Nhạc nềnPowder_Snow

Bóng Đen Học Đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Chiều thứ Sáu, nắng hanh vàng vọt trải dài trên con đường Chùa Láng chật hẹp, phản chiếu thứ ánh sáng lấp lánh nhưng mệt mỏi lên những tán cây bằng lăng già nua. Con phố trước cổng Trường Đại học Ngoại thương Hà Nội đông nghịt phương tiện. Tiếng còi xe máy rít lên từng hồi, tiếng cười nói ríu rít của nhóm sinh viên vừa tan ca học chiều tạo nên một bầu không khí náo nhiệt, trẻ trung đầy sức sống. Thế nhưng, đối với Vũ Phương Vân, sự nhộn nhịp ấy không thể xua đi đám mây đen đang ghì chặt lấy tâm trí cô suốt nhiều ngày qua.


Vân bước ra khỏi cánh cổng sắt xám của trường, đôi vai gầy hơi khúm núm, bàn tay ôm chặt lấy chiếc ba lô vải trước ngực như một phản xạ tự vệ tự nhiên. Cô sinh viên năm hai năng động, vốn luôn rạng rỡ với nụ cười má lúm đồng tiền, giờ đây trông xơ xác và nhợt nhạt hẳn đi. Mẹ Mai vẫn đang nằm hôn mê sâu trong phòng hồi sức tích cực bệnh viện quận, sự sống chỉ còn duy trì bằng những nhịp thở máy cơ học. Anh trai Nam thì bỗng dưng mất việc, gương mặt hốc hác với vết thương quấn băng gạc trắng dính máu trên đầu khiến Vân không khỏi rùng mình mỗi khi nghĩ đến. Gia đình cô – tổ ấm bình yên trong căn hộ tập thể cũ Thành Công – đang bị một thế lực vô hình nhưng tàn bạo bóp nghẹt.


"Vân! Đi trà chanh không mày?" Một cô bạn cùng lớp gọi với theo.


Vân khẽ giật mình, cố nở một nụ cười gượng gạo, lắc đầu: "Thôi, tụi mày đi đi. Hôm nay tao phải vào viện trông mẹ."


Nhìn nhóm bạn ríu rít rẽ vào quán cà phê đối diện, Vân thở dài, bước nhanh hơn về phía trạm xe buýt. Cô cúi đầu, cố gắng lách qua đám đông sinh viên đang tụ tập trước các sạp đồ ăn vặt vỉa hè. Nhưng ngay khi vừa bước qua khỏi bức tường gạch bao quanh trường, một cảm giác lạnh sống lưng đột ngột ập đến. Vân cảm nhận được có một ánh mắt sắc lạnh, dính dấp như chất nhầy đang bám chặt lấy gáy mình từ phía sau.


Cô vội vã quay đầu lại. Giữa dòng người qua lại tấp nập, Vân không thấy ai bất thường. Nhưng khi cô vừa quay đi để bước xuống lòng đường, một bóng đen cao lớn đột ngột bước chéo từ góc khuất của bốt điện thoại cũ, chặn đứng ngay trước mặt cô.


"Vũ Phương Vân đúng không?"


Giọng nói trầm đục, khàn khàn sực nức mùi thuốc lá giá rẻ và mồ hôi chua nồng khiến Vân giật nảy mình. Cô lùi lại một bước, mắt mở to đầy phòng bị.


Kẻ đối diện là một gã đàn ông ngoài ba mươi tuổi, dáng người nhỏ thó nhưng săn chắc như một khúc gỗ mun. Gã đội chiếc mũ lưỡi trai sụp xuống che khuất nửa khuôn mặt lầm lì, chỉ để lộ chiếc cằm vuông lởm chởm râu quai nón và một vết sẹo nhỏ kéo dài từ thái dương xuống gò má trái. Gã mặc chiếc áo khoác gió màu xám tối bẩn thỉu, hai tay đút sâu vào túi quần, đứng sừng sững như một bức tường chắn lối đi hẹp sát vỉa hè. Đây chính là Sáu Lộ, gã đàn em chuyên nghiệp của trùm đòi nợ thuê Bảy Sẹo.


"Anh... anh là ai? Tôi không quen anh," Vân run rẩy nói, giọng cô lạc đi giữa tiếng ồn ào của phố xá.


