Nhạc nềnIrregular

Kẻ Độc Hành Trên Bãi Rác

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tia điện vàng khè từ đầu roi tự chế của Tạ Lang chỉ còn cách lưng Út Lượm vài phân. Sức nóng của luồng hồ quang non nớt tỏa ra, làm cháy sém vài sợi chỉ trên chiếc áo phông rách vai của cậu bé 12 tuổi. Út Lượm nhắm nghiền mắt, khóc nấc lên trong sự bất lực. Ông Gia Bình nằm bên bệ rèn, bả vai rách toác vì cú nện báng súng, đang cố lết thân hình gầy gò của mình trên nền đất nện đầy muội than, miệng ho khù khù ra từng búng máu đen đặc do cơn độc phổi hành hạ.


Nhưng ngay trong micro giây quyết định đó, Gia Bảo đã nhắm mắt lại.


Thế giới vật lý xung quanh cậu sụp đổ, nhường chỗ cho một bản đồ điện từ rực rỡ và trực quan đến kinh ngạc. Trực giác từ trường thức tỉnh hoàn toàn. Cậu không cần nhìn bằng đôi mắt sinh học nhợt nhạt của mình nữa. Trong tâm trí cậu, chiếc roi điện của Tạ Lang hiện lên như một cấu trúc kim loại thô sơ mang dòng điện một chiều không ổn định. Viên pin lithium-ion rẻ tiền nằm trong cán nhựa của nó đang rò rỉ các ion tự do, và cuộn cảm đồng quấn tay hoàn toàn không có màng bọc kháng từ bảo vệ.


Đó là một khe hở chí mạng.


Gia Bảo nín thở. Bàn tay phải của cậu, vốn đang bám chặt lấy mặt đất nện dính đầy dầu thải rỉ sét, khẽ gẩy nhẹ. Một mạt sắt nhỏ xíu, sắc nhọn và dính đầy dầu máy đen kịt, nằm ẩn dưới lớp muội than rèn, lập tức run rẩy. Dưới tác động của xung từ trường siêu vi phát ra từ thùy trán dị biệt của Gia Bảo, mạt sắt ấy bay vút lên như một viên đạn vô hình. Nó không nhắm vào Tạ Lang, mà lao thẳng vào khe hở nhỏ hẹp trên nắp khoang chứa pin của chiếc roi điện.


*Xẹt! Đoành!*


Một tiếng nổ nhỏ kèm theo luồng ánh sáng xanh loét bùng lên ngay trên tay Tạ Lang. Viên pin lithium bị mạt sắt dính dầu tạo thành mồi dẫn điện, gây ra hiện tượng đoản mạch tức thì. Axit pin nóng chảy cùng tia lửa điện cao thế xộc ngược ra ngoài, đốt cháy sém lòng bàn tay mập mạp của gã thiếu gia hống hách.


“Áaaa! Tay tao! Roi của tao!” Tạ Lang rú lên đau đớn, vứt vội chiếc roi điện đang bốc khói khét lẹt xuống đất. Lòng bàn tay gã phồng rộp, khói đen nghi ngút bốc lên từ lớp da cháy sém. Gã ôm tay, lùi lại vài bước, gương mặt béo phị cắt không còn giọt máu vì hoảng sợ.


Hai tên tay sai của Vệ Binh Đỏ cũng sững sờ. Chúng lăm lăm xích sắt và búa tạ, cảnh giác nhìn quanh xưởng rèn hoang tàn. Không một ai nhìn thấy Gia Bảo ra tay. Cậu vẫn nằm sấp trên nền đất nện, hai chân bại liệt bất động, bàn tay trái run rẩy liên tục do di chứng sốc từ trường từ đêm hôm trước. Cậu trông giống như một kẻ tàn phế thoi thóp, không có lấy một tia sức sống.


“Cái... cái xưởng này bị ám rồi! Có bẫy điện ngầm!” Tạ Lang run cầm cập, ánh mắt gã đầy sự hoang mang dập dờn. Gã nhìn ông Gia Bình đang ho ra máu, rồi nhìn thằng liệt Gia Bảo dưới đất, cuối cùng không chịu nổi nỗi sợ hãi mơ hồ về một thế lực ngầm, gã gào lên với hai tên tay sai: “Rút! Rút mau! Lão già Bình, tuần sau tao sẽ dẫn chú Thiết đến san phẳng cái lò rèn rác rưởi này! Tụi mày cứ đợi đấy!”


