Bẫy Từ Hang Đá
Bình minh hoang mạc Tân Bình vỡ ra trong tiếng rít xé tai của thép nguội và tiếng gầm rú của những động cơ diesel tăng áp công suất lớn. Sương sớm chưa kịp tan trên những ngọn đồi rác thải khổng lồ đã bị nhuộm đen bởi làn khói xả đậm đặc từ hạm đội cơ giáp của băng đảng Vệ Binh Đỏ.
Tại ranh giới ngoài của lò rèn phế liệu Gia Bình, tiếng kim loại va chạm đanh thép vang dội. Đặng Khắc Cường lái chiếc cơ giáp cận chiến hạng trung “Thiết Chùy” dẫn đầu toán tiên phong. Khối thép xám xịt nặng hơn mười tấn ấy rống lên khi áp lực khí nén đạt đỉnh. Cường gầm lên qua hệ thống loa phát thanh, vung chiếc búa tạ thủy lực nặng hai tấn nện thẳng xuống hệ thống rào chắn gai thép gia cố mà Hùng “Sắt” và Biệt đội tự vệ mới dựng lên đêm qua.
*Uỳnh! Rắc!*
Những tấm thép tấm bọc ngoài dầm đỡ bị đập vỡ nát như những mảnh kính mỏng. Lực chấn động từ cú nện thủy lực mạnh đến mức khiến nền đất nện của vành đai rác thải rung chuyển dữ dội, hất văng hai thành viên của nhóm tự vệ ra xa.
“Lũ chuột nhắt bãi rác! Hôm nay tao sẽ nghiền nát cái lò rèn rách nát này cùng xương tủy của chúng mày!” Đặng Khắc Cường điên cuồng gào thét qua buồng lái của Thiết Chùy. Ngay bên cạnh gã, chiếc cơ giáp “Huyết Cưa” của Đao Phủ Sơn cũng lừng lững tiến tới, lưỡi cưa máy khổng lồ chạy bằng động cơ diesel nổ giòn giã, xả ra những làn khói đen khét lẹt và những tia lửa điện đỏ quạch.
Phía sau những đống phế liệu đổ nát, Gia Bảo đang được Lâm Thế Vinh nhấc bổng từ chiếc xe lăn gỗ dã chiến lên buồng lái hở của Magneto-X. Đôi chân của Bảo thẳng đuột, lạnh ngắt và hoàn toàn mất đi cảm giác vận động sinh học, thõng xuống như hai khúc gỗ chết. Vinh ghì chặt bắp tay vạm vỡ của mình, cố nén cơn đau từ vết thương ở vai phải đang rỉ máu nhẹ làm đỏ một mảng áo ba lỗ dán băng gạc, cẩn thận đặt Bảo vào chiếc ghế lái rách nát của cabin máy xúc Komatsu cũ kỹ.
“Bảo, cậu chắc chắn bẫy từ trường sẽ hoạt động chứ?” Thế Vinh thở dốc, tay gã run nhẹ khi thắt chặt sợi dây da buộc ngang hông Bảo để giữ cho thân thể bại liệt của cậu không bị văng ra ngoài buồng lái hở không có kính bảo vệ.
“Bản đồ của Phong không sai đâu.” Gia Bảo khàn giọng trả lời, đôi môi cậu nhợt nhạt cắt không ra máu do chứng thiếu máu sắt bẩm sinh đang hành hạ cơ thể. Cậu chậm rãi quấn chặt chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện dệt sợi thủy tinh quanh cổ để che đi những vết sẹo bỏng xỉ hàn và bảo vệ vùng gáy khỏi các tia lửa điện rò rỉ. Bàn tay phải của cậu, đeo chiếc găng tay cao su màu xám sờn rách dính những vệt máu khô sẫm màu, đặt lên cần gạt từ tính rạn nứt của lõi Magneto-X.
Cậu khẽ liếc nhìn bàn tay trái của mình. Di chứng co giật thùy trán vĩnh viễn khiến những ngón tay trái của cậu liên tục run rẩy một cách vô thức, một sự nhắc nhở tàn nhẫn về cái giá sinh học mà cậu phải trả sau mỗi lần đồng bộ hóa thần kinh.
