Chiến Đấu Trên Xe Lăn
Bóng tối dưới lòng đường hầm khai khoáng Tân Bình không phải là một khoảng không tĩnh lặng, mà là một khối áp suất khổng lồ, đặc quánh và ngập tràn tử khí. Tiếng đổ sập kinh hoàng của lối vào phía sau vẫn còn chấn động âm ỉ trong các vách đá rỉ sét. Khói bụi xám xịt từ hàng tấn bê tông cốt thép bị pháo điện từ nung chảy trộn lẫn với mùi dầu thải khét lẹt, tạo thành một màn sương độc hại bóp nghẹt lồng ngực của những kẻ trốn chạy.
Trong thùng xe tải bọc thép Hắc Mã, Lâm Thế Vinh đang quỳ rạp dưới sàn thép, hai tay ôm chặt lấy đầu để che chắn cho Út Lượm. Vết thương ở vai phải của gã bị mảnh đá văng trúng lúc nãy lại toác ra, máu tươi rỉ qua lớp băng gạc dính đầy muội than, nhuộm đỏ một mảng áo ba lỗ sờn rách. Gã ho sặc sụa, mỗi nhịp thở đều như có hàng ngàn mảnh thủy tinh cào xé phế quản do hít phải khí độc carbon monoxide đang rò rỉ từ các đường ống nứt vỡ dưới đáy hầm.
“Khụ… khụ… Ba Đen! Động cơ còn chạy được không?” Thế Vinh gào lên qua vách ngăn cabin, giọng gã khàn đặc, đầy vẻ tuyệt vọng.
“Đang cố!” Tiếng Ba Đen vọng lại từ cabin tối tăm, cộc lốc và căng thẳng. “Động cơ hybrid bị sặc bụi sắt rỉ, công suất đang tụt dốc. Hệ thống lọc gió đã nghẹt cứng rồi. Tôi phải tắt bớt nguồn sạc điện từ để tránh quá nhiệt, nhưng chiếc xe này nặng mười tấn, lết đi trong cái dốc đứng này không khác gì tự sát!”
Minh Khuê quỳ bên cạnh cáng thương dã chiến của Gia Bảo. Mái tóc ngắn nhuộm xanh neon của cô giờ bết chặt vào trán bởi mồ hôi và bụi than rám xám. Đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng đêm của cô không rời khỏi màn hình chiếc máy đo phổ từ cầm tay. Thiết bị cũ kỹ hiển thị dải tần số lượng tử phi tuyến tính phát ra từ lõi Magneto-X nằm dưới gầm xe tải – thứ ánh sáng xanh lam nhạt vẫn đang nhấp nháy nhịp nhàng như một nhịp tim yếu ớt, nhưng mỗi lần nó lóe lên là một lần dải tần số ấy rò rỉ ra ngoài vách hầm bọc thép, gửi tín hiệu định vị ẩn lên mạng lưới vệ tinh của tập đoàn Mekong Mineral.
“Lê Mạnh đã khóa được dải sóng của chúng ta.” Minh Khuê cắn chặt môi đến bật máu, tay cô run rẩy điều chỉnh các đầu kim điện cực thạch anh trên thùy trán của Gia Bảo. “Hắn đang điều phối hỏa lực từ trên mặt đất. Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất…”
Cô chưa kịp dứt lời, một tiếng rít tần số cao đột ngột dội thẳng vào lòng hầm từ phía sau. Đó không phải là tiếng sụp đổ của địa chất, mà là tiếng động cơ phản lực tầm thấp đặc trưng của cơ giáp tuần tra hạng nhẹ Saber.
Triệu – gã phi công tiên phong của Mekong Mineral – đã tìm thấy một đường thông gió cũ của mỏ quặng để thâm nhập vào lòng đất. Gã lái chiếc Saber-Patrol bọc thép titan xám tro bóng bẩy, lướt đi trên mặt đất rỉ sét bằng luồng phản lực tầm thấp, đôi mắt quét hồng ngoại rực sáng đỏ trong bóng tối dày đặc của đường hầm hẹp.
