Nhạc nềnIrregular

Tín Hiệu Đỏ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối của vành đai rác thải Tân Bình chưa bao giờ lạnh lẽo và đặc quánh đến thế. Tiếng gầm rú kinh hoàng của trận Climax vừa dứt, để lại một khoảng lặng rợn người giữa đống đổ nát hoang tàn của lò rèn phế liệu Gia Bình. Trên nền đất nện loang lổ dầu thải và muội than đen kịt, chiếc cơ giáp không xương Magneto-X đứng sừng sững như một bộ xương sắt rỉ sét khổng lồ, lớp mạt sắt rỉ vốn là giáp động giờ đây rơi rụng rào rào xuống đất như những chiếc lá khô sau cơn bão.


Trong buồng lái hở rách nát, Gia Bảo nằm gục trên chiếc vô lăng móp méo dính đầy máu. Gương mặt cậu nhợt nhạt đến mức cắt không ra một giọt máu, đôi môi khô nứt nẻ và hơi thở thì thoi thóp như một ngọn đèn dầu sắp cạn trước gió. Chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện dệt sợi thủy tinh quấn quanh cổ cậu – tín vật duy nhất còn sót lại của người mẹ nuôi quá cố – giờ đây loang lổ những vệt máu tươi mới chồng lên những mảng máu khô sẫm màu từ những trận chiến trước. Cánh tay trái của Bảo, bị di chứng co giật thần kinh vĩnh viễn hành hạ, vẫn khẽ giật giật vô thức trên thành ghế lái rách nát dù đã được buộc chặt bằng một sợi dây da thô.


“Bảo! Bảo ơi! Tỉnh lại đi anh!”


Tiếng khóc xé lòng của Út Lượm vang lên giữa màn đêm tĩnh lặng. Cậu bé mười hai tuổi, mặt mũi lem luốc bụi rác và muội than rèn, đang cố sức lay lay bả vai gầy rộc của anh trai mình. Bên cạnh cậu, Lâm Thế Vinh loạng choạng bò ra khỏi cabin của chiếc Độc Hành Giả đã bị hỏng nặng xích tăng bên trái. Vết thương ở vai phải của Vinh bị rách sâu sau vụ nổ, máu đỏ tươi rỉ ra đẫm lớp băng gạc dán vội dính đầy muội than, nhưng gã hoàn toàn tảng lờ cơn đau đó. Gã lao tới, dùng đôi tay vạm vỡ gỡ sợi dây da buộc tay trái của Bảo ra, rồi nhẹ nhàng nhấc bổng cơ thể gầy rộc, lạnh ngắt của cậu lên lưng.


“Út Lượm, vác cây búa rèn của cha lên! Chúng ta phải chạy ngay!” Thế Vinh khàn giọng gầm lên, lồng ngực phập phồng dữ dội. Gã cõng Bảo chạy băng qua những lối mòn ngóc ngách của vành đai Tân Bình, hướng thẳng về phía con hẻm tối tăm dẫn đến phòng khám chui của bác sĩ Thành.


* * *


*Rầm! Rít! Két…*


Cánh cửa sắt rỉ sét của phòng khám ngầm bác sĩ Thành bị Thế Vinh dùng chân đạp mạnh, rít lên một tiếng chói tai. Mùi hăng hắc của thuốc sát trùng rẻ tiền pha lẫn mùi dầu máy diesel cháy dở và mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào khứu giác của họ. Căn phòng chật hẹp, nằm sâu dưới lòng đất, chỉ được chiếu sáng bởi ánh đèn huỳnh quang chớp tắt liên tục phát ra tiếng vo vo nhức óc.


“Bác sĩ Thành! Thúy Vy! Cứu thằng Bảo với! Nó ngừng thở rồi!” Thế Vinh hét lên, đặt mạnh cơ thể bất động của Bảo lên chiếc bàn mổ bằng thép hoen ố.


Bác sĩ Thành bước ra từ sau tấm màn che cáu bẩn, gương mặt trung niên u sầu của ông cau lại khi nhìn thấy tình trạng của Gia Bảo. Ông vẫn mặc chiếc tạp dề phẫu thuật dính đầy những mảng vết máu khô xỉn màu từ ca mổ trước. Không cần một lời giải thích, ông lập tức hành động.


