Nhạc nềnPowder_Snow

Lưới Pháp Luật Bị Rách

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng còi hú xé lòng của chiếc xe tuần tra Công an Quận rống lên giữa đêm mưa bão, âm thanh dội vào những bức tường sơn vàng ố rêu phong của ngõ Hàng Bạc rồi tan ra trong tiếng mưa gầm rú. Ánh đèn chớp nháy xanh đỏ quét qua cửa sau ngôi nhà Pháp cổ số 22, nơi mảng tường gạch vồ thời Pháp thuộc vẫn còn loang lổ vết cháy sém đen kịt, bốc lên mùi dầu hỏa nồng nặc và ngột ngạt.


Vũ Phương Nam đứng dưới màn mưa xối xả, nước mưa lạnh buốt tạt thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của anh. Dưới vành mũ bảo hộ lao động sũng nước, vết thương rách da đầu ở thái dương trái của Nam – hậu quả từ cú nện gậy sắt của tên côn đồ Nguyễn Văn Hắc hồi chiều – đang giật nhói lên từng cơn tê dại. Lớp băng gạc trắng quấn quanh trán anh đã rớm máu, những giọt máu sẫm màu hòa cùng nước mưa chảy dài xuống má. Mỗi nhịp thở dốc đối diện với gió bão khiến lồng ngực Nam co thắt dữ dội, chấn thương dẻ sườn nghiêm trọng đau buốt thấu xương như muốn quật ngã gã trai hai mươi tám tuổi. Nhưng hai bàn tay anh vẫn gồng lên, ghì chặt lấy chiếc cặp da cũ sờn của người cha quá cố Vũ Hoài Nam trước ngực. Góc chiếc cặp bị rách đã được Luật sư Lê Gia Huy dùng kim chỉ khâu bao tài liệu chuyên dụng khâu lại bằng những đường chỉ dù thô kệch, dính vệt máu khô sẫm màu.


Bên trong ngăn bí mật của chiếc cặp ấy, chiếc USB Kingston HyperX 128GB chứa toàn bộ dữ liệu dòng tiền bẩn và nhật ký thay đổi hợp đồng của cụ Đàn – bằng chứng số chí mạng vừa trích xuất từ Server Room của ABBank – vẫn nằm im lìm, lạnh ngắt.


"Lên xe! Tất cả về trụ sở Công an Quận làm việc!"


Tiếng hét của người cảnh sát tư pháp bị át đi bởi tiếng gió giật. Phan Văn Hùng, gã thợ điện biến chất bị bắt quả tang khi đang phóng hỏa cửa sau nhà cụ Đàn, bị hai chiến sĩ công an áp giải lên thùng xe. Người hắn sực nức mùi dầu hỏa, chiếc kìm cắt cáp chuyên dụng – tang vật trực tiếp – đã bị tịch thu và niêm phong trong túi nilon chuyên dụng. Cụ ông cựu chiến binh Bùi Văn Phóng, đội trưởng đội tự quản, vuốt nước mưa trên mặt, dứt khoát bước lên xe cùng với Luật sư Lê Gia Huy. Nam và Trần Đình Trọng lẳng lặng bám theo sau trên chiếc Wave Alpha cũ, vượt qua những con phố Hà Nội ngập nước để hướng về phía trụ sở quận.


***


Hai giờ ba mươi phút sáng.


Phòng thẩm vấn số 5 Công an Quận đón họ bằng một bầu không khí lạnh lẽo và ngột ngạt đến đáng sợ. Những bức tường sơn màu xanh xỉn màu dưới ánh đèn neon dài chập chờn rọi thẳng xuống chiếc bàn sắt rỉ sét ở giữa phòng. Mùi thuốc sát trùng rẻ tiền pha lẫn mùi ẩm mốc của những tập hồ sơ cũ tạo nên một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực Nam.


Nguyễn Hữu Đạt, điều tra viên phụ trách ca trực, chậm rãi bước vào phòng. Gã mặc sắc phục chỉnh tề nhưng chiếc cúc cổ áo hơi buông lỏng, dáng người cao lớn, quai hàm bạnh cương nghị nhưng đôi mắt hí ti hí lại luôn lấm lét quét qua những người có mặt. Đạt kéo chiếc ghế sắt ra, tiếng chân ghế ma sát với nền đá mài rít lên một tiếng chói tai.


"Ai là người đại diện pháp lý ở đây?" Đạt hất hàm hỏi, giọng nói khàn đặc và hách dịch.


Luật sư Lê Gia Huy bước lên trước một bước, phong thái điềm tĩnh dù bộ vest tối màu của anh đã dính đầy nước mưa. Anh đặt chiếc cặp tài liệu bằng da bò lên bàn, mở ra và rút ra tập hồ sơ: "Tôi là Luật sư Lê Gia Huy, văn phòng luật Vì Dân, người đại diện pháp lý hợp pháp cho bị hại là cụ bà Nguyễn Thị Đàn. Đây là biên bản bắt người phạm tội quả tang do Đội tự quản cựu chiến binh phường Hàng Bạc lập tại hiện trường số 22 Hàng Bạc lúc mười hai giờ ba mươi đêm nay. Đi kèm là chiếc kìm cắt cáp dính dầu hỏa của nghi phạm Phan Văn Hùng và thẻ nhớ chứa video camera hành trình của anh Trần Đình Trọng ghi rõ toàn bộ hành vi ném bom xăng phóng hỏa của đối tượng."


