Nhạc nềnPowder_Snow

Bức Tường Sơn Vàng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù Hà Nội những ngày cuối thu không mang cái lạnh buốt giá của mùa đông, mà là một thứ hơi ẩm bám víu lấy da thịt, dai dẳng và trầm mặc. Sáng sớm, Vũ Phương Nam bước ra khỏi tòa nhà kính bóng loáng của chi nhánh ABBank trên phố Ngô Quyền. Tiếng ù ù của điều hòa trung tâm vẫn còn ong ong trong tai anh, nhưng khi anh rẽ vào phố Đinh Tiên Hoàng, mùi hồ Gươm ẩm ướt và hương hoa sữa muộn mằn đã nhanh chóng gột rửa thứ không khí công sở ngột ngạt ấy. Trên tay Nam, chiếc cặp da cũ sờn góc của người cha quá cố nặng trĩu. Bên trong nó không chỉ có những tờ trình thẩm định khô khan, mà còn có bản sao chụp trang cuối cùng của hồ sơ số 22 – bản hợp đồng thế chấp mang nét chữ ký run rẩy của cụ bà Nguyễn Thị Đàn.


Nam dắt chiếc xe máy cũ len lỏi qua những con phố nhỏ của quận Hoàn Kiếm, hướng thẳng về ngõ Hàng Bạc. Hà Nội buổi sớm hiện ra với những gánh hàng rong kĩu kịt, tiếng rao bánh khúc nóng ấm áp lách qua những bức tường gạch vách đất cổ kính. Lối vào ngõ Hàng Bạc hẹp đến mức chỉ vừa đủ cho hai chiếc xe máy tránh nhau. Những bức tường sơn vàng ố rêu phong, bong tróc từng mảng lớn lộ ra lớp gạch vồ thời Pháp thuộc, đứng sừng sững như những chứng nhân của thời gian. Đây chính là vùng đất vàng mà Tập đoàn Bất động sản Vạn Xuân đang thèm khát giải tỏa để xây dựng tổ hợp trung tâm thương mại siêu sang. Đối với họ, mỗi mét vuông đất ở đây là hàng trăm triệu đồng; nhưng đối với những cư dân cũ, đó là cả cuộc đời.


Nam dừng xe trước số nhà 22. Ngôi nhà hai tầng sơn vàng cổ kính hiện ra sau cánh cổng gỗ then cài truyền thống. Một cây lộc vừng cổ thụ trồng giữa khoảng sân trong đang trút những dải hoa đỏ li ti xuống nền gạch bát tràng rêu phong. Không gian yên bình đến kỳ lạ, hoàn toàn tương phản với sự lạnh lùng, bóng loáng của tòa nhà kính ngân hàng mà Nam vừa rời đi.


Nam khẽ gõ vào cánh cổng gỗ. Một lát sau, tiếng bước chân chậm rãi vang lên. Cánh cổng mở ra, lộ ra dáng người nhỏ nhắn, hơi còng của cụ bà Nguyễn Thị Đàn. Cụ mặc một bộ đồ bộ bằng gấm lụa màu nâu giản dị, mái tóc bạc trắng được búi gọn gàng sau gáy, đôi mắt mờ đục nhưng toát lên vẻ hiền hậu, thanh lịch đặc trưng của con gái Hà Nội xưa.


“Cháu chào cụ ạ. Cháu là Vũ Phương Nam, chuyên viên thẩm định từ ngân hàng ABBank. Cháu đến để xác minh thực địa ngôi nhà theo quy trình thế chấp ạ,” Nam khẽ cúi đầu, giọng nói trầm ấm và đầy kính trọng.


Cụ Đàn ngẩn người một lát, rồi nở nụ cười ấm áp: “À, người của ngân hàng đấy à. Vào đi con, sân trơn lắm, khéo trượt chân nhé.”


Bước vào khoảng sân trong đầy nắng hanh, Nam cảm nhận được mùi thơm nhẹ của trà sen quyện với mùi gỗ cũ. Cụ Đàn dẫn anh vào phòng khách ở tầng một. Căn phòng chất đầy những món đồ nội thất gỗ trắc cổ kính, những bức hoành phi câu đối sơn son thếp vàng đã xỉn màu, và những bức ảnh đen trắng của một gia đình tư sản cũ Hà Nội. Nam liếc nhìn xung quanh, không hề thấy bóng dáng của bất kỳ người trẻ tuổi nào. Đúng như hồ sơ ghi nhận, cụ Đàn hoàn toàn cô đơn, không có con cháu thờ tự.