“Vinh, cõng Út Lượm và dì sáu rút lui về phía sau. Tôi sẽ làm mồi nhử dẫn dụ chúng vào Hang Động Sắt Rỉ,” Bảo thì thầm qua kẽ răng rỉ máu.
“Nhưng cơ giáp của cậu không có giáp bảo vệ!” Vinh gào lên.
“Đi mau!” Bảo nghiến răng, dồn sóng nơ-ron vào thùy trán.
*Uỳnh! Rè rè...*
Chiếc lõi từ tính Magneto-X hình cầu màu đen xám đặt dưới bệ chì bọc đồng đột ngột rực sáng ánh điện xanh lam nhạt. Nhờ bộ cách điện siêu dẫn mới được Minh Khuê nâng cấp đêm qua từ thỏi siêu dẫn chưa phân rã, dòng điện lượng tử không còn trực tiếp nướng chín tế bào thần kinh của Bảo nữa, nhưng áp lực từ trường khổng lồ vẫn khiến thùy trán cậu đau nhói như có hàng ngàn cây kim đâm vào.
Đồng bộ sóng não đạt mức 45%.
Gia Bảo hét lên một tiếng căm hờn, điều khiển Magneto-X dạng rác thải vọt lên. Không có khung xương cố định, cơ giáp của cậu chỉ là một đám mây mảnh vụn kim loại, đinh ốc và xích sắt rỉ sét lơ lửng xung quanh cabin máy xúc rách nát, được giữ chặt bằng lực từ trường vô hình. Cậu phóng cơ giáp ra ngoài rào chắn đổ nát, đối mặt trực diện với Thiết Chùy của Đặng Khắc Cường.
“Tao đợi mày mãi, thằng liệt!” Đặng Khắc Cường cười ngạo nghễ, điều khiển Thiết Chùy lao tới, vung chiếc búa tạ thủy lực nện một cú sấm sét nhắm thẳng vào cabin hở của Bảo.
Gia Bảo không né tránh. Cậu muốn thử nghiệm giới hạn sức mạnh mới. Sóng não của cậu dao động mạnh, cậu thi triển *Gió lốc kim loại*, hút hàng vạn mảnh sắt rỉ sắc nhọn từ đống rác bên cạnh tạo thành một vòi rồng xoáy cực mạnh, quét thẳng vào hệ thống bánh xích của Thiết Chùy hòng cắt đứt đường truyền động của nó.
*Keng! Keng! Keng! Rắc rắc!*
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang dội khắp bãi rác. Nhưng nụ cười của Gia Bảo chợt tắt lịm. Lớp giáp bọc thép tấm của Thiết Chùy quá dày và kiên cố, những mảnh sắt rỉ xoay tròn chỉ để lại những vết xước sâu loang lổ trên bề mặt thép bọc xích mà không thể bẻ gãy hệ thống truyền động thủy lực của nó.
“Vô ích thôi thằng liệt! Giáp của tao là thép đúc quân dụng!” Cường hét lên, chiếc búa tạ thủy lực nện xuống sạt qua mép cabin Magneto-X, lực chấn động mạnh đến mức suýt chút nữa làm tan rã liên kết mạt sắt xung quanh buồng lái của Bảo, đẩy cơ giáp của cậu lùi lại mấy mét.
Gia Bảo ho khan một tiếng, một dòng máu tươi ấm nóng từ mũi cậu chảy ra, thấm đẫm mép chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện. Cậu nhận ra mình không thể đọ sức vật lý thuần túy với những gã khổng lồ bọc thép nặng này khi cơ thể đang suy kiệt nghiêm trọng. Cậu cần phải sử dụng chiến thuật.