Tiếng bước chân hỗn loạn của lũ côn đồ xa dần, để lại bầu không khí im lìm đến nghẹt thở trong lò rèn Gia Bình.


Gia Bảo mở mắt ra. Cơn đau co thắt thùy trán dội ngược lại như một búa tạ nện thẳng vào sọ não cậu. Máu tươi từ hai lỗ mũi rỉ ra, nhỏ giọt xuống nền đất. Cậu ho khan, lồng ngực phập phồng dữ dội. Việc sử dụng Trực giác từ trường ngoài buồng lái, dù chỉ là một xung lực thô sơ để bẻ cong dòng điện tầm gần, đã vắt kiệt lượng sắt ít ỏi trong huyết học của cậu. Tay trái của cậu run rẩy dữ dội hơn, các đầu ngón tay co quắp lạnh ngắt.


“Bảo... con có sao không?” Ông Gia Bình gượng dậy, ôm ngực bò đến bên con trai nuôi. Út Lượm cũng mếu máo lao tới, đỡ đầu Gia Bảo đặt lên đùi mình, lấy chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện dính máu khô quấn quanh cổ cậu để giữ ấm.


“Con... không sao, cha...” Gia Bảo thều thào, giọng khản đặc. “Chiếc lõi... chiếc lõi dưới hầm rèn...”


Cậu cảm nhận được nó. Dù đã được bọc trong tấm đồng bọc chì chống radar dưới nền đất rèn, chiếc lõi Magneto-X vẫn đang rò rỉ những xung mạch từ tính nhịp nhàng như một nhịp tim sắp tắt. Nó đang cạn kiệt năng lượng. Nếu không có các linh kiện siêu dẫn để gia cố hệ thống cuộn cảm, chiếc lõi sẽ tự sụp đổ hoàn toàn và phát ra một xung điện từ cực đại, hủy diệt lò rèn và gửi tín hiệu định vị thẳng lên mạng lưới quét của tập đoàn Mekong Mineral.


Cậu bắt buộc phải hành động. Một mình.


***


Đêm muộn ngày hôm đó, khi tiếng ho khắc khổ của ông Gia Bình đã lắng xuống bên giường bệnh và Út Lượm đã thiếp đi vì mệt mỏi, Gia Bảo lặng lẽ dùng hai tay kéo lê thân hình bại liệt của mình xuống giường. Cậu tự đặt mình lên chiếc xe lăn gỗ tự chế xọc xạch mà cha nuôi đã đóng cho cậu từ những mảnh gỗ container cũ.


Cậu quấn chặt chiếc khăn đỏ cách điện quanh cổ, đeo đôi găng tay cao su màu xám sờn rách, và lén lút mở cổng sau xưởng rèn. Đặt chiếc lõi Magneto-X đã được bọc kín trong lớp vải chì lên đùi, Gia Bảo dùng hai tay lăn bánh xe gỗ, tiến vào màn sương đêm độc hại của hoang mạc Tân Bình. Đôi chân cậu bất động dưới lớp vải kaki sờn cũ, lạnh ngắt và vô hồn.


Mục tiêu của cậu là Bãi rác trung tâm số 9 – bãi thải khổng lồ nơi tập đoàn Mekong Mineral đổ các chất thải công nghiệp nặng chưa qua xử lý. Chỉ có ở đó, cậu mới hy vọng tìm thấy những mảnh vỡ hợp kim siêu dẫn hoặc một khối động cơ tăng áp thủy lực cũ bị tập đoàn đào thải để gia cố cho lõi từ tính đang rò rỉ.


Con đường dẫn đến bãi rác số 9 dài hơn ba cây số, gồ ghề những triền cát bụi sắt rỉ và các hố sụt lún phế liệu. Mỗi mét di chuyển là một cực hình đối với cơ thể thiếu máu của Gia Bảo. Cánh tay phải của cậu mỏi nhừ, trong khi tay trái run rẩy liên tục khiến chiếc xe lăn gỗ nhiều lần bị lệch hướng, suýt lật nhào xuống các rãnh axit rò rỉ. Bầu không khí đậm đặc mùi lưu huỳnh và kim loại nặng bốc lên từ những đống rác thải cao ngất ngưởng như những ngôi mộ khổng lồ của nền văn minh tập đoàn.


Sau gần hai giờ đồng hồ tự lực kéo lê, Gia Bảo cuối cùng cũng tiếp cận được rìa bãi rác số 9.


