Nhạc nềnPowder_Snow

Lửa Đêm Phố Cổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng ánh sáng trắng từ chiếc đèn pin của Vũ Đức Duy quét qua gương mặt nhợt nhạt quấn gạc trắng của Nam, rồi dừng lại ngay trên chiếc cặp da cũ sờn dính vết máu khô. Gã lạnh lùng cất giọng hỏi, từng chữ rành rọt như những tiếng gõ nhịp của máy đếm giây: "Anh đang làm gì trong phòng máy chủ vào giờ này?"


Không khí trong phòng máy chủ lạnh buốt dưới mười sáu độ C, sực mùi ozone và tiếng gầm rú của hệ thống điều hòa công nghiệp như muốn bóp nghẹt lồng ngực đang co thắt dữ dội của Vũ Phương Nam. Vết thương rách da đầu ở thái dương trái quấn gạc trắng đang giật nhói lên từng cơn, máu rỉ ra làm ướt một góc gạc, lạnh buốt. Chấn thương dẻ sườn nghiêm trọng từ cú nện gậy sắt của tên côn đồ Nguyễn Văn Hắc hồi chiều khiến Nam đau buốt thấu xương mỗi khi anh hít vào luồng khí lạnh. Nhưng hai bàn tay anh vẫn gồng lên, ghì chặt lấy chiếc cặp da cũ sờn của người cha quá cố trước ngực. Bên trong ngăn bí mật của chiếc cặp ấy, chiếc USB Kingston HyperX 128GB chứa toàn bộ dữ liệu dòng tiền bẩn và nhật ký thay đổi hợp đồng của cụ Đàn đã nằm an toàn.


Nam nhìn thẳng vào ánh đèn pin chói mắt của Duy, không hề né tránh. Trí óc anh hoạt động với tốc độ tối đa, bóc tách từng chi tiết nhỏ nhặt để tìm lối thoát. Duy là kẻ máy móc, nguyên tắc, nhưng chính sự nguyên tắc ấy lại là kẽ hở lớn nhất. Đối với một kỹ sư vận hành hệ thống lõi, an toàn cháy nổ và rủi ro vật lý đối với phòng server luôn là ưu tiên tối cao, vượt lên trên mọi thủ tục hành chính thông thường.


Nam nén cơn đau, khàn giọng nói, giọng nói cố ý pha chút hốt hoảng giả tạo:


"Duy! May quá có cậu ở đây! Tôi quay lại kho lưu trữ giấy dưới hầm để tìm chiếc cặp da của cha tôi bỏ quên từ chiều. Vừa xuống tới hành lang thì phát hiện đường ống nước sinh hoạt bị vỡ do áp lực bão, nước đang phun thẳng vào bảng điện hành lang gây chập điện giật lửa đùng đùng! Tôi sợ nước tràn vào phòng server làm chập cháy hệ thống máy chủ nên phải dùng thân mình che chắn bảng điện phụ này. Cậu mau vào phòng tủ điện trung tâm ngắt van nước tổng khẩn cấp đi, nhanh lên!"


Để tăng tính thuyết phục, Nam khẽ dịch chuyển người sang bên cạnh, để lộ bảng điện phụ của hành lang đang bốc khói nghi ngút và bắn ra những tia lửa điện màu xanh lét do dòng nước từ van xả bị gãy phun xối xả vào. Đây chính là hiện trường giả lập chập điện mà Nam đã liều lĩnh dùng kìm mỏ nhọn phá gãy van nước đồng rỉ sét trước đó.


Duy khựng lại. Ánh mắt gã kỹ sư vận hành quét qua vệt lửa điện đang nhảy múa trên bảng điện phụ, rồi nhìn sang vết máu khô sẫm màu trên góc chiếc cặp da khâu chỉ dù thô kệch của Nam. Trí óc máy móc của Duy lập tức chạy một phép tính rủi ro: nếu không ngắt nước ngay lập tức, dòng nước sẽ tràn qua khe cửa phòng server, gây chập cháy toàn bộ hệ thống đĩa cứng Core Banking trị giá hàng chục tỷ đồng của chi nhánh. Gã không nghi ngờ hành tung của Nam nữa. Đối với Duy lúc này, việc cứu hỏa tòa nhà là trên hết.


