Liên Kết Thần Kinh Thô Sơ
Bóng tối dưới căn hầm ngầm ngụy trang của Minh Khuê nồng nặc mùi ozone cháy, mùi dầu máy thải khét lẹt và vị rỉ sét bám đặc trong cuống họng. Nằm trên chiếc bàn mổ chắp vá bằng những tấm tôn bọc đồng kháng từ, Gia Bảo nhìn đăm đăm lên trần hầm hẹp. Đôi chân của cậu – phương tiện duy nhất để tự đi lại ngoài buồng lái – giờ đây thẳng đuột, lạnh ngắt như hai thanh sắt nguội. Cậu cố gắng ra lệnh cho các nhóm cơ đùi co lại, nhưng phản hồi duy nhất nhận được là một khoảng không chết lặng. Từ vùng hông trở xuống, hệ thần kinh của cậu đã hoàn toàn đứt gãy. Di chứng tủy sống bị xơ cứng từ lực giật phản hồi của Magneto-X đã đóng đinh cậu vào sự bại liệt vĩnh viễn ngoài đời thực.
Bên cạnh cậu, bàn tay trái đeo chiếc găng tay cao su màu xám sờn rách khẽ co giật liên hồi. Những ngón tay run rẩy bần bật, đập lách cách xuống mặt bàn kim loại. Mỗi nhịp giật là một lần thùy trán của cậu nhói lên đau đớn, nhắc nhở về chứng thiếu máu sắt nghiêm trọng đang tàn phá cơ thể cậu từng giây. Hemoglobin trong máu cậu chỉ còn vỏn vẹn chín phần trăm sau khi tiêm ống huyết thanh ổn định sắt sinh học cuối cùng ở phòng khám bác sĩ Thành.
“Nằm yên đó, nhóc. Đừng có cố điều khiển trường lực tầm gần nữa. Cậu muốn nổ tung thùy trán trước khi tôi kịp cắm đống kim này vào đầu cậu à?”
Minh Khuê gắt gỏng, mái tóc ngắn nhuộm xanh neon cắt hỏng của cô rũ xuống trán khi cô cúi rạp người bên bàn chế tác dã chiến. Đôi kính bảo hộ quá khổ nứt một bên tròng phản chiếu ánh sáng xanh lè phát ra từ những tia điện nhỏ li ti trên mặt bàn. Ngón tay cô, vốn dính đầy mạt sắt rỉ và dầu cắt gọt, đang cầm một chiếc kẹp cách điện bọc kỹ các tinh thể thạch anh thô thu hoạch được từ thung lũng. Cô dùng sợi dây đồng đen phế liệu bện tay mảnh như sợi chỉ, quấn tỉ mỉ xung quanh các đầu dò tinh thể thạch anh để tạo ra bộ đệm dẫn truyền cho thiết bị cấy ghép.
“Đây là bộ điện cực vỏ não Neural-Link thô sơ,” Minh Khuê vừa quấn dây vừa nói nhanh như súng liên thanh, giọng nói lập dị mang theo sự phấn khích điên cuồng của một kẻ cuồng công nghệ. “Tụi tài phiệt ở Thượng tầng dùng kim nano bọc bạc kháng nhiễu, còn chúng ta chỉ có đồng đen phế liệu bọc nhựa cách điện tự chế và thạch anh bãi rác. Nhưng tin tôi đi, cấu trúc lượng tử phi tuyến tính của cái lõi Magneto-X kia cực kỳ tương thích với dòng điện sinh học của thạch anh hoang mạc. Khi tôi cấy tám đầu kim vàng này vào thùy trán của cậu, nó sẽ đóng vai trò như một bộ cản từ, ngăn không cho lõi từ tính hút sạch ion sắt trong hồng cầu của cậu lên não. Nó sẽ giữ cho cậu không bị ngừng tim khi đồng bộ sóng não vượt mức ba mươi phần trăm.”
Phía góc hầm, Tư “Dây” – cậu thiếu niên bện cáp của lò rèn – đang mồ hôi nhễ nhại bện các sợi đồng mảnh cùng với chỉ thủy tinh cách điện để làm đường truyền dẫn tín hiệu chống nhiễu nối từ lõi lên mũ bảo hiểm của Gia Bảo. Đôi tay gầy nhom của Tư “Dây” di chuyển thoăn thoắt, quấn chặt từng đoạn lá nhôm phế liệu bên ngoài để chống lại radar quét của tập đoàn.
