Nhạc nềnPowder_Snow

Nhân Chứng Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa đêm muộn trút xuống những mái tôn rỉ sét của dãy nhà trọ tồi tàn nằm sâu trong con ngõ dốc đứng ở Đê La Thành. Tiếng nước xối xả át đi cả tiếng còi xe inh ỏi vọng lại từ phía đường lớn. Vũ Phương Nam ngồi sụp xuống mép một bậc thềm xi măng nứt nẻ, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực. Cơn đau từ dẻ sườn bị chấn thương sau cú nện gậy sắt của Nguyễn Văn Hắc hôm trước giật lên từng hồi buốt nhói, khiến mỗi nhịp thở của anh đều trở nên nặng nhọc và đứt quãng. Trên đầu anh, lớp băng gạc trắng quấn quanh thái dương trái đã thấm đẫm nước mưa pha lẫn những vệt máu tươi mới rỉ ra, lạnh buốt.


Nhưng Nam không quan tâm đến nỗi đau thể xác. Trong đầu anh lúc này chỉ toàn là hình ảnh run rẩy của em gái Vân tại cổng trường Đại học Ngoại thương chiều nay, và bức ảnh mẹ Mai nằm hôn mê trong phòng ICU bệnh viện quận mà tên Sáu Lộ đã chĩa vào mặt cô bé để đe dọa. Nam khẽ siết chặt vết khâu chỉ dù thô kệch dính vệt máu khô sẫm màu ở góc chiếc cặp da cũ sờn của người cha quá cố Vũ Hoài Nam đang đặt trên đùi. Tài khoản lương bị phong tỏa hoàn toàn về 0 VND, gia đình bị giang hồ vây khốn, anh đã không còn đường lui. Để bảo vệ Vân và mẹ, để ngăn chặn lệnh siết nhà cụ Đàn vào cuối tuần này, anh buộc phải tìm ra thứ vũ khí có thể đánh sập hoàn toàn Trần Thế Hải.


"Nam, cậu ổn chứ? Vết khâu trên đầu lại rỉ máu rồi kìa."


Luật sư Lê Gia Huy bước tới, che chiếc ô đen che bớt những hạt mưa xối xả đang tạt vào hiên nhà trọ. Gương mặt góc cạnh sắc sảo của Huy hằn rõ vẻ mệt mỏi sau một ngày dài đấu trí tại phường, nhưng đôi mắt anh vẫn rực sáng một ngọn lửa kiên định. Huy khẽ vỗ vai Nam, giọng trầm xuống: "Trọng đã đưa con Vân lên xe khách về quê Nam Định an toàn với cậu Hải rồi. Bác sĩ Linh cũng đã sắp xếp chuyển mẹ cậu sang một phòng bệnh đặc biệt được bảo mật nghiêm ngặt dưới tên người khác. Cậu có thể yên tâm tập trung vào trận chiến đêm nay."


Nam hít một hơi thật sâu, nén cơn đau dẻ sườn để đứng thẳng dậy: "Cảm ơn anh, Huy. Nếu không có anh và Trọng, tôi thực sự không biết phải xoay sở thế nào. Chúng ta vào thôi. Nguyễn Tuấn Anh đang ở trong căn phòng cuối dãy kia."


Huy nhìn theo hướng chỉ của Nam. Căn phòng trọ số 9 nằm biệt lập ở góc tối nhất của dãy hành lang ẩm mốc. Ánh đèn neon vàng vọt hắt ra qua khe cửa gỗ mục nát, kèm theo mùi khói thuốc lá Thăng Long giá rẻ sực nức và mùi rượu đế nồng nặc. Nam tiến lại gần, gõ ba tiếng dứt khoát lên cánh cửa gỗ.


Tiếng bước chân loẹt quẹt bên trong dừng lại. Cánh cửa hé mở một khe nhỏ, để lộ gương mặt gầy gộc, nhợt nhạt và hốc hác của một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi. Đôi mắt Nguyễn Tuấn Anh đỏ sọc, lờ đờ vì men rượu nhưng ngay khi nhìn thấy chiếc thẻ nhân viên ngân hàng ABBank cũ mà Nam vẫn đeo bên hông cùng chiếc cặp da của Huy, đồng tử gã co rụt lại đầy cảnh giác.


"Các người là ai? Tìm tôi có việc gì? Tôi không mua bảo hiểm, cũng không có tiền gửi ngân hàng!" Tuấn Anh khàn giọng nói, định đóng sầm cửa lại.


