Cơn Sốc Từ Trường
Ánh sáng xanh lam từ những vết rạn trên lõi Magneto-X không phải là thứ ánh sáng dịu nhẹ của đèn huỳnh quang thế hệ cũ, mà là một quầng quang năng rực cháy, sắc lẹm và mang theo tiếng rít cao tần xé toạc màng nhĩ. Ngay khi dòng máu nhiễm từ rỉ ra từ bắp tay trái của Gia Bảo chạm vào bề mặt xám xịt của thiết bị, một lực hút vô hình nhưng khổng lồ đột ngột bùng phát.
Cậu không kịp rụt tay lại. Cả lòng bàn tay lẫn các ngón tay đang đeo chiếc găng cách điện màu xám sờn rách bị khóa chặt vào khối cầu kim loại cổ đại. Lực hút mạnh đến mức Gia Bảo nghe rõ tiếng xương khớp ở cổ tay mình rên rỉ dưới áp lực cơ học tàn khốc. Cậu cố giật mạnh tay ra, nhưng vô ích. Lực từ trường lúc này không còn là một khái niệm vật lý mơ hồ trong sách giáo khoa của thầy Bằng nữa; nó đã hóa thành một gọng kìm vô hình, hàn chết da thịt cậu vào giao diện lượng tử của lõi.
*Uỳnh! uỳnh! uỳnh!*
Bên ngoài vết nứt của buồng lái đổ nát, con drone trinh sát Saber-03 gầm rú điên cuồng. Khẩu pháo Tesla-Cannon trên lưng nó đã nạp đầy năng lượng, những tia điện xanh lè bò loằng ngoằng quanh nòng súng bọc thép titan. Cảm biến của nó đã khóa chặt tọa độ của Gia Bảo. Nhưng trước khi luồng sét điện từ của cỗ máy săn mồi kịp phóng ra, lõi Magneto-X dưới tay Gia Bảo đã giải phóng luồng xung kích đầu tiên.
Một làn sóng xung lực từ trường vô hình quét qua không gian với tốc độ ánh sáng. Sóng từ mạnh đến mức biến toàn bộ bụi sắt rỉ lơ lửng trong không khí nghĩa địa thành những vệt sáng lấp lánh. Con drone Saber-03 khựng lại giữa không trung, hệ thống con quay hồi chuyển của nó bị nhiễu loạn nghiêm trọng, khiến thân hình nhện bốn chân loạng choạng đập mạnh vào vách thép của xác xe tăng cổ đại.
Cùng lúc đó, một hiện tượng kỳ vĩ xảy ra. Từ những đống phế liệu xung quanh phế tích, hàng vạn mảnh sắt rỉ, đai ốc, bánh răng hỏng và những tấm thép bọc giáp vỡ nát bắt đầu run rẩy. Chúng bị hút bởi một lực kéo không thể cưỡng lại, bay vọt lên không trung và lao về phía buồng lái đổ nát nơi Gia Bảo đang bị giam cầm. Tiếng kim loại va chạm vào nhau chan chát, rít buốt tạo thành một đám mây mảnh vụn khổng lồ quay cuồng xung quanh cabin hở.
Chỉ trong vài giây, đám mây sắt vụn ấy tự động định hình, ghép nối thô sơ xung quanh khung xương máy xúc đất rách nát, tạo thành một lớp giáp động dày đặc, ngăn cách hoàn toàn Gia Bảo với thế giới chết chóc bên ngoài. Khi phát đạn laser đầu tiên của Saber-03 bắn tới, nó nện thẳng vào lớp giáp sắt vụn đang xoay tròn, tạo ra một vụ nổ lửa rực rỡ nhưng không thể xuyên thủng màng bảo vệ thô bạo này.
Thế nhưng, Gia Bảo không hề cảm thấy niềm vui chiến thắng. Cơn ác mộng thực sự lúc này mới chỉ bắt đầu từ bên trong cơ thể cậu.
“Á... á...!”
Gia Bảo hét lên một tiếng đau đớn tột cùng, âm thanh nghẹn lại trong cổ họng nồng nặc mùi sắt rỉ.
Để duy trì tần số hoạt động của lớp giáp sắt vụn khổng lồ bên ngoài, lõi Magneto-X cần một mỏ neo tần số cực kỳ ổn định. Do buồng lái hở này hoàn toàn thiếu đi hệ thống điện cực dẫn truyền thần kinh chuẩn hóa của tập đoàn, chiếc lõi cổ đại đã tự động tìm kiếm một chất dẫn truyền tự nhiên khác trong buồng lái: dòng máu nhiễm từ của Gia Bảo.
Cậu cảm thấy một luồng điện lạnh buốt, buốt đến tận xương tủy, chạy ngược từ lòng bàn tay trái dọc theo cánh tay gầy gộc và lao thẳng lên thùy trán. Từ trường cực mạnh của lõi bắt đầu cưỡng bức, hút các ion sắt trong hệ thống tuần hoàn của cậu. Dòng hồng cầu trong huyết quản bị kéo ngược về phía não bộ với tốc độ khủng khiếp để làm mỏ neo tần số cho xung thần kinh.