“Xong chưa, Khuê?” Gia Bảo hỏi, giọng cậu khàn đặc, yếu ớt. Cậu khẽ liếc mắt nhìn chiếc lõi từ tính cổ đại Magneto-X đang nằm im lìm trên bệ chì bọc đồng cạnh đó. Thiết bị hình cầu màu đen xám rạn nứt thỉnh thoảng khẽ rung nhẹ, phát ra những nhịp đập từ trường nhịp nhàng như một trái tim sắt đá đang chờ đợi vật chủ.
“Còn hai đầu kim nữa. Phải bọc kỹ lớp nhựa cách điện tự chế này, nếu không dòng điện rò rỉ mười ngàn volt từ buồng lái hở sẽ nướng chín đại não của cậu ngay lập tức,” Minh Khuê cau mày, mồ hôi dính dầu máy chảy dọc gò má lem luốc than rèn. “Cậu phải hiểu, ca phẫu thuật khoan sọ chui này không có thuốc tê liều cao. Tôi sẽ dùng dòng điện siêu nhỏ từ thạch anh để làm tê liệt tạm thời các dây thần kinh cảm giác, nhưng khi kim cắm vào vỏ não, cậu sẽ đau như bị hàng vạn mũi khoan rỉ nện thẳng vào đầu. Cậu chịu nổi không?”
“Tôi chịu được,” Gia Bảo mím chặt môi, bàn tay phải đeo găng cao su xám siết chặt lấy thành giường sắt rỉ. “Chỉ cần tôi có thể tiếp tục lái. Cha nuôi và Út Lượm đang ở phía trên. Vệ Binh Đỏ đã bắt đầu phong tỏa toàn vùng, lò rèn không thể tự vệ nếu không có Magneto-X.”
Nỗi sợ hãi việc lò rèn Gia Bình bị tàn phá đè nặng lên tâm trí Gia Bảo. Cậu biết Tạ Thiết – thủ lĩnh tàn bạo của Vệ Binh Đỏ – đã phát hiện ra việc cháu mình bị cậu dùng từ trường làm đoản mạch roi điện. Khoản nợ một trăm hai mươi vạn tín dụng phế liệu treo lơ lửng trên đầu cha nuôi không còn là một giao kèo tài chính thông thường nữa, nó đã trở thành một bản án tử hình bằng bạo lực vật lý thô bạo.
*Ầm! Rầm!*
Một tiếng nổ lớn đột ngột vang lên từ phía trên mặt đất, dội thẳng xuống căn hầm ngầm ngụy trang. Trần hầm bằng bê tông cốt thép rỉ sét rung chuyển dữ dội, rớt xuống những mảng bụi cát xám xịt dính đầy muội than rèn. Ánh đèn neon chập chờn trên trần nhà tắt phụt, chỉ còn lại ánh sáng lam nhạt yếu ớt phát ra từ chiếc lõi Magneto-X và màn hình máy đo phổ từ cầm tay của Minh Khuê.
“Tiếng nổ... hướng lò rèn cũ!” Tư “Dây” hoảng hốt đánh rơi cuộn dây đồng bện xuống đất, lao đến bám vào đường ống thông khí bằng đồng nối lên mặt đất.
Qua đường ống thông khí rỗng, những âm thanh hỗn loạn bắt đầu dội xuống rõ mồn một. Tiếng rít gầm rú của động cơ diesel tăng áp công suất cao, tiếng xích xe bọc thép nghiến nát phế liệu lạo xạo, và trên hết là tiếng đổ sập của bức tường tôn lò rèn cũ dưới một lực tác động cơ học khổng lồ.
“Lũ thợ rác rưởi lò rèn Gia Bình! Bước ra đây cho tao!”