Cụ Đàn rót một chén trà sen nóng hổi bằng bộ ấm chén đất nung nhỏ xíu, đưa bằng hai tay cho Nam: “Con uống chén trà cho ấm người. Sáng ra sương muối nhiều lắm. Nhà tôi neo đơn, ít khi có người trẻ tuổi ghé chơi thế này.”


Nam đón lấy chén trà, lòng thắt lại. Nhìn vẻ hiền hậu và sự tin tưởng vô điều kiện của cụ, anh không khỏi dằn vặt. Làm sao một cụ già lương thiện thế này lại có thể là đối tượng của một cái bẫy tài chính tinh vi đến thế? Anh quyết định áp dụng kỹ năng đọc vị tâm lý người cao tuổi neo đơn mà mình đã tích lũy được qua nhiều năm làm nghề.


“Dạ, trà sen thơm quá cụ ạ. Cụ sống một mình ở đây lâu chưa ạ? Ngôi nhà này kết cấu đẹp quá, chắc cũng phải trăm tuổi rồi cụ nhỉ?” Nam khéo léo mở đầu câu chuyện bằng ngôn ngữ bình dân, tránh dùng các thuật ngữ ngân hàng phức tạp.


“Ừ, nhà này do ông nội tôi xây từ năm 1920 con ạ,” cụ Đàn nhìn ra khoảng sân lộc vừng, ánh mắt đầy hoài niệm. “Cả đời tôi gắn bó với mảnh đất này. Nhưng giờ già yếu rồi, mắt mũi kém, lại hay đau ốm. Hôm trước, có cô Thảo bên ngân hàng đến thăm tôi chu đáo lắm. Cô ấy bảo có gói ‘An Dưỡng Phú Quý’ tốt lắm, giúp tôi được vào viện dưỡng lão cao cấp ngoài Sóc Sơn ở trọn đời, có bác sĩ chăm sóc ngày đêm. Cô ấy bảo tôi chỉ cần ký giấy bảo lãnh sức khỏe bằng ngôi nhà này, mỗi tháng ngân hàng sẽ trả tiền dưỡng lão cho tôi, tôi không phải lo nghĩ gì nữa.”


Nam khẽ nhíu mày khi nghe đến tên Phạm Thanh Thảo. Anh đặt chén trà xuống, hỏi nhẹ nhàng: “Cụ Đàn ơi, cô Thảo có giải thích kỹ cho cụ về việc thế chấp ngôi nhà này không ạ? Ví dụ như nếu cụ không trả được khoản nợ gốc hai tỷ đồng, ngân hàng sẽ có quyền tịch thu ngôi nhà này?”


Cụ Đàn ngơ ngác, xua tay: “Kỳ cục thế con? Cô Thảo bảo đây chỉ là thủ tục bảo lãnh sức khỏe thông thường thôi mà. Ngân hàng giữ sổ đỏ để làm tin thôi, chứ tôi có tiêu đồng tiền nào đâu mà phải trả nợ? Tiền đó chuyển thẳng cho viện dưỡng lão để nuôi tôi mà con.”


Ngay khi Nam định giải thích sâu hơn về bản chất của bẫy nợ thế chấp giải ngân song song, tiếng giày cao gót nện bôm bốp trên nền gạch sân ngoài cắt ngang cuộc trò chuyện. Cánh cửa phòng khách bị đẩy ra, và Phạm Thanh Thảo bước vào.


Thảo hôm nay diện bộ váy công sở màu xanh đen ôm sát, trang điểm sắc sảo, mùi nước hoa Chanel nồng nặc lập tức lấn át hương trà sen thanh khiết trong căn phòng. Nhìn thấy Nam đang ngồi đối diện cụ Đàn, đôi mắt sắc sảo của Thảo khẽ co rút lại, nhưng cô ta nhanh chóng nở một nụ cười ngọt ngào giả tạo.


“Ơ, anh Nam! Sao anh lại ở đây giờ này?” Thảo bước nhanh tới, đặt một giỏ hoa quả nhập ngoại đắt tiền lên bàn gỗ, rồi tự nhiên ngồi xuống cạnh cụ Đàn, nắm lấy bàn tay nhăn nheo của cụ. “Cụ Đàn ơi, hôm nay con mang ít táo cá hồi cụ thích đến đây này. Cụ có mệt không cụ?”