Sáu Lộ không trả lời. Gã khẽ nhếch mép cười, để lộ hàm răng ám khói vàng khè. Gã từ từ rút bàn tay phải ra khỏi túi quần, nhưng không phải để tấn công, mà là cầm một chiếc điện thoại thông minh đời mới bóng loáng. Gã bật màn hình, xoay ngược lại chĩa thẳng vào mắt Vân.


"Không quen cũng không sao. Nhìn cái này đi em gái."


Trên màn hình điện thoại là một bức ảnh độ phân giải cao. Vân nín thở, tim cô như ngừng đập khi nhận ra người trong ảnh. Đó là mẹ Mai của cô, đang nằm im lìm trên giường bệnh của phòng hồi sức tích cực bệnh viện quận, xung quanh là đống dây rợ y tế chằng chịt. Góc chụp cực kỳ cận cảnh, rõ ràng được thực hiện bởi một kẻ đứng ngay sát chân giường bệnh lúc nửa đêm mà không ai hay biết.


Sáu Lộ khẽ gạt ngón tay trên màn hình, chuyển sang bức ảnh thứ hai. Đó là hình ảnh chụp góc ban công tầng bốn căn hộ tập thể cũ Thành Công của gia đình cô, nơi vết sơn đỏ pha mắm tôm bẩn thỉu vẫn còn bám loang lổ trên cửa sổ sắt.


"Mẹ em nằm viện trông tội nghiệp nhỉ?" Sáu Lộ hạ thấp giọng, bước tới một bước, dồn Vân sát vào bức tường gạch thô của cổng trường. "Anh trai em – thằng Nam ấy – dạo này bận rộn nhiều việc quá, đi đông đi tây kiếm chuyện hại người. Bọn anh chỉ muốn nhắc nhở em gái một câu, bảo thằng anh mày khôn hồn thì nôn cái USB Core Banking ra, rồi ngậm cái miệng lại. Bằng không... mẹ mày đang nằm thở máy y tế, chỉ cần một cái gạt tay rút phích cắm nhẹ nhàng lúc nửa đêm là bà già đi thanh thản ngay đấy."


"Anh... các người là lũ ác quỷ!"


Nước mắt Vân trào ra dữ dội. Sự sợ hãi tột độ biến thành một cơn chấn động tâm lý mạnh mẽ khiến toàn thân cô run rẩy như cầy sấy. Cô muốn hét lên cầu cứu đám đông sinh viên và bảo vệ trường chỉ cách đó mười mét, nhưng họng cô nghẹn đắng, không thể phát ra một âm thanh nào rõ rệt dưới ánh mắt sắc lạnh, đầy sát khí của Sáu Lộ. Gã giang hồ thản nhiên đưa tay lên, khẽ vỗ vỗ vào má Vân, những ngón tay thô ráp dính đầy vết chai sạn:


"Ngoan đi em gái. Đừng có hét, hét lên là ngày mai không có mẹ để vào trông đâu. Bảo thằng Nam tối nay mang USB đến địa điểm bọn anh yêu cầu. Nhớ kỹ chưa?"


Trong cơn hoảng loạn tột cùng, bản năng sinh tồn trỗi dậy. Vân khẽ gồng người, hai tay cô thọc sâu vào túi áo khoác gió. Ngón tay run rẩy của cô chạm vào chiếc điện thoại phím bấm cũ kỹ. Bằng trí nhớ cơ học, cô bấm chặt vào phím tắt số 1 – phím gọi khẩn cấp mà anh trai Nam đã cài đặt sẵn cho cô từ những ngày đầu gia đình gặp biến cố.


***


Cùng lúc đó, tại quán trà đá vỉa hè đối diện cổng Bệnh viện Đa khoa Quận Hoàn Kiếm, Vũ Phương Nam đang ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế nhựa thấp. Đầu anh quấn băng gạc trắng ở thái dương trái dính vệt máu khô đã sẫm màu, chấn thương dẻ sườn nghiêm trọng do cú nện gậy sắt của Nguyễn Văn Hắc hôm trước giật lên từng hồi đau buốt thấu xương mỗi khi anh hít thở luồng không khí oi bức.


