Nhạc nềnIrregular

Xung Đột Trước Bình Minh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối rạng sáng ngày thứ năm bao trùm lấy vành đai rác thải Tân Bình bằng một màn sương hỗn hợp của hơi axit rò rỉ và bụi kim loại lạnh ngắt. Hang Động Sắt Rỉ lùi lại phía sau trong tiếng gầm rú điên cuồng của pháo tự hành từ hạm đội Goliath do Tạ Thiết chỉ huy, nhưng mối đe dọa chôn sống họ dưới hàng ngàn tấn đá magnetite đã bị bẻ gãy tạm thời nhờ loạt pháo gas tự chế của Lâm Thế Vinh.


Thế Vinh ghì chặt hai bắp tay vạm vỡ, mồ hôi trộn lẫn với muội than rèn chảy dài trên khuôn mặt ngăm đen. Vai phải của gã, nơi vết thương do mảnh đá văng rách sâu lúc trước, đang rỉ máu đỏ tươi qua lớp băng gạc dính đầy dầu máy xám xịt. Gã cắn răng chịu đựng cơn đau buốt nhói, cúi người nhấc bổng thân hình gầy rộc của Gia Bảo ra khỏi buồng lái hở của chiếc Magneto-X.


Đôi chân của Gia Bảo thẳng đuột, lạnh ngắt và hoàn toàn mất đi cảm giác vận động sinh học, thõng xuống như hai khúc gỗ chết. Vinh đặt Bảo lên chiếc xe lăn gỗ dã chiến, bánh xích sắt của chiếc xe rít lên những tiếng kèn kẹt khô khốc khi gã lôi Bảo sâu vào hầm ngầm ngụy trang bên dưới Lò rèn phế liệu Gia Bình cũ.


“Bảo, giữ lấy sọ não của cậu!” Thế Vinh thở dốc, giọng khàn đặc vì hít khói độc lưu huỳnh dưới hang.


Gia Bảo không thể trả lời ngay. Trên thùy trán nhợt nhạt của cậu, tám đầu kim điện cực thạch anh thô sơ của bộ Neural-Link đang phát ra những tiếng xẹt điện nhỏ li ti. Vết nứt rò rỉ điện lượng tử trên thùy trán – di chứng từ trận chiến quá tải 55% sóng não dưới hang magnetite – đang tỏa ra nhiệt lượng cực cao, làm cháy sém vùng da xung quanh các cổng cắm, biến chúng thành những vết loét đỏ rực, rỉ máu tươi dọc theo thái dương.


Cậu cố siết chặt bàn tay phải đeo chiếc găng tay cao su màu xám sờn rách dính những vệt máu khô sẫm màu, ghì chặt lấy thành xe lăn để ngăn cơn co giật đang bùng phát. Chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện dệt sợi thủy tinh quấn quanh cổ cậu đã bị nhuộm đỏ thêm bởi những vệt máu tươi mới chảy ra từ tai và mũi, tỏa ra mùi rỉ sắt nồng nặc.


Trong góc tối hầm ngầm, y sĩ Thúy Vy đã đợi sẵn bên chiếc bàn mổ bọc đồng dã chiến. Gương mặt cô mệt mỏi nhưng đầy kiên nghị dưới ánh đèn huỳnh quang chớp tắt liên tục. Không một lời thừa thãi, Vy nhanh chóng đeo găng tay vô trùng, rút ra một ống xi-lanh thủy tinh lớn và cắm thẳng vào tĩnh mạch cổ của Gia Bảo để lấy mẫu máu xét nghiệm.


“Máu của cậu ấy... tại sao lại thế này?” Thúy Vy bàng hoàng lẩm bẩm khi nhìn dòng chất lỏng chảy vào ống nghiệm.