Dưới ánh trăng mờ nhạt bị che phủ bởi những đám mây ion hóa rực sắc xanh nhạt, bãi rác hiện ra như một nghĩa địa cơ khí khổng lồ. Hàng triệu tấn sắt vụn rỉ sét, các bo mạch hỏng khổng lồ, và những khung xương xe thiết giáp bị bắn nát xếp chồng lên nhau thành những ngọn núi nhân tạo. Bức xạ điện từ ở đây nặng nề đến mức làm chiếc máy đo từ trường cầm tay trong túi cậu liên tục phát ra tiếng rè rè chói tai.


Gia Bảo nhắm mắt lại, kích hoạt Trực giác từ trường.


Thế giới xám xịt của rác thải lập tức biến mất, thay thế bằng một bản đồ từ trường rực rỡ dưới lòng đất. Sóng nơ-ron của cậu quét qua các đống phế liệu trong bán kính mười mét. Rác thải sắt thường hiện lên như những dải màu xám đục vô hại. Nhưng đột ngột, ở độ sâu hơn hai mét dưới một đống thép tấm rỉ sét khổng lồ, Gia Bảo cảm nhận được một tần số dao động cực kỳ tinh khiết và nhịp nhàng.


Đó là một khối động cơ tăng áp thủy lực quý hiếm của xe bọc thép tập đoàn bị thải bỏ. Lõi của nó chứa các vòng đệm bằng hợp kim siêu dẫn cực kỳ kháng từ – thứ vật liệu vô giá mà Minh Khuê cần để chế tạo bộ điện cực cách điện.


“Tìm thấy rồi...” Gia Bảo thì thầm, đôi môi khô nứt khẽ run lên.


Cậu lăn chiếc xe lăn gỗ áp sát vào đống thép tấm. Cậu cúi người xuống, dùng hai bàn tay bọc găng cao su xám cố gắng bới cào lớp đất cát bụi sắt để tiếp cận khối động cơ. Nhưng đống thép tấm đè phía trên quá nặng. Khối động cơ tăng áp thủy lực nặng ít nhất một trăm kilôgam, nằm kẹt cứng giữa những thanh xà gồ rỉ sét.


Gia Bảo mím môi, cố gắng dồn sức vào hai cánh tay gầy gò để nhấc một tấm thép đè bên trên ra. Nhưng ngay khi cậu vừa gồng cơ bắp, chứng thiếu máu sắt bẩm sinh lập tức dội ngược lại một đòn chí mạng. Oxy không thể lên não. Tầm nhìn của cậu tối sầm lại, tim đập loạn nhịp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu ngã quỵ xuống bên bánh xe lăn, thở dốc, hai tai ù đi và suýt chút nữa ngất xỉu ngay trên đống sắt rỉ.


“Không được... mình không thể bỏ cuộc ở đây...” Gia Bảo nghiến răng, dùng tay phải đấm mạnh vào đôi chân bại liệt bất động của mình để tìm kiếm chút kích thích đau đớn để tỉnh táo lại.


Đột nhiên, một tiếng gầm rú cơ học trầm đục xé toạc màn đêm tĩnh lặng của bãi rác.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Tiếng xích sắt hạng nặng nghiến nát các mảnh phế liệu rít lên chói tai. Ánh đèn pha halogen màu vàng đục quét qua màn sương mù độc hại, rọi thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của Gia Bảo.


Từ sau một ngọn núi rác thải, một cỗ máy khổng lồ cao hơn bốn mét lừng lững bước ra. Đó là một chiếc Hộ giáp xúc đất cải tiến mang tên mã “Độc Hành Giả”. Lớp vỏ thép bọc ngoài của nó mỏng dính đầy bùn đất và dầu mỡ xám xịt, di chuyển bằng hệ thống xích tăng cồng kềnh của xe máy xúc cũ. Cánh tay thủy lực bên phải của nó được cải tiến thành một gầu múc thép rỉ sét khổng lồ có các răng cưa nhọn hoắt kêu *lách cách* mỗi khi chuyển động.


Buồng lái của Độc Hành Giả hở hoàn toàn, để lộ một chàng trai khoảng hai mươi tuổi, dáng người cao lớn, bắp tay cuồn cuộn vết sẹo dầu máy, mặc chiếc áo ba lỗ phong trần dính đầy bụi đường.


Lâm Thế Vinh.