Nam khẽ vuốt ve vết khâu chỉ dù thô kệch dính máu khô ở góc chiếc cặp da cũ sờn của người cha nhà giáo quá cố Vũ Hoài Nam đặt trên đùi. Bên trong ngăn bí mật của chiếc cặp ấy, chiếc USB Kingston HyperX 128GB chứa bản sao lưu dữ liệu Core Banking mật vẫn nằm im lìm, lạnh ngắt. Tài khoản lương bị phong tỏa hoàn toàn về 0 VND, mẹ Mai nằm ICU, áp lực kinh tế đè nặng lên vai khiến Nam như một chiếc lò xo bị nén chặt đến giới hạn cuối cùng.


"Nam, uống chén nước đi em. Sắc mặt em kém quá."


Trần Đình Trọng đứng cạnh chiếc Wave Alpha cũ sờn của mình, đưa cho Nam một cốc trà đá bốc khói. Trọng vẫn mặc bộ đồng phục xe ôm công nghệ màu xanh lá sờn cũ dính đầy bùn đất thực địa, gương mặt ngăm đen hằn rõ vẻ mệt mỏi nhưng đôi mắt vẫn tràn ngập sự nghĩa khí dũng cảm.


Đột nhiên, chiếc điện thoại trong túi quần Nam rung lên bần bật. Nam giật mình rút máy ra. Màn hình hiển thị cuộc gọi khẩn cấp từ Vân.


Ngay khi vừa bấm nút kết nối, đầu dây bên kia không phải là giọng nói hoạt bát thường ngày của em gái, mà là tiếng khóc nấc nghẹn ngào, hoảng loạn xen lẫn tiếng thở dốc đầy kinh hoàng:


"Anh Nam... anh Nam ơi cứu em... cứu mẹ..."


Tim Nam như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Anh bật dậy khỏi ghế nhựa, cơn đau dẻ sườn nhói lên dữ dội khiến anh loạng choạng suýt ngã. Anh ghì chặt điện thoại vào tai, hét lớn:


"Vân! Em đang ở đâu? Có chuyện gì xảy ra?"


Qua loa thoại điện thoại, Nam nghe thấy một giọng nói trầm đục, giễu cợt đầy đe dọa vang lên ở phía nền âm thanh:


"Bảo thằng anh mày nôn cái USB ra... bằng không mẹ mày ở viện không thọ quá đêm nay đâu..."


"Lũ khốn nạn!" Nam gầm lên, mắt anh đỏ sọc vì căm phẫn tột độ. Giọng nói của Sáu Lộ – tên tay sai đắc lực của Bảy Sẹo – không thể lẫn vào đâu được. "Vân! Giữ máy! Anh đến ngay!"


Trọng xe ôm lập tức vứt điếu thuốc lá đang hút dở xuống đất, nhổ một bãi nước bọt đầy tức giận. Gã nhận ra biến cố cực kỳ nghiêm trọng qua gương mặt tái mét và tiếng gầm của bạn thân:


"Nam! Có chuyện gì? Con Vân bị sao à?"


"Bọn giang hồ... Sáu Lộ đang chặn con Vân ở cổng trường Ngoại thương! Chúng nó đe dọa mẹ ở viện!" Nam khàn giọng, hai tay run bần bật vì giận dữ và lo sợ.


"Mẹ kiếp lũ súc sinh! Lên xe mau!"


Trọng không chần chừ một giây. Gã nhảy tót lên chiếc Wave Alpha cũ, đạp nổ máy bằng một cú dứt khoát. Tiếng động cơ xe máy gầm rú lên giữa phố xá đông đúc. Nam ôm chặt chiếc cặp da cũ của cha trước ngực, leo lên yên sau xe Trọng. Cơn đau từ dẻ sườn bị chấn thương giật mạnh như muốn xé toạc lồng ngực anh, nhưng nỗi sợ hãi mất đi người thân đã hoàn toàn đè bẹp mọi đau đớn thể xác.


"Bám chắc vào Nam! Tao sẽ đưa mày đến đó nhanh nhất!" Trọng hét lớn.


