Di Sản Thăng Long
Tiếng động cơ của chiếc Wave Alpha cũ gầm rú lên trong màn mưa bong bóng bão bùng của Hà Nội đêm muộn. Trần Đình Trọng siết chặt tay ga, con xe máy tồi tàn lách qua những con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo, chật hẹp chỉ vừa khít hai bánh xe tránh nhau từ Hàng Bè rẽ ngược về phía phố Hàng Bạc.
Vũ Phương Nam ngồi phía sau, hai tay ôm ghì lấy chiếc hòm sắt rỉ sét được bọc kín trong chiếc bao tải dứa màu xanh. Mỗi lần xe xóc nẩy qua những ổ gà ngập nước, cơn đau từ dẻ sườn trái dập nát lại giật lên dữ dội, buốt nhói tận tâm can. Gương mặt anh nhợt nhạt cắt không còn giọt máu, mồ hôi lạnh túa ra hòa cùng nước mưa lạnh ngắt chảy ròng ròng xuống cổ áo. Vết rách sâu trên thái dương trái dưới lớp băng gạc trắng bắt đầu rỉ những vệt máu tươi đỏ thẫm, thấm loang lổ ra rìa băng. Thế nhưng, đôi bàn tay gầy guộc của anh vẫn bấu chặt lấy chiếc cặp da cũ sờn của người cha quá cố Vũ Hoài Nam – chiếc cặp khâu chỉ dù thô kệch dính vệt máu khô sẫm màu từ trận đòn chiều nay – như muốn dùng cả tính mạng để bảo vệ hai báu vật vô giá này.
“Ráng lên Nam! Sắp tới tiệm lão Út rồi!” Trọng hét lớn qua tiếng gió rít gào của cơn bão.
Chiếc xe máy phanh gấp trước một ngôi nhà ống nhỏ hẹp nằm sâu trong ngõ tối phố Hàng Bạc. Cánh cửa tôn gỉ sét của tiệm sửa khóa mở hé, ông Phạm Văn Út đã đứng chờ sẵn từ bao giờ, gương mặt lo âu hốc hác dưới ánh đèn dầu tù mù. Ngay khi Nam và Trọng lách người vào trong, ông Út lập tức hạ cánh cửa tôn xuống, khóa chặt ba lớp chốt sắt bên trong.
“Giang hồ Bảy Sẹo đang lùng sục khắp các tuyến phố lớn,” ông Út vừa nói vừa thở dốc, bàn tay thô ráp ám đầy dầu mỡ của ông run nhẹ khi đỡ lấy chiếc bao tải dứa từ tay Nam. “Tụi nó biết các cậu đã lấy được chiếc hòm này. Để lão xem ổ khóa số đĩa đồng thế nào.”
Ông Út đặt chiếc hòm sắt rỉ sét loang lổ lên chiếc bàn gỗ cũ kỹ chất đầy phôi khóa và dầu máy. Dưới ánh đèn dầu vàng vọt, chiếc hòm sắt của thập niên 1920 hiện ra với lớp rỉ sét dày đặc bám chặt lấy bộ khóa số cơ học ba đĩa xoay bằng đồng. Đất sét ẩm từ căn hầm dưới nhà cụ Đàn đã lọt vào khe hở, két cứng lại như đá.
“Khóa số đĩa đồng này đã bị oxy hóa hơn nửa thế kỷ,” ông Út đeo kính lão trễ xuống mũi, dùng một chiếc chổi lông nhỏ quét nhẹ lớp bụi đất bên ngoài. “Tuyệt đối không được dùng búa hay xà beng đập phá kết cấu cơ học bên ngoài. Loại khóa Pháp cổ này có hệ thống chốt phụ ngầm chống phá hoại vật lý. Nếu tác động lực mạnh, các đĩa răng đồng bên trong sẽ gãy vỡ, chiếc hòm sẽ bị khóa chết vĩnh viễn, tài liệu bên trong sẽ kẹt lại mãi mãi.”