"Anh tránh ra xa bảng điện ngay! Để tôi đi khóa van tổng!" Duy hét lên, dứt khoát quay người chạy nhanh về phía phòng tủ điện trung tâm cách đó hai mươi mét.


Ngay khi bóng lưng Duy khuất sau khúc cua, Nam lập tức ra hiệu ngầm về phía kho lưu trữ giấy sát vách phòng server. Trịnh Tiến Khánh đang nấp bên trong, ôm chặt chiếc ThinkPad chứa dữ liệu thô, vội vã lẻn ra ngoài hành lang tối mờ. Khánh nhìn Nam với ánh mắt đầy lo âu và biết ơn, rồi nhanh chóng di chuyển theo lối cửa phụ phía sau tòa nhà, nơi bảo vệ Nguyễn Văn Tèo đang làm lơ góc camera để dọn đường thoát.


Nam gồng mình chịu đựng cơn đau mạng sườn đang cào xé, lết từng bước chân nặng nề ra khỏi hầm ngân hàng dưới sự hỗ trợ thầm lặng của Tèo. Khi cánh cửa phụ thép nặng nề đóng sập lại sau lưng, Nam chính thức thoát khỏi tòa nhà kính lạnh lùng của ABBank.


Bên ngoài, trời mưa bão như trút nước. Những luồng gió giật liên hồi quật mạnh vào những hàng cây cổ thụ dọc phố Ngô Quyền, tạo nên những tiếng gào rú rợn người. Nước mưa xối xả tạt thẳng vào mặt Nam, làm nhòe đi chiếc kính cận gọng mảnh của anh. Nhưng Nam không quan tâm đến cái lạnh cắt da cắt thịt. Anh chạy nhanh về phía góc khuất con ngõ cạnh cổng sau ngân hàng, nơi Trần Đình Trọng đang nổ máy chiếc xe máy Wave Alpha cũ chờ sẵn.


"Lấy được chưa Nam?" Trọng hét lớn qua tiếng mưa bão gầm rú.


"Đầy đủ 100% dòng tiền bẩn của thằng Hải! Chạy ngay thôi Trọng!" Nam leo lên yên sau xe, hai tay ghì chặt chiếc cặp da cũ trước ngực như ôm giữ sinh mệnh của chính mình.


Chiếc xe máy cũ gầm rú lao đi trong đêm mưa bão. Nước ngập đến nửa bánh xe trên các con phố Ngô Quyền, Hàng Bè. Cơn đau từ dẻ sườn bị gãy giật lên từng hồi theo mỗi cú xóc nảy của xe khiến Nam phải nghiến chặt răng đến bật máu ở khóe môi để không ngất đi. Nhưng ngay khi họ vừa rẽ vào phố Đinh Tiên Hoàng, điện thoại của Trọng rung lên bần bật trong túi áo mưa.


Trọng tấp xe vào lề đường dưới một mái hiên nhà, vội vã bấm nút loa ngoài. Đầu dây bên kia, tiếng còi đồng báo động dồn dập vang lên cùng giọng nói khàn đặc, đầy phẫn nộ của cụ ông cựu chiến binh Bùi Văn Phóng:


"Trọng ơi! Nam ơi! Có biến lớn rồi! Có kẻ lẻn vào ngõ Hàng Bạc ném bom xăng phóng hỏa cửa sau nhà cụ Đàn! Lửa đang bùng lên dữ dội lắm! Các cháu mau về ứng cứu khẩn cấp!"


Lời nói của cụ Phóng như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Nam. Ngôi nhà Pháp cổ số 22 Hàng Bạc là di sản cả đời của gia đình cụ Đàn, là chốt chặn cuối cùng ngăn cản dự án thâu tóm đất bẩn của Tập đoàn Vạn Xuân. Cụ Đàn hiện đang nằm viện hồi sức tích cực sau vụ ngộ độc chất an thần Haloperidol, ngôi nhà hoàn toàn trống trải. Đây rõ ràng là đòn hiểm độc của Trịnh Hoàng Minh và Trần Thế Hải nhằm tạo cớ ngôi nhà không còn an toàn để ép quận ban hành lệnh cưỡng chế di dời khẩn cấp!