Cụ Đàn cười móm mém: “Cảm ơn cô Thảo, tôi khỏe. Có cậu Nam bên thẩm định cũng vừa đến hỏi thăm tôi đây.”


Thảo liếc nhìn Nam, ánh mắt lóe lên tia cảnh giác lạnh lùng. Cô ta quay sang cụ Đàn, giọng điệu ngọt như mật nhưng ẩn chứa sự thao túng rõ rệt: “Cụ ơi, anh Nam bên phòng thẩm định chỉ đến làm thủ tục giấy tờ hành chính khô khan thôi ạ. Ngân hàng con quy trình nghiêm ngặt lắm, bắt các anh ấy đi chụp ảnh thực địa mệt mỏi thế đấy. Cụ cứ để con lo hết cho cụ nhé. Gói ‘An Dưỡng Phú Quý’ của cụ đã được sếp Hải phê duyệt đặc biệt rồi, chiều nay con sẽ đưa xe đến đón cụ đi tham quan Viện dưỡng lão Thiên Đường luôn cụ ạ. Ngoài đó đẹp như tiên cảnh, cụ sẽ thích mê cho mà xem.”


Nam không thể im lặng trước sự dối trá trắng trợn ấy. Anh nhìn thẳng vào mắt Thảo, giọng nói điềm tĩnh nhưng đanh thép: “Cô Thảo, tôi đang thực hiện quy trình thẩm định thực địa theo đúng luật các tổ chức tín dụng. Tôi cần xác minh rõ việc khách hàng có hiểu đúng và tự nguyện ký kết các điều khoản thế chấp hay không. Cụ Đàn tin rằng đây chỉ là thủ tục bảo lãnh sức khỏe, trong khi trên pháp lý, đây là hợp đồng thế chấp tài sản trị giá năm mươi tỷ để vay hai tỷ đồng với lãi suất thả nổi mười bốn phần trăm. Cô đã giải thích rõ điều khoản tịch thu tài sản cho cụ chưa?”


Gương mặt trang điểm kỹ càng của Thảo khẽ cứng lại. Cô ta đứng phắt dậy, kéo Nam ra một góc phòng khách, hạ giọng đầy giận dữ:


“Vũ Phương Nam! Anh đang làm cái trò gì thế hả? Đây là khách hàng VIP của sếp Hải, dự án liên kết chiến lược của ngân hàng với Tập đoàn Vạn Xuân. Anh định phá hỏng chỉ tiêu quý của chi nhánh đúng không? Anh chỉ là chuyên viên thẩm định, nhiệm vụ của anh là chụp ảnh thực địa rồi ký duyệt hệ thống, chứ không phải đến đây gây hoang mang, hù dọa người già mắt kém!”


“Tôi không hù dọa, tôi đang bảo vệ khách hàng khỏi một cái bẫy nợ vô nhân đạo,” Nam nhìn thẳng vào mắt Thảo, không hề chùn bước. “Cô Thảo, chữ ký của cụ Đàn trên hợp đồng có nét run rẩy bất thường. Tôi có quyền nghi ngờ tính tự nguyện của giao dịch này.”


Thảo cười lạnh, khoanh tay trước ngực: “Run rẩy? Người già bảy mươi lăm tuổi ký tên thì làm sao mà không run? Anh Nam ơi, anh bớt máy móc đi. Tôi cảnh cáo anh, nếu anh còn tiếp tục can thiệp thô bạo vào quan hệ khách hàng của tôi, tôi sẽ lập tức báo cáo lên sếp Hải về hành vi gây rối của anh đấy!”


Nam biết rằng nếu tiếp tục tranh cãi trực tiếp ở đây, anh sẽ bị Thảo đuổi ra ngoài và cụ Đàn sẽ càng thêm hoang mang. Anh cần bằng chứng vật lý không thể chối cãi trước. Nam hít một hơi thật sâu, quay lại bàn trà, khéo léo nói với cụ Đàn:


“Cụ Đàn ơi, để hoàn tất hồ sơ thực địa một cách nhanh nhất cho cụ, cháu xin phép mượn bản sao hợp đồng tín dụng mà cô Thảo đã đưa cho cụ hôm trước để đối chiếu mã số tài sản thế chấp một lát được không ạ? Cháu sẽ mang ra tiệm photocopy đầu ngõ sao chụp lại rồi trả cụ ngay trong mười phút ạ.”