“Thúy Vy! Chuẩn bị máy lọc máu thủ công và bộ kích tim khẩn cấp! Thằng nhóc này bị sốc từ trường cấp một rồi!” Bác sĩ Thành ra lệnh bằng giọng lạnh lùng nhưng vô cùng quyết đoán.


Nữ y tá Thúy Vy, mặc bộ áo blouse trắng sờn cũ, nhanh nhẹn lao tới bệ máy. Đôi mắt mệt mỏi nhưng kiên nghị của cô lộ rõ sự xót xa khi nhìn thấy tám đầu kim điện cực thạch anh thô sơ của bộ Neural-Link găm sâu vào thùy trán của Bảo đang rực sáng lên luồng ánh sáng xanh lam nhạt yếu ớt, thiêu đốt da thịt xung quanh thành những vết loét cháy sém đen kịt.


“Hemoglobin tụt xuống dưới mức cực hạn năm phẩy năm phần trăm! Nhịp tim đang tắt lịm!” Thúy Vy hét lên khi nhìn vào chiếc máy quét cộng hưởng từ hạt nhân tự chế từ máy quét rác thải.


“Cắm máy lọc máu ngay! Tim cậu ta đang ngừng đập lâm sàng do thiếu sắt huyết học!” Bác sĩ Thành vung tay, dùng một chiếc kim truyền lớn cắm thẳng vào tĩnh mạch cổ của Gia Bảo.


Dòng máu của Bảo chảy ra đen kịt, đặc quánh và nguội lạnh. Nó không còn là máu của một con người bình thường, mà là một thứ chất lỏng kỳ dị mang nồng độ ion sắt biến dị đã bị lõi Magneto-X vắt kiệt để nuôi trường điện từ khổng lồ trong trận chiến trước. Thúy Vy nhanh chóng điều chỉnh ống truyền dịch, lén lút rút ra ống tiêm chứa dung dịch Huyết thanh ổn định sắt sinh học màu đỏ thẫm cuối cùng của phòng khám chui. Cô cắm mũi kim vào mạch cổ của Bảo, ép dòng hóa chất lạnh buốt chảy vào huyết quản của cậu.


“Ráng lên Bảo… Đừng bỏ cuộc…” Thúy Vy thì thào, đôi bàn tay quấn băng gạc của cô run rẩy bóp bóng thở oxy thủ công để duy trì dưỡng khí cho não bộ của Bảo.


Bác sĩ Thành kéo chiếc máy quét MRI tự chế lại gần, màn hình lồi cũ kỹ hiển thị các mạch máu thùy trán của Gia Bảo đang co thắt dữ dội dưới áp lực của dòng điện lượng tử rò rỉ. Ông dùng một thiết bị định vị laser thô để điều chỉnh tần số xung điện từ, cố gắng giải phóng áp lực nơ-ron đang đè nặng lên vỏ não của thiếu niên mười tám tuổi.


“Cậu ta đang tự hủy hoại bản thân.” Bác sĩ Thành vừa điều khiển máy quét vừa lẩm bẩm, giọng khản đặc vì hít khói độc lâu ngày. “Mỗi lần cậu ta kích hoạt Magneto-X là một lần cơ thể cậu ta chuyển hóa các ion sắt trong hồng cầu thành năng lượng sóng não. Cứ đà này, cậu ta sẽ bị bại liệt hoàn toàn hoặc chết não trước khi kịp bước sang tuổi mười chín.”


Lâm Thế Vinh đứng tựa lưng vào bức tường bê tông ẩm ướt, bàn tay phải đeo chiếc găng tay cao su màu xám sờn rách dính máu của Bảo siết chặt lại thành nắm đấm. Vết thương ở vai phải của gã vẫn đang rỉ máu nhẹ làm đỏ một mảng áo ba lỗ dán băng gạc, nhưng gã không hề bận tâm. Gã nhìn chằm chằm vào Gia Bảo, lòng ngập tràn sự dằn vặt và bất lực.


