Lệnh Truy Nã Đỏ
Tiếng còi hú của trạm tiếp sóng số số 4 rít lên từng hồi chói tai, xé toạc bầu không khí đặc quánh mùi thuốc sát trùng và dầu máy của phòng khám ngầm. Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà chớp tắt liên tục, hắt những luồng sáng tái nhợt lên gương mặt gầy rộc của Gia Bảo. Cậu đang ngồi tựa lưng vào thành giường sắt rỉ sét, đôi mắt nhìn trân trân xuống đôi chân của mình.
Cậu cố nhấc chân trái. Không có phản hồi. Cậu dồn toàn bộ ý chí nơ-ron xuống chân phải. Vẫn chỉ là một sự im lặng lạnh ngắt. Nửa thân dưới của thiếu niên mười tám tuổi hoàn toàn mất đi cảm giác vận động sinh học ngoài đời thực, giống như một khối đá chết bị gắn chặt vào cơ thể gầy gò của cậu. Bàn tay trái của Bảo – di chứng vĩnh viễn từ những ca sốc từ trường trước – khẽ giật mạnh liên tục vô thức trên tấm ga trải giường hoen ố dính máu. Cậu phải dùng bàn tay phải, vẫn còn đeo chiếc găng tay cao su màu xám sờn rách dính những vệt máu khô sẫm màu, ghì chặt lấy cổ tay trái để ngăn cơn run rẩy thần kinh.
Quanh cổ Bảo, chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện dệt sợi thủy tinh – di vật duy nhất của người mẹ nuôi quá cố – quấn lỏng lẻo. Lớp sợi thủy tinh lấp lánh giờ loang lổ những vệt máu tươi mới rỉ ra từ thùy trán, chồng chéo lên những mảng máu khô đen xỉn từ trận quyết chiến sinh tử với Tạ Thiết trước đó.
“Bảo, đừng cố nữa.” Giọng Minh Khuê khản đặc vang lên từ phía bàn máy dã chiến. Mái tóc ngắn nhuộm xanh neon cắt hỏng của cô rũ xuống, che đi đôi mắt đỏ ngầu vì thức trắng đêm. “Thiết bị Neural-Link thô sơ của tôi đã làm rách một phần mô thần kinh thùy trán của cậu. Nếu cậu còn cố kích hoạt Trực giác từ trường lúc này, mạch máu não của cậu sẽ nổ tung trước khi quân tập đoàn kịp chạm vào người cậu.”
Bên cạnh giường bệnh, cậu bé Út Lượm mười hai tuổi đang ngồi bệt dưới đất, hai tay ôm chặt lấy cây búa rèn bằng thép đen dính muội than của người cha nuôi quá cố. Gương mặt lem luốc bụi rác của cậu bé đầm đìa nước mắt, lồng ngực phập phồng run rẩy nhưng không dám khóc thành tiếng. Cây búa rèn – mỏ neo ý chí duy nhất còn sót lại của lò rèn Gia Bình – giờ đây là thứ duy nhất giúp cậu bé đứng vững.
Lâm Thế Vinh đứng tựa lưng vào cánh cửa sắt rỉ sét của phòng khám ngầm. Vết thương ở vai phải của gã bị rách sâu sau vụ nổ, máu đỏ tươi vẫn rỉ ra nhẹ qua lớp băng gạc dán vội dính đầy muội than, làm đỏ một mảng áo ba lỗ sờn rách. Gã siết chặt khẩu súng săn cũ của Minh Móm trong tay, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào màn hình máy quét vô tuyến đang nhấp nháy liên tục.
*Uỳnh… uỳnh…*
Những tiếng động cơ phản lực tầm thấp gầm rú từ phía trên bầu trời Tân Bình dội thẳng xuống lòng đất, làm rung chuyển cả những mảng trần bê tông ẩm ướt của phòng khám chui. Đó không phải là tiếng sấm. Đó là hạm đội bay tuần tiễu của tập đoàn Mekong Mineral.
“Bọn chúng đã phong tỏa toàn bộ không phận phía Bắc,” Thế Vinh khàn giọng nói, lồng ngực gã phập phồng dữ dội. “Drone trinh sát Saber-03 đang thả dù bọc thép xuống rìa bãi rác số 9. Chúng ta bị vây rồi.”
