Nhạc nềnIrregular

Bão Thép Tràn Qua

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt nặng nề rít lên trên nền đất nện dính đầy dầu thải, kéo theo những rung chấn trầm đục chạy dọc qua các vách container rỉ sét của Khu ổ chuột Tân Bình. Đêm rạng sáng ngày thứ năm không có gió, chỉ có bầu không khí đặc quánh mùi ozone độc hại và khói diesel khét lẹt. Từ phía rìa vành đai bãi rác số 9, một bức tường điện từ màu xanh lam sẫm rực sáng nhân tạo đang từ từ khép chặt, bọc kín toàn bộ khu dân cư nghèo khổ dưới trướng kiểm soát của Đại úy Trương Thiết. Những tia sét từ trường yếu chạy loằng ngoằng dọc theo hàng rào năng lượng, phát ra những tiếng vo vo điếc tai như tiếng gầm của một loài quái thú đang đói mồi.


Đại úy Trương Thiết đứng nửa người ra khỏi nắp cabin của chiếc siêu xe tăng từ tính hạng nặng 'Thunder-Tank'. Gã đàn ông ngoài bốn mươi tuổi vạm vỡ, mặc bộ quân phục thiết giáp dày cộp thêu đầy huân chương quân sự của tập đoàn Mekong Mineral, ánh mắt lạnh lùng quét qua những mái nhà tôn rách nát đang run rẩy dưới chân mình. Gã không coi cư dân ở đây là con người; đối với gã, họ chỉ là những đống rác sinh học cản trở tiến độ khai thác quặng siêu dẫn của tập đoàn. Gã nâng chiếc gậy chỉ huy bọc titan lên, gạt nhẹ tần số bộ đàm dã chiến.


“Tất cả các đơn vị thiết giáp tuần tra Mekong, nghe lệnh.” Giọng Trương Thiết trầm đục, mang theo áp lực tàn nhẫn của kẻ nắm giữ hỏa lực tuyệt đối. “Kích hoạt pháo điện từ cỡ nòng 105mm. San phẳng mọi chướng ngại vật vật lý. Đập tan mọi ổ kháng cự tự phát. Nếu đối tượng Gia Bảo không lộ diện, tôi sẽ biến toàn bộ khu ổ chuột này thành một bãi thủy tinh nóng chảy.”


*Uỳnh! Uỳnh!*


Hai tiếng nổ chấn động vang lên từ họng pháo Thunder-Tank đi đầu. Luồng năng lượng điện từ nén cực đại phóng ra, tạo thành hai vệt sáng xanh loét xé toạc màn sương bụi sắt. Phát pháo nã thẳng vào dãy container phòng ngự vòng ngoài, nung chảy thép tấm dày ba ly trong micro giây và hất văng những tấm tôn rỉ lên không trung như những chiếc lá khô cháy sém. Sức nóng kinh hoàng từ vụ nổ áp lực tỏa ra xung quanh, biến cát bụi rỉ sét dưới đất thành những mảng xỉ thủy tinh nóng bỏng rực đỏ.


Phía sau đống đổ nát đang bốc cháy nghi ngút, Hùng "Sắt" đang áp chặt lưng vào một vách thép móp méo của chiếc xe xúc đất bỏ hoang. Chàng thanh niên hai mươi lăm tuổi, râu quai nón tỉa gọn ôm sát gương mặt chữ điền cương nghị, đang thở dốc một cách nặng nề. Chiếc áo giáp chống đạn tự chế ghép từ các mảnh lốp xe dày cộp bám đầy muội than rèn và bụi phóng xạ xám xịt. Tay anh siết chặt khẩu súng trường tấn công AK cải tiến bắn đạn thép tự đúc, ngón tay run nhẹ vì chấn động từ phát pháo vừa rồi.


“Trưởng nhóm! Bọn thiết giáp Mekong đang tiến vào ngõ số 4!” Tiếng gào thét của một đội viên tự vệ vang lên qua tiếng súng liên thanh động năng nổ giòn giã ở phía đầu hẻm. “Chúng nó bắn hạ bất kỳ ai di chuyển! Đội hình của chúng ta bị xé nát rồi!”


Hùng "Sắt" nghiến răng, ánh mắt cương nghị lóe lên ngọn lửa quyết tử. Anh biết, Biệt đội tự vệ Tân Bình thô sơ của mình không thể đối đầu trực diện với lực lượng quân sự chính quy của tập đoàn. Nhưng phía sau lưng anh, sâu dưới lòng đất phòng khám ngầm của bác sĩ Thành, Gia Bảo đang nằm bại liệt thoi thóp trên giường bệnh, và hàng trăm gia đình thợ máy nghèo khổ đang hoảng loạn tìm đường di tản xuống lối hầm ngầm. Họ cần thời gian. Và anh là lá chắn duy nhất của họ lúc này.


