Máu Và Sắt Cổ Đại
Tiếng còi báo động an ninh tự động đột ngột rú vang xé toạc màn đêm tĩnh lặng của nghĩa địa cổ đại.
Âm thanh rít buốt của còi báo động dội vào các vách thép rỉ sét xung quanh, tạo nên những chuỗi tiếng vang hỗn loạn, nhức nhối. Ánh đèn quét màu đỏ rực từ đỉnh mắt quét của con drone trinh sát Saber-03 quét qua hàng rào laser, rọi thẳng vào dải cát bụi nơi Gia Bảo đang nằm rạp.
Cơ tim của Gia Bảo co thắt mạnh. Cơn chóng mặt do thiếu máu bẩm sinh dâng lên như một đợt sóng ngầm, bóp nghẹt lấy thùy trán của cậu. Cậu mím chặt môi, cố ngăn một tiếng ho khan chực trào nơi cổ họng nồng nặc mùi ozone và khí quặng độc hại.
“Phát hiện mục tiêu sinh học xâm nhập trái phép. Giao thức thanh trừng cấp một bắt đầu kích hoạt.” Giọng nói tổng hợp cơ khí, lạnh lùng và không chút cảm xúc phát ra từ bộ loa áp điện của Saber-03.
Cỗ máy trinh sát hình nhện bốn chân rít lên một tiếng mechanical đanh gọn. Đôi mắt quét hồng ngoại của nó khóa chặt vào vệt máu đỏ tươi đang chảy dọc theo bắp tay trái của Gia Bảo. Vết thương do dầm thép hàng rào cào rách lúc nãy đang rỉ máu liên tục, thấm qua lớp áo kaki sờn cũ, nhỏ xuống nền cát bụi sắt. Máu của cậu – thứ chất lỏng kỳ dị mang nồng độ ion sắt biến dị – phát ra một luồng bức xạ từ trường siêu vi mà cảm biến của con drone dễ dàng nhận diện.
Gia Bảo biết mình không thể đứng yên. Cậu dồn chút tàn lực cuối cùng vào đôi chân đang run rẩy, dùng tay phải bám vào một thanh xà gồ rỉ sét gần đó để lấy đà, rồi lăn xả vào bóng tối bên dưới gầm của một xác xe tăng cổ đại đã bị bắn rách vỏ giáp.
Ngay phía sau cậu, một loạt đạn liên thanh 30mm nã xuống mặt đất. Những tia lửa điện bắn tung tóe, cát bụi sắt rỉ bay mù mịt trong không khí. Sức nóng từ vụ nổ áp lực dội vào lưng Gia Bảo, khiến chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện dệt sợi thủy tinh của cậu khẽ bay lên. Lớp sợi thủy tinh kháng nhiệt đã bảo vệ vùng gáy của cậu khỏi luồng nhiệt lượng bỏng rát, nhưng chấn động cơ học vẫn khiến lồng ngực cậu ê ẩm.
Nằm ép mình dưới gầm xe tăng lạnh ngắt, Gia Bảo thở dốc. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, hòa cùng máu và bụi than rèn xám xịt trên mặt. Cậu nhắm chặt mắt, cố gắng kích hoạt trực giác từ trường thô sơ của mình. Trong tâm trí cậu, không gian xung quanh không còn là một màn đêm tối tăm, mà hiện lên dưới dạng những đường lưới từ trường mờ nhạt. Cậu có thể cảm nhận được dòng điện xoay chiều đang chạy dọc theo các khớp thủy lực của con drone Saber-03 ở phía trên, và cả sự phân rã rỉ sét của hàng vạn tấn hợp kim xung quanh.
“Nhiệt độ... nó quét bằng hồng ngoại.” Gia Bảo thầm nghĩ, hàm răng nghiến chặt đến bật máu.