Đột ngột, một luồng ánh sáng xanh lam cực đại từ khe nứt trần hầm quét qua căn phòng. Tiếp theo đó, hệ thống máy chiếu hologram công cộng của khu ổ chuột Tân Bình phía trên mặt đất bị cưỡng chế kích hoạt. Luồng ánh sáng xuyên qua các khe hở của hầm ngầm, ngưng tụ thành một hình ảnh hologram khổng lồ cao hàng chục mét giữa bầu trời bụi bặm.
Hình ảnh Tổng đốc Trần Hùng hiện lên. Gã mặc bộ lễ phục quân sự màu xám tro thêu chỉ vàng của Mekong Mineral, gương mặt vuông chữ điền lạnh lùng không cảm xúc, đôi mắt sắc sảo như chim ưng nhìn xuống hàng vạn cư dân nghèo khổ đang hoảng loạn bên dưới.
“Hỡi cư dân của vành đai Tân Bình,” giọng nói trầm đục, mang theo áp lực kỹ thuật số khổng lồ của Trần Hùng vang dội qua hệ thống loa phát thanh toàn vùng. “Tập đoàn Mekong Mineral chính thức ban bố Lệnh truy nã đỏ trên toàn hành tinh đối với tội phạm an ninh cấp một: Gia Bảo. Đối tượng này bị cáo buộc tội danh khủng hoảng an ninh thuộc địa, tàng trữ vũ khí cấm cổ đại và sát hại binh lính tuần tra.”
Hologram của Trần Hùng vẫy nhẹ chiếc gậy chỉ huy bọc titan, hiển thị hình ảnh quét thùy trán của Gia Bảo cùng dải tần số lượng tử phi tuyến tính của lõi Magneto-X.
“Bất kỳ cá nhân hay tổ chức nào che giấu đối tượng Gia Bảo, hoặc tàng trữ lõi quân sự cổ đại thế hệ cũ Magneto-X, đều bị coi là đồng phạm phản nghịch. Hình phạt áp dụng: Tử hình ngay lập tức không cần xét xử. Mekong Mineral sẽ tịch thu toàn bộ tài sản và xóa sổ vĩnh viễn mọi cơ sở độc lập tại vành đai này nếu phát hiện dấu vết bao che.”
*Cạch.*
Hình ảnh hologram vụt tắt, để lại một khoảng lặng kinh hoàng bao trùm khắp Tân Bình. Nhưng khoảng lặng đó nhanh chóng bị phá vỡ bởi tiếng gào khóc, tiếng bước chân chạy loạn của hàng vạn thợ máy nghèo khổ phía trên mặt đất. Họ biết, Lệnh truy nã đỏ của tập đoàn đồng nghĩa với một cuộc thanh trừng diện rộng đang cận kề.
* * *
Cánh cửa sập hầm ngầm của phòng khám đột ngột bị gõ mạnh theo nhịp ba ngắn một dài. Thế Vinh lập tức nâng súng săn, họng súng chĩa thẳng vào khe cửa.
“Là tôi, Ba Cần đây!”
Tiếng nói khàn đặc, thở dốc của Chú Ba Cần vang lên từ phía sau cánh cửa. Thế Vinh khẽ thở phào, kéo chốt sắt mở cửa. Chú Ba Cần lách người bước xuống bậc thềm hầm ngầm. Người đàn ông mập mạp đeo xích vàng to bản trên cổ giờ đây mồ hôi nhễ nhại, áo bảo hộ dính đầy bụi than rèn, miệng ngậm chiếc xì gà đã tắt lửa từ lâu. Gương mặt khôn lỏi thường ngày của trùm nghiệp đoàn phế liệu giờ đây chỉ còn lại sự quyết đoán đầy nghiêm trọng.
“Chú Ba,” Gia Bảo cố gượng khàn giọng gọi, tay phải vẫn ghì chặt bàn tay trái đang run rẩy. “Lò rèn của cha… lò rèn Gia Bình thế nào rồi chú?”
Chú Ba Cần nhìn Gia Bảo nằm bại liệt trên giường bệnh, rồi nhìn cây búa rèn trong lòng Út Lượm, khẽ thở dài một tiếng nặng nề. Chú bước tới, vỗ mạnh vào bả vai của Lâm Thế Vinh.
