Nhạc nềnPowder_Snow

Lời Thức Tỉnh Muộn Màng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão đêm qua đã rút đi, để lại một Hà Nội hanh hao và lạnh buốt vào lúc chạng vạng. Ánh nắng ráng chiều đỏ quạch như vệt máu loãng yếu ớt lách qua những tán cây cổ thụ, hắt lên bức tường sơn vàng ố rêu phong của ngõ Hàng Bạc.


Vũ Phương Nam ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế gỗ thấp tại Quán trà đá đầu ngõ Hàng Bạc của ông Đạt. Gió sông Hồng thổi vào sâu trong ngõ hẹp mang theo hơi ẩm lạnh buốt, khiến vết thương rách da đầu ở thái dương trái của anh giật nhói lên đau đớn dưới lớp băng gạc trắng dính chút máu khô sẫm màu. Mỗi lần Nam hít sâu, lồng ngực anh lại co thắt lại, chấn thương dẻ sườn nghiêm trọng từ trận phục kích dưới chân cầu Long Biên vẫn chưa hề giảm bớt. Bên dưới chân anh, chiếc cặp da cũ sờn của người cha quá cố Vũ Hoài Nam được kẹp chặt giữa hai đầu gối, góc chiếc cặp bị rách hôm qua đã được Luật sư Lê Gia Huy khâu lại bằng những đường chỉ dù thô kệch dính vệt máu khô. Bên trong ngăn bí mật của chiếc cặp ấy, chiếc USB Kingston HyperX 128GB chứa toàn bộ dữ liệu Core Banking bẩn vẫn nằm im lìm, lạnh ngắt như một quả bom nổ chậm.


Ông Lê Văn Đạt, chủ quán trà đá, vừa khẽ rít một hơi điếu cày giòn giã, vừa liếc mắt nhìn ra phía mặt đường lớn. Gương mặt đầu hói chữ M với bộ râu quai nón lởm chởm của ông lộ rõ vẻ lo âu. Ông đặt chiếc điếu cày lên chiếc khay gỗ lên nước đen bóng, rót một chén trà nóng bốc khói nghi ngút đẩy về phía Nam, hạ giọng nói nhỏ:


"Uống đi con cho ấm người. Đầu tóc băng bó thế kia mà cứ ngồi đón gió lạnh. Đêm qua tao nghe tiếng còi xe công an hú vang cả ngõ sau nhà cụ Đàn, rồi nghe bảo thằng Hùng thợ điện bị xích đi rồi hả? Mấy thằng giang hồ băng Bảy Sẹo chiều nay vẫn lảng vảng ngoài phố lớn kia kìa. Tụi nó đang tìm mày đấy, Nam ạ."


"Con biết, cảm ơn chú Đạt," Nam khẽ gật đầu, hai tay bưng chén trà nóng để tìm chút hơi ấm lan tỏa vào lòng bàn tay lạnh ngắt. "Chú cứ yên tâm, con có cách tự bảo vệ mình."


Thực ra, Nam đang phải chịu một áp lực kinh tế khủng khiếp đè nặng lên vai. Tài khoản lương của anh tại ABBank đã bị phong tỏa hoàn toàn về 0 VND theo lệnh của Giám đốc Trần Thế Hải. Sáng mai, bệnh viện quận sẽ yêu cầu đóng đợt viện phí hồi sức tích cực khẩn cấp cho mẹ Mai sau cơn tai biến đột ngột, trong khi học phí kỳ tới của em gái Vân vẫn chưa có đồng nào xoay sở. Lệnh triệu tập hình sự của điều tra viên biến chất Nguyễn Hữu Đạt như một bản án lơ lửng trên đầu anh. Nam cô độc, kiệt quệ, nhưng ánh mắt sau cặp kính cận gọng mảnh vẫn điềm tĩnh và sắc lạnh lạ thường.


Đúng lúc đó, một bóng dáng nhỏ nhắn bước vào ngõ. Đỗ Thúy Hồng, cô thực tập sinh phòng thẩm định tín dụng, xuất hiện trong bộ áo khoác đồng phục trường đại học màu xanh sẫm kéo cao khóa cổ. Cô ôm chặt chiếc ba lô nhỏ trước ngực, bước đi ngập ngừng, đôi mắt liên tục đảo quanh đề phòng bị theo dõi. Gương mặt Hồng nhợt nhạt, đôi môi run rẩy vì lạnh và vì nỗi sợ hãi tột độ đang bóp nghẹt tâm trí cô.


