Lửa Rèn Tắt Lịm
Khói bụi xám xịt từ vách tường đổ nát của lò rèn phế liệu Gia Bình cuộn lên, cay xè và đặc quánh mùi dầu diesel cháy dở.
Gia Bảo nằm gục trong buồng lái hở của chiếc Magneto-X. Chiếc cabin máy xúc Komatsu cũ kỹ – lớp vỏ bọc thô sơ duy nhất của cậu – giờ đây đã méo mó dị dạng, một nửa vách thép hoen rỉ bị ép bẹp dí vào bức tường gạch đổ nát phía sau. Cú nện sấm sét từ chiếc búa thủy lực khổng lồ của Goliath đã xé toạc tấm Khiên Sắt Rỉ của cậu như xé một tờ giấy mỏng. Lực chấn động động năng thô bạo dội thẳng qua trường lực từ, truyền dọc theo các cổng cắm điện cực thạch anh thô sơ của bộ Neural-Link đang găm sâu vào thùy trán cậu.
Cơn đau buốt nhói ập đến như thể có hàng vạn cây đinh nung đỏ đóng thẳng vào vỏ não. Gia Bảo muốn hét lên, nhưng cổ họng cậu nghẹn đặc vị máu chát đắng. Máu tươi ấm nóng từ mũi, tai và khóe mắt cậu tuôn ra xối xả, chảy dọc theo hai bên má nhợt nhạt cắt không ra máu, thấm đẫm vào chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện dệt sợi thủy tinh quấn quanh cổ. Chiếc khăn đỏ – tín vật duy nhất còn sót lại của người mẹ nuôi quá cố – giờ đây loang lổ những vệt máu tươi mới chồng lên những mảng máu khô sẫm màu từ những trận chiến trước.
Cậu cố gắng cử động đôi chân. Nhưng đáp lại ý chí của cậu chỉ là một sự tĩnh lặng lạnh ngắt từ thắt lưng trở xuống. Đôi chân bại liệt hoàn toàn phản bội cậu, nằm thẳng đuột bất động trên sàn thép dính đầy dầu thải. Bàn tay trái bị di chứng co giật thần kinh vĩnh viễn của cậu đang run lên bần bật, giật giật vô thức trên thành ghế lái bọc da rách nát dù đã được buộc chặt bằng một sợi dây da thô.
“Hộc…”
Gia Bảo hộc ra một ngụm máu đen, tầm nhìn nhòe đi trong một màn sương đỏ ngầu. Qua Trực giác từ trường đang suy yếu, cậu cảm nhận được dòng ion sắt biến dị trong huyết quản của mình đang bị lõi Magneto-X hút cạn kiệt để duy trì liên kết từ trường tối thiểu. Nồng độ hemoglobin trong máu cậu đã tụt sâu dưới mức cực hạn 7.2%. Lời cảnh báo lạnh lùng của y sĩ Thúy Vy vang lên trong ký ức cậu như một bản án tử hình sinh học: *“Bảo, cậu chỉ còn sống được chưa đầy ba tháng nếu tiếp tục sử dụng Magneto-X. Mỗi lần cậu ép xung sóng não, cơ thể cậu sẽ tự chuyển hóa hồng cầu thành từ lực cho đến khi tim cậu ngừng đập hoàn toàn.”*
Nhưng cậu không thể dừng lại. Cậu bắt buộc phải chiến đấu.
*Ầm! Ầm!*
Tiếng xích xe bọc thép nặng nề của Goliath nghiến lên đống phế liệu vang lên lạo xạo, kéo theo tiếng cười khàn đặc, ngạo nghễ của Tạ Thiết dội qua loa công suất lớn:
“Thằng liệt rác rưởi! Mày nhìn xem đây là ai?”
Gia Bảo gượng dậy, đôi mắt bám đầy bụi rèn khẽ mở ra. Qua khung kính cabin hở hoen rỉ, cậu nhìn thấy một cảnh tượng khiến lồng ngực cậu thắt chặt lại như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt.
Ông Gia Bình – cha nuôi của cậu – đang bị một sợi xích sắt khổng lồ quấn chặt quanh thân hình còng rạp, gầy gò. Người thợ rèn già nua bị lính gác Vệ Binh Đỏ kéo lê trên nền đất cát bụi rỉ sét, để lại một vệt máu kéo dài. Nước da ông xám xịt vì hít khói than rèn và bụi kim loại lâu ngày, lồng ngực phập phồng, ho rít lên từng cơn khù khù đau đớn. Tạ Thiết điều khiển cánh tay cơ khí của Goliath, giật mạnh sợi xích, treo lơ lửng thân thể yếu ớt của ông Bình ngay trước họng pháo phóng lựu áp lực bọc thép trên vai gã.
