Lời Cảnh Báo Của Y Sĩ
Bóng tối của vành đai rác thải Tân Bình chưa bao giờ khoan dung với những kẻ dưới đáy xã hội, và đêm nay, nó gần như đã nuốt chửng Gia Bảo.
Tiếng gầm rú lạnh lùng của con drone săn mồi Saber-03 cùng luồng pháo điện từ Tesla-Cannon vẫn còn vang vọng trong màng nhĩ rách nát của cậu, nhưng tất cả những gì Gia Bảo cảm nhận được lúc này chỉ là một cơn sốt lạnh thấu xương tủy. Cậu không nhớ rõ bằng cách nào Lâm Thế Vinh có thể lôi cậu ra khỏi đáy Rãnh sụt lún quặng sắt đầy khí độc carbon monoxide, cũng không biết gã lực lưỡng ấy đã làm thế nào để vác cả thân xác rã rời của cậu lẫn chiếc lõi từ tính cổ đại Magneto-X vượt qua những con hẻm nhỏ hẹp, quanh co bám đầy bụi rỉ sét của khu ổ chuột. Ý thức của Bảo chỉ là những mảng vỡ chập chờn, xám xịt như bầu trời Tân Bình bị ô nhiễm nặng nề.
“Nhanh lên! Vy! Chuẩn bị máy lọc máu khẩn cấp!”
Tiếng hét khàn đặc của Lâm Thế Vinh dội vào màng mộng mị của Gia Bảo, theo sau đó là tiếng rít chói tai của cánh cửa sắt rỉ sét bị xô mạnh.
Mùi hăng hắc của thuốc sát trùng rẻ tiền pha lẫn mùi dầu máy diezel cháy dở xộc thẳng vào khứu giác của Bảo. Đây là phòng khám ngầm của bác sĩ Thành – căn hầm chật hẹp nằm sâu dưới một con hẻm tối tăm, nơi duy nhất ở vành đai này chấp nhận vá víu những thân xác tàn phế của thợ mỏ mà không cần báo cáo lên tập đoàn Mekong Mineral. Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà chớp tắt liên tục, phát ra tiếng vo vo nhức óc, hắt luồng sáng tái nhợt xuống chiếc bàn mổ bằng thép hoen ố.
Bác sĩ Thành bước ra từ sau tấm màn che cáu bẩn, gương mặt trung niên u sầu của ông cau lại khi nhìn thấy vệt máu đỏ thẫm dính đầy trên chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện dệt sợi thủy tinh của Gia Bảo. Ông vẫn mặc chiếc tạp dề phẫu thuật dính đầy những mảng vết máu khô xỉn màu từ ca mổ trước.
“Lại là thằng nhóc này?” Bác sĩ Thành càu nhàu, ngón tay thô ráp đầy vết chai sần nhanh chóng lật ngược mí mắt của Gia Bảo. “Tao đã cảnh báo nó bao nhiêu lần rồi? Sóng não của nó dị biệt, nhưng cơ thể nó là một cái bình chứa rách nát! Nhìn xem, đồng tử co rút, xuất huyết thùy trán nặng nề thế này thì cứu bằng niềm tin à?”
“Bớt càu nhàu đi lão già! Cứu nó trước đã!” Lâm Thế Vinh thở dốc, gã đặt Gia Bảo nằm sấp xuống bàn mổ một cách cẩn thận nhất có thể, nhưng bắp tay vạm vỡ của gã vẫn run lên vì kiệt sức. Khớp vai của Độc Hành Giả đã bị hủy hoại ngoài kia, và giờ gã chỉ còn sức mạnh cơ bắp thô sơ để bảo vệ người anh em của mình.
Y tá Thúy Vy nhanh chóng đẩy chiếc máy quét MRI tự chế – một con quái vật cơ khí được chắp vá từ đống rác thải y tế của tập đoàn – áp sát vào đỉnh đầu Gia Bảo. Đôi mắt mệt mỏi nhưng đầy kiên nghị của cô quét qua các chỉ số đang nhảy múa hỗn loạn trên màn hình CRT cũ kỹ.
“Xung nơ-ron thùy trán đang dao động ở tần số cực đại, vượt ngưỡng chịu đựng sinh học đến ba trăm phần trăm!” Thúy Vy thốt lên, giọng cô run rẩy. “Bác sĩ, máy lọc máu truyền thống không chịu nổi áp lực này đâu!”