“Phát hiện mục tiêu di tản.” Giọng nói lạnh lùng của Pilot Triệu vang lên qua kênh truyền tín hiệu quân sự tầm ngắn mà Minh Khuê vừa bắt được dải sóng. “Khóa mục tiêu. Khai hỏa.”
*Hưu! Hưu! Hưu!*
Loạt đạn liên thanh cỡ nòng 30mm bọc thép phóng ra từ khẩu súng liên thanh động năng của Saber, xé toạc màn sương bụi sắt. Những vệt đạn vạch đường rực sáng đỏ nện thẳng vào phần giáp sau của xe tải Hắc Mã. Tiếng kim loại bị xé rách rít lên chói tai. Tấm thép bọc ngoài dày hai ly của xe tải bị xé toạc như một tờ giấy, để lộ khung xương gỗ bên trong thùng xe. Một mảnh đạn sượt qua sát gáy Thế Vinh, ghim thẳng vào vách gỗ tạo thành một hố cháy sém đỏ rực.
“Út Lượm! Nằm sát xuống!” Thế Vinh hét lớn, gã dùng toàn bộ cơ thể vạm vỡ của mình đè chặt cậu bé mười mười hai tuổi xuống góc thùng xe. Gã cố gắng với lấy khẩu súng phóng lựu tự chế chế từ ống thủy lực xe cuốc bọc thép, nhắm thẳng về phía quầng sáng phản lực của chiếc Saber phía sau mà bóp cò.
*Đoành!*
Quả lựu đạn tự chế từ bình gas mini nhồi thuốc nổ đen phóng đi, nhưng chấn động dữ dội từ những cú lướt tránh của xe tải cùng địa hình dốc đứng làm đường đạn bị lệch hoàn toàn. Quả đạn nổ tung trên trần hầm ngầm rỉ sét, hất xuống một trận mưa đá vụn và mạt sắt rỉ, hoàn toàn không gây tổn hại nào cho lớp khiên năng lượng bọc ngoài của chiếc Saber tuần tra chính quy.
Tiếng nổ kinh hoàng và chấn động dữ dội dội vào màng nhĩ cuối cùng đã đánh thức Gia Bảo khỏi cơn hôn mê nông.
Cậu mở mắt. Đôi đồng tử co thắt lại, thỉnh thoảng lóe lên những tia sáng màu lam nhạt dị biệt do xung thần kinh quá tải. Cơn đau thùy trán ập đến tức thì, buốt nhói như thể có hàng vạn cây kim nung đỏ đang cắm sâu vào sọ não quanh các cổng cắm điện cực thạch anh. Trên trán cậu, những vết loét cháy sém do dòng điện rò rỉ từ trận chiến trước vẫn còn rỉ máu tươi, chảy dọc thái dương rồi thấm đẫm vào chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện dệt sợi thủy tinh quấn quanh cổ.
Bảo cố gắng nhấc người lên. Cậu muốn ngồi dậy để kiểm tra tình hình của đồng đội. Nhưng đáp lại ý chí của cậu chỉ là một sự im lặng lạnh ngắt, đáng sợ từ vùng thắt lưng trở xuống. Đôi chân của thiếu niên mười tám tuổi thẳng đuột, bất động hoàn toàn trên chiếc cáng thương dã chiến. Cậu cố dồn sức, cố gắng gồng các bó cơ đùi, nhưng nửa thân dưới của cậu như đã biến thành một khối đá hóa thạch không còn chút liên kết sinh học nào với bộ não.
Bản án bại liệt chân vĩnh viễn ngoài buồng lái hiện hữu một cách tàn nhẫn và rõ ràng nhất.
