phong tỏa?”
“Chúng tôi có quyền,” Vương Đình Toàn lạnh lùng ngắt lời anh. “Theo quy chế quản lý rủi ro nội bộ đã được ông ký cam kết khi nhận việc, ngân hàng có quyền phong tỏa tạm thời mọi tài sản tài chính của nhân viên bị nghi ngờ gây thiệt hại hoặc tiết lộ bí mật kinh doanh để đối trừ tổn thất sau này. Ông có quyền khiếu nại, nhưng quy trình giải quyết sẽ mất từ ba đến sáu tháng.”
Ba đến sáu tháng! Nam cảm thấy đất trời như sụp đổ dưới chân mình. Đối thủ không chỉ muốn đuổi việc anh, bọn chúng đang muốn triệt hạ hoàn toàn nguồn sống của gia đình anh, đẩy mẹ anh vào con đường chết trên giường bệnh vì thiếu tiền thuốc men.
“Bây giờ,” Hải lên tiếng từ phía sau bàn làm việc, giọng gã đầy đắc ý. “Tịch thu ngay lập tức máy tính xách tay, điện thoại công việc và toàn bộ tài liệu cá nhân của cậu ta tại bàn làm việc. Tiến hành rà soát an ninh tại chỗ.”
Hai nhân viên an ninh nội bộ lập tức tiến lại gần Nam. Một tên thô bạo giật lấy chiếc điện thoại công việc trên tay anh, tên còn lại định giật chiếc cặp da cũ sờn của nhà giáo Vũ Hoài Nam đang đặt trên bàn.
“Dừng tay!” Nam quát lớn, anh bước lên một bước, dùng cả thân mình che chắn cho chiếc cặp da cũ. “Chiếc máy tính và điện thoại của ngân hàng, các ông có quyền tịch thu. Nhưng chiếc cặp da này là di vật cá nhân của người cha quá cố của tôi! Nó không chứa bất kỳ tài liệu hay dữ liệu nào của ABBank. Các ông không có lệnh khám xét cá nhân hợp pháp của cơ quan công tố, không ai được phép chạm vào nó!”
Sự kiên định tột cùng của Nam khiến hai nhân viên an ninh khẽ khựng lại. Họ quay sang nhìn Vương Đình Toàn để chờ chỉ thị. Toàn khẽ nhíu mày, hắn biết Nam nắm rất rõ luật pháp, nếu cố tình dùng vũ lực cướp đoạt tài sản cá nhân không liên quan đến công việc ngay tại đây, Nam hoàn toàn có thể kiện ngược lại tội cướp đoạt tài sản.
“Được rồi,” Toàn lạnh lùng ra hiệu cho nhân viên an ninh lùi lại. “Chúng tôi chỉ tịch thu thiết bị của ngân hàng. Nhưng ông Nam, ông phải lập tức rời khỏi tòa nhà này dưới sự giám sát của lực lượng bảo vệ. Tèo! Áp giải cậu ta ra ngoài.”
Nguyễn Văn Tèo bước lên, gương mặt anh căng thẳng đến mức các thớ cơ run rẩy. Anh nhìn Nam, khẽ mím môi, rồi dùng bàn tay to bản nắm lấy vai Nam, giả vờ đẩy mạnh anh về phía cửa: “Đi thôi, anh Nam. Đừng để chúng tôi phải dùng đến biện pháp mạnh.”
Nam nhìn Tèo, anh đọc được sự dằn vặt và bất lực trong đôi mắt của người bảo vệ nghèo. Anh khẽ gật đầu, tự mình chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng đã nhăn nhúm, rồi thong thả xách chiếc cặp da cũ của cha lên. Anh không thèm nhìn lại Hải và Toàn, bước những bước điềm tĩnh ra khỏi phòng giám đốc.
Cánh cửa gỗ lim đóng sầm lại phía sau lưng anh, cắt đứt mùi khói xì-gà ngột ngạt, nhưng mở ra một bầu không khí nhục nhã và lạnh lẽo gấp bội phần tại sảnh làm việc chính của chi nhánh Hoàn Kiếm.
