Nhạc nềnIrregular

Hành Trình Trong Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rè rè lạnh ngắt từ chiếc bộ đàm rỉ sét trên tay Hùng "Sắt" tắt lịm, chỉ còn lại dải sóng nhiễu trắng kéo dài như một tiếng thở dài vô vọng. Tháp anten của trạm tiếp sóng số 4 đã sụp đổ hoàn toàn sau phát pháo điện từ nén cực đại của chiếc Thunder-Tank. Ngoài kia, bầu trời rạng sáng ngày thứ năm của vành đai Tân Bình bị nhuộm một màu đỏ quạch của lửa cháy và bụi sắt rỉ.


Dưới tầng hầm ngầm tối tăm của phòng khám chui, bầu không khí đặc quánh mùi thuốc sát trùng rẻ tiền, rỉ sét và cả mùi máu tươi. Hùng "Sắt" đang tựa lưng vào vách thép móp méo, hơi thở đứt quãng. Mảnh pháo găm sâu vào bả vai phải của anh làm đỏ rực một mảng áo giáp lốp xe tự chế, máu tươi chảy ra xối xả, thấm qua lớp băng gạc dán vội. Cơn đau thắt lại mỗi khi anh cố hít thở, nhưng đôi mắt cương nghị của người trưởng nhóm tự vệ vẫn nhìn chăm chằm vào Lâm Thế Vinh.


“Không còn liên lạc nữa…” Hùng "Sắt" khàn giọng, giọng nói nghẹn đặc vì bụi khói và máu. “Trương Thiết đang xua quân càn quét ngõ số 4. Chúng nó sẽ tìm ra lối vào hầm này trong vòng mười phút. Vinh… mang thằng Bảo đi ngay. Lối hầm ngầm phía sau… đó là con đường duy nhất.”


Lâm Thế Vinh siết chặt nắm tay, bắp tay vạm vỡ dính đầy muội than rèn gồng lên dưới lớp áo ba lỗ rách nát. Vết thương ở vai phải của gã cũng đang rỉ máu nhẹ, nhuộm đỏ một khoảng băng gạc dính đầy bụi máy. Gã nhìn sang chiếc giường bệnh sắt rỉ ở góc hầm.


Gia Bảo đang nằm bất động trên cáng thương dã chiến. Đôi chân của thiếu niên mười tám tuổi thẳng đuột, lạnh ngắt và hoàn toàn mất đi cảm giác vận động sinh học ngoài buồng lái – cái giá tàn khốc và vĩnh viễn sau trận quyết chiến với Goliath. Tay trái của cậu, bị di chứng co giật thùy trán vĩnh viễn, vẫn khẽ giật giật vô thức trên tấm đệm bọc da rách. Quanh cổ cậu, chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện dệt sợi thủy tinh – di vật duy nhất của người mẹ nuôi quá cố – quấn lỏng lẻo, loang lổ những vệt máu tươi mới rỉ ra từ thùy trán chồng lên những mảng máu khô sẫm màu từ những trận chiến trước. Đôi găng tay cao su xám sờn rách dính máu vẫn được đeo chặt trên hai bàn tay nhợt nhạt cắt không ra máu của cậu.


Bên cạnh giường, cậu bé Út Lượm mười hai tuổi đang khóc sưng húp mắt, nhưng hai tay vẫn ôm chặt lấy cây búa rèn bằng thép đen dính muội than của ông Gia Bình. Cây búa nặng nề tỳ lên lồng ngực nhỏ bé của nó như một mỏ neo ý chí duy nhất còn sót lại của lò rèn cũ.


“Chúng ta không thể bỏ lại ai cả!” Thế Vinh gầm lên, giọng gã run rẩy vì dằn vặt và phẫn nộ. “Còn anh thì sao, Hùng? Lưng anh đang chảy máu thế kia!”


“Tao sẽ giữ chân chúng nó ở cổng phụ.” Hùng "Sắt" cười nhạt, nụ cười méo mó vì đau đớn. Anh dùng tay trái nâng khẩu AK cải tiến lên, kiểm tra hộp đạn thép tự đúc cuối cùng. “Tao bị thương thế này, có đi cũng chỉ làm gánh nặng. Thằng Bảo là hy vọng duy nhất của Tân Bình. Đừng để cái chết của ông già Bình và xương máu của anh em tự vệ đổ xuống vô ích. Đi mau!”


Minh Khuê từ góc tối bước ra, mái tóc xanh neon cắt hỏng rũ xuống che đi đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng đêm. Cô đeo chiếc ba lô chứa đầy các đầu dò thạch anh và tuốc-nơ-vít điện tử, tay cầm chiếc máy đo phổ từ cầm tay vẫn đang nhấp nháy dải tần số lượng tử phi tuyến tính phát ra từ lõi Magneto-X nằm dưới gầm xe tải.