Chiếc Wave Alpha lao vút đi như một mũi tên xé gió. Trọng áp dụng toàn bộ kỹ năng lái xe ôm thực địa tích lũy suốt nhiều năm bám đường phố cổ Hà Nội. Gã cho xe luồn lách qua những khe hẹp chỉ mười xăng-ti-mét giữa hai làn ô tô đang tắc nghẽn trên đường Nguyễn Chí Thanh. Xe máy gầm rú, lách qua vỉa hè, lao ngược chiều qua dải phân cách đường Đê La Thành bụi bặm.


Nam ngồi phía sau, hai tay ghì chặt chiếc cặp da cũ dính máu. Mỗi cú xóc nảy trên mặt đường ổ gà, mỗi pha nghiêng xe ôm sát cua của Trọng khiến vết thương rách da đầu trên thái dương Nam giật nhói, máu tươi rỉ ra thấm ướt một mảng băng gạc trắng. Nhưng ánh mắt Nam chỉ dán chặt vào khoảng không phía trước, trong lòng anh là một cơn bão dằn vặt tột cùng.


*Chính lý tưởng của mình... chính sự liêm chính mà mình đang cố gắng bảo vệ đã vô tình đẩy em gái và mẹ vào vòng nguy hiểm sinh tử này sao? Liệu mình có đang quá ích kỷ khi bắt gia đình phải gánh chịu hậu quả cho cuộc chiến chống lại liên minh tài chính bẩn thỉu kia?*


"Nhanh lên Trọng! Nhanh lên chút nữa!" Nam điên cuồng giục giã, giọng anh lạc đi trong gió bão cát bụi đường phố.


"Sắp đến rồi! Lối Chùa Láng tắc quá, tao đi đường tắt ngõ sau!" Trọng hét lớn, bẻ lái đột ngột vào một con ngõ nhỏ chằng chịt rêu phong sát hồ Láng.


***


Tại cổng Trường Đại học Ngoại thương, tình hình đang chuyển biến cực kỳ nguy kịch. Sáu Lộ bắt đầu mất kiên nhẫn khi thấy Vân liên tục khóc lóc và cố tình trì hoãn không chịu di chuyển. Gã liếc nhìn chiếc xe ô tô bốn chỗ màu đen không biển số đang nổ máy chờ sẵn sát lề đường Chùa Láng. Hai tên đàn em xăm trổ đầy mình ngồi bên trong đang hạ kính xe ra hiệu hối thúc.


"Đi thôi em gái. Đi với bọn anh đến gặp thằng Nam để bàn giao USB cho nhanh. Đừng để bọn anh phải dùng biện pháp mạnh trước cổng trường," Sáu Lộ tàn nhẫn nói, bàn tay thô bạo chộp lấy cánh tay gầy guộc của Vân, giật mạnh cô đi.


"Buông tôi ra! Cứu tôi với! Có ai không cứu tôi với!"


Vân khóc thét lên, cô cố gắng ghì chân xuống nền đất, bám chặt lấy một cột mốc lộ giới bằng sắt vỉa hè. Một vài sinh viên đi ngang qua dừng bước, nhìn thấy dáng vẻ hung hãn xăm trổ của Sáu Lộ và vết sẹo dài trên mặt gã thì lộ rõ vẻ e dè, sợ hãi. Họ chỉ dám đứng từ xa thì thầm bàn tán chứ không ai dám dấn thân vào can thiệp trực tiếp.


"Câm mồm! Muốn mẹ mày chết đêm nay đúng không?" Sáu Lộ gầm ghè sát tai Vân, ngón tay gã bấu chặt vào da thịt cô đến mức rớm máu.


Đúng lúc Sáu Lộ định kéo Vân lên chiếc xe ô tô đen thì từ đầu phố Chùa Láng, một tiếng động cơ xe máy gầm rú chói tai vang dội. Chiếc Wave Alpha cũ sờn của Trọng lao thẳng lên vỉa hè với tốc độ kinh hoàng, không hề giảm ga.


"Lũ khốn nạn! Buông em tao ra!"


Trọng hét lên, gã bẻ lái một cú ngoạn mục, cho chiếc xe máy trượt nghiêng trên nền gạch vỉa hè, lao thẳng vào cản địa giữa Sáu Lộ và chiếc xe ô tô đen. Tiếng lốp xe rít lên chói tai, bụi đất bắn tung tóe cát bụi.