Khi Nam bước ra hành lang dưới sự áp giải của bảo vệ Tèo và hai nhân viên an ninh, toàn bộ sảnh làm việc rộng lớn đột ngột rơi vào một sự im lặng kỳ lạ. Tiếng bàn phím gõ lách cách, tiếng điện thoại tư vấn khách hàng xôn xao bỗng chốc tắt ngấm. Hàng chục ánh mắt của các đồng nghiệp cũ chĩa thẳng vào Nam.
Có những ánh mắt tò mò, có những ánh mắt hả hê của những kẻ vốn đố kỵ với năng lực của anh, nhưng phần lớn là những ánh mắt né tránh, sợ hãi. Họ cúi gằm mặt xuống màn hình máy tính, cố tình tỏ ra bận rộn để không bị ban giám đốc đánh giá là có liên đới hay đồng cảm với “kẻ phản bội quy chế bảo mật”. Sự vô cảm của những người từng cười nói, ăn trưa cùng anh hàng ngày giờ đây đóng băng lại thành một bức tường lạnh lùng, đẩy Nam vào sự cô độc tuyệt đối.
Ở góc phòng thẩm định, thực tập sinh Đỗ Thúy Hồng đang đứng trân trối nhìn theo hướng Nam đi tới. Cô thực tập sinh trẻ tuổi của Đại học Kinh tế Quốc dân cầm chặt cuốn sổ tay nhỏ màu hồng – cuốn sổ ghi chép đầy những lời chỉ dẫn nghiệp vụ tỉ mỉ, những bài học đạo đức nghề nghiệp mà Nam đã tận tình truyền dạy cho cô suốt ba tháng qua.
Nước mắt Hồng trào ra, lăn dài trên đôi má ửng hồng vì xúc động và sợ hãi. Cô biết Nam bị oan. Cô đã chứng kiến Nam thức trắng đêm để đối chiếu từng con số, cô biết Nam từ chối ký duyệt vì muốn bảo vệ cụ Đàn khỏi cái bẫy nợ tàn nhẫn của Hải. Lồng ngực Hồng nghẹn thắt lại, cô muốn bước ra, muốn hét lên giữa sảnh văn phòng sáng loáng này để minh oan cho người thầy của mình.
Nhưng ngay khi cô khẽ dịch chân, ánh mắt sắc lẹm của Trưởng nhóm tín dụng Trần Quốc Anh từ phía bàn đối diện chĩa thẳng vào cô như một lời cảnh cáo ngầm đầy tàn nhẫn. Hồng khựng lại. Nỗi sợ hãi tột cùng về việc bị hủy kết quả thực tập, bị bôi nhọ hồ sơ khiến cô vĩnh viễn không thể xin được việc ở bất kỳ ngân hàng nào sau khi tốt nghiệp đè nặng lên vai cô sinh viên trẻ. Hồng cắn chặt môi đến rớm máu, cúi đầu xuống, hai vai run lên bần bật trong tiếng khóc nấc nghẹn ngào không thành tiếng.
Nam nhìn thấy Hồng. Anh dừng bước một nhịp, đôi mắt sau cặp kính cận gọng mảnh không hề có chút oán trách nào. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười bao dung và nhẹ nhàng, rồi khẽ gật đầu với cô như muốn nói: *Không sao đâu Hồng, hãy tự bảo vệ mình trước*.
“Đi nhanh lên, anh Nam!” Tèo thúc mạnh vào lưng Nam, giọng anh vang lên oang oang khắp sảnh chính: “Đừng có lảng vảng nhìn ngó lung tung nữa!”
Nam thản nhiên bước tiếp, lưng anh vẫn thẳng băng, đầu ngẩng cao đi qua những dãy bàn làm việc vô cảm. Anh bước vào thang máy, tiếng chuông báo hiệu vang lên khô khốc, cánh cửa cabin mạ chrome sáng loáng từ từ khép lại, che khuất những khuôn mặt đồng nghiệp cũ đang lấm lét nhìn theo.
Trong không gian hẹp của thang máy đi xuống sảnh tầng trệt, Tèo đứng sát cạnh Nam, mắt vẫn nhìn thẳng vào bảng điều khiển hiển thị số tầng đang giảm dần, nhưng miệng anh khẽ mấp máy, giọng nói cực nhỏ chỉ đủ cho hai người nghe:
“Anh Nam... em xin lỗi. Sếp Toàn ra lệnh cho em phải áp giải anh ra cửa chính để làm gương cho mọi người. Nhưng sếp Hải đã chỉ đạo mật cho đội an ninh giữ chiếc cặp da của anh lại để rà soát tài liệu giấy lúc anh đi qua cửa từ cổng phụ.”
