Nhạc nềnIrregular

Trực Giác Thức Tỉnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau bắt đầu bằng một tiếng rít buốt lạnh dội thẳng vào thùy trán, kéo theo vị sắt rỉ nồng nặc nghẹn ứ nơi cổ họng. Gia Bảo hé mắt. Tầm nhìn của cậu nhòe đi trong một màn sương xám xịt của khói than rèn và bụi kim loại ẩm ướt. Cậu đang nằm trên chiếc phản gỗ rách nát ở góc lò rèn phế liệu Gia Bình. Trên trần nhà, những tấm tôn rỉ sét lọt qua vài vệt sáng nhạt nhòa của một buổi chiều muộn vùng vành đai hoang mạc Tân Bình.


Gia Bảo cố gắng chống tay ngồi dậy, nhưng ngay khi cậu dồn lực xuống hai chân, một cảm giác tê dại lạnh buốt chạy dọc cột sống khiến cậu đổ gục trở lại chiếc chăn sờn cũ. Đôi chân cậu hoàn toàn mất đi cảm giác, trơ lỳ như hai khúc gỗ mục. Cậu cúi xuống nhìn, hoảng hốt phát hiện bàn tay trái của mình đang run rẩy một cách vô thức, một cơn run rẩy nhẹ nhưng nhịp nhàng và liên tục, không thể kiểm soát. Đây chính là cái giá tàn khốc của cơn sốc từ trường đầu tiên ở nghĩa địa cổ đại. Lõi Magneto-X đã vắt kiệt 15% lượng hemoglobin trong máu cậu, để lại di chứng thiếu máu sắt cấp một vĩnh viễn và sự tổn thương thần kinh vận động thùy trán.


“Đừng có cựa quậy. Mày muốn nổ mạch máu não mà chết thật đấy à?”


Một giọng nói khắc khổ, khàn đặc vì hít khói độc lâu ngày vang lên từ phía bệ rèn. Ông Gia Bình bước tới, tay bưng một bát nước màu nâu sẫm tỏa ra mùi khét lẹt của rễ cây cháy và quặng rỉ. Đó là trà giải độc kim loại của bà Năm Thuốc Nam. Ông rảo bước với dáng người còng rạp quen thuộc, nước da xám xịt đầy vết bỏng xỉ hàn co giật nhẹ khi ông nhìn thấy vệt máu khô vẫn còn bám trên mép chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện của con trai nuôi.


“Uống đi.” Ông Bình ấn bát trà nóng vào tay phải của Bảo, trong khi tay trái của cậu vẫn run bần bật chống xuống phản. “Nếu tao với thằng Lượm không liều mạng vác xe cải tiến vào nghĩa địa lôi mày ra khỏi cái đống sắt vụn đó, thì giờ này xương mày đã bị lũ drone tuần tra của tập đoàn nghiền thành cát bụi rồi.”


Gia Bảo nhấp một ngụm trà đắng chát, cảm giác ấm nóng lan tỏa phần nào làm dịu đi cơn co thắt thùy trán. Cậu thì thầm, giọng khản đặc: “Cha... chiếc lõi...”


“Câm miệng!” Ông Bình đột ngột quát lớn, bát trà trên tay Bảo khẽ chao đảo. Đôi mắt đỏ ngầu của người thợ rèn già hằn lên những tia máu của sự giận dữ và nỗi sợ hãi tột cùng. Ông chỉ tay xuống nền đất nện dưới gầm phản, nơi một tấm đồng mỏng bọc chì chống radar đang che giấu chiếc lõi Magneto-X đang im lìm tắt nguồn. “Mày có biết thứ đó là cái gì không? Đó là bùa gọi quỷ! Tao đã giấu nó đi rồi. Tao cấm mày, cấm tuyệt đối từ nay về sau không được chạm vào nó một lần nào nữa!”


Ông Bình ho khù khù, lồng ngực gầy guộc phập phồng dưới lớp áo bảo hộ lao động dính đầy muội than. Giọng ông chùng xuống, mang theo một nỗi dằn vặt đau đớn đã chôn giấu suốt năm năm qua: “Tao đã mất thằng Lực vì cái mỏ quặng siêu dẫn của tập đoàn rồi. Tao không muốn nhìn thấy mày hóa thành một đống sắt vụn không hồn giống như anh cả mày. Mày hiểu chưa, Bảo?”