Đó không phải là dòng máu đỏ tươi bình thường. Máu của Gia Bảo có màu đỏ thẫm gần như ngả đen, đặc quánh và mang một ánh kim loại mờ ảo dưới ánh đèn. Khi cô đặt ống nghiệm cạnh chiếc máy ly tâm tự chế chạy bằng pin hạt nhân rò rỉ, dòng máu ấy tự động bị hút nhẹ về phía vỏ thép của máy mà không cần lực ly tâm tác động.


Sau mười phút phân tích phổ quang học thô sơ, Thúy Vy run rẩy buông tập hồ sơ dấy dính đầy vết dầu máy. Cô nhìn Gia Bảo bằng ánh mắt ngập tràn sự xót xa và kinh hoàng.


“Bảo... cậu có biết mình đang làm gì với cơ thể mình không?” Giọng Vy lạc đi, cô chỉ vào màn hình hiển thị chỉ số huyết học đang nhấp nháy đỏ rực. “Chân tướng chứng thiếu máu của cậu... không phải là bệnh bẩm sinh thông thường. Lõi Magneto-X là một cỗ máy ký sinh thần kinh tàn tẫn. Mỗi khi cậu đồng bộ sóng não để điều khiển từ trường, chiếc lõi không có nguồn năng lượng sinh học riêng mà nó chủ động hút và chuyển hóa trực tiếp các ion sắt trong hồng cầu của cậu thành năng lượng sóng nơ-ron từ trường!”


Lâm Thế Vinh đứng bên cạnh nấc nghẹn, bàn tay gã bóp chặt báng súng săn cũ của Minh Móm. “Ý cô là sao, Vy? Có cách nào bù máu không?”


“Vô ích!” Thúy Vy lắc đầu tuyệt vọng. “Càng sử dụng từ trường mạnh, cơ thể cậu ấy càng tự hủy hoại tế bào hồng cầu để nuôi cỗ máy đó. Nồng độ hemoglobin của Bảo hiện tại đã tụt xuống mức nguy kịch vĩnh viễn – chỉ còn vẹn vẹn 7.2%. Tủy xương của cậu ấy đang bị silic hóa và kim loại hóa vĩnh viễn do phản hồi dòng điện lượng tử. Đây là bản án tử hình sinh học... Nếu cậu ấy còn tiếp tục lái chiếc Magneto-X đó thêm vài lần nữa, tim cậu ấy sẽ ngừng đập hoàn toàn vì thiếu sắt huyết học trong vòng chưa đầy ba tháng!”


Không gian căn hầm ngầm rơi vào sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng vo vo nhức óc của máy quét lượng tử. Gia Bảo ngồi trên xe lăn, gương mặt nhợt nhạt cắt không ra máu của cậu không hề lộ ra một chút dao động nào. Cậu chỉ lặng lẽ dùng tay phải chỉnh lại chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện, đôi mắt thỉnh thoảng lóe lên tia sáng màu lam nhạt do xung thần kinh dị biệt.


“Tôi biết.” Gia Bảo khàn giọng lên tiếng, giọng cậu lạnh lùng và phẳng lặng như mặt nước đầm lầy axit. “Ngay từ lần đầu tiên chạm vào lõi ở nghĩa địa cổ đại, tôi đã nghe thấy tiếng rít của nó trong máu mình. Sắt vụn cũng có linh hồn, Vinh ạ. Để giữ cho đống sắt rỉ xung quanh buồng lái bay lơ lửng, tôi phải trả bằng chính sắt trong xương tủy của mình. Đó là một giao kèo sòng phẳng.”


[Cảnh báo! Phát hiện sóng quét lượng tử tần số cao tầm ngắn đang thâm nhập vào không phận hầm ngầm. Giao thức tự động ngắt của Valkyrie đã được kích hoạt thụ động để ẩn giấu tần số lõi.]