“Khởi động hệ thống lọc tuần hoàn ngoài!” Bác sĩ Thành ra lệnh, tay ông nhanh chóng cắm các ống truyền dẫn vào tĩnh mạch cổ của Gia Bảo.
Chiếc máy lọc máu bắt đầu rên rỉ, những vòng bơm thủy lực chuyển động xọc xạch. Nhưng chỉ chưa đầy mười giây sau, một tiếng “bục” khô khốc vang lên từ bên trong buồng lọc. Dòng máu đỏ tươi của Gia Bảo vừa chảy vào màng lọc polymer đã lập tức đông cứng lại, phát ra những tia lửa điện nhỏ li ti màu xanh lam làm cháy sém cả màng bọc.
“Mẹ kiếp!” Bác sĩ Thành chửi thề, giật phăng ống truyền dẫn ra, ném màng lọc đã bị thiêu rụi vào thùng dầu thải bên cạnh. “Máu của nó chứa nồng độ ion sắt biến dị quá cao! Trường từ tính sinh học từ thùy trán đang biến dòng máu của nó thành một mỏ neo điện từ sống. Màng lọc nhân tạo thông thường vừa chạm vào là bị các ion sắt liên kết cưỡng bức phá hủy ngay lập tức!”
“Vậy phải làm sao?” Lâm Thế Vinh siết chặt nắm đấm, gầm lên.
“Huyết thanh ổn định sắt sinh học.” Thúy Vy nhìn bác sĩ Thành với ánh mắt khẩn thiết. “Chỉ có thứ đó mới trung hòa được liên kết ion sắt biến dị và giữ cho tim cậu ấy không bị ngừng đập đột ngột.”
Bác sĩ Thành khựng lại. Gương mặt khắc khổ của ông tối sầm đi. “Mày có biết một ống huyết thanh đó ở chợ đen đáng giá bao nhiêu tiền không, Vy? Mười vạn tín dụng phế liệu! Thằng nhóc này lấy đâu ra số tiền đó?”
“Tôi bảo lãnh!” Lâm Thế Vinh bước tới, gí sát gương mặt đầy bụi than rỉ sét của mình vào bác sĩ Thành. “Ghi nợ vào tài khoản của tôi! Nghiệp đoàn vận tải của Ba Đen sẽ thanh toán! Nếu ông không tiêm, tôi sẽ dỡ nát cái phòng khám này của ông!”
Bác sĩ Thành im lặng nhìn Thế Vinh, rồi thở dài một tiếng đầy bất lực. Ông quay sang Thúy Vy, khẽ gật đầu. Nữ y tá nhanh chóng chạy đến chiếc tủ sắt bọc chì bảo mật, lôi ra một ống nghiệm titan nhỏ chứa thứ dung dịch màu xanh lục nhạt rực rỡ – huyết thanh ổn định sắt sinh học quý hiếm được chiết xuất lén lút từ các mỏ quặng siêu dẫn của tập đoàn.
Thúy Vy cẩn thận găm mũi kim vào mạch máu cổ của Gia Bảo. Khi thứ dịch lỏng mát lạnh chảy vào cơ thể, những tia điện xanh lam bò loằng ngoằng trên da cổ của Bảo dần lịm tắt. Máy đo điện não đồ bắt đầu phát ra những tiếng “tít... tít...” nhịp nhàng hơn, dù các chỉ số vẫn nằm ở vạch đỏ cảnh báo nguy hiểm.
“Tạm thời giữ được mạng cho nó.” Bác sĩ Thành rút găng tay cao su dính đầy máu ném mạnh xuống đất, quay sang nhìn Thế Vinh với ánh mắt lạnh lùng. “Nhưng tao sẽ ghi nợ thằng nhóc này thêm mười hai vạn tín dụng phế liệu, cộng cả tiền hao tổn thiết bị. Nếu trong vòng một tháng tụi mày không trả đủ, tao sẽ bán xác chiếc cơ giáp không xương của nó cho bọn Mekong.”
Lâm Thế Vinh không thèm trả lời. Gã lặng lẽ bước đến cạnh giường, nhìn Gia Bảo đang nằm bất động.
Một tiếng động nhẹ từ phía cửa hầm ngầm khiến Thế Vinh cảnh giác. Gã lập tức đặt tay lên báng khẩu súng phóng lựu tự chế giắt bên hông. Nhưng người bước vào không phải tay sai của Vệ Binh Đỏ, mà là một cô gái kỳ lạ.