“Bảo! Đừng cử động!” Minh Khuê hét lên khi thấy cậu cố rướn người. “Hemoglobin của cậu đang dưới mức bảy phẩy hai phần trăm! Bộ điện cực Neural-Link thô sơ vừa bị chập cháy một phần mạch dẫn, nếu cậu cố phát xung sóng não lúc này, cậu sẽ chết vì xuất huyết não vĩnh viễn!”
“Khụ…” Gia Bảo hộc ra một ngụm máu đen dính đầy muội than rèn, nhưng đôi mắt cậu vẫn găm chặt vào khoảng trống hoác sau đuôi xe tải, nơi chiếc Saber tuần tra của Triệu đang áp sát tầm gần. Cậu nhìn thấy Út Lượm đang khóc không ra tiếng, hai tay vẫn ôm chặt lấy cây búa rèn của cha nuôi Gia Bình. Cậu nhìn thấy Thế Vinh đang dằn vặt lo sợ, bắp tay run rẩy gồng lên che chở cho mọi người.
*Họ đã liều mạng cứu mình khỏi đống đổ nát của lò rèn. Họ đã từ bỏ tất cả để đưa một kẻ tàn phế như mình trốn chạy.*
*Nếu mình nằm im ở đây, tất cả sẽ cùng chết dưới lòng đất này.*
“Vinh…” Giọng Gia Bảo khàn đặc, yếu ớt nhưng mang một áp lực băng giá khiến Thế Vinh phải giật mình quay lại. “Nhấc tôi lên… Đặt tôi vào buồng lái hở của Magneto-X.”
“Mày điên rồi Bảo! Chân mày thế kia, mày kết nối thần kinh lúc này là tự sát!” Thế Vinh gào lên, vết thương ở vai phải của gã lại trào máu tươi nhuộm đỏ một khoảng băng gạc.
“Nếu không kết nối… phát bắn tiếp theo của gã tuần tra kia sẽ thổi bay cả cái xe này.” Gia Bảo nghiến răng, bàn tay phải đeo chiếc găng tay cao su màu xám sờn rách dính những vệt máu khô sẫm màu của cậu siết chặt lấy cổ tay trái đang run thần kinh liên tục. “Nhấc tôi lên! Vinh! Đây là mệnh lệnh!”
Nhìn vào đôi mắt rực sáng điện lam nhạt đầy quyết tâm quyết tử của Bảo, Thế Vinh cắn răng, gầm lên một tiếng đau đớn trong cổ họng. Gã lao tới, dùng đôi bắp tay vạm vỡ nhấc bổng cơ thể gầy rộc, lạnh ngắt của Gia Bảo lên, đặt cậu ngồi vào chiếc ghế lái rách nát của buồng lái hở Magneto-X dạng rác thải đang được chằng buộc cố định ở đuôi xe tải.
Đôi chân bại liệt của Bảo thõng xuống bất động trên sàn thép hở. Cậu dùng sợi dây da thô buộc chặt cánh tay trái run rẩy của mình vào thành ghế lái, bàn tay phải đeo găng tay cao su xám nắm chặt lấy cần gạt từ tính rạn nứt.
“Kích hoạt… Valkyrie-Link!”
*Xẹt! Xẹt!*
Tám đầu kim điện cực thạch anh cắm sâu vào thùy trán Gia Bảo rực sáng ánh điện xanh lam chói mắt. Cơn đau đầu dữ dội nổ ra như một vụ nổ nhiệt hạch trong sọ não, khiến mắt, tai và mũi của cậu đồng loạt xuất huyết, máu tươi chảy xối xả nhuộm đỏ chiếc khăn len cách điện quanh cổ. Nhưng ý chí sinh học của cậu đã vượt qua giới hạn chịu đựng vật lý. Sóng nơ-ron từ thùy trán phát ra, đồng bộ hóa thần kinh đạt mức cực hạn 65%.
