Bức Tường Sắt Rỉ
Lâm Thế Vinh gầm lên, điều khiển gầu múc thép của Độc Hành Giả chặn đứng đường lui của Gia Bảo. Chiếc gầu múc bằng thép rỉ nặng nề hạ xuống, cắm phập vào lòng đất cát đầy bụi sắt ngay trước mũi chiếc xe lăn gỗ của Gia Bảo. Tiếng kim loại va chạm rít lên chói tai, hất tung một luồng gió lạnh mang theo mùi rỉ sét và dầu máy khét lẹt trực diện vào khuôn mặt nhợt nhạt của thiếu niên mười tám tuổi. Gia Bảo vẫn ngồi bất động, đôi bàn tay bọc găng cao su màu xám sờn rách ghì chặt lấy tấm vải chì bọc lõi Magneto-X đặt trên đùi. Cánh tay trái của cậu run lên bần bật theo chu kỳ co thắt thần kinh thùy trán, một di chứng tàn khốc từ cơn sốc từ trường đêm hôm trước.
“Mày nghĩ mày đi được à? Thằng liệt!” Giọng của Lâm Thế Vinh dội qua chiếc loa dã chiến của chiếc cơ giáp xúc đất cải tiến. Gã đứng trên buồng lái hở, bàn tay phải đeo găng tay phản hồi lực vẫn đang gồng cứng để duy trì áp lực cơ học lên cần gạt, dù van thủy lực của gầu múc đang rò rỉ dầu đen kịt do luồng từ trường bẻ cong lúc nãy.
Nhưng ngay khi Thế Vinh định ghì chặt tay lái để ép Gia Bảo phải giao nộp khối động cơ tăng áp thủy lực, màn đêm của bãi rác số 9 đột ngột bị xé toạc bởi một luồng ánh sáng quét màu đỏ rực. Tiếng động cơ diesel tăng áp công suất cao gầm rú dữ dội từ phía triền dốc rác thải phía đông. Ba chiếc xe tuần tra bọc thép của băng đảng Vệ Binh Đỏ lừng lững lao tới, bánh xích nghiến nát phế liệu kêu lạo xạo. Đi đầu là những con chó săn cơ khí – những khối thép bốn chân mang cảm biến nhiệt hồng ngoại rực đỏ gầm gừ, nanh thép của chúng xẹt ra những tia lửa điện nhỏ.
“Lũ chuột nhắt trộm vặt!” Một giọng nói thô bạo, vang dội dội qua hệ thống loa phát thanh của chiếc xe bọc thép đi đầu. Cửa cabin mở ra, và Tạ Hổ – gã đồ tể khét tiếng của Vệ Binh Đỏ, em trai của thủ lĩnh Tạ Thiết – bước ra. Gã vạm vỡ, xăm trổ đầy mình, tay lăm lăm chiếc roi xích sắt có gai nhọn tự chế dẫn điện. “Thì ra là thằng liệt của lò rèn Gia Bình và thằng ranh Thế Vinh. Tụi mày dám lén lút tháo dỡ linh kiện quân sự của tập đoàn ở bãi số 9 này sao? Hôm nay tao sẽ bẻ gãy nốt hai cánh tay của mày, thằng liệt ạ!”
Tạ Hổ vẫy tay ra lệnh. Hai tên tay sai bọc giáp sắt thô sơ lập tức nhảy xuống xe, lăm lăm khẩu súng liên thanh động năng tự chế. Chúng chĩa thẳng nòng súng đen ngòm về phía buồng lái hở của Độc Hành Giả và chiếc xe lăn gỗ của Gia Bảo. Chó săn cơ khí bắt đầu vào thế vồ mồi, tiếng motor khớp chân rít lên đều đặn.
Lâm Thế Vinh biến sắc. Gã cố gắng gạt cần điều khiển để nhấc gầu múc lên phòng thủ, nhưng van thủy lực hở của Độc Hành Giả đã bị lực từ trường lúc nãy của Gia Bảo làm kẹt cứng hoàn toàn. Hệ thống piston cơ học rít lên khô khốc, dầu thủy lực đen xì bắn ra tung tóe từ các khe hở rạn nứt nhưng cánh tay máy vẫn bất động. Chiếc cơ giáp xúc đất nặng nề của gã giờ đây chẳng khác nào một bia đỡ đạn khổng lồ không thể di chuyển.
“Mẹ kiếp! Khớp van chết tiệt!” Thế Vinh gầm lên, mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương. Gã nhìn họng súng liên thanh đang chĩa về phía mình, rồi nhìn xuống Gia Bảo. “Thằng liệt! Mày làm kẹt máy của tao, giờ tính chết chùm ở đây hả?”