“Chú Út, chú dùng dầu rã rỉ sét và gõ siêu âm được không?” Nam khàn giọng hỏi, cơn đau dẻ sườn khiến anh phải tựa lưng vào bức tường gạch ẩm mốc để giữ thăng bằng.
“Lão phải làm thế.” Ông Út gật đầu, lấy ra một lọ dung dịch hóa chất rã rỉ chuyên dụng, cẩn thận nhỏ từng giọt vào các khe hở của ba đĩa đồng xoay. Tiếng sủi bọt xèo xèo nhẹ nhàng vang lên, bốc lên mùi hóa chất hắc nồng. Tiếp đó, ông dùng chiếc búa gõ siêu âm nhỏ bằng đồng, gõ nhẹ liên tục vào các góc của ổ khóa với tần số đều đặn.
*Cộc. Cộc. Cộc. Cộc.*
Những rung chấn cơ học cực nhỏ từ chiếc búa đồng truyền sâu vào bên trong, làm rã các mảng rỉ sét đang gắn chặt các đĩa răng. Ông Út dùng một chiếc panh y tế nhỏ, khéo léo gạt từng hạt cát li ti ra khỏi khe hở. Gần mười lăm phút trôi qua trong sự im lặng nghẹt thở, chỉ có tiếng gõ búa đều đặn và tiếng thở dốc của Nam.
“Được rồi, đĩa xoay thứ nhất đã cử động được,” ông Út khẽ nói, ngón tay ông xoay nhẹ đĩa đồng đầu tiên. *Tạch.* Một tiếng cơ học giòn giã vang lên. “Đĩa thứ hai... từ từ thôi... được rồi! *Tạch.* Đĩa thứ ba... xoay ngược chiều kim đồng hồ ba nấc... *Cạch!*”
Một tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên từ bên trong chiếc hòm sắt. Nắp hòm từ từ nẩy lên một khoảng nhỏ. Nam nín thở, hai tay run rẩy nhấc nắp hòm sắt cổ kính ra.
Bên trong chiếc hòm, được bọc cẩn thận trong nhiều lớp vải dầu chống ẩm, là một tập tài liệu ố vàng, thẫm màu thời gian. Nam nhẹ nhàng lật mở lớp vải dầu cuối cùng. Hiện ra trước mắt anh là một tờ giấy da dày, viền trang trí hoa văn cổ điển tinh xảo của chính quyền bảo hộ Pháp. Trên đỉnh tờ giấy là dòng chữ in nổi bằng tiếng Pháp: *“Brevet de Propriété Foncière”* – Bằng khoán điền thổ gốc của ngôi nhà số 22 Hàng Bạc, được ký nhận vào năm 1920. Góc dưới cùng bên trái là con dấu mộc đỏ chót bằng sáp của Sở Địa chính Thăng Long thời bấy giờ, con dấu vẫn còn nguyên vẹn, sắc nét đến từng chi tiết nhỏ nhất.
“Tìm thấy rồi...” Nam khẽ thì thầm, những giọt nước mắt nóng hổi từ khóe mắt anh rơi xuống, suýt chút nữa chạm vào tờ giấy cổ. Anh vội vã lau đi. Đây chính là bằng khoán điền thổ gốc thời Pháp thuộc – bùa hộ mệnh tối cao chứng minh quyền sở hữu hợp pháp lịch sử không thể tranh chấp của gia đình cụ Đàn, thứ vũ khí có thể vô hiệu hóa hoàn toàn mọi quy hoạch giả mạo của Tập đoàn Vạn Xuân.
“Nam, chúng ta không thể giữ tài liệu này ở đây lâu,” Luật sư Lê Gia Huy từ bóng tối bước vào, sắc mặt anh nghiêm nghị. “Bảy Sẹo sẽ lùng sục ra tiệm của lão Út sớm thôi. Tôi đã liên hệ được với Giáo sư sử học Trần Văn Khang và Ông Lê Trí Dũng – Chủ tịch Hiệp hội Bảo vệ Di sản Phố cổ Hà Nội. Sáng mai, đúng tám giờ, chúng ta sẽ mang tài liệu này đến văn phòng Hiệp hội để giám định khẩn cấp.”