“Vinh, nghe lời anh Hùng đi.” Minh Khuê cắn môi, giọng cô run lên nhưng đầy quyết đoán. “Xung định vị ẩn của lõi Magneto-X đã bị radar của Thượng úy Lê Mạnh khóa chặt rồi. Nếu không di tản ngay lập tức, phát pháo tiếp theo của Thunder-Tank sẽ chôn sống tất cả chúng ta dưới căn hầm này.”


Ba Đen lững thững bước vào từ lối thông ngầm dẫn ra bãi xe lậu. Người đàn ông trung niên gầy gò, môi thâm vì hút thuốc lào, gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc dưới chiếc mũ lưỡi trai sờn rách. Ông quệt vệt dầu mỡ trên má, cộc lốc nói: “Chiếc Hắc Mã đã nổ máy chui. Tôi đã tắt toàn bộ đèn pha và ngắt hệ thống sạc điện từ để kháng radar quét xuyên tường rác. Nhưng chúng ta cần một mồi nhử trên mặt đất. Xe tải bọc thép nặng mười tấn chạy trong hầm ngầm hẹp vẫn phát ra tiếng xích trầm đục, radar của Trương Thiết không mù đâu.”


“Tôi sẽ làm mồi nhử.”


Một giọng nói lém lỉnh, liều lĩnh vang lên từ phía sau Ba Đen. Sơn Đất bước ra, tay quay quay chiếc kính bảo hộ bản to, chiếc áo khoác da dán đầy sticker rách rưới bám đầy bụi quặng rỉ. Cậu thiếu niên gầy nhom cười sún răng, nhưng ánh mắt rực sáng một sự điên cuồng của kẻ cuồng tốc độ.


“Chiếc buggy 'Cào Cào' của tôi đã nạp đầy cặn dầu thải.” Sơn Đất vỗ vỗ vào lồng ngực gầy giơ xương sườn của mình. “Tôi sẽ chạy dọc theo triền dốc Đồi Gió Hú, xả khói nhiệt từ động cơ phản lực mini để tạo mục tiêu giả. Bọn xe tăng Thunder-Tank sùng bái hỏa lực đó sẽ đuổi theo tôi như lũ chó đói đuổi theo khúc xương.”


Thế Vinh nhìn Sơn Đất, cổ họng nghẹn đắng. Gã biết làm mồi nhử trước trung đội xe tăng chính quy của tập đoàn là một bản án tử hình. Chiếc buggy tự chế mỏng manh của Sơn Đất chỉ cần dính một mảnh pháo phụ nhiệt áp cũng sẽ tan thành tro bụi.


“Mày điên rồi, Sơn…” Thế Vinh lẩm bẩm.


“Không điên thì không phải là thợ máy Tân Bình, anh Vinh ạ.” Sơn Đất đeo kính bảo hộ lên mắt, kéo sụp mũ lưỡi trai ngược. “Nhớ lấy, anh nợ tôi một bình dầu máy thải loại một đấy. Ba Đen, khi nào nghe thấy tiếng động cơ phản lực của tôi rít lên trên mặt đất, ông phải đạp lút ga chiếc Hắc Mã lao vào hầm ngay lập tức.”


Nói rồi, Sơn Đất quay lưng, nhanh nhẹn như một con sóc bãi rác, lao vút lên lối thông lên mặt đất.


* * *


Trên mặt đất, sương mù bụi sắt rỉ dày đặc bị xé toạc bởi những luồng ánh sáng quét rực đỏ của drone tuần tra. Đại úy Trương Thiết đứng trên tháp pháo chiếc Thunder-Tank đi đầu, gương mặt vuông chữ điền lạnh lùng không cảm xúc. Gã gõ nhẹ chiếc gậy chỉ huy bọc titan xuống nắp cabin, lắng nghe báo cáo từ hệ thống radar quét xuyên tường.


“Thưa Đại úy, phát hiện nguồn nhiệt phát thải bất thường ở tọa độ 412 phía Tây Đồi Gió Hú.” Giọng nói máy móc của sĩ quan điều hành vang lên qua bộ đàm. “Tín hiệu nhiệt khớp với động cơ phản lực cỡ nhỏ, đang di chuyển với tốc độ chín mươi kilomet trên giờ dọc theo triền dốc rác.”


Trương Thiết nhướn mày, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ. “Lũ chuột nhắt định dùng mồi nhử tốc độ sao? Chuyển hướng hỏa lực pháo phụ của trung đội thiết giáp số 2. Khóa chặt mục tiêu và nã pháo nhiệt áp. Tiêu diệt ngay lập tức.”