Gia Bảo không trả lời. Đôi mắt cậu nhắm nghiền, tập trung toàn bộ sóng nơ-ron thần kinh thùy trán dội sâu vào tấm vải chì trên đùi. Cậu cảm nhận được nhịp tim từ tính của lõi Magneto-X đang đập dồn dập, đòi hỏi một chất dẫn truyền sinh học để bộc phát lực từ trường. Chứng thiếu máu sắt bẩm sinh khiến lồng ngực cậu co thắt dữ dội, cơ thể rã rời như một bộ xương khô không có sức sống. Nhưng cậu biết, nếu không khởi động cơ giáp ngay lúc này, cả cậu và Thế Vinh đều sẽ bị xích sắt của Tạ Hổ nghiền nát.
Gia Bảo dùng bàn tay phải run rẩy giật phăng tấm vải chì bọc ngụy trang. Khối cầu màu đen xám rạn nứt của lõi từ tính cổ đại Magneto-X lộ ra dưới ánh trăng mờ nhạt. Vết thương rách sâu ở bắp tay trái của cậu – vốn đã khô máu từ trận chiến đêm trước – đột ngột rách toác do áp lực cơ học khi cậu di chuyển cánh tay run rẩy. Máu đỏ tươi chứa ion sắt biến dị rỉ ra xối xả, chảy dọc theo găng tay cao su màu xám sờn rách, nhỏ trực tiếp vào các rãnh nứt của chiếc lõi cổ đại.
*Uỳnh!*
Một luồng xung kích từ trường màu lam đậm đột ngột bùng nổ từ chiếc lõi, lan tỏa ra bán kính mười mét xung quanh. Toàn bộ bụi sắt rỉ lơ lửng trong không khí bỗng chốc đứng khựng lại, rồi phát ra thứ ánh sáng lân tinh kỳ ảo.
“Bắn! Bắn chết lũ rác rưởi đó cho tao!” Tạ Hổ gầm lên khi cảm nhận được luồng gió từ trường lạnh toát vừa quét qua da thịt.
Hai tên tay sai của Vệ Binh Đỏ lập tức bóp cò. Loạt đạn liên thanh động năng tự chế nổ vang xé toạc màn đêm, bắn ra những đầu đạn thép động năng tầm gần nhắm thẳng vào buồng lái hở không có kính bảo vệ của Gia Bảo và thân máy Độc Hành Giả.
Trong khoảnh khắc sinh tử đó, Gia Bảo dồn toàn bộ sóng não đạt mức Đồng bộ 25%, chính thức kích hoạt Magneto-X dạng rác thải. Cậu không có một buồng lái bọc thép kiên cố, không có một khung xương cơ giáp cố định. Thứ duy nhất cậu có là lực từ trường khổng lồ phát ra từ chiếc lõi cổ đại.
“Khiên Sắt Rỉ!” Gia Bảo gầm lên trong tâm trí.
Từ những đống phế liệu xung quanh bãi rác số 9, hàng vạn mảnh sắt vụn rỉ sét, đai ốc, xích xe tăng hỏng, và các tấm thép lá rách nát đột ngột bay vút lên không trung như thể có một bàn tay vô hình nhấc bổng chúng. Chúng tụ hội lại với tốc độ chóng mặt, quấn chặt lấy buồng lái hở rác thải của Gia Bảo và bao bọc toàn bộ thân máy Độc Hành Giả của Thế Vinh.
Hàng vạn mảnh phế liệu rỉ sét liên kết chặt chẽ với nhau bằng các đường lực từ trường vô hình, tạo thành một bức tường xoay tròn liên tục quanh buồng lái hở của cậu. Đây chính là hình thái chiến đấu độc nhất vô nhị của Magneto-X – một cơ giáp không xương, lớp giáp ngoài là một đám mây sắt rỉ bay lơ lửng chuyển động tự do.
*Keng! Keng! Keng! Keng!*
Loạt đạn liên thanh động năng nện thẳng vào bức tường sắt rỉ đang xoay tròn. Tiếng va chạm kim loại đanh thép vang lên liên hồi xé rách không khí. Gia Bảo không dùng Khiên Sắt Rỉ để chặn cứng lực đạn theo cách thông thường – điều đó sẽ làm nát vụn lớp phế liệu mỏng manh. Nhờ Trực giác từ trường nhạy bén, cậu nhận thấy đầu đạn của đối thủ là đạn thép thông thường có từ tính cực cao. Cậu chủ động điều chỉnh cực tính ngược của trường điện từ trong micro giây, bẻ cong quỹ đạo của các đầu đạn, khiến chúng bị trượt dọc theo bề mặt cong của tấm khiên xoay tròn rồi dội ngược ra ngoài hoang mạc cát bụi.