Thế Vinh điều khiển chiếc Độc Hành Giả tiến lại gần đống phế liệu nơi Gia Bảo đang nằm. Gã gạt chiếc găng tay phản hồi lực cơ học trên tay phải, khiến gầu múc thép của cỗ máy hạ xuống đầy uy hiếp, tạo ra một luồng gió mạnh thổi bay cát bụi sắt rỉ xung quanh.


“Thằng nhóc liệt nào đây?” Thế Vinh cúi đầu nhìn xuống chiếc xe lăn gỗ của Gia Bảo, giọng gã kiêu ngạo và bộc trực dội qua chiếc loa dã chiến của cơ giáp. “Đêm hôm khuya khoắt mò đến bãi rác số 9 này để tự sát à? Tránh ra chỗ khác cho đại ca làm việc. Khối động cơ tăng áp kia là của tao!”


Gia Bảo ngước nhìn cỗ máy khổng lồ trước mặt, ánh mắt cậu lạnh lùng và kiên định không hề có một chút sợ hãi. Cậu dùng tay phải bám vào bánh xe lăn, gượng ngồi thẳng dậy, kéo chiếc khăn quàng cổ đỏ che bớt nửa khuôn mặt nhợt nhạt: “Tôi tìm thấy nó trước.”


“Mày tìm thấy trước thì đã sao?” Thế Vinh cười khẩy, ngón tay gã gạt nhẹ cần điều khiển. Cánh tay thủy lực của Độc Hành Giả lập tức lao xuống, gầu múc thép khổng lồ cắm phập xuống đống phế liệu, nẫng tay trên khối động cơ tăng áp thủy lực ngay trước mắt Gia Bảo. “Ở vành đai Tân Bình này, luật chỉ có một: kẻ nào có cơ giáp mạnh hơn thì kẻ đó có quyền. Thằng liệt như mày thì mang khối động cơ này về làm quan tài à?”


Khối động cơ tăng áp thủy lực quý giá bị gầu múc của Độc Hành Giả nhấc bổng lên không trung, những giọt dầu máy rỉ sét nhỏ tong tong xuống đất cát.


Gia Bảo mím chặt môi. Cậu biết mình không thể để mất khối động cơ này. Nếu không có nó, lõi Magneto-X dưới hầm rèn sẽ nổ tung, và gia đình cậu sẽ không còn đường sống trước hạn nợ của Vệ Binh Đỏ. Cậu cúi xuống, bàn tay phải luồn vào dưới lớp vải chì bao bọc chiếc lõi Magneto-X đang đặt trên đùi.


*Cậu sẽ không kích hoạt toàn bộ cơ giáp.* Điều đó sẽ giết chết cậu ngay lập tức khi không có buồng lái bảo vệ. Nhưng cậu có thể sử dụng một xung từ trường thô sơ từ chiếc lõi cầm tay này.


Gia Bảo nhắm mắt lại. Đồng bộ sóng não đạt mức 18%.


Một cơn đau đầu dữ dội như có hàng ngàn cây kim châm thẳng vào thùy trán khiến cậu rên khẽ. Xung thần kinh dị biệt phát ra từ não bộ của cậu truyền qua các ion sắt biến dị trong máu, kích hoạt một phần năng lượng từ tính của lõi Magneto-X. Một luồng sóng từ trường siêu vi, vô hình nhưng cực kỳ tập trung, phóng thẳng về phía khớp nối cánh tay thủy lực của Độc Hành Giả.


Gia Bảo nhận ra chiếc cơ giáp cải tiến của Thế Vinh sử dụng hệ thống truyền động thủy lực hở đời cũ. Các vòng đệm piston bọc ngoài hoàn toàn bằng sắt từ thông thường để tiết kiệm chi phí.


“Đóng lại.” Gia Bảo thì thầm trong đầu.


*Xoẹt!*


Lực từ trường của Gia Bảo tác động trực tiếp vào các vòng đệm sắt bên trong van áp lực thủy lực của Độc Hành Giả. Những mạt sắt rỉ và bụi kim loại lơ lửng trong dầu thủy lực lập tức bị hút chặt lại, nén đặc thành một khối nêm nhân tạo, làm kẹt cứng hoàn toàn van xả áp lực của piston cánh tay máy.


*Kít... Rắc!*


Một tiếng rít kim loại chói tai vang lên từ hệ thống truyền động của Độc Hành Giả. Cánh tay thủy lực khổng lồ đang nâng khối động cơ bỗng nhiên khựng lại giữa chừng, giật mạnh một cái rồi khóa chết hoàn toàn.