* * *


Cùng lúc đó, Minh Khuê loạng choạng bước vào phòng khám ngầm. Mái tóc ngắn nhuộm xanh neon cắt hỏng của cô rũ xuống trán che đi đôi mắt đỏ ngầu vì dằn vặt. Cô không nhìn mọi người, mà lập tức hướng đầu dò của chiếc máy đo phổ từ cầm tay về phía chiếc lõi từ tính Magneto-X đang đặt trên chiếc bệ chì bọc đồng cạnh giường bệnh của Bảo.


Chiếc lõi hình cầu màu đen xám rạn nứt đang phát ra những xung mạch từ trường nhịp nhàng nhưng yếu ớt. Nhưng điều khiến Minh Khuê bàng hoàng là màn hình hiển thị của máy đo phổ từ đang nhấp nháy một dải tần số lượng tử phi tuyến tính cực kỳ quen thuộc.


“Không… không thể nào…” Minh Khuê lẩm bẩm, giọng cô run lên bần bật. “Giao thức định vị ẩn… đã bị kích hoạt.”


“Cô nói cái gì cơ, kỹ sư?” Thế Vinh bước tới, giọng gã trầm xuống đầy cảnh giác.


Minh Khuê quay lại, gương mặt nhợt nhạt cắt không ra máu dưới ánh đèn huỳnh quang. “Chiếc lõi Magneto-X này… nó không phải là rác thải thông thường. Cha mẹ ruột của Bảo đã thiết kế nó như một vũ khí cấm chống lại tập đoàn. Nhưng họ đã cài đặt một giao thức bảo mật ẩn. Mỗi khi lõi hoạt động ở công suất trên năm mươi phần trăm, nó sẽ tự động gửi một xung tín hiệu mã hóa cực ngắn lên siêu máy chủ Aegis-Zero trên quỹ đạo để cảnh báo.”


Cô chỉ tay vào màn hình máy đo phổ từ, nơi một đường đồ thị màu đỏ rực đang liên tục phát phát tán các xung sóng ngắn thẳng lên không trung, xuyên qua cả lớp lá đồng bọc chì ngụy trang của căn hầm.


“Cú bộc phát một trăm phần trăm công suất của Bảo trong trận quyết đấu với Goliath đã kích hoạt hoàn toàn giao thức này. Tín hiệu định vị ẩn đã được gửi đi. Tại tổng bộ của tập đoàn Mekong Mineral, radar quét của họ chắc chắn đã bùng nổ tín hiệu đỏ.”


Lời nói của Minh Khuê như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng Thế Vinh. Gã kinh hoàng nhận ra: Tân Bình không còn là nơi trú ẩn an toàn nữa. Sự biến mất của Tạ Thiết và băng đảng Vệ Binh Đỏ không mang lại hòa bình, mà là ngòi nổ cho một cuộc thanh trừng quân sự quy mô lớn hơn từ phía tập đoàn khai khoáng quân sự Mekong Mineral.


“Tôi đã cố dùng lá đồng bọc kín Magneto-X để chặn tín hiệu,” Minh Khuê dằn vặt, nước mắt cô rỉ ra dọc theo gò má dính đầy dầu mỡ. “Nhưng sóng điện từ cổ đại của chiếc lõi quá mạnh, nó dễ dàng xuyên qua lớp ngụy trang thô sơ của tôi. Là lỗi của tôi… Tôi đã không hoàn thiện bộ bọc chỉ thủy tinh cách điện sớm hơn để bảo vệ cậu ấy…”


“Đừng tự trách mình, kỹ sư.” Thế Vinh ghì chặt bắp tay cô. “Bây giờ thằng Bảo đang thế này, chúng ta phải làm gì?”


“Di tản.” Minh Khuê gạt nước mắt, ánh mắt cô trở nên sắc lẹm. “Chúng ta phải đưa Magneto-X vào vùng có bão sét tự nhiên liên tục như Vực Sét Đánh để làm nhiễu loạn hoàn toàn radar quét của tập đoàn. Đó là con đường sống duy nhất của chúng ta.”


* * *


*Uỳnh… Uỳnh…*


Những tiếng sấm trầm đục từ phía chân trời dội thẳng vào lòng đất, làm rung chuyển nhẹ những bức tường bê tông của phòng khám ngầm. Nhưng Thế Vinh biết đó không phải là sấm sét tự nhiên. Gã bước lên bậc thềm dẫn lên mặt đất, hé mở cánh cửa sập để quan sát vòng ngoài.