Gia Bảo mím chặt môi, không đáp. Cậu biết cha nuôi nói đúng. Cái giá sinh học của công nghệ từ trường cổ đại đang gặm nhấm cơ thể cậu từng giờ. Nhưng nếu không có Magneto-X, lấy gì để đối phó với khoản nợ 120 vạn tín dụng phế liệu mà băng đảng Vệ Binh Đỏ đang dùng để siết cổ lò rèn này?


Cửa xưởng rèn khẽ động, Út Lượm bước vào với khuôn mặt lem luốc dầu mỡ, tay bưng một bát cháo loãng. Cậu bé 12 tuổi cố nở một nụ cười lạc quan, nhưng đôi mắt sưng húp lộ rõ vẻ lo lắng: “Anh Bảo tỉnh rồi à? Anh ăn chút cháo đi, em lén bỏ thêm chút muối đấy.”


Nhưng sự bình yên ngắn ngủi của gia đình thợ rèn lập tức bị xé toạc.


*Rầm!*


Cánh cửa tôn rỉ sét của lò rèn bị một cú đạp cực mạnh hất tung bản lề, đập sầm vào vách container bên cạnh. Bụi than rèn và mạt sắt bay lên mù mịt dưới ánh nắng chiều đỏ quạch như máu.


“Lão già Bình! Đến giờ nộp thuế phế liệu tuần này rồi!”


Một giọng nói thiếu niên hống hách, chói tai vang lên. Tạ Lang – đứa cháu ruột béo phị của trùm băng đảng Tạ Thiết – bước vào xưởng rèn với vẻ mặt khinh khỉnh. Gã mặc bộ đồ bảo hộ kaki bóng loáng dán đầy những chiếc huy hiệu quân sự giả của tập đoàn, ngón tay mập mạp đang quay quay một chiếc roi điện nhỏ tự chế chạy bằng pin tiểu. Đi sau gã là hai tên tay sai lực lưỡng của Vệ Binh Đỏ, vai vác xích sắt và búa tạ rỉ sét.


Út Lượm hoảng sợ, vội vàng đặt bát cháo xuống và lùi lại phía sau phản của Gia Bảo. Ông Gia Bình mím môi, cố nén cơn ho phổi, bước ra chắn trước mặt lũ côn đồ: “Cậu Lang, tuần trước chúng tôi đã nộp đủ phế liệu đồng rồi mà? Sao tuần này lại đến sớm thế?”


“Tuần trước là luật cũ!” Tạ Lang cười khẩy, dùng chiếc roi điện gõ gõ vào bệ rèn làm bắn ra những tia lửa điện màu vàng nhạt kêu *tạch tạch*. “Chú Thiết của tao vừa tăng thuế vành đai thêm hai mươi phần trăm. Lò rèn của mày không nộp đủ phế liệu đồng đen kháng từ, thì tao thu hồi cái xưởng này trừ nợ.”


Gã liếc mắt nhìn quanh, rồi dừng lại ở đống sắt vụn ít ỏi mà Út Lượm vừa phân loại ở góc xưởng. Tạ Lang đá văng chiếc xô sắt, giẫm chân lên những con ốc vít rỉ sét: “Toàn là rác thải sắt thường. Lũ nghèo kiết xác tụi mày chỉ biết nhặt nhạnh mấy thứ vô giá trị này thôi à?”


Nói rồi, gã đột ngột vung tay, túm lấy cổ áo của Út Lượm kéo giật về phía trước: “Thằng nhóc này, hôm qua tao thấy mày lởn vởn ở bãi rác số 9. Mày giấu mấy thỏi đồng đen nhặt được ở đâu rồi? Khai ra, không tao nướng chín cái mặt mày bằng roi điện!”


“Em không có nhặt được đồng đen! Thả em ra!” Út Lượm giãy giụa, nước mắt chảy ròng ròng trên khuôn mặt đầy muội than.


“Mày dám cãi à?” Tạ Lang trợn mắt, ngón tay cái của gã nhấn vào nút kích hoạt trên cán roi. Chiếc roi điện rít lên một tiếng cao tần, đầu roi rực sáng luồng điện vàng chuẩn bị gí vào mặt cậu bé.


“Dừng tay lại!” Ông Gia Bình hét lên, lao ra giật lấy cánh tay của Tạ Lang. Nhưng ngay lập tức, một tên tay sai lực lưỡng phía sau vung một báng súng hàn rỉ sét nện thẳng vào vai người thợ rèn già.