Huy đẩy tập tài liệu và chiếc thẻ nhớ về phía Đạt. Nam đứng sát vách tường phía sau, hai tay vẫn ôm chặt chiếc cặp da cũ dính máu khô, im lặng quan sát từng cử chỉ nhỏ nhất của gã điều tra viên. Anh nhạy cảm nhận ra, khi nhìn thấy cái tên "Phan Văn Hùng" và chiếc thẻ nhớ, khóe mắt của Đạt khẽ giật nhẹ một nhịp rất nhanh. Gã không hề bất ngờ. Gã biết trước việc này.


Đạt không thèm chạm tay vào chiếc thẻ nhớ. Gã dùng đầu chiếc bút bi gạt nhẹ tập biên bản sang một bên, lười biếng tựa lưng vào ghế, mắt nhìn thẳng vào Nam:


"Biên bản tự quản? Video hành trình tự phát? Ở đây chúng tôi làm việc theo quy trình tố tụng của pháp luật, không dùng luật rừng của mấy ông già hưu trí. Còn anh..." Đạt chỉ thẳng đầu bút bi vào mặt Nam, giọng nói đột ngột đanh lại đầy đe dọa. "Vũ Phương Nam. Anh hiện là một kẻ vô danh thất nghiệp, vừa bị Ngân hàng An Bình sa thải kỷ luật khẩn cấp vì hành vi vi phạm bảo mật thông tin tài chính nghiêm trọng. Anh lấy tư cách gì có mặt trong phòng thẩm vấn này? Anh đang cản trở người thi hành công vụ đấy có biết không?"


"Tôi là nhân chứng trực tiếp có mặt tại hiện trường vụ cháy," Nam cất giọng, giọng nói trầm ấm nhưng khản đặc vì khói và nước mưa bão. Anh nén cơn đau buốt từ dẻ sườn, đứng thẳng lưng, ánh mắt qua cặp kính cận gọng mảnh nhìn thẳng vào Đạt không chút né tránh. "Tôi có nghĩa vụ và quyền lợi của một công dân trong việc tố giác tội phạm hủy hoại tài sản di sản quốc gia."


"Công dân?" Đạt cười khẩy, nụ cười đầy vẻ khinh bỉ. Gã rút từ trong ngăn kéo ra một tập tài liệu mỏng, ném mạnh xuống mặt bàn sắt. Tiếng 'bộp' khô khốc vang lên trong căn phòng yên tĩnh. "Phan Văn Hùng đã có lời khai ban đầu. Đêm nay, anh ta đi sửa đường dây điện chiếu sáng công cộng cho tổ dân phố theo yêu cầu dịch vụ tự do. Do trời mưa bão, đường trơn trượt, anh ta vô tình làm rơi chiếc bật lửa ga gần đống giẻ lau dính dầu hỏa do chủ nhà vứt xó ở cửa sau, gây ra vụ hỏa hoạn ngoài ý muốn. Đây hoàn toàn là một vụ tai nạn dân sự, một sự cố vô ý gây cháy do bất cẩn trong lao động. Không hề có bom xăng, không có hủy hoại tài sản có tổ chức nào ở đây hết."


"Vô ý?" Luật sư Huy đập mạnh tay xuống bàn, thần thái sắc sảo bùng nổ, anh trích dẫn luật một cách đanh thép. "Điều tra viên Đạt! Theo Điều 111 và Điều 112 Bộ luật Tố tụng Hình sự Việt Nam, đối với tội phạm quả tang bị bắt giữ cùng tang vật là chai xăng chưa cháy hết và kìm cắt cáp, việc lấy lời khai ban đầu bắt buộc phải được ghi âm, ghi hình có sự chứng kiến của người đại diện hoặc kiểm sát viên nếu nghi phạm có dấu hiệu bị kích động hoặc ép buộc. Phan Văn Hùng sực nức mùi dầu hỏa, video hành trình chứng minh anh ta đã ném hai chai bom xăng liên tiếp vào kết cấu gỗ của ngôi nhà cổ trị giá năm mươi tỷ đồng! Anh định bẻ cong một vụ hủy hoại tài sản nghiêm trọng có khung hình phạt lên đến mười lăm năm tù thành một vụ tai nạn phạt hành chính sao?"


Đạt không hề nao núng trước sự sắc sảo của Huy. Gã lờ đi các lập luận pháp lý, chậm rãi đứng dậy, tiến về phía Nam. Khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy nửa mét. Nam có thể ngửi thấy mùi thuốc lá giá rẻ từ hơi thở của Đạt.