Bầu trời rạng sáng của vành đai Tân Bình bị bao phủ bởi một màn sương mù xám xịt của bụi sắt rỉ. Nhưng giữa màn sương ấy, những đốm sáng màu đỏ rực rỡ đang từ từ hạ cánh từ trên không trung. Đó là những chiếc drone trinh sát Saber-03 của tập đoàn, được trang bị cảm biến hồng ngoại và máy dò sóng não thùy trán, đang thả dù xuống rìa bãi rác trung tâm số 9 để khoanh vùng tìm kiếm.


“Chết tiệt! Chúng đến nhanh hơn tôi nghĩ!” Thế Vinh nghiến răng, quay xuống hầm ngầm báo động.


Cùng lúc đó, trên chiếc giường bệnh sắt rỉ, Gia Bảo khẽ nhúc nhích ngón tay phải đeo găng tay cao su xám sờn rách. Đôi mắt cậu khẽ động đậy dưới hàng mi dày bám bụi rèn, rồi từ từ mở ra.


Ánh sáng lam nhạt dị biệt lóe lên trong đồng tử của cậu trong một thoáng trước khi tắt lịm. Bảo cố gắng cử động đôi chân của mình để ngồi dậy. Nhưng đáp lại ý chí của cậu chỉ là một sự tĩnh lặng lạnh ngắt từ thắt lưng trở xuống. Đôi chân bại liệt hoàn toàn phản bội cậu, nằm thẳng đuột bất động trên sàn thép dính đầy dầu thải. Cậu không thể cảm nhận được bất kỳ bó cơ hay khớp xương nào của nửa thân dưới.


“Bảo! Cậu tỉnh rồi!” Thúy Vy vội vàng giữ chặt vai cậu. “Đừng nhúc nhích! Ca lọc máu vừa mới hoàn thành một nửa thôi!”


“Cha… cha đâu rồi?” Giọng Gia Bảo khản đặc, yếu ớt đến mức gần như vô thanh. Đôi mắt cậu nhìn quanh phòng khám, rồi dừng lại ở cây búa rèn bằng thép đen dính muội than của ông Gia Bình đang được Út Lượm ôm chặt trong lòng.


Nhìn thấy cây búa rèn và giọt nước mắt lăn dài trên má Út Lượm, Gia Bảo nhắm mắt lại. Cậu không khóc, nhưng bàn tay phải đeo găng tay cao su xám của cậu siết chặt lấy thành giường sắt đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Nỗi đau mất đi người cha nuôi – mỏ neo đạo đức duy nhất – hòa cùng sự dằn vặt của một thiên tài mang cơ thể tàn phế bóp nghẹt lồng ngực cậu.


*Tít… Tít… Rúuuu!!!*


Đột ngột, hệ thống cảnh báo vô tuyến tự chế của trạm tiếp sóng số 4 – được kết nối với bộ đàm dã chiến đặt trên bàn máy của Minh Khuê – rú vang lên những âm thanh báo động bằng tần số cực cao xé toạc bầu không khí tĩnh lặng của phòng khám ngầm.


“Cảnh báo! Có nguồn phát năng lượng lớn đang cất cánh từ sân bay quân sự phía Tây của tập đoàn!” Tiếng nói của Quốc Huy dội qua bộ đàm, bị nhiễu sóng rè rè liên tục. “Hạm đội bay của tập đoàn Mekong Mineral… bọn chúng đã xuất kích! Đại úy Trương Thiết đang dẫn đầu trung đội xe tăng từ tính tiến vào vành đai Tân Bình với lệnh san phẳng mọi xưởng cơ khí!”


Nhịp tim của Gia Bảo vừa mới hồi phục yếu ớt đột ngột tăng vọt lên trên màn hình máy quét, phát ra những tiếng bíp bíp liên tục đầy dồn dập. Tiếng còi báo động hạm đội từ phía xa dội thẳng vào lòng đất, báo hiệu cơn bão sắt hủy diệt thực sự của giới tài phiệt tập đoàn bắt đầu tràn qua vành đai rác thải.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!