Cụ Đàn thật thà gật đầu: “À, được chứ con. Cái tập giấy tờ cô Thảo đưa tôi để trong chiếc hộp gỗ trên tủ kia kìa. Con cứ tự nhiên lấy đi.”


Thảo định bước tới ngăn cản: “Anh Nam, tài liệu đó bảo mật...”


“Tôi là chuyên viên thẩm định chính thức của hồ sơ này, cô Thảo,” Nam lạnh lùng ngắt lời cô ta, tay nhanh chóng cầm lấy tập hợp đồng tín dụng dày cộp trong chiếc hộp gỗ. “Tôi chịu trách nhiệm pháp lý về việc đối chiếu tài liệu gốc.”


Nam ôm tập tài liệu, khẽ chào cụ Đàn rồi bước nhanh ra khỏi ngôi nhà cổ. Thảo đứng trong phòng khách, đôi mắt hằn lên tia giận dữ tột độ. Cô ta lập tức rút điện thoại ra bấm số gọi cho Giám đốc Trần Thế Hải để báo cáo về “hành vi nổi loạn” của Nam.


Nam chạy bộ thật nhanh ra khỏi ngõ Hàng Bạc, băng qua đường lớn hướng về tiệm photocopy đối diện trụ sở ngân hàng. Chủ tiệm là Bùi Hoàng Nam, một kỹ thuật viên in ấn trẻ tuổi, tóc nhuộm sáng màu, đang ngồi thiết kế đồ họa trên chiếc máy tính chuyên dụng. Nhìn thấy Nam mồ hôi nhễ nhại, ôm tập tài liệu chạy vào, Hoàng Nam ngẩng lên ngạc nhiên:


“Ơ, anh Nam thẩm định! Có ca gì gấp thế anh?”


“Hoàng Nam, giúp anh quét độ phân giải cao tập tài liệu này ngay lập tức,” Nam đặt tập hợp đồng lên bàn, giọng nói dồn dập. “Đặc biệt là các trang phụ lục điều khoản thế chấp. Quét ở chế độ phân tích quang học (OCR) và tăng độ tương phản màu sắc lên mức tối đa cho anh.”


“Ok anh, đợi em ba phút,” Hoàng Nam nhận ra vẻ nghiêm trọng trên gương mặt Nam. Cậu nhanh chóng đặt các trang phụ lục hợp đồng vào chiếc máy quét phẳng chuyên dụng có độ phân giải cực cao.


Ánh sáng xanh của máy quét lướt qua từng trang giấy tái chế màu ngà xám của ABBank. Trên màn hình máy tính lớn, hình ảnh phóng to của các trang phụ lục dần hiện ra. Ban đầu, các trang giấy trông giống như những văn bản thông thường với các hoa văn guilloche nền mờ nhạt để chống làm giả của ngân hàng.


Nhưng khi Hoàng Nam điều chỉnh thanh trượt độ tương phản màu sắc và lọc bỏ lớp mực in đen chính thức, một sự thật kinh hoàng bắt đầu lộ diện.


“Anh Nam ơi... nhìn này,” Hoàng Nam thốt lên, giọng run rẩy chỉ vào màn hình. “Kỹ thuật in đè chữ mực nhạt (Visual Deception) chuyên nghiệp đây rồi! Bọn chúng cố tình sử dụng mực màu xám nhạt cực loãng, cỡ chữ siêu nhỏ chỉ khoảng 6pt, in đè khéo léo lên các đường hoa văn nền của giấy tái chế. Mắt thường của người già, thậm chí là người trẻ nếu không soi kỹ dưới ánh sáng mạnh, hoàn toàn không thể nhìn thấy được những dòng chữ này.”