Nam nhanh chân chèn chiếc giày dính đầy bùn đất vào khe cửa, điềm tĩnh nhìn thẳng vào mắt gã: "Anh Tuấn Anh, tôi là Vũ Phương Nam, cựu chuyên viên thẩm định cấp cao của ABBank chi nhánh Hoàn Kiếm. Tôi vừa bị Trần Thế Hải sa thải kỷ luật bẩn hai ngày trước. Đây là Luật sư Lê Gia Huy."


Nghe đến cái tên "Trần Thế Hải", toàn thân Tuấn Anh run bắn lên một nhịp. Sự sợ hãi tột độ và nỗi căm phẫn đan xen hiện rõ trên gương mặt khắc khổ của gã cựu chuyên viên ngân hàng. Gã điên cuồng dùng sức đẩy cánh cửa để tống khứ hai vị khách không mời mà tới:


"Biến đi! Cút ngay cho tôi! Tôi không biết Trần Thế Hải nào cả! Tôi đã rời cái ngân hàng khốn nạn đó năm năm rồi! Tôi bây giờ chỉ là một thằng bán bảo hiểm dạo rách nát, các người muốn hại tôi đến mức nào nữa mới chịu buông tha hả?"


"Anh Tuấn Anh! Hãy nghe tôi nói!" Huy lớn tiếng thuyết phục, hai tay giữ chặt cánh cửa. "Chúng tôi không phải người của Hải. Chúng tôi đến đây để giúp anh đòi lại danh dự, và quan trọng hơn, để cứu mạng một cụ già neo đơn ở phố cổ đang bị Hải dùng chính thủ đoạn năm xưa hại anh để siết nhà!"


"Cứu người? Ai cứu tôi khi tôi bị gài bẫy ký khống hồ sơ rồi bị đuổi việc nhục nhã? Ai cứu gia đình tôi khi bọn giang hồ đến siết nợ?" Tuấn Anh gào lên trong cay đắng, nước mắt lẫn nước mưa chảy ròng ròng trên gò má hóp. "Các người không biết Trần Thế Hải tàn nhẫn thế nào đâu. Gã là quỷ dữ! Nếu gã biết tôi hé răng nửa lời về quy trình duyệt khống năm xưa, gã sẽ giết tôi! Cút đi!"


Một cú đẩy cực mạnh từ bên trong khiến Nam loạng choạng thối lui. Cánh cửa gỗ mục nát sập khóa rầm một tiếng trước mặt họ, then cài bên trong rục rịch khóa chặt. Không gian hành lang trọ lại rơi vào sự im lặng đáng sợ, chỉ còn tiếng mưa gầm rú trên mái tôn.


Huy thở dài, nhìn Nam đầy ái ngại: "Đúng như chúng ta dự đoán, nỗi sợ hãi và sự buông xuôi suốt năm năm qua đã ăn sâu vào xương tủy của anh ta. Dùng áp lực pháp lý hay tiền bạc lúc này đều vô dụng, Tuấn Anh đã không còn gì để mất ngoài cái mạng rách này."


Nam không trả lời. Anh lặng lẽ ngồi bệt xuống bậc thềm xi măng ẩm ướt ngay trước cửa phòng Tuấn Anh. Cơn đau từ vết rách thái dương trái giật lên liên hồi, nhưng anh vẫn điềm tĩnh đặt chiếc cặp da cũ sờn của cha lên đùi, từ từ mở khóa kéo. Tiếng xột xoạt của khóa kéo vang lên rõ rệt trong khoảng không gian chật hẹp giữa hai tiếng mưa rơi.


Nam không gõ cửa nữa. Anh bắt đầu nói, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh nhưng mang một sức nặng tâm lý kỳ lạ xuyên qua khe cửa gỗ mỏng manh:


"Anh Tuấn Anh... Anh có biết vì sao tôi bị Hải sa thải không? Vì tôi đã từ chối ký duyệt khống hồ sơ thế chấp ngôi nhà số 22 Hàng Bạc của cụ bà Nguyễn Thị Đàn. Ngôi nhà cổ di sản trị giá hơn năm mươi tỷ đồng, nhưng Hải và đồng bọn cố tình định giá khống xuống mười tỷ để ép cụ vào gói vay bẫy nợ 'An Dưỡng Phú Quý'. Chúng muốn cụ Đàn phải mất nhà khi nằm viện quá ba mươi ngày."


Bên trong căn phòng, tiếng bước chân loẹt quẹt khẽ dịch chuyển sát lại gần cánh cửa gỗ. Nam biết Tuấn Anh đang áp tai vào cửa nghe ngóng.