Cậu nhận ra nếu tiếp tục di chuyển, thân nhiệt của cậu sẽ là mồi ngon cho mắt quét hồng ngoại của cỗ máy săn mồi. Bằng một quyết định liều lĩnh, Gia Bảo áp sát toàn bộ tấm lưng gầy gộc của mình vào vách thép dày, lạnh buốt của xác xe tăng cổ đại. Cái lạnh thấu xương của kim loại hoang mạc nhanh chóng hấp thụ nhiệt lượng cơ thể cậu, hạ nhiệt độ bề mặt của lớp áo kaki xuống mức tương đương với phế liệu xung quanh.
Đồng thời, cậu dùng đôi găng tay cách điện màu xám vốc một nắm bụi sắt rỉ lạnh ngắt, chà xát lên vết thương đang chảy máu ở bắp tay để cầm máu tạm thời và che giấu bức xạ ion sắt đang rò rỉ.
Con drone Saber-03 hạ độ cao, bốn chiếc chân nhện bằng thép titan bọc cao su nện xuống nền cát bụi tạo nên những tiếng “bịch, bịch” nặng nề ngay phía trên gầm xe tăng. Ánh đèn đỏ quét qua quét lại sát mép gầm xe, chỉ cách đỉnh đầu Gia Bảo chưa đầy nửa mét. Cảm biến hồng ngoại của nó liên tục báo lỗi do không thể phân biệt được thân nhiệt của cậu giữa vách thép lạnh ngắt.
“Mất dấu vết sinh học. Chuyển sang chế độ quét từ trường tầm gần.”
Tiếng rít cơ học vang lên khi bộ cảm biến của drone thay đổi tần số. Gia Bảo cảm thấy một luồng sóng điện từ vô hình lướt qua da thịt mình, khiến các dây thần kinh thùy trán giật lên đau đớn. Trực giác từ trường của cậu cảnh báo rằng con drone đang phát ra sóng quét có thể phát hiện ra lõi sắt từ tính trong máu cậu chỉ trong vài giây nữa.
Cậu phải di chuyển sâu hơn.
Gia Bảo bò rạp sát đất, luồn lách qua các khe hở rỗng của đống phế liệu đổ nát. Trực giác từ trường dẫn dắt cậu hướng về phía tâm của Nghĩa địa cơ giáp cổ đại – nơi có mức độ ô nhiễm phóng xạ từ trường nặng nề nhất, cũng là nơi có thể làm nhiễu loạn hoàn toàn sóng quét của drone.
Càng đi sâu, không khí càng trở nên ngột ngạt và nồng nặc mùi rỉ sét nung nóng. Trước mắt Gia Bảo hiện ra phế tích khổng lồ của một chiếc cơ giáp chiến tranh thế hệ cũ bị chôn vùi một nửa dưới đống cát bụi. Chiếc cơ giáp này cao hàng chục mét, lớp giáp ngoài đã bị ăn mòn rách nát, để lộ ra những đường gân khung xương bằng siêu hợp kim đen xám khổng lồ bám đầy rêu mốc từ tính.
Cậu lách qua một vết nứt bọc thép dày ở hông chiếc cơ giáp cổ đại, tiến vào bên trong buồng lái đổ nát. Không gian bên trong tối tăm, lạnh lẽo và tĩnh lặng như một hầm mộ kim loại. Những sợi dây cáp đồng bọc nhựa mục nát rủ xuống như mạng nhện, các bảng điều khiển lượng tử đã bị vỡ nát hoàn toàn.
Nhưng ngay tại tâm của buồng lái đổ nát, giữa đống đổ nát của ghế phi công bọc da mục, Gia Bảo nhìn thấy một thứ.
Đó là một thiết bị hình cầu màu đen xám, kích thước bằng một quả đầu người, bám đầy các vết rạn nứt sâu hoắm như những rãnh nứt địa chất. Thiết bị này không hề im lìm, mà đang phát ra những xung mạch từ trường nhịp nhàng, chậm rãi nhưng cực kỳ mạnh mẽ, vang lên trong thùy trán của Gia Bảo như tiếng nhịp tim của một thực thể cổ đại đang ngủ say.
“Lõi từ tính Magneto-X...” Gia Bảo thầm thì, đôi mắt nhợt nhạt của cậu phản chiếu thứ ánh sáng lam nhạt mờ ảo phát ra từ các rãnh nứt của thiết bị.