“Lò rèn cũ của cha mày đã bị quân đặc nhiệm của Thượng úy Lê Mạnh san phẳng rồi, Bảo ạ.” Chú Ba Cần trầm giọng, ánh mắt lóe lên ngọn lửa giận dữ. “Giám sát viên Cao và bọn Mekong Mineral đang dùng cái Lệnh truy nã đỏ này làm cớ để xóa sổ toàn bộ Nghiệp đoàn phế liệu tự do của chúng ta. Chúng muốn độc quyền khai thác toàn bộ quặng Ferrite siêu dẫn ở vành đai này.”
“Chúng ta không thể đầu hàng!” Thế Vinh nghiến răng, vết thương ở vai phải giật mạnh khiến gã khẽ nhăn mặt. “Tôi sẽ lái Độc Hành Giả ra ngoài chặn chúng!”
“Mày điên à, Vinh?” Chú Ba Cần gắt gỏng, ngón tay đeo nhẫn giả đá quý gõ mạnh lên thành giường sắt. “Cơ giáp của mày bị hỏng xích tăng trái, búa thủy lực của Tạ Thiết đã đập nát hệ thống truyền động của mày rồi. Mày ra ngoài đó chỉ làm mồi cho xe tăng Thunder-Tank của Đại úy Trương Thiết thôi!”
Chú Ba Cần quay sang nhìn Minh Khuê, rồi nhìn thẳng vào đôi mắt nhợt nhạt nhưng kiên định của Gia Bảo.
“Nghiệp đoàn phế liệu Tân Bình quyết định rồi. Chúng ta sẽ không dâng chiếc lõi Magneto-X và thằng Bảo cho tập đoàn. Nếu dâng chúng, sớm muộn gì lũ tài phiệt cũng biến tất cả thợ máy ở đây thành nô lệ mỏ không xương thịt dưới lòng đất sâu. Chúng ta sẽ hy sinh toàn bộ kho bãi phế liệu trung tâm, dùng tất cả tài khoản thẻ tín dụng phế liệu ngầm để mua chuộc lũ lính gác trạm tuần tra phía Tây, kéo dài thời gian cho các người di tản.”
“Di tản?” Minh Khuê bật dậy khỏi bàn máy. “Nhưng toàn bộ lối ra vào Tân Bình đã bị xe thiết giáp của Trương Thiết phong tỏa!”
“Bởi vậy chúng ta mới cần kế hoạch mạo hiểm này,” Chú Ba Cần rút ra một chiếc thẻ nhớ cũ dính dầu máy, đặt vào tay Minh Khuê. “Ba Đen đã chuẩn bị sẵn chiếc xe tải bọc thép ‘Hắc Mã’ ở lối ngầm phía sau bãi rác số 9. Các người phải đưa thằng Bảo và chiếc Magneto-X băng qua Vực Sét Đánh để sang Cấp 2 – Đầm Lầy Sét. Chỉ có dòng điện áp hàng triệu volt của Vực Sét Đánh mới có thể làm mù hoàn toàn radar lượng tử của Thượng úy Lê Mạnh.”
“Nhưng bộ Neural-Link của Bảo chưa được nâng cấp bộ cách điện siêu dẫn!” Minh Khuê hét lên, giọng cô đầy dằn vặt. “Nếu đi vào vùng bão sét lúc này, dòng điện rò rỉ sẽ nướng chín não cậu ấy!”
“Tôi chịu được,” Gia Bảo đột ngột cắt lời cô. Giọng cậu nhỏ nhưng đanh thép như tiếng búa nện vào đe sắt. “Tôi đã mất cha nuôi, mất lò rèn. Tôi không thể để cả nghiệp đoàn và Út Lượm phải chết vì tôi. Minh Khuê, tháo dỡ máy móc hầm ngầm đi. Thế Vinh, giúp tôi chuyển Magneto-X lên xe tải.”
Nhìn vào đôi mắt rực sáng luồng điện lam nhạt yếu ớt của Gia Bảo, Minh Khuê mím chặt môi. Cô biết không thể lay chuyển được ý chí của thiếu niên này. Cô lập tức vơ lấy bộ tuốc-nơ-vít điện tử đa năng, Frantically bắt đầu tháo dỡ các bo mạch điều khiển thần kinh và tài liệu cấy ghép điện cực vỏ não lượng tử bọc trong các túi chống nhiễu.
