Nhạc nềnIrregular

Cơn Lốc Sắt Nện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ngọn lửa từ vụ nổ bình gas tự chế vẫn đang liếm láp những bức tường container hoen rỉ của lò rèn phế liệu Gia Bình, bốc lên những cuộn khói đen kịt, khét lẹt mùi dầu diesel và da thịt cháy sém. Trong biển lửa rực trời ấy, bóng dáng còng rạp của người cha nuôi – ông Gia Bình – đã hoàn toàn biến mất. Chỉ còn lại cây búa rèn bằng thép đen chịu nhiệt, di vật duy nhất của ông, rơi cắm thẳng xuống nền đất nện dính đầy dầu thải ngay trước mũi cơ giáp Magneto-X, lớp muội than rèn đen kịt bám trên thân búa vẫn còn âm ỉ đỏ nhiệt.


“CHA!!!”


Tiếng gào thét của Gia Bảo xé toạc màn đêm rạng sáng u ám của vành đai Tân Bình. Đó không còn là tiếng khóc của một đứa trẻ, mà là tiếng gầm rú của một con thú hoang bị dồn vào đường cùng, mang theo nỗi đau thương tột cùng và sự căm hờn ngút trời.


Trong buồng lái hở rách nát của chiếc Magneto-X, sóng não của Gia Bảo đột ngột bùng nổ như một cơn địa chấn. Giao diện võng mạc của cậu rực lên một màu đỏ chết chóc. AI Valkyrie liên tục rú vang những âm thanh cảnh báo bằng tần số cao vô tính:


[Cảnh báo! Sóng não vật chủ đang vượt quá giới hạn an toàn! Đồng bộ hóa đạt 85%... 90%... 95%... Hệ thống Neural-Link quá tải! Nguy cơ xuất huyết não diện rộng và nổ mạch sọ vĩnh viễn! Yêu cầu cưỡng chế ngắt kết nối!]


“Câm miệng, Valkyrie! Khởi động toàn bộ công suất cho tao!”


Gia Bảo gầm lên qua kẽ răng rỉ máu. Cậu dùng bàn tay phải đeo chiếc găng tay cao su màu xám sờn rách dính máu tươi, ghì chặt lấy cần gạt từ tính rạn nứt. Bàn tay trái bị di chứng co giật thần kinh vĩnh viễn của cậu đang run lên bần bật, được buộc chặt vào thành ghế lái bằng sợi dây da thô, giờ đây bóp nghẹt vô lăng móp méo đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Đôi chân bại liệt hoàn toàn từ thắt lưng trở xuống của cậu nằm thẳng đuột, lạnh ngắt trên sàn thép hở, nhưng ý chí của cậu đã thoát ly khỏi thể xác vỡ nát này, hòa thẳng vào trường điện từ khổng lồ của lõi Magneto-X.


*Xẹt! Xẹt! Xẹt!*


Tám đầu kim điện cực thạch anh thô sơ của bộ Neural-Link găm sâu vào thùy trán Gia Bảo rực sáng lên luồng ánh sáng xanh lam chói mắt, thiêu đốt da thịt xung quanh các cổng cắm thành những vết loét cháy sém đen kịt. Máu tươi từ vết rách thùy trán rỉ ra xối xả, chảy dọc theo thái dương nhợt nhạt, nhỏ xuống nhuộm đỏ chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện dệt sợi thủy tinh – tín vật của người mẹ nuôi quá cố. Dòng máu mang ion sắt biến dị của cậu vừa chạm vào vô lăng dính máu, lõi Magneto-X liền rung lên một nhịp nhịp nhàng như tiếng tim đập của một vị thần cổ đại.


Đồng bộ sóng não: 100%.


Một làn sóng xung lực từ trường vô hình bùng nổ từ buồng lái của Magneto-X, quét qua bán kính một trăm mét với tốc độ ánh sáng. Toàn bộ b bối cảnh hoang tàn của lò rèn cũ rung chuyển dữ dội. Hàng vạn tấn phế liệu sắt rỉ, đai ốc, dầm thép container, tấm tôn rách và xỉ quặng từ lòng đất bỗng chốc run rẩy, thoát khỏi lực hấp dẫn của hành tinh, từ từ bay lơ lửng lên không trung.