“Cha!” Gia Bảo khản giọng gào lên, nhưng âm thanh phát ra chỉ là tiếng thì thào yếu ớt bị tiếng động cơ diesel của Goliath nuốt chửng.
Ngay bên dưới bánh xích của Goliath, di ảnh của bà Cả Bình – người mẹ nuôi đã khuất của cậu – nằm vỡ nát thành trăm mảnh. Những mảnh kính vỡ vụn phản chiếu ánh lửa lò rèn đang lụi tàn, lung linh một cách tàn nhẫn dưới chân lính gác Vệ Binh Đỏ khi chúng giẫm đạp lên đống đổ nát của lò rèn.
“Gia Bảo! Tao biết mày đang giấu một thứ vũ khí cấm dưới hầm ngầm!” Tạ Thiết gầm lên, một bên mắt bằng kim loại rực sáng đỏ quét dọc cabin Magneto-X. “Giao chiếc lõi ra đây, ký vào giấy bán xưởng rèn cho Lão Bạt, tao sẽ cho lão già này một con đường sống. Bằng không, phát pháo này sẽ tiễn lão xuống đất với mụ vợ mù của lão!”
“Không… đừng…” Gia Bảo nghiến răng, cố dồn toàn bộ sóng nơ-ron dị biệt vào thùy trán. Cậu muốn thi triển Trực giác từ trường để giật đứt sợi xích sắt đang trói cha mình.
Các đầu kim điện cực thạch anh trên trán cậu lập tức rực sáng điện xanh lam dữ dội. Nhiệt lượng tỏa ra làm cháy sém vùng da xung quanh các cổng cắm, rỉ máu tươi dọc theo thái dương cậu. Cậu cố gắng gom những mảnh sắt vụn rỉ sét xung quanh để ngưng tụ thành một mũi tên từ trường nhắm vào xích sắt.
*Xẹt! Đoành!*
Nhưng khoảng cách quá xa, và sóng não của cậu đang bị nhiễu loạn nặng nề bởi cơn thiếu máu cực hạn. Trước khi mạt sắt kịp ngưng tụ, Tạ Thiết đã lạnh lùng gạt cần gạt thủy lực. Khẩu pháo áp lực trên vai Goliath khạc ra một luồng khí nén cực đại, bắn dạt toàn bộ đống sắt vụn của Gia Bảo ra xa, nổ tung vách tường container bên cạnh thành những mảnh vụn nóng bỏng.
“Đừng giãy giụa vô ích, thằng liệt!” Tạ Thiết cười gằn. “Mày càng cố dùng lực từ, lão già này càng nhanh chết!”
Từ góc đổ nát phía sau, Út Lượm – cậu bé mười hai tuổi mồ côi – gào khóc thảm thiết, cố gắng lao ra khỏi đống đổ nát để cứu cha. “Cha ơi! Anh Bảo ơi! Cứu cha với!”
Nhưng Lâm Thế Vinh – đang bị kẹt trong buồng lái móp méo của chiếc Độc Hành Giả hỏng nặng bánh xích – đã dùng cánh tay vạm vỡ dính đầy dầu máy của mình ghì chặt lấy bả vai cậu bé. Vai phải của Thế Vinh vẫn đang rỉ máu đẫm băng gạc dính muội than, mặt gã tái mét vì đau đớn và bất lực. Gã biết, nếu Út Lượm lao ra ngoài kia, họng súng liên thanh của Vệ Binh Đỏ sẽ biến cậu bé thành một cái sàng trong tích tắc.
“Thả em ra! Anh Vinh thả em ra! Em phải cứu cha!” Út Lượm giãy giụa điên cuồng, chiếc mũ bảo hiểm nứt kính của nó rơi xuống đất, để lộ gương mặt lem luốc nước mắt và dầu mỡ.
“Đứng yên đó, Lượm!” Thế Vinh gầm lên qua kẽ răng, giọng nghẹn ngào. “Mày lao ra chỉ tổ làm thằng Bảo phân tâm! Tin anh… tin thằng Bảo!”
Trên bệ treo xích sắt, ông Gia Bình khẽ mở đôi mắt mờ đục bám đầy bụi than. Ông không nhìn Tạ Thiết, không nhìn họng pháo đang chĩa thẳng vào ngực mình. Ánh mắt khắc khổ, bướng bỉnh nhưng ngập tràn tình thương yêu của ông xuyên qua làn khói bụi, dừng lại trên chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện quấn quanh cổ Gia Bảo.
Ông Bình mỉm cười. Một nụ cười khắc khổ, khô khốc nhưng thanh thản đến lạ kỳ.