"Mẹ kiếp lũ khốn nạn vô nhân tính!" Trọng nghiến răng chửi thề, tay ga siết mạnh hơn bao giờ hết. Chiếc Wave Alpha cũ như một con thú điên cuồng lao đi xuyên qua màn mưa trắng xóa hướng về phía ngõ Hàng Bạc.


Khi họ đến đầu ngõ Hàng Bạc, tiếng còi đồng báo động của Đội tự quản cựu chiến binh đã vang lên dồn dập, xé toạc màn đêm mưa bão của phố cổ. Khói đen ngút trời bốc ra từ ngách sau nhà cụ Đàn, mùi xăng dầu hỏa sực nức hòa lẫn trong không khí ẩm ướt của đêm mưa. Lửa đỏ rực đang liếm dữ dội lên cánh cửa gỗ lim trăm tuổi ở lối đi sau.


Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến Nam rớm nước mắt vì xúc động. Dưới ánh sáng lờ mờ của đèn đường và ánh lửa bập bùng, không hề có sự hỗn loạn hay tháo chạy của người dân nghèo. Quy tắc tuần tra tự quản liên phòng phố cổ do cụ Phóng thiết lập đã phát huy tác dụng tối đa.


Hàng chục cư dân phố cổ – từ những người già tóc bạc, các cựu chiến binh đeo băng đỏ tuần tra, đến các tiểu thương chợ đêm truyền thống – đang xếp thành hai hàng dài thẳng tắp từ giếng nước công cộng đầu ngõ. Họ nhanh nhẹn truyền tay nhau những xô nước, chậu nhôm đầy ắp nước mưa. Những chiếc bình chữa cháy mini được huy động từ các tiệm tạp hóa sát vách được phun xối xả vào đám cháy.


"Dập lửa từ phía chân tường trước! Đừng để lửa bén lên gác gỗ!" Cụ Phóng hét lớn, dáng người thô đậm quật khởi dưới trời mưa bão, tay cầm chiếc còi đồng liên tục chỉ huy lực lượng quần chúng dập lửa.


Giữa đám khói đen nghi ngút, một bóng đen mặc bộ đồ thợ điện cũ rách nát đang lấm lét định lách qua lối ngõ sau trốn chạy. Trên tay hắn vẫn còn cầm chiếc kìm cắt cáp chuyên dụng và sực nức mùi dầu hỏa – chính là Phan Văn Hùng, kẻ phá hoại đường điện bị Bảy Sẹo mua chuộc để thực hiện vụ phóng hỏa tàn nhẫn này.


"Bắt lấy nó! Thằng phóng hỏa định chạy trốn!" Tiếng hét của xe ôm Bình vang lên từ đầu ngõ.


Hùng hoảng hốt, rút chiếc dao bấm sắc lẹm từ túi áo ra điên cuồng khua khoắng hòng mở đường máu thoát thân. Nhưng gã đã đánh giá thấp bản lĩnh của những người lính già phố cổ. Cụ Phóng, bất chấp tuổi già và vết cụt ở ngón tay trái, dũng cảm lao trực tiếp về phía Hùng. Bằng một động tác võ thuật tự vệ dứt khoát của người lính biên giới năm xưa, cụ dùng chiếc gậy tuần tra đánh mạnh vào cổ tay Hùng khiến chiếc dao bấm văng ra xa, rồi nhanh chóng áp sát, quật ngã và khóa chặt hai tay tên tội phạm xuống nền đất bùn sũng nước mưa.


Nam và Trọng vội vã chạy đến hiện trường, thấy cửa sau nhà cụ Đàn đen kịt vết cháy, cụ Phóng đang giữ chặt tên Hùng giao cho công an.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!