Nhìn thấy cảnh tượng dị thường đó, Tạ Thiết – đang ngồi trong cabin bọc thép dày của chiếc Goliath mười lăm tấn – đột ngột cảm thấy một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Một bên mắt kim loại rực đỏ của gã điên cuồng xoay chuyển, cố gắng tái định vị nguồn năng lượng đang tăng vọt ngoài tầm kiểm soát của đối thủ.


“Thằng liệt điên khùng! Mày nghĩ mày là ai?” Tạ Thiết gầm lên qua loa công suất lớn, cố che giấu sự hoảng loạn đang dâng trào. “Chết đi!”


Gã ghì chặt cần gạt thủy lực, ép xung động cơ diesel của Goliath nổ giòn giã, xả ra những làn khói đen khét lẹt. Khẩu pháo phóng lựu áp lực bọc thép trên vai Goliath liên tục khạc lửa, nã loạt đạn pháo 155mm trực diện vào buồng lái hở không phòng vệ của Gia Bảo.


*Đoành! Đoành! Đoành!*


Những phát đạn pháo mang động năng khổng lồ xé toạc không khí lao tới. Nhưng ngay khi chúng vừa chạm vào ranh giới bán kính mười mét quanh Magneto-X, một hiện tượng kinh hoàng đã xảy ra. Toàn bộ đạn pháo bằng hợp kim thép đột ngột bị khựng lại giữa không trung, rít lên những tiếng kèn kẹt khô khốc. Lực từ trường cực đại phát ra từ lõi Magneto-X nén chặt không khí xung quanh, tạo thành một bức tường từ lực vô hình bóp nát đầu đạn pháo, khiến thuốc nổ bên trong bị kích nổ sớm, bùng phát thành những quầng lửa đỏ quạch mà không thể chạm đến một sợi tóc của Gia Bảo.


“Không thể nào!” Tạ Thiết kinh hoàng gào lên. Gã vội vàng kích hoạt hệ thống tăng áp thủy lực để vung chiếc Búa thủy lực khổng lồ nặng hai tấn xuống, nhắm thẳng vào cabin hở của Magneto-X hòng dùng sức mạnh vật lý thô bạo nghiền nát đối thủ.


Nhưng Gia Bảo không cho gã cơ hội đó. Qua Trực giác từ trường đạt mức cực hạn, cậu nhìn thấu từng đường vân kim loại, từng đường ống thủy lực không kháng từ ở khớp chân của Goliath – điểm yếu chí mạng đã được vẽ chi tiết trên tấm bản đồ dính dầu máy của Phong.


“Sắt vụn… cũng có linh hồn!” Gia Bảo khàn giọng thì thầm qua kẽ răng đầy máu. “Tạ Thiết… đền mạng cho cha tao!”


Cậu vung mạnh cánh tay phải đeo găng tay cao su xám hướng về phía Goliath.


*ẦM!!!*


Kỹ năng diện rộng: Gió lốc kim loại được kích hoạt. Hàng vạn mảnh sắt rỉ sắc nhọn đang lơ lửng trên không trung đột ngột xoay tròn với tốc độ siêu thanh, tạo thành một vòi rồng sắt rỉ khổng lồ rực sáng những tia điện xanh lam nhạt bao bọc lấy Magneto-X. Cơn lốc xoáy kim loại gầm rú điên cuồng, cắt nát mọi rào chắn bê tông, nghiền vụn những con chó săn cơ khí của Vệ Binh Đỏ đang lẩn trốn xung quanh thành những mảnh vụn vô hại.


Ngay sau đó, Gia Bảo chụm năm ngón tay phải lại, dồn toàn bộ sóng nơ-ron dị biệt vào thùy trán để thi triển kỹ năng nén vật chất tối thượng: Nén phế liệu cực đại.


*Két… Két… Két…*


Tiếng kim loại bị ép chặt rít lên buốt óc. Dưới sự điều khiển của lực từ 100%, hàng chục tấn sắt vụn trong vòi rồng khổng lồ bị hút tụ lại một điểm, nén chặt vào nhau với áp lực hàng vạn atmosphere. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, đống phế liệu cồng kềnh đã biến thành một mũi khoan từ trường khổng lồ, đặc quánh, nặng hàng chục tấn, bề mặt quay rít với tốc độ chóng mặt, tỏa ra những luồng plasma màu xanh lam rực rỡ do ma sát cực độ với không khí.