Thế Vinh không nói một lời, gã bước tới nhấc bổng cơ thể bại liệt gầy rộc của Gia Bảo đặt lên chiếc xe lăn gỗ dã chiến tự chế. Út Lượm nhanh nhẹn giắt cây búa rèn của cha vào thắt lưng, một tay vịn chặt lấy thành xe lăn để đẩy anh trai đi theo lối hầm ngầm ngách sau dẫn ra bãi rác số 9.
* * *
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Tiếng xích xe tăng hạng nặng nghiến nát những tấm tôn rỉ và container phế liệu dội xuống từ đỉnh đầu họ. Qua các khe thông gió hẹp của hầm ngầm, Gia Bảo ngẩng đầu nhìn lên.
Trên mặt đất, trung đội xe tăng từ tính Thunder-Tank của Đại úy Trương Thiết đang lừng lững tiến vào trung tâm khu ổ chuột. Những họng pháo điện từ cỡ nòng 105mm chĩa thẳng vào các dãy nhà container cũ nát của thợ máy độc lập. Binh lính tuần tra của Mekong Mineral trang bị súng liên thanh động năng càn quét qua từng ngõ hẻm, dùng báng súng đập nát các thiết bị đo từ trường thô sơ của thợ rèn, lôi những người thợ mỏ nghèo khổ ra đường để tra khảo dã man.
Thượng úy Lê Mạnh đứng lừng lững giữa đống đổ nát hoang tàn của lò rèn Gia Bình cũ. Gã mặc bộ đồ trinh sát đặc nhiệm màu đen ôm sát, tay cầm chiếc máy dò quét radar cầm tay thế hệ mới đang hiển thị những dải tần số lượng tử màu đỏ rực nhấp nháy.
“Lục soát kỹ cho tôi,” Lê Mạnh lạnh lùng ra lệnh cho binh lính, giọng gã đều đều không chút gợn sóng qua mặt nạ phòng độc. “Vật chủ Gia Bảo mang di chứng thí nghiệm điện từ năm xưa chắc chắn vẫn còn ẩn nấp quanh đây. Ai phát hiện ra lối vào hầm ngầm sẽ được thưởng mười vạn tín dụng.”
Lê Mạnh bước tới trước đống tro tàn của lò rèn, nơi ngọn lửa nổ bình gas tự chế của ông Gia Bình vẫn còn âm ỉ cháy. Gã nhặt lên một mảnh kính vỡ từ chiếc di ảnh của bà Cả Bình đã bị giẫm nát dưới chân lính gác, khẽ nheo mắt nhìn vệt máu tươi dính trên đó.
“Thượng úy!” Một lính tuần tra chạy lại báo cáo. “Nghiệp đoàn phế liệu Tân Bình đang tụ tập bạo động ở cổng phía Tây để cản trở xe tăng của Đại úy Trương Thiết. Chú Ba Cần đã dùng tài khoản ngầm để khóa hệ thống cổng điện tử.”
“Lũ sâu bọ ngu xuẩn,” Lê Mạnh mỉm cười lạnh lùng. Gã bước lên bục cao của chiếc xe thiết giáp chỉ huy, kích hoạt hệ thống phát sóng hologram công cộng toàn vùng.
Ánh sáng đỏ rực phát ra từ các drone tuần tra bao quanh Tân Bình, chiếu thẳng hình ảnh sắc sảo của Lê Mạnh lên bầu trời bụi bặm của khu ổ chuột. Gã nâng họng súng lục bọc đồng kháng từ lên, hướng thẳng về phía camera máy chiếu.
“Hỡi toàn bộ cư dân Tân Bình! Tôi, Thượng úy Lê Mạnh, chỉ huy đặc nhiệm Mekong Mineral ban bố sắc lệnh cuối cùng của tập đoàn: Bất kỳ kẻ nào che giấu Gia Bảo hoặc tàng trữ lõi quân sự cổ đại Magneto-X đều sẽ bị xử tử hình ngay lập tức tại chỗ! Trung đội thiết giáp, thiết lập hàng rào điện từ bọc kín toàn bộ vành đai bãi rác! Chuẩn bị kích hoạt xung điện từ EMP cao tần để thanh trừng diện rộng!”
Tiếng còi hú xe tuần tra vang dội khắp không gian, hàng vạn binh lính bọc thép bắt đầu tràn qua cổng bãi rác trung tâm số 9, khép chặt vòng vây nghẹt thở quanh phòng khám ngầm nơi Gia Bảo đang ẩn nấp.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!