***
Sáng chủ nhật, cơn bão đã đi qua, chỉ còn lại những vũng nước lớn loang lổ phản chiếu bầu trời Hà Nội xám xịt. Đúng tám giờ sáng, tại căn phòng trà cổ kính nằm trên tầng hai của một ngôi nhà cổ sát Hồ Gươm – văn phòng làm việc của Hiệp hội Bảo vệ Di sản Phố cổ Hà Nội.
Không gian căn phòng sực nức mùi trà sen ấm áp, tương phản hoàn toàn với sự ngột ngạt của những ngày trốn chạy vừa qua. Giáo sư sử học Trần Văn Khang ngồi bên bàn gỗ lớn. Ông đã ngoài bảy mươi tuổi, dáng người gầy nho nhã, mái tóc và bộ râu dài bạc trắng như cước, mặc bộ áo dài gấm màu xanh sẫm truyền thống. Bên cạnh ông là Ông Lê Trí Dũng, Chủ tịch Hiệp hội, một người đàn ông trung niên có phong thái tự tại, mặc bộ đồ đũi mộc mạc và đeo chiếc kính gọng sừng đen.
Nam ngồi đối diện, gương mặt hốc hác, đầu vẫn quấn gạc trắng dính vệt máu khô, tay ôm chặt chiếc cặp da cũ của cha. Huy đứng bên cạnh, đặt tờ bằng khoán điền thổ cổ vừa được lấy ra từ hòm sắt lên tấm thảm nhung xanh trên bàn.
Giáo sư Khang khẽ điều chỉnh chiếc kính lão, bàn tay gầy guộc của ông run run khi cầm chiếc kính lúp chuyên dụng lên. Ông cúi rạp người sát tờ giấy da cổ, chăm chú soi từng nét mực viết tay bằng tiếng Pháp cổ, phân tích độ dày của sợi giấy da và độ mòn của con dấu sáp đỏ.
Căn phòng im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc và tiếng thở lo âu của Nam. Lồng ngực anh thắt lại, dẻ sườn trái nhói đau theo từng nhịp đập của trái tim.
“Tuyệt vời... Thật là một di vật hoàn hảo,” Giáo sư Khang thốt lên, giọng nói trầm ấm đầy kinh ngạc của ông run lên vì xúc động. Ông ngước mắt nhìn Nam qua cặp kính lão. “Cậu Nam, đây hoàn toàn là bằng khoán điền thổ gốc thời Pháp thuộc năm 1920. Sợi giấy da này được làm từ da cừu non xử lý theo công nghệ thủ công của Pháp thế kỷ 19, không thể làm giả. Và con dấu sáp đỏ này... đây chính là ấn mộc của Thống sứ Bắc Kỳ ký duyệt cho nhà thầu khoán Nguyễn Văn Thành – ông nội của cụ Đàn.”
“Thưa Giáo sư, ngôi nhà số 22 Hàng Bạc có giá trị lịch sử cụ thể thế nào đối với phố cổ Hà Nội?” Huy bước lên một bước, hỏi với giọng nghiêm túc.
Giáo sư Khang đặt chiếc kính lúp xuống, vuốt chòm râu bạc, ánh mắt ông hướng ra cửa sổ nhìn về những mái ngói rêu phong phía xa: “Ngôi nhà này được xây dựng vào năm 1920 bởi nhà thầu khoán Nguyễn Văn Thành, một trong những người Việt đầu tiên tham gia xây dựng các công trình kiến trúc Pháp tại Hà Nội. Nó là một trong số cực kỳ ít những công trình kiến trúc Pháp cổ còn nguyên vẹn một trăm phần trăm kết cấu gỗ lim chịu lực và móng đá khối nguyên bản tại khu vực trung tâm quận Hoàn Kiếm. Toàn bộ hệ thống xà gồ, kèo cột đều được làm từ gỗ lim Thanh Hóa nguyên khối, kết nối bằng mộng gỗ mà không dùng một cây đinh sắt nào. Móng nhà được xây dựng bằng kỹ thuật xếp đá xanh nguyên khối thời thuộc địa, giúp ngôi nhà đứng vững trước mọi rung chấn địa chất.”