Nam khẽ vuốt ve bề mặt da sần sùi của chiếc cặp cũ, giọng anh nghẹn lại khi chạm vào vết khâu chỉ dù thô kệch dính máu: "Khi tôi đứng trong phòng làm việc của Hải, đối mặt với tờ trình sa thải kỷ luật bẩn và những lời đe dọa hủy hoại sự nghiệp, tôi đã rất sợ. Tôi sợ không có tiền đóng viện phí tai biến cho mẹ, sợ em gái không có tiền học đại học. Nhưng tôi nhìn thấy chiếc cặp da này. Đây là di vật duy nhất của cha tôi – nhà giáo Vũ Hoài Nam. Ông từng dạy Sử tại trường Chu Văn An."


Tiếng mưa ngoài kia như nhỏ dần, nhường chỗ cho giọng kể trầm buồn của Nam:


"Năm tôi mười tám tuổi, cha tôi bị một thế lực quyền lực vu khống tội nhận hối lộ để nâng điểm cho con nhà giàu. Ông là một nhà giáo liêm khiết cả đời, thà sống nghèo khổ trong căn hộ tập thể cũ chứ quyết không nhận một đồng tiền bất chính. Sự vu khống tàn nhẫn đó đã bóp nghẹt danh dự của ông, đẩy ông vào cơn trầm cảm nặng nề rồi qua đời trong sự u uất tột cùng. Cả cuộc đời còn lại, tôi sống với vết thương lòng ấy, sống với nỗi ám ảnh về việc người lương thiện bị chà đạp mà không ai đứng ra bảo vệ."


Nam khẽ ngẩng đầu, ánh mắt anh xuyên qua làn nước mưa mờ mịt nhìn vào cánh cửa gỗ mục nát: "Hôm nay, tôi ngồi đây không phải với tư cách một chuyên viên ngân hàng. Tôi ngồi đây với tư cách con trai của một người lương thiện đã chết oan ức. Tôi biết anh cũng từng là một người làm nghề tài chính chính trực. Anh bị Hải ép ký khống hồ sơ tín dụng của một dự án đất đai năm xưa, anh từ chối, và gã đã dùng thủ đoạn bôi nhọ bảo mật để sa thải anh, biến anh thành kẻ tội đồ trong mắt gia đình và đồng nghiệp. Anh trốn chạy năm năm qua trong căn phòng trọ ẩm mốc này, uống thứ rượu rẻ tiền này... Anh có thực sự cảm thấy thanh thản không, Tuấn Anh?"


Một sự im lặng kéo dài bao trùm. Chỉ có tiếng thở dốc của Nam dưới cơn đau dẻ sườn và tiếng mưa rơi lộp bộp.


Đột nhiên, tiếng then cửa gỗ bên trong lạch cạch chuyển động. Cánh cửa từ từ mở ra.


Nguyễn Tuấn Anh đứng đó, tay vẫn ghì chặt chai rượu nửa vơi. Gương mặt gã méo mó đi vì những giọt nước mắt nghẹn ngào đang tuôn rơi lã chã. Những lời chia sẻ chân thành về vết thương lòng của cha Nam và chiếc cặp da cũ đã hoàn toàn phá vỡ lớp băng phòng vệ, chạm thẳng vào nỗi đau sâu kín nhất mà gã đã cố chôn giấu suốt nửa thập kỷ.


"Cậu... cha cậu là nhà giáo Vũ Hoài Nam sao?" Tuấn Anh run rẩy hỏi, giọng gã nghẹn ngào.


Nam khẽ gật đầu, nâng chiếc cặp da lên trước mặt gã: "Vâng. Đây là chiếc cặp ông luôn mang theo khi lên bục giảng. Tôi luôn mang nó bên mình để nhắc nhở bản thân về sự liêm chính."


Tuấn Anh nhìn chiếc cặp da cũ khâu chỉ dù thô dính vệt máu khô của Nam, rồi nhìn vết thương quấn băng gạc rỉ máu trên đầu anh. Gã khẽ thở dài một tiếng đầy xót xa, bước lùi lại nhường lối:


"Vào đi... Ngoài trời lạnh lắm."


Căn phòng trọ của Tuấn Anh nhỏ hẹp và bừa bộn đến thảm hại. Trên chiếc bàn gỗ ọp ẹp là đống vỏ chai rượu trống rỗng xếp cạnh những tờ rơi bảo hiểm dính đầy bụi bẩn. Tuấn Anh kéo hai chiếc ghế nhựa cho Nam và Huy ngồi, còn gã thì ngồi bệt xuống mép chiếc giường sắt cũ kỹ hay phát ra tiếng kêu kẽo kẹt.