“Bảo…” Giọng ông Bình vang lên qua bộ đàm dã chiến rỉ sét gắn trên thành cabin hở của Magneto-X, âm thanh rè rè đầy tạp âm nhưng rõ ràng đến từng chữ. “Đừng nghe lời nó. Đừng giao chiếc lõi… Đó là di vật của cha mẹ ruột con… là hy vọng duy nhất của vùng đất này.”
“Cha! Con sẽ cứu cha! Xin cha đừng nói nữa!” Gia Bảo gào lên, hai bàn tay đeo găng tay cao su màu xám sờn rách dính máu siết chặt lấy vô lăng thủy lực móp méo. Cậu cố gắng kích hoạt kỹ năng Cộng hưởng sắt máu một lần nữa, trích xuất những ion sắt cuối cùng trong huyết quản để tăng cường lực đẩy từ trường. Cơn co thắt thùy trán dữ dội khiến cậu gập người lại, máu tươi trào ra từ miệng nhuộm đỏ cả vô lăng.
“Bảo à, cha già rồi. Phổi của cha đã rỗ nát vì khói than rèn, không sống được bao lâu nữa đâu.” Giọng ông Bình dịu lại, không còn vẻ mắng mỏ cộc lốc thường ngày. “Cha luôn dằn vặt vì không thể cho con một cơ thể khỏe mạnh… không thể bảo vệ con khỏi sự tàn độc của lũ tài phiệt. Nhưng hôm nay, cha sẽ rèn cho con một bài học cuối cùng.”
Ông Bình nhìn thẳng vào mắt Gia Bảo, ánh mắt ông rực sáng lên một ý chí kiên cường của một thợ rèn cơ khí bậc thầy.
“Sắt vụn cũng có linh hồn, Bảo ạ. Giá trị của một vật thể không nằm ở nguồn gốc sang hèn, mà ở mục đích nó phục vụ. Ý chí của con người… mạnh hơn sắt thép của chúng nó!”
Nói rồi, cánh tay thô ráp đầy vết bỏng xỉ hàn của ông Bình đột ngột chuyển động. Lợi dụng sự chủ quan của lính gác Vệ Binh Đỏ đang tập trung vào Gia Bảo, ông Bình dùng hết chút tàn lực cuối cùng, vung chiếc búa rèn bằng thép đen chịu nhiệt có khắc tên con trai cả đã khuất – cây búa ông luôn giắt ở thắt lưng – đập mạnh một cú chí mạng vào chiếc bình gas mini tự chế đeo sau lưng mình.
Chiếc bình gas này vốn được ông tự chế để làm mồi lửa cho lò nung thủ công, chứa đầy khí nén nồng độ cao và cực kỳ nhạy nhiệt.
*Keng! Sầm!*
Tiếng búa thép đen nện vào vỏ bình gas vang lên một tiếng đanh thép, xé toạc lớp vỏ đồng mỏng manh. Khí gas hóa lỏng phun ra xối xả, gặp ngay những tia lửa điện rò rỉ từ hệ thống truyền động thủy lực của Goliath đang đứng sát cạnh.
“Lão già điên! Mày làm cái gì thế?” Tạ Thiết hoảng hốt gầm lên qua bộ đàm, gã vội vàng gạt cần điều khiển định hất ông Bình ra xa.
Nhưng đã quá muộn.
Một tia lửa điện nhỏ xẹt qua.
*UỲNH!!!*
Một quầng lửa khổng lồ bùng phát, đỏ rực và nóng bỏng, nhuộm sáng cả bầu trời rạng sáng u ám của vành đai rác thải Tân Bình. Vụ nổ áp lực từ bình gas tự chế nổ tung ngay trước ngực Goliath, tạo ra một làn sóng xung kích nhiệt lượng cực lớn. Sức nóng kinh hoàng nung chảy sợi xích sắt quấn quanh người ông Bình trong tích tắc, đồng thời kích nổ loạt đạn lựu áp lực trên vai Goliath, tạo thành một chuỗi nổ phụ rầm rộ xé toạc một phần giáp bọc thép trước ngực của con quái vật mười lăm tấn.
Bóng dáng còng rạp của ông Gia Bình hoàn toàn bị nuốt chửng trong biển lửa rực trời. Cây búa rèn thép đen văng ra ngoài, rơi cắm thẳng xuống nền đất nện dính đầy dầu thải ngay trước mũi cơ giáp Magneto-X.
“CHA!!!”
Gia Bảo gào thét xé lòng, tiếng thét căm hờn và đau đớn tột cùng vang vọng khắp vành đai rác thải hoang tàn, át đi cả tiếng nổ gầm rú của Goliath.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!