Nam khẽ giật mình, anh siết chặt quai cặp da: “Cảm ơn cậu, Tèo. Trong chiếc cặp này có những ghi chép nghiệp vụ bẩn của Hải từ nhiều năm trước mà tôi đã thu thập được. Nếu mất nó, tôi sẽ không còn vũ khí gì để đấu tranh.”
“Em biết,” Tèo khẽ liếc nhìn hai nhân viên an ninh đang đứng quay lưng lại ở phía trước cabin. “Lát nữa ra sảnh chính, em sẽ giả vờ đẩy anh thật mạnh ra ngoài cửa kính. Lúc đó, anh hãy cố tình buông tay để chiếc cặp rơi lại phía sau bốt bảo vệ. Em sẽ đá nó vào gầm bàn trực. Mười hai giờ rưỡi trưa nay, ca trực đổi người, em sẽ mang chiếc cặp ra cổng sau giao lại cho anh. Anh nhớ đứng chờ ở quán nước mía cạnh cổng sau.”
Nam khẽ gật đầu, tim anh đập mạnh vì xúc động trước sự nghĩa khí thầm lặng của người bảo vệ nghèo: “Tôi hiểu rồi. Cảm ơn cậu, Tèo. Hãy cẩn thận, đừng để bọn chúng phát hiện.”
“Ting!”
Cửa thang máy mở ra tại sảnh tầng trệt sáng loáng của tòa nhà ABBank Hoàn Kiếm. Ánh nắng trưa gay gắt của Hà Nội chiếu qua bức tường kính khổng lồ, hắt lên nền đá granite những vệt sáng chói mắt. Vương Đình Toàn đã đứng chờ sẵn ở bốt an ninh sảnh chính cùng hai bảo vệ khác.
“Đưa cậu ta ra ngoài cửa chính,” Toàn lạnh lùng ra lệnh.
Tèo bước lên, nắm lấy cánh tay Nam, kéo anh đi về phía cửa xoay tự động. Khi đi qua bốt bảo vệ, đúng như kế hoạch, Tèo cố tình dùng lực đẩy mạnh Nam về phía trước, miệng quát lớn: “Đi ra ngoài ngay! Từ nay cấm cậu bén mảng đến khu vực này!”
Nam vờ mất đà, anh buông lỏng bàn tay đang giữ quai chiếc cặp da cũ. Chiếc cặp sờn góc văng ra, rơi bịch xuống sàn đá ngay sát bốt bảo vệ, khuất sau chiếc bàn gỗ lớn của lễ tân. Tèo nhanh chân bước lên che chắn tầm nhìn của Toàn, dùng mũi giày bảo hộ khéo léo đá nhẹ chiếc cặp da vào sâu trong gầm bàn trực.
“Khoan đã!” Vương Đình Toàn bước tới, mắt hắn quét qua người Nam: “Chiếc cặp da của cậu ta đâu?”
Nam đứng thẳng dậy sát cửa kính, anh phủi bụi trên áo sơ mi, gương mặt lộ rõ vẻ giận dữ giả vờ: “Chiếc cặp da của cha tôi đã bị bảo vệ của các ông giật lấy và ném đi từ lúc ở hành lang thang máy rồi! Các ông muốn cướp cả di vật của người chết sao?”
Tèo lập tức quay lại, cúi đầu báo cáo với Toàn bằng giọng run rẩy giả vờ: “Dạ thưa sếp Toàn, lúc nãy trong thang máy cậu ta chống cự, em đã giật chiếc cặp ném vào kho chứa đồ thanh lý ở tầng hầm rồi ạ. Để lát nữa em xuống dọn dẹp rồi mang lên cho sếp rà soát.”
Toàn nhìn chằm chằm vào mắt Tèo, rồi liếc nhìn gương mặt lạnh lùng, không chút dao động của Nam. Hắn khẽ nhếch mép, xua tay đầy khinh bỉ: “Được rồi. Tống cổ cậu ta ra ngoài trước đi. Đống rác rưởi của người chết đó để sau xử lý.”