AI Valkyrie gầm rú trong võng mạc cậu:
[Cảnh báo! Đồng bộ sóng não đạt 65%! Chỉ số hemoglobin giảm xuống mức nguy kịch! Nguy cơ tổn thương thùy trán vĩnh viễn!]
“Im đi, Valkyrie! Khóa mục tiêu!”
Qua Trực giác từ trường, Gia Bảo không cần nhìn bằng mắt thường vẫn cảm nhận rõ ràng không gian hẹp xung quanh. Đường hầm ngầm này chứa đầy các đường ống dẫn kim loại rỉ sét và các mạch quặng sắt chìm sâu trong vách đá. Cậu dùng lực đẩy từ trường đối kháng, biến các đường ống thép kia thành những mỏ neo vật lý để giữ thăng bằng và tăng cường công suất cho Magneto-X, bù đắp cho sự thiếu hụt năng lượng của cơ thể tàn phế.
Phía sau, Pilot Triệu lái chiếc Saber tuần tra đã áp sát đuôi xe tải ở cự ly chưa đầy ba mươi mét. Gã nhìn thấy chiếc cơ giáp không vỏ Magneto-X rục sáng điện xanh lam nhạt, khóe môi gã nhếch lên một nụ cười lạnh lùng.
“Một đống sắt vụn không vỏ bảo vệ, lại được lái bởi một thằng liệt chân.” Triệu lẩm bẩm, ngón tay bóp cò. “Chết đi.”
*Pằng! Pằng! Pằng!*
Khẩu súng liên thanh 30mm của Saber khạc ra ba phát đạn xuyên giáp từ tính thế hệ mới. Đây là loại đạn đặc chủng bọc hợp kim siêu dẫn kháng từ trường nhẹ, được thiết kế để xuyên thủng các lớp giáp động thông thường. Đường đạn xé gió lao thẳng vào buồng lái hở nơi Gia Bảo đang bất động.
“Bảo! Tránh ra!” Minh Khuê hét lên.
Nhưng Gia Bảo không tránh, và cậu cũng không thể tránh. Cậu nín thở, dồn toàn bộ sóng nơ-ron dị biệt qua bộ Neural-Link thạch anh mới nâng cấp, kích hoạt kỹ năng **Đồng bộ hóa nghịch lý**.
Trong micro giây quyết định, trường điện từ xung quanh Magneto-X đột ngột đảo ngược cực tính từ dương sang âm với tần số cực đại. Luồng sóng xung kích từ trường màu lam đậm bùng nổ từ chiếc lõi rạn nứt, bẻ cong quỹ đạo của ba quả đạn xuyên giáp từ tính ngay khi chúng chỉ còn cách đầu Gia Bảo chưa đầy nửa mét.
*Hưu! Hưu!*
Ba quả đạn bị bẻ cong đường bay, ricochet mạnh mẽ vào vách đá đường hầm, tạo ra những tia lửa điện xanh loét và những tiếng nổ chấn động. Hai quả đạn dội ngược lại, nện thẳng vào phần khớp vai trái của chiếc Saber tuần tra, làm nứt vỡ lớp giáp bọc thép titan của Triệu.
“Cái gì? Gã bẻ cong được đạn xuyên giáp từ tính sao?” Triệu kinh hoàng gào lên qua bộ đàm, chiếc Saber của gã loạng choạng lùi lại một bước do lực phản hồi của vụ nổ.
Đúng lúc đó, từ trên không trung hầm hẹp, chiếc drone săn mồi tự động Saber-03 của Thượng úy Lê Mạnh lao vút tới. Đôi mắt quét hồng ngoại của nó khóa chặt vào thùy trán hở dính đầy máu của Gia Bảo. Khẩu súng phóng điện cao thế Tesla-Cannon trên lưng nó rít lên chói tai, phóng ra một luồng xung điện cao thế hàng vạn volt nhắm thẳng vào hệ thần kinh của cậu hòng làm tê liệt hoàn toàn sọ não vật chủ.
