Nhạc nềnIrregular

Liên Minh Phế Liệu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sập đổ rầm rầm của những khối bê tông cốt thép nặng hàng tấn phía sau lưng dần lùi xa, nhưng màn sương bụi xám xịt, nồng nặc mùi lưu huỳnh và khói thuốc nổ vẫn bám riết lấy họ như một bóng ma. Lâm Thế Vinh nghiến chặt răng, bờ vai phải của gã rách sâu một đường lớn, máu tươi rỉ ra đẫm lớp băng gạc dán vội, hòa cùng dầu máy đen kịt của chiếc Độc Hành Giả rít lên từng hồi khô khốc. Gầu múc thép của chiếc cơ giáp xúc đất cải tiến đang run rẩy, dùng chút áp lực thủy lực cuối cùng để kéo chiếc Magneto-X trượt dài trên nền đất đá lởm chởm.


Trong buồng lái hở rách nát của Magneto-X, Gia Bảo nằm gục bất tỉnh nhân sự. Đôi chân bại liệt hoàn toàn của cậu thõng xuống như hai khúc gỗ chết, không hề có chút phản xạ vật lý nào. Chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện dệt sợi thủy tinh quấn quanh cổ cậu giờ đây loang lổ những vệt máu khô sẫm màu từ những trận chiến trước, chồng lên đó là vệt máu tươi mới rỉ ra từ tai và mũi, nhuộm đỏ cả một khoảng sợi thủy tinh lấp lánh dưới ánh sáng nhạt của b bối cảnh hoang tàn. Bàn tay trái của cậu, bị di chứng co giật thùy trán vĩnh viễn hành hạ, vẫn khẽ giật giật vô thức trên chiếc vô lăng móp méo, dù cậu đã ngất lịm.


“Ráng lên Bảo... chúng ta sắp về tới rồi,” Thế Vinh khàn giọng gầm lên qua bộ đàm dã chiến, tay gã ghì chặt cần gạt điều khiển cơ học, ép chiếc Độc Hành Giả vốn đã hỏng nặng bánh xích bên trái lết đi từng mét một. Khoang chứa hàng phía sau cabin của gã, thỏi siêu dẫn chưa phân rã mới đoạt được từ kho ngầm vẫn đang tỏa ra những luồng sinh khí màu xanh lam nhạt mát lạnh, tương phản hoàn toàn với bầu không khí nóng bỏng đầy bụi bặm xung quanh.


Họ lẩn khuất qua những lối mòn ngóc ngách của vành đai rác thải Tân Bình, tránh né mọi ánh đèn quét tầm xa của lực lượng tuần tra Mekong Mineral, cuối cùng cũng tiếp cận được lối vào ngầm của xưởng cơ khí Minh Khuê nằm dưới bãi chứa lốp xe hỏng.


Cánh cửa sập bằng thép bọc chì vừa mở ra, Minh Khuê đã lao ra với bộ dạng lôi thôi quen thuộc, mái tóc ngắn nhuộm xanh neon cắt hỏng bết đầy dầu mỡ. Nhìn thấy tình trạng kiệt quệ của Gia Bảo, đôi mắt cô đỏ ngầu lên vì dằn vặt.


“Tôi đã bảo các cậu không được liều mạng cơ mà!” Minh Khuê hét lên, giọng run rẩy khi cùng Thế Vinh đỡ thân thể gầy rộc, lạnh ngắt của Bảo đặt lên chiếc bàn mổ bọc đồng dã chiến. “Nhịp tim của cậu ta chỉ còn chưa đầy bốn mươi nhịp một phút! Hemoglobin tụt xuống mức cực hạn rồi!”


“Không lấy thứ này... thằng Bảo sẽ chết não vĩnh viễn vì chập điện cực!” Thế Vinh thở dốc, gã run rẩy lôi thỏi siêu dẫn chưa phân rã ra khỏi khoang chứa hàng, đặt nó lên bàn máy. Luồng ánh sáng xanh lam nhạt từ thỏi hợp kim siêu dẫn phản chiếu lên khuôn mặt nhợt nhạt cắt không ra máu của Gia Bảo.


Minh Khuê không nói thêm một lời nào. Cô biết thời gian đang đếm ngược bằng giây. Cô lập tức đeo chiếc kính bảo hộ nứt một bên tròng, cầm lấy chiếc kìm bấm cos và mỏ hàn plasma tự chế. Dưới bàn tay khéo léo của nữ kỹ sư đào tẩu từ khu Thượng tầng, thỏi siêu dẫn chưa phân rã nhanh chóng được cắt lát thành những phiến siêu mỏng, bọc lót bên ngoài các đầu dò tinh thể thạch anh của bộ điện cực Neural-Link.


“Bảo, cậu phải chịu đựng chuyện này,” Minh Khuê thì thầm, cô không thể dùng thuốc tê sâu vì hệ thần kinh của Bảo đang quá tải nghiêm trọng.


Mỏ hàn plasma rít lên một tiếng sắc nhọn. Minh Khuê bắt đầu hàn trực tiếp các phiến siêu dẫn vào tám đầu kim vàng đang cắm sâu vào thùy trán của Gia Bảo.