Ông Lê Trí Dũng khẽ gật đầu, lật giở một bản đồ quy hoạch kiến trúc Hà Nội thời Pháp thuộc bản gốc năm 1930 dẹt trên bàn: “Đúng vậy. Theo bản đồ địa chính cổ này, ngôi nhà số 22 Hàng Bạc nằm ngay trong vùng lõi bảo tồn nghiêm ngặt cấp một của phố cổ Hà Nội. Quy chuẩn quy hoạch đô thị của thành phố hiện hành nghiêm cấm mọi hành vi phá dỡ, cải tạo làm thay đổi kết cấu rêu phong của các công trình nằm trong danh mục này. Tập đoàn Vạn Xuân đã cố tình lờ đi quy định này, sử dụng các bản đồ quy hoạch treo giả mạo để ép người dân di dời bẩn thỉu.”
“Nhưng làm thế nào để chúng ta dùng tờ bằng khoán này ngăn chặn lệnh siết nhà của ABBank?” Nam hỏi, ánh mắt anh rực lên sự kiên định qua cặp kính cận gọng mảnh.
Luật sư Lê Gia Huy mỉm cười sắc sảo, chỉ tay vào tờ bằng khoán: “Cơ chế pháp lý nằm ở đây. Theo Bộ luật Dân sự và Luật Di sản Văn hóa Việt Nam, một khi công trình được chứng minh có giá trị di sản kiến trúc đặc biệt và đang trong quá trình lập hồ sơ xếp hạng bảo tồn cấp quốc gia, mọi giao dịch thế chấp, phát mại tài sản của ngân hàng liên quan đến công trình đó bắt buộc phải bị đóng băng để chờ ý kiến của Bộ Văn hóa. Nói cách khác, bằng khoán điền thổ cổ này kết hợp với báo cáo khoa học của Giáo sư Khang sẽ là chiếc 'bùa hộ mệnh' văn hóa tối cao vô hiệu hóa hoàn toàn mọi quyết định cưỡng chế siết nợ của Trần Thế Hải!”
“Tôi sẽ lập tức soạn thảo báo cáo thẩm định khoa học về giá trị kiến trúc lịch sử của ngôi nhà,” Giáo sư Khang kiên quyết nói, bàn tay ông cầm chiếc bút máy Kim Tinh giắt túi áo ra. “Tôi sẽ dùng danh dự của một nhà nghiên cứu lịch sử cả đời để khẳng định ngôi nhà này cần được bảo tồn khẩn cấp.”
“Hiệp hội Bảo vệ Di sản sẽ đứng tên đồng gửi báo cáo này cùng với bằng khoán điền thổ cổ lên trực tiếp Bộ Văn hóa và Ủy ban Nhân dân Thành phố,” ông Lê Trí Dũng đứng dậy, phong thái uy nghiêm đầy trách nhiệm. “Chúng ta phải ký xác nhận tập thể ngay tại đây để đệ trình hồ sơ bảo tồn khẩn cấp trước khi bọn chúng kịp hành động bạo lực thực địa.”
Nam đứng dậy, nén cơn đau buốt ở mạng sườn, anh cùng Huy, Giáo sư Khang và ông Dũng đặt bút ký tên vào bản báo cáo khoa học tập thể. Từng chữ ký mực đen hiện lên trên trang giấy trắng như một lời thề bảo vệ di sản văn hóa Thăng Long trước bóng tối của lòng tham tài chính bẩn thỉu.