“Đuổi theo tao nếu mày có gan!” Gia Bảo hét lên qua bộ đàm dã chiến, ngay lập tức kích hoạt kỹ năng *Lướt từ trường tầm thấp*. Cậu điều khiển Magneto-X phát ra lực đẩy từ trường đối kháng cực mạnh với các quặng sắt chìm dưới lòng đất, nâng toàn bộ cơ giáp lơ lửng cách mặt đất nửa mét, vọt đi như một vệt sáng xám xịt về phía hẻm núi dẫn vào Hang Động Sắt Rỉ.
“Thằng khốn! Đứng lại!” Đặng Khắc Cường điên tiết, nổ máy Thiết Chùy đuổi theo sát nút.
Phía sau gã, Đao Phủ Sơn cũng gầm rú điên cuồng, điều khiển chiếc Huyết Cưa vác lưỡi cưa máy khổng lồ xả khói đen mù mịt lao theo. Hai chiếc cơ giáp bọc thép nặng nề nghiến nát phế liệu dưới chân, tạo thành một vệt bụi sắt rỉ mù mịt kéo dài khắp thung lũng.
Từ phía xa, Lâm Thế Vinh đứng bên cạnh khẩu súng phóng lựu tự chế của mình dính đầy dầu máy, nghiến răng bóp cò. Quả lựu đạn làm từ bình gas mini nhồi thuốc nổ đen phóng đi, nổ tung ngay trước đầu chiếc Huyết Cưa của Sơn để đánh lạc hướng, tạo khoảng trống cho Gia Bảo dẫn dụ chúng tiến sâu vào lòng hang tối tăm.
*Đoành!*
Vụ nổ lửa bùng lên làm lóa mắt quét hồng ngoại của Đao Phủ Sơn trong vài giây, nhưng gã khổng lồ tàn bạo nhanh chóng định thần lại, tiếng cưa máy rít lên càng điên cuồng hơn khi gã lao thẳng vào cửa hang tối om của Hang Động Sắt Rỉ.
Bên trong hang động, không khí đột ngột trở nên lạnh lẽo và ẩm ướt, nồng nặc mùi quặng magnetite rỉ sét. Những vách đá thạch anh và quặng sắt từ tính nhô ra lởm chởm từ trần và vách hang, lấp lánh những đường vân kim loại màu lam đen dưới ánh đèn pin yếu ớt phát ra từ buồng lái của Magneto-X.
Gia Bảo điều khiển cơ giáp lướt sâu vào trung tâm hang đá, nơi có trữ lượng quặng magnetite tự nhiên đậm đặc nhất. Cậu tắt hoàn toàn hệ thống lò phản ứng từ tính của Magneto-X trong một micro giây, để cho toàn bộ lớp giáp sắt vụn lơ lửng rơi rụng xuống đất kêu lạo xạo, chỉ giữ lại cabin máy xúc rách nát nằm im lìm giữa lòng hang tối tăm.
“Hết đường chạy rồi chứ thằng liệt!” Tiếng bước chân kim loại nặng nề rầm rập của Thiết Chùy vang lên ngoài cửa hang. Đặng Khắc Cường và Đao Phủ Sơn l lững bước vào, hai chiếc cơ giáp bọc thép khổng lồ chắn lối ra duy nhất.
Lưỡi cưa máy của Huyết Cưa rít lên chói tai, áp sát cabin của Gia Bảo chỉ trong khoảng cách vài mét, hơi nóng từ động cơ diesel của nó phả thẳng vào khuôn mặt nhợt nhạt của cậu thiếu niên.
“Tao sẽ tháo dỡ cái lõi rác rưởi của mày và chặt đứt đôi chân liệt của mày để làm chiến lợi phẩm!” Đao Phủ Sơn gầm lên, vung lưỡi cưa máy khổng lồ định cắt đôi cabin máy xúc.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Gia Bảo đột ngột mở mắt. Đôi mắt cậu rực sáng luồng điện lam nhạt dữ dội do xung thần kinh dị biệt bùng phát. Cậu dồn toàn bộ sóng nơ-ron thùy trán vào bộ điện cực Neural-Link siêu dẫn.
Đồng bộ sóng não vọt lên mức 55%.