Đây chính là thứ vũ khí cấm cổ đại mà cha mẹ ruột của cậu đã thiết kế, là nguồn gốc của mọi tai họa và cũng là hy vọng duy nhất để cậu cứu lấy lò rèn của cha nuôi.
Gia Bảo bước tới, đôi găng tay cao su xám run rẩy chạm vào bề mặt thô ráp, rỉ sét của chiếc lõi. Cậu lấy chiếc kìm rỉ sét giắt ở thắt lưng, cố gắng dùng sức bẩy các khớp nối cơ học bọc đồng đang khóa chặt chiếc lõi vào bệ đỡ của buồng lái.
*Kít... kít...*
Tiếng kim loại rỉ cọ xát vào nhau vang lên chói tai trong không gian kín. Các khớp nối đã bị hàn chết bởi thời gian và sự oxy hóa cực độ. Gia Bảo nghiến răng, dùng hết sức lực cơ bắp thô sơ của mình để bẩy mạnh, nhưng cơ thể suy kiệt do thiếu máu lập tức phản bội cậu. Một cơn đau nhói ở lồng ngực khiến cậu mất đà, chiếc kìm tuột khỏi tay rơi xuống sàn thép vang lên tiếng động khô khốc.
“Chết tiệt...” Gia Bảo khuỵu gối, một tay ôm lấy ngực thở dốc. Oxy không kịp lên não khiến tầm nhìn của cậu bắt đầu nhòe đi, các đốm sáng màu lam nhạt nhảy múa trước mắt.
Đúng lúc đó, một âm thanh rít gió sắc lẹm vang lên ngoài vết nứt hông cơ giáp.
Ánh sáng đỏ rực của drone trinh sát Saber-03 đột ngột chiếu xuyên qua khe nứt, rọi thẳng vào buồng lái đổ nát. Con drone đã lần theo vết rò rỉ từ tính của chiếc lõi cổ đại và tìm đến tận nơi. Bốn chiếc chân nhện của nó bám chặt vào vách thép ngoài buồng lái, tạo nên những tiếng rít kim loại ghê rợn.
“Phát hiện nguồn phát từ trường bất hợp pháp cấp độ quân sự. Chuẩn bị tiêu diệt mục tiêu.”
Khẩu Tesla-Cannon tích hợp trên lưng con drone bắt đầu xoay nòng, các tụ điện rít lên âm thanh nạp năng lượng cao tần rợn người. Tia lửa điện xanh lè bắt đầu xẹt mạnh quanh nòng súng, chuẩn bị phóng ra luồng xung điện hủy diệt.
Trong cơn hoảng loạn tột độ, Gia Bảo biết mình không còn đường lui. Nếu cậu trốn chạy, luồng sét điện từ của drone sẽ nướng chín hệ thần kinh của cậu trong tích tắc.
Cậu lao vọt về phía chiếc lõi Magneto-X, dùng tay trái đang bị thương bám chặt lấy bề mặt rạn nứt của thiết bị hình cầu. Lực tác động mạnh khiến vết thương rách sâu ở bắp tay trái của cậu toác ra vĩnh viễn. Dòng máu đỏ tươi mang nồng độ ion sắt biến dị tràn ra xối xả, chảy dọc theo cánh tay gầy gộc, thấm đẫm qua lớp găng tay cao su sờn rách và nhỏ trực tiếp vào giao diện sinh học lượng tử của chiếc lõi.
Máu nhiễm từ của Gia Bảo hoạt động như một chất dẫn truyền sinh học độc nhất vô nhị. Ngay khi dòng máu vừa chạm vào các cảm biến rạn nứt, nhịp đập chậm rãi của Magneto-X đột ngột dừng lại trong một micro giây, rồi bùng phát dữ dội.
Chiếc lõi từ tính Magneto-X đột ngột rực sáng ánh điện xanh lam, hút chặt lấy bàn tay đang chảy máu của Gia Bảo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!