Cơn đau đầu ập đến như thể có một mũi khoan kim loại đang khoan trực tiếp vào sọ não Gia Bảo. Thùy trán của cậu co thắt dữ dội dưới áp lực điện từ cực đại. Cậu nhìn thấy vạn vật xung quanh nhòe đi, thay thế bằng những dải ánh sáng lam đậm và xám xịt nhảy múa điên cuồng. Đôi mắt nhợt nhạt của cậu nổi đầy những tia máu đỏ rực, xung thần kinh dị biệt phát ra liên tục khiến hai bên thái dương giật mạnh liên hồi.
*Phụt!*
Máu tươi ồ ạt chảy ra từ hai hốc mũi của Gia Bảo, nhỏ xuống chiếc áo kaki sờn cũ dính đầy bụi than rèn. Cậu cảm thấy lồng ngực mình trống rỗng, hơi thở đứt quãng khi tim bắt đầu đập loạn nhịp. Nhịp tim của cậu vọt lên mức kinh hoàng: 170... 180... rồi chạm ngưỡng chí mạng 190 nhịp/phút. Mỗi nhịp đập của trái tim thiếu máu bẩm sinh giống như một tiếng trống tạ nện thẳng vào lồng ngực gầy gộc, đe dọa sẽ vỡ tung bất cứ lúc nào.
“Cảnh báo: Đồng bộ hóa thô vượt quá giới hạn sinh học của vật chủ.”
Một giọng nói phụ nữ cơ khí, lạnh lùng, không mang chút âm điệu con người đột ngột vang lên trực tiếp bên trong vỏ não của Gia Bảo. Giọng nói ấy dường như được truyền qua các kim dẫn truyền vô hình của từ trường, dội thẳng vào tiềm thức của cậu.
“Nhận diện vật chủ tương thích: Dự án trẻ em điện từ - Mã số 09. Tỷ lệ đứt gãy mạch máu não: 84%. Nguy cơ ngừng tim đột ngột: 92%. Giao thức bảo vệ khẩn cấp bị nghẽn do thiếu hệ thống điện cực dẫn truyền vỏ não Neural-Link.”
“Valkyrie...” Gia Bảo thầm thì trong cơn mê sảng, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau đến mức bật máu. Cậu nhận ra đây chính là hệ thống AI quân sự cổ đại tích hợp trong lõi mà cha ruột cậu từng nhắc đến trong những dòng nhật ký rách nát.
“Tắt... tắt nguồn... ngay lập tức...” Valkyrie ra lệnh bằng giọng nói logic tuyệt đối. “Nếu tiếp tục duy trì trường lực, mật độ ion sắt trong máu của vật chủ sẽ giảm xuống dưới ngưỡng sinh tồn vĩnh viễn. Não bộ sẽ bị silic hóa hoàn toàn trong 180 giây.”
“Không... không thể tắt!” Gia Bảo gào lên trong tâm trí.
Cậu cảm nhận được qua trực giác từ trường rằng con drone Saber-03 bên ngoài đang nạp lại năng lượng cho phát bắn thứ hai. Nếu cậu tắt nguồn Magneto-X lúc này, lớp giáp sắt vụn bảo vệ sẽ sụp đổ ngay lập tức, và cậu sẽ bị nướng chín bởi luồng sét Tesla của tập đoàn. Hơn thế nữa, nếu cậu chết ở đây, ai sẽ bảo vệ lò rèn của cha nuôi Gia Bình? Ai sẽ trả khoản nợ cắt cổ cho băng đảng Vệ Binh Đỏ để giữ lại mái ấm duy nhất cho Út Lượm và bé Mận?
Cậu không thể chết. Ý chí sinh tồn mãnh liệt của một đứa trẻ lớn lên từ bãi rác, một kẻ đã quen với việc nhặt nhạnh từng mẩu tự do giữa đống phế thải, bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Gia Bảo đưa ra một quyết định điên cuồng. Thay vì cố gắng giật tay ra khỏi chiếc lõi – một hành động vô ích chỉ làm tăng tốc độ đứt gãy thần kinh – cậu chủ động thả lỏng toàn bộ sóng não của mình. Cậu không kháng cự lực hút của từ trường nữa. Cậu bắt đầu điều chỉnh tần số điện sinh học của não bộ, cố gắng ép nhịp đập nơ-ron của mình trùng khớp hoàn toàn với nhịp mạch chậm rãi, nặng nề của lõi Magneto-X.
Đó là một sự đồng bộ hóa nghịch lý đầy nguy hiểm.