Giọng nói thô bạo, khàn đặc đầy sát khí của Tạ Hổ – đồ tể Vệ Binh Đỏ – dội qua hệ thống loa phát thanh dã chiến, vang vọng khắp vành đai Tân Bình. “Tạ Thiết đại ca đã ra lệnh, hôm nay nếu không giao nộp thằng liệt đã đánh chập mạch roi điện của Tạ Lang và chiếc lõi từ tính cổ đại, tao sẽ dùng búa thủy lực của Goliath nghiền nát cái lò rèn này thành bình địa!”
“Không được... chúng tìm đến rồi,” Gia Bảo gầm lên một tiếng đau đớn, cậu dùng tay phải cố gắng đẩy cơ thể bại liệt của mình ngồi dậy trên bàn mổ, nhưng cơn co thắt thùy trán đột ngột ập đến khiến cậu đổ gục xuống, máu tươi rỉ ra từ mũi thấm đẫm chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện dệt sợi thủy tinh.
“Nằm im! Cậu điên rồi à!” Minh Khuê giữ chặt vai Bảo, mắt cô ta lo lóe lên sự hoảng loạn. “Điện cực chưa bọc xong lớp cách điện chỉ thủy tinh! Nếu cậu kết nối bây giờ, trường từ tính sẽ giết chết cậu ngay lập tức!”
Từ phía trên đường ống thông khí, tiếng búa tạ thủy lực nện xuống nền xưởng rèn vang lên chói tai. Tiếp theo đó là tiếng ho sặc sụa, khù khù của ông Gia Bình. Người thợ rèn già nua bị nhiễm độc phổi nặng đang cố gắng dùng cây búa rèn bằng thép đen của mình gõ mạnh vào khung sắt cửa để cản bước tay sai băng đảng.
“Lũ chó đẻ Vệ Binh Đỏ... Lò rèn này không có thằng liệt nào cả! Cũng không có lõi từ tính nào hết!” Giọng ông Bình khàn đặc nhưng đầy kiên nghị dội xuống lòng đất. “Tao chỉ có cây búa rèn này thôi! Đứa nào dám bước vào hầm chứa phế liệu, tao sẽ đập nát sọ nó!”
*Bốp! Rầm!*
“Lão già ngoan cố!” Tiếng Tạ Hổ cười gằn, theo sau đó là tiếng ông Bình bị đánh ngã mạnh xuống nền đất nện dính đầy dầu thải. Cây búa rèn thép đen rơi leng keng trên sàn.
“Cha!” Út Lượm gào khóc điên cuồng, tiếng cậu bé mười hai tuổi bị bóp nghẹt bởi bàn tay thô bạo của lính gác. “Thả cha tôi ra! Đừng đánh cha! Lối vào hầm... lối vào hầm không có ở đây đâu! Đừng có bới đống lốp xe!”
“Ồ, thằng nhóc này khai hay đấy chứ? Lối vào hầm dưới đống lốp xe hỏng đúng không?” Tiếng Lão Bạt – chưởng quản siết nợ nham hiểm – vang lên lách cách cùng tiếng lật sổ nợ bọc da. “Tạ Hổ đại ca, cho lính dỡ toàn bộ đống lốp xe bọc chì ở góc xưởng rèn. Máy quét kim loại của chúng ta phát hiện nguồn rò rỉ từ trường cực mạnh ngay phía dưới đó.”
Nghe tiếng khóc xé lòng của em trai nuôi và tiếng ho khan đầy máu của cha nuôi phía trên, Gia Bảo cảm thấy một luồng điện nóng bỏng bùng phát từ thùy trán dội thẳng xuống lồng ngực. Đôi mắt nhợt nhạt của cậu lóe lên những tia sáng màu lam nhạt dữ dội do xung thần kinh dị biệt đột ngột tăng vọt.
Cậu không thể nằm đây chờ chết. Cậu không thể để người cha nuôi đã cưu mang mình từ đống rác bão từ và đứa em trai ngây thơ phải chịu hình phạt hành quyết tàn bạo của băng đảng.
“Khuê... ngắt ca phẫu thuật đi,” Gia Bảo khàn giọng ra lệnh, tay phải cậu run rẩy vươn ra, chộp lấy bộ điện cực Neural-Link thô sơ đang nằm dở dang trên khay kim loại. Tám đầu kim dẫn truyền bằng vàng, vốn được bọc thạch anh thô sơ và đi dây đồng đen phế liệu chưa khử trùng hoàn toàn, phản chiếu ánh sáng xanh mờ ảo.