“Chết đi!”


Gia Bảo phóng mạnh cánh tay phải về phía trước. Mũi khoan từ trường khổng lồ mang theo quán tính lực nén khổng lồ rạch đôi màn đêm, lao thẳng vào chiếc Goliath.


Tạ Thiết hoảng loạn tuyệt vọng, gã cố gắng điều khiển Goliath vung búa thủy lực lên chống đỡ. Nhưng khớp chân thủy lực của Goliath đã bị lực từ trường của Gia Bảo khóa chặt cứng vào nền đất magnetite từ trước.


*OÀNH!!!*


Mũi khoan từ trường nén cực đại đâm xuyên qua chiếc búa thủy lực nặng hai tấn, nghiền nát nó thành những mảnh vụn kim loại bay tứ tán, rồi tiếp tục đâm thẳng vào cabin bọc thép dày của Goliath. Lớp giáp titan dày mười centimet của con quái vật mười lăm tấn rách toạc như một tờ giấy mỏng dưới sức công phá của mũi khoan đặc.


“Không! Tao là thủ lĩnh Vệ Binh Đỏ! Tao không thể chết ở đây–”


Tiếng gào thét của Tạ Thiết bị dập tắt hoàn toàn khi mũi khoan từ trường nghiền nát cabin bọc thép, nghiền nát cả thân thể tàn bạo của gã cùng lò phản ứng diesel của Goliath thành một đống sắt vụn hỗn độn dính đầy dầu đen.


[Cảnh báo! Lò phản ứng Goliath đang quá tải nhiệt! Nguy cơ kích nổ chuỗi lượng tử trong vòng 3 giây!]


Trong khoảnh khắc lò phản ứng của Goliath chuẩn bị phát nổ để kéo theo mọi thứ xung quanh vào cõi chết, Gia Bảo vẫn giữ được một chút tỉnh táo cuối cùng nhờ mỏ neo tinh thần từ cây búa rèn của cha nuôi đang cắm dưới đất. Cậu dùng chút tàn lực sóng não còn sót lại, bẻ cong đường lực từ trường, tạo ra một lực đẩy đối kháng khổng lồ hất văng toàn bộ luồng nổ nhiệt áp của Goliath ra hướng ngược lại, hướng thẳng lên bầu trời hoang mạc Tân Bình hoang tàn, bảo vệ an toàn cho Lâm Thế Vinh và Út Lượm đang nấp sau đống đổ nát vòng ngoài.


*ĐOÀNH!!!*


Một quầng lửa hình nấm rực sáng xé toạc mây mù rạng sáng, thổi bay toàn bộ bụi bặm và khói độc xung quanh lò rèn Gia Bình.


Cơn bão sắt lắng xuống.


Chiếc Goliath mười lăm tấn kiêu hãnh ngày nào giờ chỉ còn là một đống sắt vụn vỡ nát, méo mó bên cạnh hố bom rực lửa. Băng đảng Vệ Binh Đỏ – thế lực áp bức tàn bạo nhất vành đai rác thải Tân Bình – đã bị xóa sổ vĩnh viễn trong một đêm.


Nhưng trong buồng lái hở của Magneto-X, chiếc lõi từ tính cổ đại cũng đột ngột vụt tắt ánh sáng xanh lam nhạt. Giao diện võng mạc của Gia Bảo tối sầm lại.


“Hộc…”


Gia Bảo đổ gục xuống vô lăng thủy lực móp méo. Máu tươi từ tai, mũi, miệng và thùy trán cậu trào ra xối xả, nhuộm đỏ rực toàn bộ chiếc khăn len cách điện dệt sợi thủy tinh quấn quanh cổ cậu. Đôi găng tay cao su màu xám sờn rách của cậu buông thõng, run rẩy vô thức trước khi hoàn toàn bất động. Nồng độ hemoglobin trong máu cậu đã tụt xuống mức tử vong lâm sàng dưới 6.5%.


Cơ thể gầy rộc của thiếu niên mười mười tám tuổi nằm im lìm giữa đống phế liệu đổ nát, sinh hiệu tắt lịm dần như đốm lửa lò rèn cuối cùng vừa tắt lịm dưới cơn mưa sắt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!