Lâm Thế Vinh ngồi trong buồng lái Độc Hành Giả, há hốc mồm kinh ngạc nhìn bức tường sắt rỉ đang xoay rít điên cuồng ngay trước mắt mình. Gã có thể cảm nhận rõ ràng những tia điện xanh xẹt qua kẽ hở của các tấm thép phế liệu, và lực hút từ trường mạnh mẽ đang hút chặt lấy gầu múc thép của gã nhưng lại bảo vệ gã khỏi làn mưa đạn tàn nhẫn.
“Đây... đây là công nghệ gì thế này? Cơ giáp không có vỏ cố định?” Thế Vinh thốt lên, ánh mắt kiêu ngạo của gã phi công dân sự hoàn toàn bị dập tắt bởi sự kinh hoàng trước trực giác của thằng liệt.
Tuy nhiên, cái giá phải trả của công nghệ cấy ghép não bộ và liên kết thần kinh này là cực kỳ tàn khốc. Mỗi giây duy trì Khiên Sắt Rỉ xoay tròn là một giây từ trường của lõi Magneto-X hút cạn kiệt các ion sắt trong hồng cầu của Gia Bảo.
Cơn co thắt cơ ngực đột ngột ập đến dữ dội. Nhịp tim của Gia Bảo hỗn loạn, da mặt cậu trắng bệch cắt không ra một giọt máu. Cơn đau thần kinh dội ngược từ thùy trán qua điện cực thô sơ Neural-Link làm sọ não cậu như muốn nổ tung. Sóng não đồng bộ quá tải đạt mức 30%, vượt qua mọi giới hạn an toàn sinh học của cơ thể suy kiệt.
“Hự...” Gia Bảo rên khẽ, một dòng máu đỏ tươi từ khóe mắt trái đột ngột xuất huyết, chảy dọc theo gò má nhợt nhạt xuống chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện dệt sợi thủy tinh. Đôi bàn tay bọc găng cao su xám của cậu run rẩy dữ dội hơn, chiếc xe lăn gỗ xọc xạch dưới áp lực từ trường phản hồi.
“Bảo! Mày đang tự sát đấy!” AI Valkyrie – hệ thống AI quân sự cổ đại tích hợp trong lõi – đột ngột phát ra tiếng cảnh báo lạnh lùng trong giao diện võng mạc rực đỏ của cậu. “Nồng độ hemoglobin giảm vĩnh viễn thêm 10%. Giao thức bảo vệ sinh học yêu cầu ngắt liên kết thần kinh ngay lập tức!”
“Im đi, Valkyrie...” Gia Bảo mím chặt môi, máu tươi từ mũi cũng bắt đầu rỉ ra thấm đẫm chiếc khăn quàng đỏ. “Nếu tao ngắt... cả hai sẽ chết!”
Cậu cố gắng dùng lực từ trường để di chuyển chiếc cơ giáp không xương lướt đi nhằm thoát khỏi vòng vây, nhưng lực từ trường chưa ổn định của chiếc lõi rò rỉ khiến buồng lái hở rác thải bị mất thăng bằng cơ học nghiêm trọng, suýt chút nữa làm lật nhào cả cỗ máy sắt vụn xuống đống rác rỗng phía dưới.
Tạ Hổ nhìn thấy vệt máu chảy ra từ mắt và mũi của Gia Bảo, gã đồ tể lập tức cười rộ lên điên cuồng: “Hahaha! Thằng liệt sắp tự nổ não mà chết rồi! Tụi mày nạp đạn pháo tự hành phế liệu cho tao! San phẳng cái góc rác này, chôn sống tụi nó bên dưới đống sắt vụn này luôn!”
Hai tên tay sai lập tức quay lại xe tuần tra, bắt đầu xoay nòng khẩu pháo tự hành phế liệu cỡ nòng 155mm tự chế lắp trên khung gầm máy xúc. Họng pháo đen ngòm, nồng nặc mùi thuốc nổ đen bẩn thỉu từ từ hạ xuống, nhắm thẳng vào bức tường sắt rỉ mỏng manh của Gia Bảo đang rạn nứt dưới áp lực quá tải thần kinh cực hạn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!