Huy lập tức mở cặp tài liệu bò, trải tập hồ sơ của gói "An Dưỡng Phú Quý" và bản sao chụp trang cuối hợp đồng thế chấp chứa chữ ký run rẩy của cụ Đàn lên bàn. Huy dùng ngón tay chỉ vào các điều khoản ẩn:


"Anh Tuấn Anh, hãy nhìn quy trình này xem. Đây là gói tín dụng liên kết bẫy nợ do Hải thiết kế dưới sự tài trợ ngầm của Tập đoàn Bất động sản Vạn Xuân. Chúng cố tình đầu độc cụ Đàn bằng hóa chất an thần Haloperidol để cụ rơi vào trạng thái lờ đờ mất nhận thức, từ đó ký vào các phụ lục hợp đồng thế chấp. Khi cụ nhập viện quá ba mươi ngày, Điều khoản 15.4 sẽ tự động kích hoạt, cho phép ngân hàng tịch thu ngôi nhà cổ trị giá năm mươi tỷ của cụ để giao mặt bằng sạch cho Vạn Xuân xây trung tâm thương mại. Anh nhìn xem, quy trình lách luật này có trùng khớp với những gì Hải đã làm năm xưa không?"


Tuấn Anh nhìn chằm chằm vào những trang giấy chứa điều khoản bẫy nợ. Đôi bàn tay gầy gộc của gã run lên bần bật khi những ký ức kinh hoàng của năm năm trước ùa về như một cơn ác mộng chân thực. Gã run rẩy với tay vào hộc tủ kéo bụi bặm, lôi ra một chiếc thẻ nhân viên ngân hàng ABBank bằng nhựa đã bị bẻ đôi làm hai nửa nhưng vẫn được gã giữ gìn cẩn thận.


"Đúng... đúng là nó. Vẫn là cái playbook tàn nhẫn đó," Tuấn Anh khàn giọng, nước mắt lại trào ra. "Năm năm trước, Hải bắt tôi phải ký duyệt khống hồ sơ năng lực tài chính của một công ty con thuộc Vạn Xuân để giải ngân khoản vay thế chấp khu đất vàng của một cụ ông neo đơn ở phố Hàng Bè. Tôi phát hiện ra tài sản thế chấp bị dìm giá vô lý và cụ ông hoàn toàn bị lừa dối thông qua các phụ lục in mực nhạt cỡ chữ siêu nhỏ. Tôi đã từ chối ký. Ngay ngày hôm sau, Hải cho người vu khống tôi tội tiết lộ bí mật kinh doanh cho ngân hàng đối thủ, bẻ đôi chiếc thẻ nhân viên này của tôi trước mặt toàn chi nhánh và phong tỏa tài khoản lương của tôi về số không. Chúng ép tôi vào đường cùng, khiến vợ con tôi phải bỏ đi vì nợ nần giang hồ vây siết..."


Tuấn Anh sụp đổ hoàn toàn, gã gục đầu vào hai đầu gối khóc nấc lên như một đứa trẻ. Sự kiêu hãnh của một chuyên viên tài chính ưu tú năm xưa đã bị Trần Thế Hải chà đạp không thương tiếc, biến gã thành một bóng ma vật vờ trốn chạy công lý.


Nam bước lại gần, đặt bàn tay ấm áp lên bờ vai đang run rẩy của Tuấn Anh, giọng anh kiên định và đầy sức thuyết phục:


"Anh Tuấn Anh, năm năm qua anh đã trốn chạy đủ rồi. Sự im lặng của chúng ta chính là đồng phạm tiếp tay cho tội ác của Trần Thế Hải tiếp diễn. Hôm nay, Hải vẫn đang dùng chính thủ đoạn tàn độc đó để hại cụ Đàn và hàng chục người già neo đơn khác ở phố cổ. Nếu anh tiếp tục im lặng, máu và nước mắt của những người vô tội sẽ còn tiếp tục rơi. Hãy đứng lên cùng chúng tôi. Hãy dùng chính những gì anh biết để vạch trần bộ mặt thật của gã ác quỷ đó trước pháp luật!"