Lâm Thế Vinh biến sắc. Qua chiếc găng tay phản hồi lực cơ học, một lực giật ngược cực mạnh dội thẳng vào cổ tay gã, suýt chút nữa làm trật khớp cổ tay của gã kiêu ngạo. Gã cố gắng gạt cần gạt thủy lực liên tục, nhưng hệ thống pit-tông hoàn toàn không phản hồi, dầu thủy lực áp lực cao bắt đầu rò rỉ qua các khe hở van bị kẹt, bốc lên những làn khói xám khét lẹt.


“Cái quái gì thế này? Mất áp lực thủy lực? Khớp nối bị kẹt cơ học à?” Thế Vinh gầm lên, gã dốc sức đập mạnh vào bảng điều khiển. Gã nhìn xuống Gia Bảo, phát hiện đôi mắt của thằng liệt đang lóe lên những tia sáng màu lam nhạt kỳ dị dưới màn sương đêm. “Là mày làm? Mày đã làm gì chiếc cơ giáp của tao?”


Sự kinh ngạc và tức giận tột độ bùng phát trong lòng chàng trai 20 tuổi. Gã nhận ra hiện tượng mất kiểm soát cơ học này hoàn toàn phi tự nhiên. Thằng nhóc liệt kia đang sở hữu một loại năng lực dị biệt.


Không một chút do dự, Thế Vinh dùng tay trái giật mạnh chốt kích hoạt của khẩu súng phóng lựu tự chế gắn bên sườn buồng lái Độc Hành Giả. Khẩu súng được chế tạo từ ống thủy lực xe cuốc hỏng, nòng súng đen ngòm lập tức quay ngoắt lại, khóa chặt mục tiêu vào chiếc xe lăn gỗ của Gia Bảo.


“Thả khớp thủy lực của tao ra! Không tao bắn nát gáo mày!” Thế Vinh gầm gừ, ngón tay gã đã đặt sẵn trên rơ-le kích nổ điện tử.


Gia Bảo vẫn ngồi yên trên xe lăn, tay phải cậu vẫn giữ chặt chiếc lõi dưới lớp vải chì. Tai trái của cậu bắt đầu rỉ ra một vệt máu tươi do quá tải sóng não điều khiển từ trường liên tục. Cơn đau thùy trán khiến tầm nhìn của cậu nhòe đi, nhưng ý chí của cậu vẫn cứng như thép nguội: “Khối động cơ... thuộc về tôi.”


Thế trận giằng co nghẹt thở giữa hai thợ máy trẻ tuổi đạt đến đỉnh điểm căng thẳng. Một kẻ lái cơ giáp khổng lồ bọc thép mỏng nhưng bị khóa chặt khớp chuyển động, một kẻ bại liệt ngồi trên xe lăn gỗ nhưng nắm giữ lực lượng từ trường vô hình có thể giật đứt mạch điện bất cứ lúc nào.


Nhưng ngay khi Thế Vinh chuẩn bị bóp cò súng phóng lựu cảnh cáo, một âm thanh khác đột ngột dội lại từ phía rìa bãi rác.


*Píp... Píp... Píp!*


Tiếng động cơ diesel tăng áp công suất cao rít lên đều đặn trong màn đêm, kèm theo ánh đèn quét hồng ngoại rực đỏ của xe tuần tra Vệ Binh Đỏ đang tiến vào bãi rác số 9. Tiếng còi hú xe tuần tra vang vọng từ xa, báo hiệu đội tuần tra siết nợ của băng đảng đã bắt đầu thả các chó săn cơ khí để lùng sục khu vực trung tâm.


Cả Gia Bảo và Lâm Thế Vinh đều biến sắc.


“Lũ chó săn Vệ Binh Đỏ...” Thế Vinh nghiến răng, ánh mắt gã đầy sự căm phẫn lẫn lo lắng. Gã nhìn khối động cơ tăng áp vẫn đang bị kẹt giữa gầu múc thủy lực bị khóa chết, rồi nhìn thằng liệt Gia Bảo dưới đất.


Thế Vinh gầm lên, gã dồn toàn bộ sức nặng cơ bắp ghì chặt chiếc găng tay phản hồi lực, ép hệ thống thủy lực bị kẹt hoạt động cưỡng bức: “Mày nghĩ mày đi được à? Thằng liệt!”


Lâm Thế Vinh gầm lên, điều khiển gầu múc thép của Độc Hành Giả chặn đứng đường lui của Gia Bảo.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!