Kẻ Thù Chung
Họng pháo tự hành 155mm của Tạ Hổ rít lên, tiếng nạp đạn cơ học nặng nề nghiền nát bầu không khí im lặng của bãi rác số 9. Từ trong buồng lái hở rách nát của chiếc Magneto-X tự chế, Gia Bảo có thể ngửi thấy mùi thuốc nổ đen bẩn thỉu đang rò rỉ ra từ nòng thép rỉ sét của gã đồ tể Vệ Binh Đỏ.
Máu tươi từ khóe mắt trái và hai lỗ mũi của cậu vẫn không ngừng chảy, nhỏ xuống chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện dệt sợi thủy tinh. Từng giọt máu đỏ thẫm chứa các ion sắt biến dị thấm vào lớp sợi thủy tinh cách điện, khô nhanh dưới sức nóng hầm hập tỏa ra từ lõi từ tính cổ đại Magneto-X đang rực sáng điện lam trên đùi cậu.
“Bảo! Mày có nghe tao nói không?” Tiếng Lâm Thế Vinh gầm lên qua bộ đàm rè rè. Chiếc cơ giáp xúc đất cải tiến Độc Hành Giả của gã đang quỳ rạp dưới đất, khớp van thủy lực ở gầu múc bị lực từ trường của Bảo làm kẹt cứng, xích tăng bên trái rít lên những tiếng vô vọng khi gã cố ép xung động cơ diesel. “Thằng liệt kia! Thả khớp thủy lực của tao ra! Tao không muốn làm bia đỡ đạn cho thằng điên Tạ Hổ!”
Gia Bảo mím chặt môi, bàn tay phải đeo găng tay cao su màu xám sờn rách ghì chặt lấy lõi từ tính rạn nứt. Thùy trán của cậu co thắt dữ dội, đau đớn như thể có hàng ngàn cây kim nung đỏ đang cắm sâu vào vỏ não. AI Valkyrie liên tục hiển thị các dòng cảnh báo đỏ rực trên giao diện võng mạc: *“Cảnh báo! Chỉ số hemoglobin giảm xuống mức 11%. Đồng bộ sóng não đạt 32%. Nguy cơ tổn thương não vĩnh viễn tăng 40% mỗi phút. Yêu cầu ngắt kết nối thần kinh!”*
“Im đi, Valkyrie...” Gia Bảo thì thào qua kẽ răng rỉ máu. Cậu không thể ngắt kết nối. Nếu cậu buông tay, phát pháo 155mm của Tạ Hổ sẽ thổi bay cả cậu lẫn Thế Vinh thành những mảnh vụn kim loại không hơn không kém.
“Chết đi, lũ rác rưởi!” Tạ Hổ điên cuồng gào thét, ngón tay gã chuẩn bị bóp cò kích nổ pháo tự hành.
Nhưng ngay khi ngòi nổ cơ học của họng pháo 155mm chuẩn bị kích hoạt, một tiếng rít cao tần xé toạc màn đêm dội xuống từ không trung. Tiếng rít ấy không phải của động cơ diesel thô kệch, mà là âm thanh sắc lạnh, mượt mà của động cơ phản lực điện từ chuẩn quân sự.
Một luồng ánh sáng quét màu xanh lam lạnh lẽo từ trên trời cao rọi thẳng xuống chiến trường bãi rác số 9, biến màn đêm u tối thành một vùng sáng rực như ban ngày.
*“Cảnh báo! Phát hiện dao động từ trường bất hợp pháp vượt ngưỡng cho phép tại khu vực biên giới Tân Bình. Nhận diện mục tiêu: Vật thể xâm nhập trái phép cấp độ một. Kích hoạt giao thức thanh trừng.”*
Giọng nói tổng hợp từ tính lạnh lùng, không mang theo chút cảm xúc con người nào vang lên từ chiếc loa dã chiến của một bóng đen đang từ từ hạ cánh xuống từ đỉnh đống phế liệu khổng lồ.