Cô ta mặc một bộ quần áo túi hộp lôi thôi dính đầy dầu mỡ xám xịt, mái tóc ngắn nhuộm màu xanh neon nổi loạn bị cắt hỏng chỗ ngắn chỗ dài, trên trán đeo chiếc kính bảo hộ quá khổ nứt một bên tròng. Trên vai cô ta đeo một chiếc túi vải thô chứa đầy các loại tuốc-nơ-vít điện tử và thiết bị đo phổ từ cầm tay phát ra tiếng rè rè liên tục.
“Ồ, xin lỗi, tôi chỉ đang tìm một chỗ trốn radar quét của tụi Mekong thôi.” Cô gái nói nhanh như súng liên thanh, hoàn toàn không thèm để ý đến khẩu súng của Thế Vinh. Đôi mắt cô ta sáng rực lên dưới lớp kính bảo hộ khi nhìn thấy chiếc máy quét MRI tự chế của bác sĩ Thành. “Này, bộ lọc tần số của cái máy này đi dây sai rồi! Ai đời lại quấn cuộn cảm đồng quanh ống chì thế kia? Nó sẽ làm nhiễu loạn sóng nơ-ron bậc ba đấy!”
“Cô là ai?” Thế Vinh gầm ghè, bước lên che chắn trước giường của Gia Bảo.
“Minh Khuê. Kỹ sư tự do... à không, hiện tại là kẻ đào tẩu tự do.” Cô gái lập dị tự giới thiệu, tay nhanh chóng lôi từ trong túi ra một thiết bị đo phổ từ cầm tay hiệu Tesla-M, hướng đầu dò về phía chiếc bàn mổ.
Đúng lúc đó, Gia Bảo khẽ rên rỉ một tiếng rồi từ từ mở mắt.
Cảm giác đầu tiên ập đến với cậu không phải là sự sống, mà là một sự trống rỗng đến lạnh người. Gia Bảo cố gắng cử động đôi chân của mình, nhưng từ vùng hông trở xuống hoàn toàn chết lặng. Không có một chút phản hồi thần kinh nào. Đôi chân của cậu – phương tiện duy nhất giúp cậu lết đi ngoài buồng lái – giờ đây giống như hai khúc gỗ mục rỉ sét, lạnh ngắt và vô dụng.
Cậu cố gắng dùng bàn tay phải đeo chiếc găng tay cao su xám sờn rách để chống người dậy, nhưng bàn tay trái của cậu lại bắt đầu co giật dữ dội vĩnh viễn. Những ngón tay trái run lên bần bật, không cách nào kiểm soát nổi do di chứng tổn thương thùy trán từ trận chiến với Saber-03.
“Đừng cố đứng dậy, nhóc.” Bác sĩ Thành bước tới, khoanh tay trước ngực, ánh mắt không một chút thương hại. “Đôi chân của mày bại liệt hoàn toàn rồi. Di chứng từ lực giật phản hồi của cái lõi Magneto-X đó đã hủy hoại hệ thống tủy sống của mày. Máu của mày không còn đủ sắt để duy trì dẫn truyền thần kinh xuống nửa thân dưới nữa.”
Gia Bảo mím chặt môi đến mức bật máu. Cậu nhìn xuống đôi chân bất động của mình dưới lớp chăn mỏng rách nát, rồi nhìn sang chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện dính đầy những mảng máu khô sẫm màu. Nỗi tuyệt vọng đen tối như dòng axit đầm lầy đang gặm nhấm lòng tự trọng của một thiếu niên mồ côi mười tám tuổi.
“Không... tôi phải lái.” Gia Bảo thì thào, giọng cậu khàn đặc, tay phải cố bám vào thành giường sắt để nhấc nửa thân người lên. “Lò rèn của cha nuôi... Vệ Binh Đỏ sẽ quay lại. Tôi không thể nằm đây.”