"Luật sư Huy, anh đang dạy tôi cách làm án à?" Đạt hạ thấp giọng, nhưng sự đe dọa trong câu chữ tăng lên gấp bội. "Tôi nhắc lại, cụ Đàn hiện đang hôn mê sâu trong phòng hồi sức tích cực bệnh viện công, chưa hề có văn bản ủy quyền hợp pháp cho anh đại diện trong vụ án hình sự này. Biên bản ủy quyền cũ của anh chỉ là tranh chấp dân sự đất đai với ngân hàng. Còn về mặt hình sự, các anh không có tư cách can thiệp vào hồ sơ vụ án của chúng tôi. Bây giờ, tôi dùng quyền hạn của điều tra viên thụ lý để yêu cầu tất cả những người không liên quan rời khỏi phòng thẩm vấn số 5 ngay lập tức để bảo đảm tính bảo mật của cuộc điều tra!"


Đạt quay lưng lại, vẫy tay ra hiệu cho hai chiến sĩ công an đứng ngoài cửa bước vào.


Huy định tiếp tục tranh luận, anh giở cuốn sổ tay luật tố tụng ra định chất vấn quy trình trục xuất nhân chứng. Nhưng Nam khẽ đặt bàn tay dính máu khô của mình lên vai Huy. Nam lắc đầu nhẹ, ánh mắt điềm tĩnh của anh chứa đựng một sự phán đoán lạnh lùng.


Nam nhận ra Đạt đang cố tình kích động họ. Nếu Huy và anh tiếp tục tranh cãi gay gắt hoặc có hành vi chống đối trong phòng thẩm vấn, Đạt sẽ lập tức có cớ lập biên bản tạm giữ hành chính Nam vì tội "gây rối trật tự tại cơ quan công quyền" hoặc "cản trở người thi hành công vụ". Lúc đó, chiếc cặp da chứa chiếc USB Kingston HyperX 128GB bảo mật – chiếc bùa hộ mệnh công nghệ duy nhất của họ – sẽ bị tịch thu hợp pháp để rà soát an ninh.


"Anh Huy, chúng ta đi," Nam nói nhỏ, giọng nói bình thản đến lạ lùng. "Hãy để điều tra viên Đạt thực hiện đúng 'quy trình' của anh ta."


Huy nhìn Nam, hiểu ý đồng minh, anh kìm nén sự phẫn nộ, chậm rãi thu dọn hồ sơ vào cặp da bò.


Nhưng Đạt không để họ đi dễ dàng như vậy. Gã bước chắn trước lối ra cửa, ánh mắt ti hí lướt qua chiếc cặp da cũ sờn dính máu khô của cha Nam đang bị Nam ghì chặt trước ngực. Gã cười lạnh, mở ngăn kéo lấy ra một tờ biên bản cảnh cáo hành chính đã viết sẵn:


"Vũ Phương Nam. Anh đã có hành vi tự ý vào hiện trường vụ cháy khi chưa có sự cho phép của cơ quan chức năng, có lời nói kích động quần chúng gây khó khăn cho việc lấy lời khai nghi can. Ký vào biên bản cảnh cáo hành chính này rồi mới được rời đi."


Nam im lặng đón lấy chiếc bút. Anh nén cơn đau mạng sườn, đặt tờ biên bản lên mặt bàn sắt rỉ sét, chậm rãi ký tên mình dưới dòng chữ cáo buộc vô căn cứ. Nét chữ của Nam thẳng tắp, điềm tĩnh, không hề có một chút run rẩy nào của sự sợ hãi. Anh biết, cái giá phải trả cho việc bảo toàn chiếc USB đêm nay là một vết nhơ hành chính nhỏ, nhưng nó hoàn toàn xứng đáng.


Khi Nam vừa đặt chiếc bút xuống, Đạt bất ngờ ném một tập hồ sơ khác màu xanh đậm lên bàn. Gã cúi người sát tai Nam, giọng nói lạnh lùng như băng mỏng:


"Mày nghĩ mày thắng được sếp Hải sao? Mày chỉ là một thằng vô danh thất nghiệp, ôm cái cặp rách của ông bố giáo viên đã chết oan của mày để đi làm anh hùng thiên hạ à?"


Đạt lật trang đầu của tập hồ sơ xanh đậm, để lộ tờ lệnh triệu tập hình sự chính thức đã được soạn thảo sẵn, chỉ còn thiếu chữ ký phê duyệt của Thủ trưởng cơ quan điều tra quận vào sáng mai. Trên tờ lệnh ghi rõ: *Triệu tập bị can Vũ Phương Nam về hành vi xâm nhập trái phép hệ thống thông tin nội bộ và tiết lộ bí mật kinh doanh của Ngân hàng TMCP An Bình.*


Đạt vỗ mạnh tay lên tờ lệnh triệu tập, ánh mắt sắc lẹm chĩa thẳng vào chiếc cặp da của Nam, gieo rắc một áp lực tâm lý tàn nhẫn:


"Sáng mai, lệnh này sẽ được ký. Liệu mà nôn cái USB chứa dữ liệu Core Banking ra trước khi quá muộn. Lưới pháp luật ở cái quận này có rách hay không, là do bọn tao quyết định. Đi đi!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!