Đó là một chiếc drone săn mồi bọc thép thế hệ mới của tập đoàn Mekong Mineral – Saber-03. Thân hình nó giống như một con nhện khổng lồ bốn chân bọc thép titan màu xám tro bóng bẩy, không hề bám một vết rỉ sét nào. Trên lưng nó, khẩu súng phóng điện cao thế Tesla-Cannon đang quay tròn, tích tụ những luồng điện xanh lè rít lên rè rè điếc tai. Đôi mắt quét hồng ngoại rực đỏ ở trung tâm thân máy xoay chuyển liên tục, khóa chặt vào chiếc xe tuần tra bọc thép của Tạ Hổ và hai chiếc cơ giáp tự chế của nhóm Gia Bảo.
Tạ Hổ biến sắc, gã ngẩng đầu nhìn cỗ máy giết chóc của tập đoàn chính quy, lắp bắp: “Mẹ kiếp... drone săn mồi của Mekong Mineral? Sao lũ chó săn Thượng tầng lại mò tới tận đây?”
Không đợi gã đồ tể kịp phản ứng, Saber-03 đã khai hỏa. Khẩu pháo điện từ trên lưng nó phóng ra một luồng xung kích điện từ EMP tầm gần cực mạnh.
*Đoành!*
Luồng điện xanh lam xé rách màn đêm, nện thẳng vào chiếc xe tuần tra bọc thép dẫn đầu của Vệ Binh Đỏ. Lốp xe bọc thép bùng nổ tức thì dưới áp lực nhiệt lượng, hệ thống điện tử của xe chập cháy, tóe ra những tia lửa xám xịt. Chiếc xe tuần tra đổ sụp xuống đất cát bụi sắt, khói đen nghi ngút bốc lên. Hai tên tay sai của Tạ Hổ đang cầm súng liên thanh bị dòng điện rò rỉ giật văng ra xa, co giật liên hồi trên nền đất rỉ sét.
“Chạy mau!” Tạ Hổ kinh hoàng hét lên. Gã vội vàng giật cần số hòng lùi chiếc pháo tự hành phế liệu lại, nhưng hệ thống điều khiển thô sơ của nó đã bị sóng xung kích điện từ làm tê liệt hoàn toàn.
Saber-03 không dừng lại. Nó xoay chuyển bốn chân nhện titan một cách linh hoạt, trượt nhanh trên triền dốc rác thải với tốc độ kinh hoàng. Đôi mắt quét hồng ngoại của nó khóa chặt vào chiếc Độc Hành Giả của Thế Vinh và buồng lái hở rách nát của Gia Bảo. Trong mắt thuật toán của tập đoàn, không có sự phân biệt giữa băng đảng siết nợ hay thợ máy nghèo khổ – tất cả đều là rác thải sinh học cần được dọn dẹp.
“Bảo! Van thủy lực của tao... nó vẫn bị kẹt!” Lâm Thế Vinh gầm lên, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên mặt. Gã điên cuồng nện búa vào bảng điều khiển cơ học của Độc Hành Giả. “Thả lực từ ra! Con quái vật kia sắp nã pháo vào đầu tụi mình rồi!”
Gia Bảo nghiến răng, cố gắng chuyển hướng sóng não. Trực giác từ trường của cậu phát ra một luồng sóng nơ-ron vô hình, quét qua toàn bộ thân máy của Saber-03. Trong tâm trí cậu, cấu trúc của con drone hiện lên dưới dạng một mạng lưới đường sức từ màu lam sắc nét. Cậu nhìn thấy lò phản ứng mini bọc titan của nó, hệ thống dây dẫn siêu dẫn chạy dọc bốn chân nhện, và đặc biệt là một khe hở nhỏ – điểm mù cảm biến nhiệt nằm ngay phía dưới gầm, nơi đặt cổng xả áp lực của động cơ phản lực.