Tèo đẩy Nam qua cánh cửa xoay tự động. Nam bước ra ngoài thềm đá, tiếng xích cửa sắt đóng sầm lại phía sau lưng anh, lạnh lùng và dứt khoát như một lời tuyên án trục xuất anh khỏi thế giới công sở hào nhoáng mà anh đã gắn bó suốt năm năm qua.
Nam đứng một mình trên vỉa hè phố Ngô Quyền dưới cái nắng oi ả, ngột ngạt của buổi trưa cuối quý I. Tiếng còi xe máy, tiếng động cơ ô tô gầm rú xô bồ trên đường phố Hà Nội vây lấy anh, nhưng anh cảm thấy xung quanh mình là một khoảng không lặng im đến đáng sợ. Anh thọc tay vào túi quần lấy chiếc điện thoại cá nhân ra.
Tín hiệu mạng đã được khôi phục. Nhưng ngay lập tức, màn hình điện thoại liên tục nhấp nháy hiển thị hàng loạt thông báo tin nhắn mới từ ứng dụng ngân hàng liên kết. Nam mở tin nhắn ra, bàn tay anh bỗng chốc run rẩy dữ dội khi đọc từng dòng chữ đen lạnh lùng:
*Thông báo: Tài khoản thanh toán số 0129... của quý khách tại ABBank đã tạm thời bị khóa theo yêu cầu kiểm soát rủi ro nội bộ của chi nhánh Hoàn Kiếm. Số dư khả dụng: 0 VND.*
*Thông báo: Thẻ tín dụng quốc tế số 4129... của quý khách đã bị đình chỉ giao dịch vĩnh viễn.*
Nam điên cuồng đăng nhập vào ứng dụng ngân hàng để kiểm tra. Số dư tài khoản lương tích lũy hơn một trăm triệu đồng của anh – khoản tiền duy nhất anh dành dụm suốt nhiều năm qua để chuẩn bị đóng đợt viện phí hồi sức tích cực tiếp theo cho mẹ Mai vào sáng ngày mai, và tiền học phí học kỳ mới của em gái Vân – đã hoàn toàn bị đóng băng. Con số hiển thị trên màn hình tròn trĩnh một màu xám xịt: *0 VND*.
Một cơn chóng mặt đột ngột ập đến khiến Nam phải lùi lại, tựa lưng vào bức tường đá lạnh của tòa nhà ngân hàng để khỏi ngã khuỵu. Lồng ngực anh thắt chặt, hơi thở đứt quãng. Hải đã ra tay tàn nhẫn hơn anh tưởng. Gã không chỉ muốn hủy hoại danh tiếng nghề nghiệp của anh, gã đang dùng chính tính mạng của mẹ anh và tương lai của em gái anh để ép anh vào đường cùng, buộc anh phải quay lại quỳ gối xin ký duyệt tờ trình giải ngân khống số 22 kia.
Nỗi tuyệt vọng dâng trào như một cơn sóng dữ, muốn nhấn chìm toàn bộ ý chí của người chuyên viên trẻ. Nam nhìn xuống bàn tay trống rỗng của mình. Không còn việc làm, không còn tiền bạc, danh dự bị bôi nhọ, anh lấy gì để đối đầu với một hệ thống tài chính mục nát liên kết chặt chẽ với tập đoàn tài phiệt Vạn Xuân?
“Không... mình không được gục ngã,” Nam lẩm bẩm, anh cắn chặt răng, cố gắng hít thở sâu để lấy lại sự tỉnh táo. Anh nhớ đến lời dạy của cha trong cuốn sổ tay: *“Sự liêm chính không phải là một tấm khiên bảo vệ con khỏi giông bão, mà là ngọn hải đăng chỉ đường cho con đi qua giông bão mà không bị lạc lối”*. Cha anh đã chấp nhận chết trong nghèo khó nhưng thanh thản, và Nam quyết không để bóng tối của lòng tham khuất phục mình.
Anh liếc nhìn đồng hồ. Mười hai giờ mười lăm phút trưa. Nam quay người, lầm lũi đi bộ dọc theo con phố Ngô Quyền, hướng về phía cổng sau của tòa nhà ngân hàng.