“Bình tĩnh! Không được hoảng loạn!” Hùng "Sắt" gào lên qua bộ đàm dã chiến bọc nhựa cách điện. “Toàn đội tự vệ, chuyển sang chiến thuật du kích đô thị. Sử dụng địa hình dốc đứng của các đống rác để làm điểm mù radar của chúng. Thằng Nam, thằng Bình, chuẩn bị bẫy mìn tự chế!”


Một chiếc xe thiết giáp chỉ huy tuần tra Mekong dẫn đầu tiểu đội bộ binh bọc thép lừng lững tiến vào ngõ hẹp. Lớp giáp titan màu xám tro của nó bóng bẩy dưới ánh lửa, xích tăng nghiến nát phế liệu kêu lạo xạo. Lính bộ binh tuần tra trang bị súng liên thanh động năng dàn đội hình chiến thuật chính quy, xả đạn liên tục vào các ô cửa sổ container rách nát để dập tắt mọi nguy cơ phục kích.


Hùng "Sắt" kiên nhẫn đếm nhịp xích xe tăng gầm rú. Khi bánh xích trước của chiếc xe thiết giáp đè lên đúng tấm thép rỉ ngụy trang dưới lòng hẻm dốc đứng, anh giật mạnh sợi dây cáp đồng bện tay kết nối với kíp nổ thô sơ.


*Đoành!*


Quả mìn tự chế – được nhồi từ thuốc nổ đen của ông già Hoàng và các tụ điện dung tích lớn của Hải Đăng – bùng nổ ngay dưới gầm xe thiết giáp. Luồng lửa đỏ quạch kèm theo xung điện từ cực mạnh hất văng phần đầu chiếc xe bọc thép lên cao nửa mét. Bánh xích bên trái của nó đứt tung, các mắt xích sắt bắn văng ra ngoài găm thẳng vào vách container bên cạnh. Chiếc xe bọc thép mất thăng bằng, trượt dài trên sườn dốc rác thải rồi lật nghiêng, chặn đứng lối đi của tiểu đội bộ binh phía sau.


“Bắn! Bắn cho tôi!” Hùng "Sắt" hét lớn, nhoài người ra khỏi góc khuất xe xúc đất, nổ súng liên tục.


Các đội viên tự vệ đồng loạt nổ súng AK cải tiến từ các mái nhà tôn rỉ sét. Những viên đạn thép tự đúc do ông Gia Bình rèn năm xưa bay vút đi, găm liên tiếp vào giáp ngực của lính tuần tra Mekong. Nhưng hiện thực tàn nhẫn lập tức dội một gáo nước lạnh vào lòng họ. Những tiếng *keng keng* khô khốc vang lên liên tục; đạn thép tự đúc bị dội ngược hoàn toàn khỏi lớp giáp phản ứng nổ bọc nano của lính tập đoàn, chỉ để lại những vết xước xám xịt vô hại trên bề mặt titan bọc bạc.


“Đạn không xuyên được giáp! Chúng nó mặc giáp chống đạn quân sự!” Một đội viên tự vệ trẻ tuổi kinh hoàng hét lên khi thấy loạt đạn của mình không hề làm chậm bước tiến của đối thủ.


Ngay lập tức, lính tuần tra Mekong phản xạ cực nhanh. Chúng định vị được vị trí bắn tỉa của đội tự vệ nhờ cảm biến nhiệt trên mũ bảo hiểm bọc bạc. Ba khẩu súng liên thanh động năng đồng loạt khạc lửa hướng lên mái nhà tôn. Một loạt đạn xuyên giáp xé toạc lớp tôn mỏng manh như xé giấy. Đội viên tự vệ trẻ tuổi kia không kịp hét lên tiếng thứ hai, cơ thể bị loạt đạn động năng bắn nát ngực, ngã nhào từ trên mái nhà xuống đống rác rỉ sét bên dưới.


“Thằng Bình!” Hùng "Sắt" gào lên đau đớn, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh cố nổ súng để thu hút hỏa lực của địch về phía mình, nhưng một tiếng rít cơ học kinh hoàng từ phía sau chiếc xe thiết giáp bị lật đã dập tắt mọi nỗ lực của anh.


Chiếc siêu xe tăng Thunder-Tank của Đại úy Trương Thiết lừng lững tiến tới, gạt phăng chiếc xe bọc thép bị hỏng sang một bên như gạt một vỏ lon nước ngọt rỗng. Khẩu pháo cỡ nòng 105mm từ từ hạ thấp nòng pháo, khóa chặt mục tiêu vào bức tường rào chắn gai thép gia cố dày cộp mà đội tự vệ đã mất cả đêm để dựng lên ở cuối hẻm.


“Lũ sâu bọ bướng bỉnh,” Trương Thiết đứng trên cabin, mỉm cười lạnh lùng, tay gạt nút kích nổ pháo phụ nhiệt áp. “Nổ súng.”


*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*


Ba phát pháo liên tiếp trút xuống. Sức công phá của đạn nhiệt áp nổ tung ngay trên rào chắn gai thép. Sức nóng hàng ngàn độ C kèm theo sóng xung kích nghẹt thở quét sạch toàn bộ phòng tuyến ngoài của Biệt đội tự vệ Tân Bình trong tích tắc. Những thanh thép gia cố bị nung chảy méo mó, biến dạng hoàn toàn dưới áp lực nhiệt lượng khổng lồ. Bức tường container đổ sập xuống tạo nên một tiếng vang chấn động, chôn vùi hai đội viên tự vệ dưới hàng tấn sắt vụn nóng bỏng.