“Vinh! Nghe tao!” Gia Bảo hét lên qua bộ đàm, giọng cậu khản đặc vì máu tươi đang tràn vào cổ họng. “Tao sẽ thả khớp thủy lực của mày ra. Nhưng mày phải dùng gầu múc nâng khối rác khổng lồ bên trái lên làm khiên chắn!”
“Mày điên rồi! Giáp của Độc Hành Giả không đỡ nổi một phát pháo điện từ đâu!”
“Làm đi! Nếu không cả hai đứa sẽ thành tro bụi!”
Gia Bảo dồn tàn lực, đảo ngược cực tính của lõi Magneto-X trong micro giây. Khớp van thủy lực của Độc Hành Giả lập tức được giải phóng khỏi lực giữ từ trường.
Lâm Thế Vinh phản xạ cực nhanh của một tay lái dạn dày chiến trường. Ngay khi cảm nhận được cần gạt phản hồi lực nhẹ đi, gã ghì chặt tay lái, điều khiển chiếc gầu múc thép khổng lồ của Độc Hành Giả cắm phập vào đống rác phế liệu bên trái. Với một cú húc trực diện đầy dũng mãnh, Độc Hành Giả xúc bổng một khối lượng khổng lồ gồm hàng tấn tôn rỉ sét, lốp xe hỏng và vỏ lon nén chặt, tạo thành một bức tường chắn vật lý khổng lồ che chắn ngay trước buồng lái hở của Gia Bảo.
*Bùm!*
Phát pháo điện từ thứ hai của Saber-03 nện thẳng vào khối rác phế liệu mà Thế Vinh vừa nhấc lên. Vụ nổ năng lượng cực đại nung chảy hàng tấn sắt vụn thành một luồng thủy tinh nóng chảy đỏ rực, bắn tung tóe khắp nơi. Sức nóng kinh hoàng dội vào buồng lái của Độc Hành Giả làm hệ thống làm mát của cơ giáp gầm rú điên cuồng.
“Thế Vinh! Xả dầu máy thải sinh học ngay!” Gia Bảo thét lên. “Nó hoạt động dựa trên cảm biến nhiệt ổn định! Dầu máy thải sẽ làm nhiễu hoàn toàn hệ thống định vị của nó!”
Thế Vinh không do dự. Gã giật van xả khẩn cấp của bình chứa dầu máy thải sinh học đeo sau lưng Độc Hành Giả. Luồng dầu bôi trơn đen kịt, khét lẹt chứa đầy mạt sắt rỉ lập tức phun ra xối xả, gặp nhiệt độ cao từ vụ nổ pháo điện liền bùng cháy dữ dội, tạo thành một màn khói đen dày đặc, nồng nặc mùi lưu huỳnh và carbon monoxide bao phủ một vùng bán kính hai mươi mét.
Saber-03 khựng lại. Đôi mắt quét hồng ngoại rực đỏ của nó xoay tròn điên cuồng khi phổ nhiệt ổn định của mục tiêu bị luồng khói dầu máy thải làm nhiễu loạn hoàn toàn. Nó bắt đầu bắn phá bừa bãi vào màn khói đen, những tia lửa điện xanh lè xé rách không gian nhưng đều chệch hướng.
“Bảo! Tao không nhìn thấy gì cả!” Thế Vinh hét lên giữa làn khói đen kịt. “Xích tăng bên trái của tao bị hỏng nặng rồi, động cơ đang quá nhiệt!”
“Tao nhìn thấy.” Gia Bảo nhắm mắt lại. Trong bóng tối của màn khói độc, Trực giác từ trường của cậu hoạt động như một radar quét sinh học hoàn hảo. Cậu có thể cảm nhận rõ ràng vị trí của từng mảnh kim loại nhỏ nhất, và cả bóng dáng bốn chân nhện titan của Saber-03 đang dò dẫm tiến lại gần.
Cậu dồn toàn bộ sóng não còn lại vào lõi Magneto-X. Chiếc lõi rực sáng điện xanh dữ dội, hút chặt lấy hàng vạn mảnh sắt vụn rỉ sét dưới đất cát, nén chặt chúng lại bằng lực từ trường cực đại thành những khối cầu sắt siêu đặc nặng hàng trăm ký.