*Bốp!*


Tiếng va chạm khô khốc vang lên. Ông Bình ngã quỵ xuống bên cạnh anvil rèn, miệng hộc ra một ngụm máu đen do cơn độc phổi tái phát dưới lực tác động mạnh.


“Cha!” Gia Bảo gào lên.


Cơn giận dữ bùng lên như núi lửa phun trào trong lồng ngực cậu. Gia Bảo dùng hết sức lực của hai cánh tay để trườn ra khỏi phản, cố gắng lao về phía Tạ Lang để che chở cho Út Lượm. Nhưng ngay khi cậu vừa chạm đất, đôi chân bại liệt hoàn toàn phản bội cậu. Gia Bảo đổ sụp mặt xuống nền đất nện đầy muội than và dầu thải rỉ sét. Tay trái của cậu run rẩy dữ dội, các khớp ngón tay co quắp lại, không thể cầm nổi chiếc búa rèn rơi gần đó. Cậu nằm bất lực dưới đất, gân xanh nổi đầy trên trán, đôi mắt rực lên một ngọn lửa căm hờn tột cùng.


Tạ Lang nhìn thấy cảnh đó thì cười hô hố, vẻ mặt đầy sự đắc ý tàn nhẫn: “Nhìn thằng liệt rác rưởi này xem! Đúng là một lũ sâu bọ sinh ra từ đống phế thải. Để tao dạy cho mày biết thế nào là luật lệ ở vành đai này!”


Gã vung chiếc roi điện lên cao, luồng điện vàng khè rít rít trong không khí, nhắm thẳng vào tấm lưng gầy gộc của Út Lượm đang khóc nấc dưới đất.


Gia Bảo không thể bò tới kịp. Cậu cũng không thể dùng sức mạnh cơ bắp của một kẻ tàn phế để chống lại ba gã côn đồ vũ trang. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, một luồng xung động kỳ lạ đột ngột chạy dọc từ thùy trán xuống cột sống của cậu.


Cậu dừng mọi nỗ lực di chuyển cơ thể vật lý.


*Gia Bảo nhắm mắt lại.*


Cậu ngưng thở trong một nhịp. Toàn bộ thế giới xung quanh cậu đột ngột biến đổi. Tiếng cười đùa tục tĩu của lũ tay sai, tiếng khóc của Út Lượm, và cả tiếng rít của chiếc roi điện bỗng chốc lùi xa, nhường chỗ cho một không gian tĩnh lặng tuyệt đối của các dòng chảy năng lượng vô hình.


*Trực giác từ trường thức tỉnh.*


Không cần dùng đến đôi mắt vật lý, Gia Bảo vẫn có thể “nhìn” thấy toàn bộ cấu trúc kim loại trong bán kính mười mét xung quanh xưởng rèn dưới dạng những đường lưới từ trường màu lam nhạt và xám xịt nhảy múa. Chiếc đe sắt khổng lồ ở góc phòng phát ra một quầng từ tính thụ động dày đặc; những tấm tôn rỉ sét trên mái nhà tạo thành một mạng lưới từ trường yếu bao bọc không gian; và ngay trước mặt cậu, chiếc roi điện tự chế của Tạ Lang hiện lên như một điểm sáng năng lượng màu vàng rực rỡ nhưng đầy rẫy khuyết điểm.


Cậu cảm nhận rõ ràng từng đường rãnh rỉ sét trên chiếc roi điện đang vung lên của Tạ Lang. Cậu thấy rõ cấu trúc của viên pin lithium-ion rẻ tiền nằm bên trong cán roi bằng nhựa, thấy cả cuộn cảm đồng mỏng manh không có lớp bọc kháng từ bảo vệ, và dòng điện tích đang tụ tụ lại ở đầu roi chuẩn bị phóng ra.


Tay phải của Gia Bảo khẽ nhúc nhích trên nền đất nện. Đầu ngón tay cậu chạm vào một mạt sắt nhỏ dính dầu máy thải nằm lẫn trong bụi than rèn. Chỉ cần một xung từ trường cực nhỏ phát ra từ thùy trán dị biệt của cậu, mạt sắt ấy đã khẽ run rẩy, cộng hưởng hoàn hảo với tần số dao động của dòng điện trong chiếc roi điện.


Gia Bảo nhắm mắt lại, cảm nhận rõ ràng từng đường rãnh rỉ sét trên chiếc roi điện đang vung lên của Tạ Lang.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!