*Xẹt!!!*
Luồng điện xanh lè nện thẳng vào vùng cổ của Gia Bảo. Chiếc **Vòng cổ từ tính chống nhiễu** đeo quanh cổ cậu rực sáng trắng xóa, hấp thụ phần lớn điện áp cao để bảo vệ lưu lượng máu lên não. Nhưng điện áp quá tải vượt mức giới hạn chịu đựng của thiết bị y tế cũ kỹ này. Tiếng nổ lách tách vang lên, vòng cổ từ tính chống nhiễu bị chập cháy mạch bảo vệ vĩnh viễn, tỏa ra nhiệt lượng cực cao làm bỏng rát một mảng da cổ của Bảo dưới lớp khăn đỏ dính máu.
Gia Bảo gầm lên một tiếng đau đớn, thùy trán co thắt dữ dội, máu từ mũi trào ra ồ ạt. Cậu biết mình không có cơ hội thứ hai. Trước khi con drone Saber-03 kịp nạp điện cho phát bắn tiếp theo, cậu phát ra một luồng xung sóng não tần số cao cực mạnh qua lõi Magneto-X, thi triển kỹ năng **Hack điện từ thô sơ**.
*Bùm!*
Một vòng sóng năng lượng màu lam nhạt lan tỏa nhanh chóng trong không gian hẹp của hầm ngầm. Luồng xung kích nơ-ron nện thẳng vào cảm biến quang học và hệ thống radar quét của drone Saber-03, gây ra hiện tượng quá tải điện từ cực đại. Bo mạch lượng tử của con drone tóe tia lửa điện rè rè, hệ thống tự động của nó bị mù hoàn toàn, khiến thân hình nhện bốn chân loạng choạng đâm sầm vào vách đá hầm mỏ trong vòng ba giây quyết định.
“Thế Vinh! Bắn họng gió hầm!” Gia Bảo hét lên qua kẽ răng rỉ máu.
Thế Vinh phản xạ cực nhanh, gã vác khẩu súng phóng lựu tự chế nhắm thẳng vào họng gió hầm ngầm bằng thép rỉ phía trên đầu chiếc Saber của Triệu mà khai hỏa. Quả đạn gas mini nổ tung, phá hủy hoàn toàn dầm thép nâng đỡ họng gió.
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Hàng tấn phế liệu sắt rỉ, tôn cũ và đất đá đổ sập xuống từ trần hầm, tạo thành một bức tường chắn khổng lồ ngăn cách chiếc Saber của Triệu và drone Saber-03 với chiếc xe tải Hắc Mã. Tiếng gầm rú bất lực của Triệu bị dập tắt sau đống đổ nát.
Tuy nhiên, Gia Bảo cũng đã chạm tới giới hạn sinh học cuối cùng. Cơn co giật thùy trán bùng phát dữ dội, toàn bộ cơ thể cậu run lên bần bật trên ghế lái rách nát, chiếc vòng cổ từ tính chống nhiễu trên cổ đã cháy đen khét lẹt. Sức mạnh từ trường của lõi Magneto-X bắt đầu tuột xích, các mạt sắt lơ lửng rơi rụng rào rào xuống sàn xe.
“Ba Đen… đạp ga…” Gia Bảo thì thào, tầm nhìn của cậu hoàn toàn nhòe đi trong một màn sương đỏ ngầu của máu, trước khi đổ gục xuống vô lăng buồng lái hở.
Ba Đen không chần chừ, gã giậm lút sàn ga chiếc xe tải Hắc Mã, lôi theo chiếc cơ giáp Magneto-X méo mó cùng cơ thể tàn phế của Gia Bảo lao nhanh vào bóng tối sâu thẳm của đường hầm ngầm dẫn sang Cấp 2, bỏ lại sau lưng tiếng gầm rú điên cuồng của tiểu đội Saber đang nạp lại năng lượng phản lực để chuẩn bị cho cuộc tăng tốc vượt mặt caravan.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!