“Mày muốn chết não trong vòng ba tháng tới đúng không?” Thúy Vy bước đến, giữ chặt vai Gia Bảo, giọng cô nghẹn ngào nhưng đầy nghiêm khắc. “Hệ thần kinh thùy trán của cậu đang bị silic hóa và kim loại hóa với tốc độ kinh hoàng! Mỗi lần cậu đồng bộ sóng não với chiếc cơ giáp không vỏ đó mà không có hệ thống điện cực bảo vệ thần kinh trung ương, các ion sắt sẽ bị hút sạch về phía não, gây ra các cơn động kinh cực độ. Cứ tiếp tục thế này, cậu sẽ biến thành một cái xác không hồn trước khi kịp nhìn thấy lò rèn của cha mình bị san phẳng!”
Lời tuyên án tàn nhẫn của y sĩ dội thẳng vào tâm trí Gia Bảo như một gáo nước lạnh. Cậu siết chặt nắm tay phải, gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay nhợt nhạt cắt không ra máu. Cái giá của sức mạnh từ trường là sự hủy hoại sinh học tuyến tính không thể đảo ngược. Cậu mạnh lên một phần, thể xác cậu lại chết đi một phần.
“Nhưng tôi không có sự lựa chọn...” Gia Bảo nhắm mắt lại, nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má xám xịt vì khói bụi rác thải. “Nếu tôi dừng lại, tất cả chúng ta đều sẽ chết dưới búa thủy lực của Tạ Thiết.”
“Này... cho tôi xen vào một chút được không?”
Giọng nói lập dị của Minh Khuê đột ngột cắt ngang bầu không khí u ám của phòng khám chui. Cô ta đã lách qua người Lâm Thế Vinh từ lúc nào, tiến sát lại gần chiếc bàn gỗ dính máu bên cạnh giường bệnh.
Trên mặt bàn, chiếc lõi từ tính cổ đại Magneto-X – thiết bị hình cầu màu đen xám rạn nứt – đang nằm im lìm, thỉnh thoảng phát ra những xung mạch từ trường nhịp nhàng, yếu ớt như nhịp tim của một sinh vật đang hấp hối. Những tia điện xanh lam nhạt vẫn khẽ xẹt qua các vết nứt trên bề mặt kim loại cổ xưa của nó.
Gia Bảo giật mình. Bản năng sinh tồn trỗi dậy, cậu dùng bàn tay phải nhanh chóng luồn xuống dưới lớp khăn quàng đỏ cách điện, rút khẩu súng săn cũ bọc báng gỗ rỉ sét của Minh Móm ra, chỉ thẳng vào mặt Minh Khuê.
“Tránh xa chiếc lõi ra.” Gia Bảo gầm ghè qua kẽ răng, ngón tay phải đặt sẵn trên cò súng run rẩy nhưng đầy sát khí.
Lâm Thế Vinh cũng lập tức vào tư thế chiến đấu, nhưng Minh Khuê hoàn toàn phớt lờ họng súng săn đang chĩa thẳng vào trán mình. Cô ta tháo chiếc kính bảo hộ nứt tròng ra, để lộ đôi mắt rực sáng lên một niềm đam mê cuồng loạn, gần như điên khùng của một kẻ cuồng công nghệ.
Cô ta quỳ rạp xuống bên chiếc bàn, đưa tay ra nhưng không chạm vào lõi, chỉ để thiết bị đo phổ từ Tesla-M cách bề mặt chiếc lõi vài centimet. Chiếc máy đo phát ra những tiếng rít cao tần liên tục, kim chỉ số nhảy vọt lên mức tối đa rồi kẹt cứng.
Minh Khuê nhìn chằm chằm vào chiếc lõi rạn nứt trên bàn, đôi mắt cô lóe lên sự kinh ngạc tột độ:
“Lõi từ tính dòng quân sự cổ đại... Sao một đứa nhóc bãi rác lại có thứ này?”
Cả căn phòng khám ngầm rơi vào một sự im lặng chết chóc. Bác sĩ Thành ngừng dọn dẹp đống màng lọc cháy, Thúy Vy nín thở, còn Lâm Thế Vinh thì nhíu mày đầy nghi hoặc.
“Cô nói cái gì cơ?” Thế Vinh lên tiếng, giọng gã trầm xuống đầy cảnh giác. “Đó chỉ là một cái lõi năng lượng phế thải mà thằng Bảo nhặt được ở bãi số 9 thôi.”