Tuấn Anh ngước đầu lên, nhìn thẳng vào gương mặt quấn băng gạc rớm máu của Nam. Trong đôi mắt sáng bừng, điềm tĩnh nhưng chứa đựng một ý chí thép không thể lay chuyển của gã trai trẻ đối diện, Tuấn Anh như nhìn thấy lại chính mình của năm năm trước – một người trẻ tràn đầy hoài bão và chính trực. Gã nhìn chiếc cặp da cũ sờn của nhà giáo Vũ Hoài Nam đặt trên bàn, như nghe thấy tiếng gọi của lương tâm nghề nghiệp bị chôn vùi bấy lâu nay trỗi dậy.


"Cậu nói đúng... Tôi đã trốn chạy đủ rồi. Tôi không muốn sống như một con chuột nhắt trong bóng tối này nữa," Tuấn Anh nghiến chặt răng, ánh mắt gã chợt đanh lại đầy quyết tâm.


Gã đứng dậy, bước lại gần chiếc giường sắt cũ kỹ phát ra tiếng kêu kẽo kẹt. Tuấn Anh quỳ sụp xuống nền nhà ẩm mốc, thò tay sâu vào gầm giường bụi bặm dưới đống vỏ chai rượu cũ. Gã lôi ra một chiếc hòm sắt nhỏ rỉ sét, khóa bằng một chiếc khóa số cũ sờn.


Tuấn Anh run rẩy quay các vòng số mật mã. Tiếng tạch tạch của ổ khóa cơ học vang lên giòn giã giữa gian phòng tĩnh lặng. Nắp hòm sắt mở ra, bên trong không có tiền bạc hay vàng vòng, chỉ có duy nhất một chiếc ổ cứng di động cũ màu đen nhãn hiệu WD đã bị bám một lớp bụi dày.


Tuấn Anh cầm chiếc ổ cứng bằng cả hai tay, run rẩy đưa về phía Nam và Huy:


"Mọi thứ... mọi thứ nằm ở trong này. Năm năm trước, khi phát hiện Hải có dấu hiệu gài bẫy sa thải tôi, tôi đã mạo hiểm dùng tài khoản quản trị hệ thống để sao lưu toàn bộ hòm thư điện tử cá nhân của Hải, các dự thảo hợp đồng bẫy nợ gốc chứa điều khoản ẩn mực nhạt, và đặc biệt là các email chỉ đạo trực tiếp của Hải bắt tôi phải sửa khống hồ sơ thẩm định giá đất khu phố cổ gửi cho tập đoàn Vạn Xuân. Tôi đã giấu chiếc ổ cứng này suốt năm năm qua làm bùa hộ mệnh... Bây giờ, tôi giao nó cho các người."


Huy đỡ lấy chiếc ổ cứng di động cũ bằng hai tay đầy trang trọng, gương mặt anh lộ rõ vẻ chấn động tột độ: "Trời đất... Đây chính là chứng cứ lịch sử vô giá! Nó chứng minh Trần Thế Hải có hệ thống lừa đảo bẫy nợ lặp đi lặp lại có tổ chức suốt nhiều năm qua, vô hiệu hóa hoàn toàn luận điểm 'lỗi kỹ thuật nhất thời' mà ngân hàng ABBank định dùng để bào chữa trước tòa!"


Nam nhìn chiếc ổ cứng cũ, rồi nhìn gương mặt đã tìm lại được sự thanh thản và kiêu hãnh của Tuấn Anh. Anh khẽ mỉm cười, một cảm xúc ấm áp dâng trào trong lồng ngực bất chấp cơn đau dẻ sườn vẫn đang hành hạ: "Cảm ơn anh, Tuấn Anh. Anh đã đưa ra một quyết định dũng cảm nhất cuộc đời mình. Danh dự của anh vĩnh viễn không bị chôn vùi."


"Tôi chỉ yêu cầu các người bảo mật danh tính của tôi cho đến khi vụ án chính thức được đưa ra phiên tòa tối cao," Tuấn Anh khẩn khoản nói, đôi mắt gã lộ rõ vẻ lo âu thực tế. "Bọn đòi nợ thuê của Bảy Sẹo dạo này bắt đầu lảng vảng rải tin đồn ác ý khắp phố cổ rằng nhà cụ Đàn sắp bị siết nợ để ép cụ bán rẻ cho Vạn Xuân. Chúng nó rất hung hãn, các người phải cực kỳ cẩn thận."


"Tôi biết," Nam siết chặt quai cặp da cũ của cha, ánh mắt anh đanh lại đầy quyết nộ hướng ra ngoài màn mưa bão đen kịt của đêm Hà Nội. "Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!