Ngay khi sóng não của Gia Bảo hạ tần số xuống mức đồng điệu với lõi, cơn đau đầu thuyên giảm đi một chút, nhưng cái giá phải trả lập tức dội ngược lại tàn nhẫn hơn. Hệ thống tuần hoàn của cậu bị rút cạn ion sắt với tốc độ tuyến tính. Cậu cảm thấy cơ thể mình lạnh ngắt từ đầu ngón chân ngược lên đến tận đỉnh đầu. Máu của cậu lúc này dường như không còn mang oxy để nuôi dưỡng các mô cơ nữa, mà hoàn toàn bị biến đổi thành một mỏ neo điện sinh học thuần túy.
Lớp giáp sắt vụn bên ngoài buồng lái hở đột ngột ngừng xoay tròn hỗn loạn. Dưới sự điều khiển đồng bộ mới của Gia Bảo, hàng vạn mảnh phế liệu nén chặt lại, tạo thành một chiếc Khiên Sắt Rỉ hình vòm cực kỳ kiên cố bọc quanh buồng lái.
*Đoàng!*
Phát bắn Tesla-Cannon thứ hai của con drone Saber-03 nện thẳng vào chiếc khiên. Luồng điện cao thế hàng vạn volt bùng nổ, chạy loằng ngoằng trên bề mặt khiên sắt vụn rồi bị lực từ trường của Magneto-X bẻ cong quỹ đạo, truyền thẳng xuống nền đất phóng xạ của nghĩa địa mà không hề chạm vào buồng lái hở của Gia Bảo.
Con drone Saber-03 bị luồng năng lượng dội ngược cực mạnh làm chập mạch hệ thống cảm biến hoàn toàn. Nó rít lên một tiếng mechanical yếu ớt rồi rơi thẳng xuống đống sắt vụn bên dưới, nổ tung thành một quầng lửa nhỏ.
Trận chiến bên ngoài đã kết thúc, nhưng trận chiến sinh tồn bên trong buồng lái của Gia Bảo đã chạm đến giới hạn cuối cùng.
Sự đồng bộ thô bạo này đã vắt kiệt thể xác cậu. Gia Bảo cảm thấy đôi chân mình hoàn toàn mất đi cảm giác, tủy sống tê dại như bị đóng băng dưới tác động của lực giật phản hồi từ trường. Thùy trán của cậu co giật liên tục, tạo ra những cơn đau nhói thấu xương tủy khiến cậu không thể tập trung sóng não được nữa.
“Cảnh báo: Hàm lượng hemoglobin trong máu giảm xuống mức nguy kịch 15%. Vật chủ đã tiến vào trạng thái Thiếu máu sắt cấp một vĩnh viễn. Nguy cơ tổn thương thần kinh vận động thùy trán vĩnh viễn: 95%.” Giọng nói của Valkyrie vang lên mờ mịt, xa xăm như thể từ một thế giới khác.
Những tia lửa điện rò rỉ từ chiếc lõi rạn nứt bắt đầu xẹt mạnh quanh buồng lái hở rách nát, đe dọa sẽ thiêu rụi làn da nhợt nhạt của cậu.
Gia Bảo dùng chút tàn lực cuối cùng của bàn tay phải còn tự do, run rẩy giật chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện dệt từ sợi thủy tinh – kỷ vật duy nhất của người mẹ nuôi quá cố – quấn chặt nhiều vòng quanh cổ và gáy mình. Lớp sợi thủy tinh dày dặn của chiếc khăn đỏ lập tức cách ly vùng gáy nhạy cảm của cậu khỏi những tia lửa điện đang bắn tung tóe từ bệ máy.
Khi chiếc khăn đỏ vừa được siết chặt, mỏ neo tinh thần cuối cùng cũng buông lơi. Ý thức của Gia Bảo hoàn toàn chìm vào bóng tối mờ mịt của cơn sốc từ trường. Cậu ngã gục xuống ghế lái rách nát, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt trắng bệch không còn một giọt máu, chỉ có dòng máu đỏ tươi vẫn rỉ ra từ hai hốc mũi nhuộm đỏ một mảng chiếc khăn len cách điện.
Chiếc lõi Magneto-X từ từ giảm độ sáng, tiếng nhịp tim từ trường lịm dần rồi tắt hẳn. Lớp giáp sắt vụn bên ngoài mất đi lực giữ vô hình, đổ sụp xuống xung quanh buồng lái hở thành một đống phế liệu im lìm, chôn vùi chiếc cơ giáp không xương cùng người phi công trẻ tuổi vào lòng đất lạnh ngắt của nghĩa địa cổ đại.
Bầu trời hoang mạc Tân Bình trở lại vẻ u ám, tĩnh lặng vốn có của nó, nhưng sâu trong bóng tối của nghĩa địa, những tiếng động cơ tuần tra tầm xa của Mekong Mineral đã bắt đầu vang vọng từ phía chân trời. Cơn bão sắt từ trường đã tạm lắng, nhưng vòng vây truy quét đang dần khép chặt xung quanh kẻ sống sót duy nhất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!