“Phế thải? Các người đúng là một lũ mù công nghệ!” Minh Khuê quay lại, nói với tốc độ cực nhanh, hai tay múa may trong không trung đầy phấn khích. “Nhìn vào dải tần số này đi! Đây là dao động sóng điện từ lượng tử phi tuyến tính! Thứ này được thiết kế để điều khiển kim loại lỏng ở quy mô nano mà không cần khung xương cơ học cố định. Nó là trái tim của dự án vũ khí cấm chống tập đoàn từ năm mươi năm trước! Mekong Mineral đã quét sạch toàn bộ tài liệu về nó, vậy mà nó lại nằm ở đây, dính đầy máu của một thằng nhóc thiếu máu!”
Cô ta quay sang nhìn Gia Bảo, ánh mắt chuyển từ kinh ngạc sang một sự thấu hiểu sâu sắc. Cô ta nhìn vào mảng da đầu bị bỏng xém quanh thùy trán của cậu – nơi những sợi dây thần kinh dường như đang bị căng ra dưới áp lực từ trường.
“Cậu đã đồng bộ hóa trực tiếp với nó bằng máu của mình đúng không, nhóc?” Minh Khuê hỏi, giọng cô ta lần đầu tiên trầm xuống, mang theo một chút trắc ẩn. “Cậu dùng dòng ion sắt trong máu để làm mỏ neo định vị tần số cho lõi. Đó là lý do tại sao máu của cậu bị vắt kiệt sắt, và thùy trán của cậu đang tự hủy hoại vì không có bộ đệm dẫn truyền.”
Gia Bảo từ từ hạ họng súng săn xuống, nhưng bàn tay cậu vẫn siết chặt báng gỗ. “Cô biết cách sửa nó?”
“Tôi không sửa được cơ thể vỡ nát của cậu, nhưng tôi có thể sửa cách cậu kết nối với chiếc lõi này.” Minh Khuê đeo lại chiếc kính bảo hộ, nở một nụ cười đầy tự tin và ngạo nghễ của một thiên tài. “Tôi mang theo sơ đồ thiết kế hệ thống Neural-Link từ khu Thượng tầng. Nếu cậu để tôi nghiên cứu chiếc lõi này, tôi có thể chế tạo một bộ điện cực vỏ não thực sự bằng tinh thể thạch anh thô sơ từ Thung lũng Điện Cực. Nó sẽ tăng băng thông truyền dẫn sóng não của cậu lên gấp đôi, đồng thời tạo ra một bộ cách điện siêu dẫn bảo vệ vỏ não khỏi dòng điện cực lớn từ lõi. Cậu sẽ không bị chết não, và cậu có thể điều khiển đống sắt vụn đó linh hoạt hơn gấp mười lần hiện tại.”
“Cái giá là gì?” Gia Bảo hỏi lạnh lùng. Cậu biết ở vành đai rác thải này, không có món quà nào là miễn phí.
“Tôi muốn dữ liệu đồng bộ sinh học của cậu.” Minh Khuê liếm môi, đôi mắt rực sáng. “Tôi muốn chứng minh cho lũ học giả sùng bái máy móc ở Thượng tầng thấy rằng ý chí sinh học của con người mạnh hơn bất kỳ thuật toán lạnh lùng nào của tụi tài phiệt.”
Gia Bảo nhìn thẳng vào mắt Minh Khuê. Trong đôi mắt lập dị của cô gái này, cậu không nhìn thấy sự tham lam của băng đảng Vệ Binh Đỏ, cũng không thấy sự lạnh lùng của quân đội tập đoàn. Cậu chỉ thấy ánh sáng của một kẻ đồng cảnh ngộ đang trốn chạy, một kẻ điên muốn thách thức trật tự thế giới bằng kỹ nghệ cơ khí.
Cậu khẽ gật đầu, buông lỏng khẩu súng săn.
“Được. Tôi chấp nhận giao kèo.”
Nhưng ngay khi lời thỏa thuận vừa được thiết lập, tiếng còi báo động dã chiến từ trạm tiếp sóng vô tuyến số 4 ngoài xa bỗng rú vang xé toạc màn đêm tĩnh mịch của khu ổ chuột. Tiếng xích xe tăng bọc thép hạng nặng nghiến nát phế liệu dội lại từ mặt đất, kèm theo tiếng loa phát thanh thô bạo của Vệ Binh Đỏ đang khép chặt vòng vây phong tỏa toàn bộ khu vực lò rèn cũ.
Tạ Thiết đã phát hiện ra việc em trai mình bị hành hung, và cơn thịnh nộ của Goliath chuẩn bị trút xuống Tân Bình.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!