Hùng "Sắt" bị sức ép của vụ nổ hất văng ra xa hơn ba mét, đập mạnh lưng vào thành xe xúc đất. Chiếc áo giáp lốp xe tự chế bị rách toác, một mảnh pháo sắc nhọn từ vụ nổ găm thẳng vào bả vai phải của anh. Máu đỏ tươi phun ra xối xả, nhuộm đỏ cả một khoảng vai áo rách nát bám đầy muội than rèn. Anh gầm lên đau đớn, lồng ngực phập phồng run rẩy dữ dội, cố gắng dùng bàn tay trái ghì chặt lấy bả vai để ngăn máu chảy.


“Hộc… Toàn đội… rút lui về tuyến phòng thủ cuối cùng!” Hùng "Sắt" khàn giọng gào lên vào bộ đàm dã chiến, máu tươi trào ra từ khóe miệng dính đầy bụi sắt rỉ. “Rút về Trạm tiếp sóng số 4! Chúng ta phải bảo vệ lối vào hầm ngầm!”


Anh loạng choạng đứng dậy, kéo lê một chân bị chấn thương do đá đè, cố gắng bắn trả loạt đạn cuối cùng để che chắn cho những đội viên còn sống sót đang rút chạy vào ngách hẻm tối tăm. Phía sau lưng anh, chiếc Thunder-Tank của Trương Thiết vẫn rầm rập tiến tới, bánh xích nghiến nát những mảnh xác người và phế liệu rỉ sét dưới gầm xe lạnh lùng.


* * *


Tại Trạm tiếp sóng vô tuyến số 4, tháp anten rỉ sét khổng lồ cao hơn ba mươi mét – trung tâm liên lạc duy nhất của Biệt đội tự vệ Tân Bình – đang rung bần bật dưới những chấn động của loạt pháo tăng. Trên đỉnh tháp, những tia lửa điện liên tục bắn ra từ các tụ điện cũ chưa xả hết năng lượng, phát ra những tiếng rè rè chói tai giữa màn đêm u ám.


Bé Na, em gái của Lâm Thế Vinh, đang ngồi run rẩy trước màn hình máy tính dã chiến tự chế dưới chân tháp. Đôi kính cận dày cộm dán băng keo ở gọng của cô bé bám đầy bụi than rèn, đôi tay nhỏ bé Frantically gõ liên tục lên bàn phím để cố gắng duy trì kênh liên lạc không bị nhiễu từ trường cho Hùng "Sắt" và các đội viên tự vệ.


“Anh Hùng! Anh nghe rõ không? Kênh số 3 bị mất tín hiệu rồi!” Bé Na khóc nấc lên, giọng cô bé lạc đi qua bộ đàm dã chiến. “Hạm đội bay của tập đoàn đang thả thêm robot săn mồi xuống cổng phía Tây! Các anh phải rút ngay!”


“Na! Chạy đi!” Tiếng gầm rú khàn đặc của Hùng "Sắt" vang lên qua bộ đàm dã chiến dính máu, kèm theo tiếng nổ liên thanh của súng máy tập đoàn sát nút. “Bọn thiết giáp đã chọc thủng phòng tuyến ngoài rồi! Chúng nó đang tiến thẳng về phía tháp anten!”


Bé Na bàng hoàng ngẩng đầu lên qua khe cửa container rách nát của trạm tiếp sóng. Qua màn sương khói mờ ảo của đầm lầy và bụi sắt rỉ, cô bé nhìn thấy ánh đèn quét hồng ngoại rực đỏ của chiếc Thunder-Tank chỉ huy đang từ từ nhô lên khỏi triền dốc rác thải cách đó chưa đầy một trăm mét. Họng pháo cỡ nòng 105mm của nó đang từ từ xoay hướng, hướng thẳng về phía đỉnh tháp anten rỉ sét.


Đại úy Trương Thiết đứng trên tháp pháo, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào tháp anten thu phát sóng dã chiến của đội tự vệ. Gã biết, chỉ cần phá hủy tháp anten này, toàn bộ hệ thống liên lạc của lũ thợ máy độc lập sẽ bị tê liệt hoàn toàn, biến chúng thành những con chuột mù trong mê cung rác thải.


“Mục tiêu: Tháp anten thu phát sóng vô tuyến số 4.” Trương Thiết gạt nhẹ cần điều khiển hỏa lực pháo tăng, ra lệnh lạnh lùng. “Kích hoạt đạn pháo điện từ nén cực đại. Bắn sập nó cho tôi.”


*Xẹt! Đoành!*


Một phát pháo điện từ bắn sập tháp anten của trạm tiếp sóng số 4, cô lập hoàn toàn kênh liên lạc của lực lượng tự vệ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!