Con ngõ nhỏ phía sau tòa nhà ABBank Hoàn Kiếm vắng vẻ và yên tĩnh hơn nhiều so với mặt phố chính. Mùi nước mía ngọt lịm pha lẫn mùi vỏ quất thơm nhẹ tỏa ra từ quán nước nhỏ cạnh cổng sau. Nam ngồi xuống chiếc ghế nhựa thấp dưới bóng mát của bức tường gác mái, gọi một cốc nước mía nhưng không hề đụng đến. Ánh mắt anh đăm đăm nhìn vào cánh cửa sắt màu xám của cổng sau ngân hàng.
Mười hai giờ ba mươi phút.
Cánh cửa sắt khẽ mở ra. Nguyễn Văn Tèo bước ra ngoài trong bộ đồng phục bảo vệ đã sờn vai, tay anh cầm một chiếc túi nilon màu đen lớn, bọc kín một vật thể hình chữ nhật bên trong. Tèo nhìn quanh đề phòng, rồi thong thả bước lại gần quán nước mía, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Nam.
“Nước mía của anh đây, Tèo,” Nam đẩy cốc nước về phía người bảo vệ.
“Cảm ơn anh Nam,” Tèo không uống nước, anh nhanh tay dịch chuyển chiếc túi nilon đen sang dưới chân Nam, hạ giọng thì thầm: “Đồ của anh đây. Em đã xuống kho tầng hầm lấy lại chiếc cặp da của bác trai ngay khi sếp Toàn đi ăn trưa. May mà bọn an ninh chưa kịp mở ra rà soát.”
Nam cúi xuống, mở hé miệng túi nilon đen. Chiếc cặp da cũ sờn góc của người cha quá cố Vũ Hoài Nam hiện ra, nguyên vẹn và ấm áp. Anh luồn tay vào ngăn bí mật bên trong cặp, những ngón tay anh chạm vào lớp giấy nháp thô ráp chứa các ghi chép nghiệp vụ bẩn của chi nhánh và chiếc USB chứa bản quét hợp đồng bẫy nợ đã lọc màu của cụ Đàn. Tất cả vẫn còn nguyên vẹn.
Nam thở phào một hơi dài, cảm giác nhẹ nhõm tạm thời len lỏi vào tâm trí: “Tèo... tôi không biết phải cảm ơn cậu thế nào. Cậu đã mạo hiểm cả công việc của mình để giúp tôi.”
“Anh Nam đừng nói thế,” Tèo lắc đầu, ánh mắt anh lộ rõ vẻ lo âu nhưng kiên định. “Nhà em dưới quê nếu năm ngoái không có anh thẩm định chính trực, không chịu nhận tiền bôi trơn để duyệt khoản vay xây nhà khẩn cấp, thì giờ này bố mẹ em đã bị bọn tín dụng đen siết nợ mất đất rồi. Em làm bảo vệ ở đây chứng kiến nhiều chuyện bẩn thỉu lắm, nhưng em hèn, em không dám nói. Chỉ có anh là dũng cảm đứng ra bảo vệ các cụ già phố cổ. Em chỉ giúp được anh đến đây thôi.”
Tèo đứng dậy, chỉnh lại chiếc mũ bảo vệ, khẽ vỗ vai Nam: “Anh Nam, sếp Hải đang điên cuồng liên lạc với bên Vạn Xuân để đẩy nhanh thủ tục siết nhà cụ Đàn trước khi đoàn thanh tra nội bộ từ hội sở xuống vào tuần sau. Anh phải cẩn thận. Bọn chúng sẽ không dừng lại ở việc sa thải anh đâu.”
“Tôi biết,” Nam ôm chặt chiếc cặp da cũ vào lòng, ánh mắt anh rực lên một quyết tâm sắt đá. “Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu thôi, Tèo ạ.”
Tèo quay lưng bước nhanh qua cánh cửa sắt cổng sau. Nam đứng dậy, xách chiếc cặp da cũ bước ra khỏi con ngõ nhỏ.
Ánh nắng trưa Hà Nội đổ xuống đầu anh gay gắt, bỏng rát. Trong túi quần, chiếc điện thoại cá nhân của anh bỗng rung lên bồi hồi. Nam lấy điện thoại ra, màn hình hiển thị số điện thoại của bệnh viện quận Hoàn Kiếm – nơi mẹ anh đang nằm điều trị.
Nam hít một hơi thật sâu, ngón tay anh run rẩy chạm vào màn hình để kết nối cuộc gọi, chuẩn bị đối mặt với áp lực viện phí khẩn cấp đang đè nặng lên vai mình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!