Nhìn thấy Nam ngồi đó với chiếc đầu quấn băng gạc dính máu, Hồng khựng lại. Đôi mắt cô chợt đỏ hoe. Cô tiến lại gần, cúi đầu chào ông Đạt rồi rụt rè ngồi xuống chiếc ghế nhựa đối diện Nam.


Ông Đạt hiểu ý, lẳng lặng cầm phích nước Rạng Đông đi ra phía đầu ngõ đứng canh chừng, tạo ra một khoảng không gian an toàn cho hai người.


"Anh Nam..." Hồng khẽ gọi, giọng cô nghẹn ngào rồi vỡ ra thành những tiếng khóc nấc nhỏ. Cô vội vã dùng tay lau nước mắt, nhưng những giọt nước mắt ấm nóng cứ thế tuôn rơi trên gò má hanh hao. "Em... em xin lỗi anh. Hôm ở phòng họp sa thải... em hèn nhát quá. Em đã chứng kiến hết mọi việc sếp Hải vu khống anh, chứng kiến anh bị bảo vệ áp giải đi như một tội phạm, vậy mà em chỉ biết cúi đầu im lặng vì sợ... em sợ mình sẽ bị đánh trượt thực tập, sợ không thể tốt nghiệp..."


Nam nhìn cô học trò nhỏ mà mình từng tận tay hướng dẫn từng nghiệp vụ thẩm định rủi ro. Anh không hề có một chút oán giận nào trong mắt. Nam chậm rãi đặt chén trà xuống, giọng nói trầm ấm và bao dung của anh vang lên, xoa dịu sự dằn vặt của cô gái trẻ:


"Hồng, đừng khóc. Anh chưa bao giờ trách em cả. Em mới chỉ là một thực tập sinh thẩm định, chưa có danh phận chính thức, gia đình em lại nghèo khó dưới quê đang mong chờ em tốt nghiệp để đi làm. Đứng trước áp lực quyền lực của sếp Hải và Toàn nhân sự, việc em im lặng để tự bảo vệ mình là điều hoàn toàn bình thường và hợp lý. Nếu em lên tiếng lúc đó, em sẽ bị nghiền nát ngay lập tức mà không thay đổi được kết quả sa thải của anh."


Lời nói ấm áp và sự thấu cảm sâu sắc của Nam khiến Hồng càng khóc to hơn. Cô lắc đầu quầy quậy, dằn vặt nói:


"Nhưng anh đã dạy em rằng một chuyên viên thẩm định rủi ro không chỉ đối phó với các con số, mà phải đối mặt với lương tâm của chính mình trước mỗi chữ ký. Nhìn anh bị hại, nhìn gói 'An Dưỡng Phú Quý' tiếp tục được sếp Hải đẩy mạnh giải ngân bất chấp rủi ro siết nhà của các cụ già... em thấy mình như một kẻ đồng lõa bẩn thỉu."


Nam khẽ thở dài, vết đau ở dẻ sườn lại nhói lên khi anh điều chỉnh tư thế ngồi. Anh đặt bàn tay thô ráp của mình lên chiếc cặp da cũ sờn, nhẹ nhàng nói:


"Cha anh ngày xưa là một nhà giáo nghèo chuyên dạy Sử ở phố cổ này. Trước khi qua đời vì trầm cảm sau một vụ vu khống nâng điểm chạy chọt của con nhà giàu, ông đã để lại cho anh chiếc cặp da này cùng một lời dạy trong cuốn sổ tay: 'Nếu con nhắm mắt trước cái ác một lần để đổi lấy sự an toàn giả tạo, đôi mắt của con sẽ vĩnh viễn không bao giờ còn nhìn thấy ánh sáng của sự chính trực nữa. Con sẽ phải sống cả đời trong bóng tối của sự hèn nhát'. Anh chấp nhận bị sa thải, chấp nhận bị phong tỏa tài chính, bởi vì anh không muốn cả đời này mỗi khi nhìn lên di ảnh của cha mình phải cúi đầu xấu hổ."


Nam nhìn thẳng vào mắt Hồng, ánh mắt anh sáng bừng lên dưới ánh hoàng hôn nhập nhoạng, khơi dậy ngọn lửa lòng tự trọng nghề nghiệp đã bị chôn giấu dưới nỗi sợ hãi của cô thực tập sinh:


"Em còn trẻ, Hồng ạ. Con đường sự nghiệp của em mới chỉ bắt đầu. Anh không yêu cầu em phải dũng cảm đối đầu trực diện như anh, nhưng anh mong em giữ vững ranh giới đạo đức cuối cùng của mình. Đó là lời thức tỉnh muộn màng, nhưng chưa bao giờ là quá muộn."