Hy vọng dâng trào trong lòng Nam. Vũ khí pháp lý di sản đã hoàn thành, hồ sơ bảo tồn khẩn cấp đang được chuyển đi bằng con đường chính thống cấp bộ. Thế nhưng, rào cản văn hóa này liệu có đủ nhanh để ngăn chặn bước chân tàn bạo của liên minh lừa đảo đang áp sát?
***
Cùng lúc đó, tại căn biệt thự siêu sang biệt lập ven Hồ Tây của CEO Trịnh Hoàng Minh.
Không gian phòng khách rộng lớn rực rỡ ánh đèn pha lê nhưng lạnh lẽo, bao quanh bởi những bức tường kính lớn nhìn ra mặt hồ mịt mù sương nước. Trịnh Hoàng Minh đứng tựa lưng vào chiếc ghế da sang trọng, mặc bộ vest thiết kế Ý phẳng phiu, tay cầm ly rượu vang đỏ lắc nhẹ. Gương mặt gã tài phiệt trẻ tuổi đanh lại, ánh mắt sắc lạnh đầy nguy hiểm khi nghe báo cáo từ điện thoại.
“Anh nói sao?” Giọng Minh trầm xuống, lạnh lùng như băng. “Hồ sơ di sản của ngôi nhà số 22 Hàng Bạc đã được đệ trình lên Bộ Văn hóa? Kẻ nào đứng sau vụ này?”
“Dạ thưa sếp... là thằng Vũ Phương Nam,” giọng nói run rẩy của Giám đốc chi nhánh Trần Thế Hải vang lên bên kia đầu dây. “Nó đã tìm thấy chiếc hòm sắt chứa bằng khoán điền thổ cổ thời Pháp thuộc dưới hầm nhà cụ Đàn đêm qua. Hiện tại Giáo sư Trần Văn Khang và Hiệp hội Di sản đang hoàn tất thủ tục trình bộ ký quyết định bảo tồn khẩn cấp. Nếu quyết định đó được ký duyệt, dự án tổ hợp thương mại của tập đoàn chúng ta sẽ bị đóng băng vĩnh viễn vì nằm trong ranh giới di sản cần bảo tồn cấp quốc gia!”
*Rắc.*
Chiếc ly thủy tinh trong tay Minh bị siết chặt đến mức phát ra tiếng rạn nứt nhỏ. Ánh mắt gã tài phiệt rực lên một ngọn lửa tàn nhẫn tột độ. Gã không thể để một tên chuyên viên tín dụng rách rưới và một mớ giấy lộn từ thế kỷ trước phá hỏng thương vụ thâu tóm đất vàng trị giá hàng nghìn tỷ đồng của mình.
“Hải, nghe cho kỹ đây,” Minh gằn giọng, từng chữ rành rọt đầy áp lực bức tử. “Tôi không quan tâm đến bằng khoán cổ hay di sản Thăng Long gì hết. Trước khi Bộ Văn hóa kịp đặt bút ký vào cái quyết định bảo tồn rách rưới đó, anh phải lập tức cho người siết nhà cụ Đàn khẩn cấp ngay trong tuần này! Dùng mọi biện pháp bạo lực thực địa, cho đội thu hồi nợ bẩn và giang hồ Bảy Sẹo ập vào phá khóa, niêm phong toàn bộ tài sản cho tôi! Chúng ta phải tạo ra sự đã rồi trên thực địa trước khi luật pháp di sản kịp chạm vào ngôi nhà đó! Hiểu chưa?”
“Dạ... dạ tôi hiểu thưa sếp! Tôi sẽ cho triển khai ngay lập tức!” Hải vội vã đáp lời trong sự hoảng sợ.
Minh cúp máy, ném mạnh chiếc ly thủy tinh xuống sàn nhà, những mảnh vỡ pha lê bắn tung tóe dưới ánh đèn lạnh lẽo của căn biệt thự Hồ Tây.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!