“Nén phế liệu cực đại!”
Gia Bảo gầm lên, hai tay vung mạnh về phía trước. Hàng chục khối cầu sắt nén đặc vút lên khỏi màn khói đen, lao đi với tốc độ xé gió, nện thẳng vào các ống kính cảm biến quang học phụ và camera nhiệt bọc đồng của Saber-03.
*Rắc! Rắc!*
Những tiếng vỡ nát của thấu kính thủy tinh thạch anh vang lên giòn giã. Saber-03 loạng choạng, hệ thống định vị của nó bị mù tạm thời. Nó bắt đầu quay cuồng điên cuồng, xả đạn liên thanh 30mm bừa bãi vào các đống phế liệu xung quanh.
“Thế Vinh! Dùng Phản lực từ trường bám vào cần cẩu trục phía sau! Chúng ta phải lao xuống rãnh sụt lún quặng sắt!” Gia Bảo ra lệnh.
Cậu phóng một luồng từ trường cực mạnh từ lõi Magneto-X, nhắm thẳng vào chiếc cần cẩu trục bằng thép đen khổng lồ đã bị bỏ hoang cách đó năm mươi mét. Lực hút đối kháng khổng lồ lập tức được thiết lập. Chiếc cơ giáp không xương Magneto-X dạng rác thải của cậu vọt đi như một vệt sáng xám xịt dưới lực kéo phản lực, kéo theo chiếc Độc Hành Giả của Thế Vinh đang được liên kết bằng xích sắt từ tính.
*Uỳnh!*
Cả hai chiếc cơ giáp nặng nề lao qua mép vực, trượt dài xuống triền dốc dốc đứng của Rãnh sụt lún quặng sắt. Đất đá, bụi sắt rỉ và phế liệu sạt lở cuồn cuộn đổ ập xuống phía sau lưng họ, tạo thành một màn sương mù bụi sắt dày đặc che giấu hoàn toàn dấu vết sinh học của cả hai.
Chiếc Độc Hành Giả của Thế Vinh đập mạnh vào vách đá quặng sắt, hệ thống xích tăng bên trái bị đá nhọn xé rách hoàn toàn, phát ra những tiếng kim loại gãy vụn ghê người. Chiếc cơ giáp xúc đất trượt thêm vài mét rồi nằm bất động dưới đáy rãnh sâu tối tăm.
Trong buồng lái hở của Magneto-X, Gia Bảo đổ gục xuống vô lăng gỗ rách nát. Cơn co giật thùy trán bùng phát dữ dội khiến toàn thân cậu run rẩy bần bật, phổi cậu rách ra do hít phải quá nhiều bụi sắt rỉ và khí độc carbon monoxide dưới đáy rãnh sụt lún. Cậu ho khan dữ dội, từng ngụm máu tươi trào ra từ miệng, nhuộm đỏ cả bàn tay bọc găng cao su màu xám.
*“Cảnh báo! Thể xác vật chủ suy kiệt nghiêm trọng. Chỉ số hemoglobin đạt mức cực hạn 9%. Nguy cơ ngừng tim lâm sàng trong vòng mười phút. Kích hoạt giao thức bảo vệ khẩn cấp!”* Giọng nói của Valkyrie vang lên mờ nhạt trong ý thức đang dần lịm đi của Gia Bảo.
Cậu cố gắng ngẩng đầu lên qua làn bụi sắt mù mịt.
Dưới đáy rãnh sụt lún sâu hoắm, bóng tối bao trùm vây lấy họ. Nhưng ngay phía trên mép vực, ánh sáng xanh lam lạnh lẽo của khẩu pháo Tesla-Cannon trên lưng Saber-03 lại một lần nữa rực sáng, từ từ rọi thẳng xuống lòng rãnh sâu, nhắm thẳng vào buồng lái hở không hề có lớp giáp phòng ngự của Gia Bảo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!