Hồng im lặng. Lời dạy về sự liêm chính của cha Nam như một luồng điện chạy dọc sống lưng cô, đánh tan mọi sự sợ hãi đớn hèn đang vây hãm tâm trí. Cô nắm chặt hai bàn tay lại, ánh mắt nhút nhát ban đầu dần được thay thế bằng một sự kiên định chưa từng có. Cô hít một hơi thật sâu, gật đầu mạnh mẽ:


"Em hiểu rồi, anh Nam. Em không muốn làm một kẻ hèn nhát nữa. Em sẽ giúp anh!"


Đột nhiên, tiếng động cơ xe máy gầm rú từ đầu ngõ vang lên. Một chiếc xe máy lạ đi ngang qua quán nước, ánh mắt gã lái xe đội mũ bảo hiểm kín mít quét qua phía họ đầy nghi vấn. Hồng giật nảy mình, hoảng loạn định đứng dậy rút lui. Nhưng Nam khẽ đặt tay lên vai cô, dùng sự điềm tĩnh của mình để trấn an cô học trò. Ông Đạt ở đầu ngõ cũng bước lại, giả vờ cầm chổi quét rác để che chắn tầm nhìn của gã xe máy lạ. Chiếc xe lướt qua rồi mất hút vào phố lớn.


"Bình tĩnh, Hồng. Mọi việc vẫn trong tầm kiểm soát," Nam nói nhỏ.


Hồng nuốt nước bọt, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh. Cô ghé sát tai Nam, hạ giọng xuống mức tối thiểu để chia sẻ quy trình ép chỉ tiêu bẩn mà Hải đang áp đặt bên trong chi nhánh:


"Anh Nam, sếp Hải đang điên cuồng đẩy nhanh tiến độ giải ngân gói 'An Dưỡng Phú Quý' cho bộ hồ sơ số 22 nhà cụ Đàn. Sếp đã tự mình ký duyệt thay phần thẩm định của anh trên hệ thống Core Banking dưới sự chỉ đạo mật của tập đoàn Vạn Xuân. Chị Phạm Thanh Thảo RM đang hoàn tất các thủ tục pháp lý bẩn để chuẩn bị siết nhà cụ Đàn khẩn cấp dựa trên điều khoản ẩn 15.4 – tịch thu tài sản khi người già nằm viện quá ba mươi ngày. Sếp Hải biết cụ Đàn đang hôn mê sâu trong bệnh viện quận và không có khả năng tự vệ, nên muốn thực hiện niêm phong cưỡng chế ngay lập tức để tạo sự đã rồi trước khi đoàn thanh tra hội sở xuống kiểm tra."


Nam siết chặt quai chiếc cặp da cũ, vết thương ở dẻ sườn đau nhói lên theo cơn giận dữ đang bùng cháy trong lồng ngực anh: "Lũ khốn nạn! Chúng muốn cướp nhà cụ Đàn ngay khi cụ đang cận kề cái chết trên giường bệnh cấp cứu sao?"


"Đúng vậy, anh Nam," Hồng run rẩy thò tay vào trong túi áo khoác, rút ra một tờ giấy nháp nhỏ được gấp làm tư, đưa cho Nam dưới gầm bàn trà đá. Giọng cô run lên bần bật vì sợ hãi nhưng chứa đầy quyết tâm. "Đây là tờ giấy nháp ghi chép lịch trình bảo mật của đoàn cưỡng chế thuộc Phòng thu hồi nợ do anh Nguyễn Tiến Dũng dẫn đầu. Sếp Hải đã phê duyệt kế hoạch phối hợp với giang hồ băng Bảy Sẹo để ập vào cưỡng chế niêm phong ngôi nhà số 22 Hàng Bạc vào cuối tuần này, ngay khi cụ Đàn chưa kịp tỉnh lại. Anh cầm lấy đi, hãy tìm cách ngăn chặn họ!"


Nam đón lấy tờ giấy nháp nhỏ từ tay Hồng, ngón tay anh chạm vào những dòng chữ viết tay vội vã ghi chi tiết ngày giờ, nhân sự và phương án bạo lực cưỡng chế thực địa của đối thủ. Thời gian siết nhà cụ Đàn chỉ còn tính bằng ngày, trong khi cụ vẫn đang hôn mê sâu dưới sự bảo vệ yếu ớt của bác sĩ Linh tại bệnh viện quận.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!