“Cậu định làm gì? Không được! Ca cấy ghép chưa hoàn thiện!” Minh Khuê hét lên, cố giật lại bộ điện cực từ tay Bảo.
Nhưng Gia Bảo dùng tàn lực cuối cùng của bàn tay phải đeo găng cao su xám, đẩy mạnh Minh Khuê ra. Cậu không màng đến cái chết não, không màng đến cơn động kinh vắt kiệt ion sắt máu vĩnh viễn. Ý chí sinh tồn và khát vọng bảo vệ gia đình bùng lên vượt qua mọi rào cản sinh học.
Cậu tự nâng nửa thân người trên lên, tựa lưng vào thành bàn mổ sắt rỉ. Bằng một động tác dứt khoát, tàn nhẫn đến điên cuồng, Gia Bảo dùng bàn tay phải đeo găng cao su xám, tự tay cắm mạnh tám đầu kim vàng của bộ điện cực Neural-Link thô sơ trực tiếp vào các điểm thần kinh thùy trán trên đỉnh đầu mình.
*Phập! Phập! Phập!*
Máu đỏ tươi lập tức trào ra, chảy dài dọc theo trán, thấm đẫm lông mày và nhỏ xuống chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện quấn quanh cổ cậu. Cơn đau thấu xương tủy, đau đớn như thể có hàng vạn mũi khoan rỉ nện thẳng vào đại não bùng phát, khiến toàn bộ cơ thể Gia Bảo giật nảy lên dữ dội. Đầu óc cậu quay cuồng, võng mạc nổ tung ra những vệt sáng xanh lam hỗn loạn.
“A... A... A...!” Gia Bảo gầm lên qua kẽ răng rỉ máu, hai tai cậu bắt đầu xuất huyết ồ ạt do xung nơ-ron thùy trán dao động vượt ngưỡng năm trăm phần trăm.
“Cậu điên rồi! Dòng điện từ chưa được bọc chỉ thủy tinh cách điện!” Minh Khuê gào lên, cô nhanh chóng vồ lấy cuộn cáp đồng bọc nhựa tự chế của Tư “Dây”, liều mạng quấn chặt quanh các đầu nối điện cực trên trán Bảo hòng giảm bớt dòng rò rỉ.
Nhưng giao thức Valkyrie-Link tự phát đã kích hoạt. Dòng máu nhiễm từ chứa ion sắt biến dị của Gia Bảo chảy dọc theo các kim vàng, chạm vào cuộn dây đồng đen phế liệu, tạo thành một mỏ neo tần số hoàn hảo kết nối thẳng vào lõi Magneto-X.
*Rè rè... Rầm!*
Chiếc lõi Magneto-X trên bệ chì bọc đồng đột ngột rực sáng ánh điện xanh lam rực rỡ chưa từng có. Nó tự xoay tít với tốc độ cực đại, phát ra những luồng sóng từ trường vô hình quét qua căn hầm ngầm, hút chặt hàng vạn mạt sắt rỉ bám trên vách hầm bay lơ lửng trong không trung.
Gia Bảo thở dốc, đôi mắt cậu hoàn toàn chuyển sang màu lam nhạt rực rỡ của trường lực điện từ. Dù đôi chân bại liệt vẫn bất động trên giường, ý thức của cậu đã đồng bộ hóa hoàn toàn với Magneto-X dạng rác thải đang nằm dưới hầm ngầm phía sau bức tường ngụy trang.
“Đã... kết nối thần kinh thành công...” Giọng Gia Bảo lạnh lùng, vô cảm như một cỗ máy, nhưng chứa đựng sát khí ngút trời.
Phía trên đầu họ, tiếng rít cơ học của búa thủy lực Goliath lại vang lên dữ dội hơn, kèm theo tiếng gạch đá lò rèn đổ sập hoàn toàn và tiếng khóc gào tuyệt vọng của Út Lượm khi lối vào căn hầm bí mật bắt đầu bị tay sai Vệ Binh Đỏ giật tung đống lốp xe ngụy trang.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!