Giọng nói máy móc, lạnh lùng của AI Valkyrie đột ngột vang lên trực tiếp trong võng mạc của Gia Bảo. Cùng lúc đó, Minh Khuê lao vào phòng mổ dã chiến, mái tóc ngắn nhuộm xanh neon cắt hỏng của cô bết dính mồ hôi. Cô cầm chiếc máy đo phổ từ cầm tay, màn hình lồi hiển thị những đường dao động sóng từ trường đang bị bóp méo liên tục bởi một nguồn phát xạ cực mạnh từ bên ngoài.


“Chúng ta bị quét rồi!” Minh Khuê gào lên, tay cô run rẩy điều chỉnh các nút gạt trên máy đo. “Không phải là radar thông thường của Vệ Binh Đỏ. Đây là sóng quét lượng tử thùy trán của tập đoàn Mekong Mineral! Thượng úy Lê Mạnh... gã sĩ quan đặc nhiệm trinh sát đó đã đưa Biệt đội thợ săn Saber-Zero áp sát rìa bãi rác Tân Bình!”


“Sao có thể nhanh thế được?” Thế Vinh nghiến răng, vác súng săn định lao lên cửa hầm. “Bẫy từ trường dưới hang đá đáng lẽ phải giữ chân chúng thêm vài tiếng chứ!”


“Đao Phủ Sơn đã rút chạy và báo cáo tọa độ trước khi hang đá bị sập hoàn toàn.” Minh Khuê giải thích nhanh, cô vội vã dùng các tấm đồng mỏng bọc chì để quấn quanh buồng lái hở của Magneto-X hòng kháng nhiễu. “Lê Mạnh sử dụng các drone trinh sát Saber-03 thế hệ mới. Chúng không quét tìm kim loại, chúng quét tìm chính tần số sóng não thùy trán tương thích từ trường của Bảo! Thiết bị gây nhiễu thô sơ của tôi hoàn toàn bị hệ thống quân sự của tập đoàn giải mã trong vài giây!”


*Rè rè... oàng...*


Một luồng sóng xung kích vô hình quét qua trần hầm ngầm, làm toàn bộ hệ thống đèn huỳnh quang nổ tung thành những tia lửa điện xanh lè. Gia Bảo co rúm người trên xe lăn, thùy trán cậu đau nhói như bị khoan thẳng vào xương sọ khi các đầu kim điện cực thạch anh cộng hưởng với sóng quét lượng tử từ bên ngoài.


Cậu biết, nếu cậu tiếp tục trốn tránh dưới căn hầm này, cả lò rèn của cha nuôi lẫn những người thợ máy nghèo khổ ở Tân Bình sẽ bị san phẳng bởi hỏa lực chính quy của tập đoàn. Bản án tử hình sinh học đang đếm ngược trong huyết quản, nhưng ý chí sinh tồn và khát vọng chứng minh ý chí con người mạnh hơn sắt thép của cậu chưa bao giờ tắt lịm.


Gia Bảo dùng tay phải ghì chặt lấy vai Thế Vinh, ánh mắt cậu kiên nghị, quyết tử rực sáng điện lam nhạt giữa bóng tối của hầm ngầm.


“Vinh... nhấc tôi vào buồng lái. Chúng ta không trốn nữa. Tôi sẽ chuẩn bị cho trận quyết chiến tối hậu với Tạ Thiết trước khi quân tập đoàn tràn vào.”


Trong lúc đó, cách lò rèn Gia Bình một cây số về phía Tây, bên trong chiếc xe thiết giáp chỉ huy bọc thép titan của Mekong Mineral. Thượng úy Lê Mạnh đứng thẳng người, đôi mắt sắc như chim ưng dán chặt vào màn hình quét lượng tử thùy trán đang hiển thị một dải tần số nơ-ron màu lam đậm hoàn hảo, trùng khớp 100% với dữ liệu thí nghiệm cổ đại.


Lê Mạnh nhìn vào màn hình quét lượng tử, mỉm cười lạnh lùng: "Đã tìm thấy vật chủ tương thích duy nhất của dự án năm xưa."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!