Một cơn đau đầu búa bổ ập đến khiến mắt Bảo nổi đầy tia máu đỏ rực, thùy trán co thắt dữ dội như muốn nổ tung. Nhưng cậu cắn chặt môi đến mức bật máu, hét lên qua kẽ răng:
“Kích hoạt... Quy tắc bẫy từ trường tự nhiên!”
*Uỳnh! Rè rè rè...*
Chiếc lõi Magneto-X dưới chân cậu bùng phát một luồng xung kích từ trường cực đại chưa từng có. Nhưng luồng từ lực này không hướng vào hai chiếc cơ giáp của đối thủ, mà phóng thẳng vào các vách đá quặng magnetite khổng lồ bao quanh hang động.
Gia Bảo chủ động đảo ngược cực tính của trường điện từ trong micro giây. Dòng từ trường cực mạnh từ lõi cộng hưởng với từ tính tự nhiên của vách đá magnetite, biến toàn bộ vách hang xung quanh thành những mỏ neo điện từ khổng lồ có lực hút tương đương hàng vạn gauss.
*Rầm! Rầm! Rắc rắc rắc!*
Một hiện tượng kinh hoàng xảy ra. Toàn bộ các tấm thép bọc giáp dày 10cm của Thiết Chùy và Huyết Cưa – vốn là hợp kim sắt thô không kháng từ – đột ngột bị hút mạnh về phía vách đá hai bên hang.
“Cái gì thế này?! Tay lái của tao không phản hồi!” Đặng Khắc Cường hoảng loạn hét lên khi chiếc Thiết Chùy nặng mười tấn bị kéo giật mạnh sang bên phải, đập rầm vào vách đá magnetite. Chiếc búa tạ thủy lực nặng hai tấn bị hút chặt cứng vào vách hang rít lên những tiếng kim loại biến dạng, không thể nhấc lên nổi một phân.
Đao Phủ Sơn cũng không khá hơn. Chiếc cưa máy khổng lồ bọc thép tấm của Huyết Cưa bị lực từ cực mạnh kéo thẳng lên trần hang. Đao Phủ Sơn gầm lên điên cuồng khi chiếc cưa máy thủy lực bị hút chặt vào vách hang rít lên tia lửa dữ dội dưới áp lực ma sát cơ học khổng lồ, toàn bộ hệ thống khớp thủy lực của gã bị khóa chặt cứng, phát ra những tiếng rên rỉ rạn nứt của kim loại chịu lực quá tải.
“Thằng khốn! Mày đã làm gì cơ giáp của tao!” Cường gào thét, cố gắng ép xung động cơ diesel để kéo Thiết Chùy ra ngoài, nhưng xích xe tăng chỉ quay tít vô vọng trên nền đá trơn trượt, càng cố vùng vẫy thì lực hút từ tính của vách đá magnetite càng siết chặt lấy lớp giáp thép dày của gã.
Gia Bảo ngồi trong buồng lái hở, thùy trán co thắt đau đớn dữ dội do phải duy trì xung từ kích hoạt vách đá. Máu tươi liên tục rỉ ra từ mũi và tai cậu, nhỏ xuống chiếc găng tay cao su xám sờn rách dính máu. Cậu đã vô hiệu hóa hoàn toàn đội tiên phong tàn bạo của đối thủ bằng chính địa hình tự nhiên của bãi rác Tân Bình.
Nhưng niềm vui chiến thắng chưa kịp bùng lên thì từ phía ngoài cửa hang, một tiếng rống trầm đục, vang dội của động cơ hạng nặng dội thẳng vào lòng đất. Tiếng động cơ ấy lớn gấp mười lần Thiết Chùy, mang theo sức nặng vật lý kinh hoàng của một pháo đài di động.
Tạ Thiết đã dẫn quân chủ lực của Vệ Binh Đỏ cùng chiếc cơ giáp siết nợ Goliath khổng lồ nặng 15 tấn áp sát cửa hang, khóa chặt lối thoát duy nhất của Gia Bảo bằng họng pháo tự hành đen ngòm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!