*Vút! Vút! Vút!*


Tiếng động cơ phản lực mini của chiếc buggy 'Cào Cào' rít lên chói tai, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của vành đai Tân Bình. Sơn Đất rồ ga điên cuồng, chiếc xe buggy nhỏ bé bay qua các cồn rác dốc đứng, bánh xe bám chặt vào triền cát bụi sắt rỉ rồi bốc đầu bay vọt lên không trung. Từ ống xả tự chế phía sau lưng gã, những luồng khói nhiệt dày đặc tỏa ra, tạo thành một vệt sáng hồng ngoại khổng lồ trên màn hình radar của địch.


“Đến đây! Lũ chó săn Mekong!” Sơn Đất gào lên, tay ghì chặt vô lăng bọc cao su cách điện, bẻ lái ngoạn mục né tránh một loạt đạn liên thanh 30mm vừa cày nát đống vỏ lon nước ngọt ngay bên cạnh.


*Rầm! Rầm!*


Hai quả pháo phụ nhiệt áp nổ tung phía sau đuôi xe buggy. Sức nóng kinh hoàng từ vụ nổ hất văng chiếc Cào Cào lệch đi hơn hai mét, nhưng Sơn Đất vẫn kiên cường giữ vững tay lái nhờ kỹ thuật kiểm soát phản xạ quán tính thiên tài. Gã lao thẳng chiếc buggy về phía một trạm gác tuần tra của tập đoàn ở ngã tư hẻm, định húc đổ cột anten ngụy trang để gây hỗn loạn.


Tuy nhiên, sự chênh lệch công nghệ là quá tàn nhẫn. Một chiếc xe tăng Thunder-Tank từ trong bóng tối l lững nhô ra, họng pháo phụ cỡ nòng 30mm tự động xoay nòng, khóa chặt mục tiêu ở cự ly gần.


*Đoành!*


Phát bắn trực diện sượt qua sườn xe buggy. Lực va chạm động năng khổng lồ bẻ gãy trục bánh trước của chiếc Cào Cào. Chiếc xe buggy tự chế rít lên một tiếng khô khốc, lật nhào ba vòng trên triền dốc rác rồi nổ tung thành một quầng lửa đỏ quạch. Sơn Đất bị hất văng ra ngoài ngay trước khoảnh khắc vụ nổ bùng phát, gã lăn lộn nhiều vòng trên đống sắt rỉ hoen ố, cơ thể đầy vết trầy xước rỉ máu, gã chỉ kịp bò rạp người lẩn khuất vào một khe nứt rác rỗng sâu hoắm ngay sát chân đồi, bỏ lại chiếc xe buggy yêu quý đã bị bắn nát hoàn toàn.


* * *


Dưới lòng hầm tối tăm, đúng khoảnh khắc tiếng động cơ phản lực của Sơn Đất rít lên dữ dội trên mặt đất, Ba Đen nghiến răng, giậm lút ga chiếc xe tải bọc thép 'Hắc Mã'.


Động cơ hybrid chạy bằng cặn dầu thải gầm lên một tiếng trầm đục, tắt toàn bộ đèn pha, chiếc xe tải khổng lồ lao vút vào bóng tối đen kịt của hệ thống đường hầm ngầm bỏ hoang dựa trên Bản đồ di chuyển ngầm.


Trong thùng xe tải chật hẹp, Lâm Thế Vinh đang dùng đôi bắp tay vạm vỡ dính đầy muội than rèn để ghì chặt lấy cáng thương của Gia Bảo. Chiếc xe tải chao đảo dữ dội khi đi qua các khe nứt dốc đứng hiểm trở của Rãnh sụt lún quặng sắt dưới lòng đất. Minh Khuê quỳ bên cạnh, một tay bám chặt vào thành cabin, tay kia giữ chặt chiếc máy đo phổ từ để theo dõi mức độ rò rỉ năng lượng của lõi Magneto-X đang được bọc trong các lá đồng chống radar quét.


“Bảo… ráng chịu đựng một chút…” Thế Vinh thì thào, mồ hôi hòa lẫn máu từ vết thương ở vai phải nhỏ giọt xuống sàn xe. Gã nhìn thiếu niên gầy rộc đang nằm nhắm nghiền mắt, gương mặt nhợt nhạt cắt không ra máu, đôi môi khô nứt nẻ run rẩy vô thức.