Sáu Lộ giật mình, buộc phải buông tay Vân ra để nhảy lùi lại né tránh cú đâm trực diện của xe máy. Ngay lập tức, Nam lao xuống khỏi yên xe. Bất chấp cơn đau dẻ sườn đau nhói khiến anh suýt quỵ ngã, Nam dùng hết sức lực còn lại lao đến ôm chặt lấy Vân, giật cô mạnh mẽ ra sau lưng mình để che chở.


"Anh Nam!" Vân khóc nấc lên, ôm chặt lấy tấm lưng đẫm mồ hôi của anh trai, toàn thân vẫn run rẩy kịch liệt.


Nam đứng sừng sững trước mặt Sáu Lộ, hai tay dang rộng bảo vệ em gái. Gương mặt anh nhợt nhạt, đầu quấn băng gạc trắng dính vệt máu đỏ tươi vừa rỉ ra, chiếc cặp da cũ sờn của cha dính bùn đất ghì chặt bên sườn. Ánh mắt Nam sọc đỏ căm phẫn nhìn thẳng vào gã giang hồ:


"Sáu Lộ! Mày dám đụng đến một sợi tóc của em gái tao, tao thề sẽ khiến cả băng nhóm của mày phải trả giá trước pháp luật!"


Sáu Lộ đứng vững lại, gã phủi phủi bụi đất bám trên áo khoác gió, khẽ nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ. Gã liếc nhìn đám đông sinh viên đang bắt đầu tụ tập đông hơn và hai bảo vệ trường đang tò mò tiến lại gần từ phía bốt gác. Sáu Lộ biết, đây là cổng trường đại học giữa ban ngày, gã không thể thực hiện một vụ bắt cóc hay bạo lực đẫm máu quy mô lớn mà không bị công an sờ gáy lập tức.


Gã khẽ nhếch mép cười tàn nhẫn, từ từ lùi lại phía chiếc xe ô tô đen đang nổ máy chờ sẵn. Gã chỉ tay vào mặt Nam, ánh mắt đầy sát khí lạnh lùng gieo rắc một áp lực tâm lý tàn nhẫn tột độ:


"Vũ Phương Nam, mày giỏi lắm. Hôm nay mày cứu được nó. Nhưng lưới của bọn tao phủ khắp cái Hà Nội này. Mẹ mày đang nằm thở máy ở bệnh viện quận, em gái mày đi học hàng ngày ở đây... Bọn tao biết rõ từng giờ giấc sinh hoạt của gia đình mày."


Sáu Lộ bước hẳn lên thềm cửa chiếc xe ô tô đen, gã thò đầu ra ngoài, để lại một lời cảnh cáo lạnh gáy khiến huyết quản Nam như đông cứng lại:


"Lần sau không chỉ là chụp ảnh đâu! Liệu mà nôn cái USB ra trước khi quá muộn!"


Chiếc xe ô tô đen rú ga, lao vút đi vào dòng người đông đúc trên phố Chùa Láng, để lại làn khói xám xịt và tiếng cười nhạo báng của gã giang hồ biến mất vào khoảng không.


Nam đứng lặng đi giữa vỉa hè, hai tay vẫn ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy của em gái Vân. Cơn đau thể xác từ dẻ sườn và vết thương trên đầu giật lên từng hồi buốt nhói, nhưng không thể so sánh được với nỗi đau xót và dằn vặt tột cùng trong tâm hồn người anh trai. Anh nhìn những giọt nước mắt sợ hãi của em gái dính trên ngực áo mình, khẽ nhắm mắt lại.


Cuộc chiến bẫy nợ tài chính này đã không còn là một vụ kiện dân sự thông thường trên những tờ giấy hợp đồng hoàn hảo nữa. Nó đã chính thức trở thành cuộc chiến sinh tồn đẫm máu nhắm thẳng vào mạng sống của những người anh yêu thương nhất. Nam khẽ vuốt vết khâu chỉ dù thô dính máu trên chiếc cặp da của cha, thầm đưa ra một quyết định tàn nhẫn ngay trong đêm nay: Anh phải tìm một nơi ẩn náu an toàn tuyệt đối để di tản gia đình lánh nạn khẩn cấp, trước khi bóng đen của liên minh lừa đảo kịp nuốt chửng tất cả.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!