Nam ghé sát mắt vào màn hình. Từng dòng chữ mực xám nhạt hiện lên rõ mồn một dưới sự phân tích đồ họa của Hoàng Nam. Đó là phần Phụ lục bổ sung điều khoản thế chấp đặc biệt:


*“Điều 15.4: Trong trường hợp Bên thế chấp (Bên A) nhập viện điều trị liên tục quá 30 ngày do bệnh lý hoặc suy giảm nhận thức, hoặc bị xác định mất năng lực hành vi dân sự tạm thời, Bên nhận thế chấp (Bên B) được toàn quyền đại diện hợp pháp quản lý, định đoạt và chuyển nhượng toàn bộ tài sản thế chấp (ngôi nhà số 22 Hàng Bạc) cho bên thứ ba (Công ty Cổ phần Dưỡng lão Thiên Đường) để cấn trừ các chi phí y tế phát sinh mà không cần có sự đồng ý của Bên A hoặc người thừa kế.”*


Nam cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, chân tay bủn rủn. Cái bẫy pháp lý này tinh vi và tàn nhẫn đến mức rùng rợn. Bọn chúng không chỉ dìm giá ngôi nhà từ năm mươi tỷ xuống mười tỷ để dễ siết nợ, mà còn thiết kế sẵn một điều khoản ẩn để tịch thu ngôi nhà di sản ngay khi cụ Đàn bước chân vào viện dưỡng lão và bị cách ly y tế quá ba mươi ngày.


“Khốn nạn thật...” Nam siết chặt nắm tay, khớp xương kêu răng rắc. “Bọn chúng cố tình lừa dối thị giác của một cụ già bảy mươi lăm tuổi mắt kém để cướp đi mái nhà cả đời của cụ.”


“Anh Nam, cái này là phạm pháp hình sự tội lừa đảo có tổ chức rồi!” Hoàng Nam nói, mắt vẫn không rời màn hình. “Em sẽ xuất file PDF độ phân giải cao đã qua xử lý lọc màu này vào USB cho anh. Đây là bằng chứng thép đấy!”


“Ừ, cảm ơn em. Giữ bảo mật tuyệt đối giúp anh nhé,” Nam nhận lấy chiếc USB từ tay Hoàng Nam, lòng nặng trĩu lo âu. Anh biết mình đang nắm giữ một quả bom hẹn giờ có thể thổi bay cả ban giám đốc chi nhánh, nhưng anh cũng hiểu mình đã chính thức bước qua ranh giới đỏ nguy hiểm.


Nam ôm tập hợp đồng gốc quay trở lại ngõ Hàng Bạc để trả lại cho cụ Đàn. Khi anh bước vào sân nhà số 22, Phạm Thanh Thảo đã bỏ đi từ lúc nào, chỉ còn lại không gian yên tĩnh của ngôi nhà cổ dưới bóng cây lộc vừng.


Nam bước vào phòng khách để đặt tập hợp đồng lại vào chiếc hộp gỗ trên tủ. Cụ Đàn lúc này đang ở dưới bếp, tiếng lạch cạch của xoong nồi và mùi thơm của mứt sen sên đường phèn bay lên ấm áp.


Nam ngồi xuống ghế gỗ, định bụng sẽ lựa lời giải thích cho cụ Đàn hiểu để cụ không ký kết bất kỳ giấy tờ giải ngân nào vào chiều nay. Anh khẽ thở dài, đưa tay định cầm chén trà sen đã nguội trên bàn.


Chợt, ánh mắt Nam dừng lại ở góc bàn uống nước, ngay sát khay trà bằng đồng cổ.


Ở đó đặt một lọ thuốc thủy tinh màu nâu sẫm nhỏ bằng nửa bàn tay. Lọ thuốc có nhãn hiệu in bằng chữ nước ngoài mập mờ, dịch thô sơ là “Thuốc bổ não hoạt huyết dưỡng não cao cấp”. Nam nhíu mày, cầm lọ thuốc lên quan sát kỹ dưới ánh sáng hanh hao lách qua khe cửa gỗ.


Trực giác của một chuyên viên thẩm định rủi ro nhạy bén lập tức cảnh báo anh.


Lọ thuốc bổ não này hoàn toàn không có tem nhập khẩu, không có nhãn phụ tiếng Việt theo quy định của Bộ Y tế, và tuyệt đối không hề có bất kỳ mã số đăng ký kiểm định y tế hay số lô sản xuất nào. Nó giống như một thứ hóa chất được đóng chai thủ công trong một phòng thí nghiệm vô danh nào đó.


Nam mở nắp lọ thuốc, một mùi hóa chất hắc nhẹ, lạnh lẽo thoát ra, hoàn toàn khác biệt với mùi thảo dược thông thường.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!