Gia Bảo dù đang hôn mê nông nhưng tiềm thức của cậu vẫn đang trải qua một cơn ác mộng tàn khốc. Cậu cảm nhận được những chấn động trầm đục từ mặt đất dội xuống, cảm nhận được tiếng xích xe tăng gầm rú của kẻ thù đang tàn phá lò rèn của cha nuôi. Tay trái của cậu – bị di chứng co giật thần kinh vĩnh viễn – khẽ giật mạnh liên tục dưới lớp găng tay cao su xám sờn rách dính máu.


Út Lượm ngồi thu mình ở góc thùng xe, hai tay ôm chặt cây búa rèn bằng thép đen của ông Gia Bình vào lòng như thể đó là mỏ neo duy nhất giữ cho nó không bị cuốn trôi bởi nỗi sợ hãi tột cùng. Đôi mắt nó nhìn chằm chằm vào chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện quấn quanh cổ Gia Bảo, nơi những vệt máu tươi rỉ ra từ thái dương đang khô dần thành những mảng sẫm màu.


“Ba Đen! Tốc độ bao nhiêu rồi?” Minh Khuê hét lên qua vách ngăn cabin.


“Bốn mươi kilomet trên giờ! Đường hầm này quá hẹp và dốc, tôi không thể đi nhanh hơn nếu không muốn gãy nhíp xe!” Ba Đen gào lên đáp lại, đôi tay gầy gò của gã ghì chặt vô lăng, mắt căng ra nhìn qua kính hồng ngoại tự chế để định vị các vách đá rỉ sét của hầm mỏ cũ.


Hầm ngầm khai khoáng bỏ hoang từ thời kỳ đầu chiến tranh thuộc địa chứa đầy bụi sắt sắc nhọn và khí độc carbon monoxide tích tụ dưới đáy rãnh sụt lún. Hơi ẩm rỉ sét bám dọc các vách hầm bọc thép rỉ kêu rè rè mỗi khi chiếc xe tải lướt qua. Bản đồ di chuyển ngầm trên thẻ nhớ cũ hiển thị một lối thoát duy nhất dẫn thẳng sang Cấp 2 – Đầm lầy sét Cửu Long, nhưng con đường đó đang hẹp dần và dốc đứng hiểm trở.


Đột ngột, một tiếng nổ chấn động kinh hoàng dội xuống từ trên mặt đất.


*UỲNH! RẦM!*


Đó không phải là pháo phụ 30mm, mà là phát pháo điện từ cỡ nòng 105mm của chiếc Thunder-Tank do Đại úy Trương Thiết chỉ huy bắn thẳng xuống khu vực lò rèn cũ phía trên hầm ngầm.


Sóng xung kích từ vụ nổ áp lực khổng lồ truyền qua các tầng địa chất, tạo ra một trận sụt lún cơ học tàn khốc. Trần hầm ngầm bọc thép rỉ bắt đầu nứt toác. Những khối bê tông cốt thép nặng hàng tấn cùng đất đá bãi rác rơi rào rào xuống ngay phía sau đuôi xe tải Hắc Mã.


“Sập hầm rồi! Đạp ga đi Ba Đen!” Lâm Thế Vinh gào lên, gã nhoài người ra sau dùng tấm thân vạm vỡ của mình che chắn cho Gia Bảo và Út Lượm trước những mạt sắt rỉ và đá vụn đang rơi xuống từ trần hầm.


Ba Đen nghiến răng gầm lên một tiếng, chân giậm lút sàn ga. Chiếc xe tải Hắc Mã rít lên điên cuồng, luồng khói đen kịt phun ra từ ống xả khi động cơ hybrid ép xung công suất tối đa. Chiếc xe tải lao vút qua một khúc cua hẹp dốc đứng ngay trước khi một khối bê tông khổng lồ đổ sập xuống, đè bẹp hoàn toàn lối đi phía sau.


*ẦM!!!*


Tiếng đổ sập chấn động dội thẳng vào màng nhĩ của cả nhóm. Đất đá, xỉ quặng và sắt vụn đổ xuống như thác lũ, lấp kín hoàn toàn lối vào duy nhất của đường hầm ngầm phía sau lưng họ. Bóng tối dày đặc và bụi sắt mù mịt bao trùm lấy không gian hẹp, cắt đứt hoàn toàn mọi đường lui về vành đai Tân Bình.


Chiếc xe tải Hắc Mã chao đảo mạnh rồi từ từ dừng lại giữa lòng hầm ngầm tối tăm, khói bụi mịt mù che khuất cả kính hồng ngoại tự chế của Ba Đen. Sự im lặng chết chóc bao trùm, chỉ còn tiếng rít cơ học khô khốc từ các khớp nối thủy lực của xe tải đang rò rỉ dầu đen kịt xuống nền đất đá rỉ sét.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!