*Xẹt! Xẹt!*


Những tia lửa điện màu xanh lam bùng lên ngay trên trán Gia Bảo. Thân thể cậu giật nảy lên một cách dữ dội, các bó cơ ở cổ căng cứng, tay phải đeo găng tay cao su màu xám sờn rách siết chặt lấy thành bàn mổ đến mức rách cả lớp cao su bảo vệ. Máu tươi từ các cổng cắm điện cực thạch anh chưa hoàn chỉnh rỉ ra, chảy dọc thái dương rồi thấm đẫm chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện. Nhưng trong cơn đau thấu xương tủy ấy, Gia Bảo vẫn không hề tỉnh lại, cậu chỉ nghiến răng phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào từ sâu trong cổ họng.


Minh Khuê kiên nhẫn đi từng đường hàn chống nhiễu bằng dây đồng bện tay bọc chỉ thủy tinh cách điện. Mỗi đường hàn hoàn thành là một lần dòng điện rò rỉ từ lõi Magneto-X dội ngược vào não Bảo được bọc lót cách ly hoàn toàn. Sau gần hai giờ đồng hồ căng thẳng tột độ, màn hình máy quét MRI tự chế mới bắt đầu ổn định trở lại, hiển thị các đường dao động sóng não của Bảo từ trạng thái hỗn loạn chuyển sang nhịp nhàng.


“Xong rồi,” Minh Khuê thở phào, cô đổ gục xuống chiếc ghế sắt bên cạnh, mồ hôi đầm đìa làm nhòe đi cả kính bảo hộ. “Bộ cách điện siêu dẫn đã hoạt động. Từ nay, khi cậu ta kết nối với Magneto-X, dòng điện lượng tử sẽ không thể trực tiếp nướng chín tế bào thần kinh của cậu ta nữa. Nhưng... đôi chân bại liệt và chứng run tay trái thì không thể đảo ngược.”


Thế Vinh lặng lẽ đứng bên cạnh, gã nhìn người anh em đang nằm bất động trên bàn mổ, lòng đầy dằn vặt. Gã biết, mỗi lần Gia Bảo mạnh lên là một lần đẩy bản thân gần hơn đến cái chết, và gã chính là người đã gián tiếp đẩy Bảo vào con đường này.


***


Bình minh của ngày thứ tư không mang lại ánh sáng ấm áp, mà chỉ có một màu xám xịt của khói bụi rác thải và bầu không khí ngột ngạt sực mùi chiến tranh.


Tại khu vực Chợ đen Phế Liệu Tân Bình, một cuộc họp khẩn cấp đang diễn ra trong bầu không khí nghẹt thở. Chú Ba Cần – người đứng đầu nghiệp đoàn thu mua phế liệu – ngồi trầm ngâm bên chiếc cân tiểu ly điện tử, điếu xì gà trên môi gã đã tắt lửa từ lâu nhưng gã không buồn châm lại. Xung quanh gã, hàng chục thợ rèn cơ khí và thợ nhặt rác nghèo khổ đang đứng ngồi không yên, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ hoang mang và phẫn nộ.


“Tạ Thiết đang điên cuồng tập hợp toàn bộ lực lượng Vệ Binh Đỏ,” Chú Ba Cần lên tiếng, giọng trầm đục và đầy áp lực. “Hắn tuyên bố sẽ san phẳng toàn bộ vành đai Tân Bình nếu chúng ta không giao nộp thằng Bảo và chiếc lõi Magneto-X trước ngày mai. Khoản nợ mười hai vạn tín dụng phế liệu của lò rèn Gia Bình chỉ là cái cớ bẩn thỉu để hắn độc quyền vơ vét phế liệu quân sự vùng này.”


“Chúng ta không thể giao nộp Bảo!” Hùng “Sắt” – thanh niên lãnh đạo nhóm tuần tra tự phát – bước lên phía trước, ngực gã phập phồng dữ dội dưới chiếc áo giáp chống đạn tự chế ghép từ các mảnh lốp xe. “Thằng Bảo đã cứu mạng Thế Vinh, cứu mạng cả lò rèn Gia Bình khỏi tay thằng đồ tể Tạ Hổ. Nếu hôm nay chúng ta hèn nhát dâng cậu ấy cho Vệ Binh Đỏ, ngày mai lũ khốn đó sẽ giẫm đạp lên đầu tất cả cư dân bãi rác này!”


“Nhưng chúng ta lấy gì để đấu với chiếc Goliath nặng mười lăm tấn của Tạ Thiết?” Một thợ tiện lão luyện run rẩy lên tiếng. “Cơ giáp của chúng ta chỉ là hộ giáp xúc đất, hộ giáp cải tiến bọc thép mỏng. Một cú nện búa thủy lực của hắn là đủ để nghiền nát tất cả chúng ta thành sắt vụn!”


“Vậy thì liên minh lại!” Chú Ba Cần đứng phắt dậy, đập mạnh tay xuống bàn gỗ làm chiếc cân tiểu ly nảy lên. “Nghiệp đoàn phế liệu Tân Bình sẽ hy sinh toàn bộ kho dự trữ thép tấm bọc giáp dày để gia cố cho cơ giáp của các cậu. Hùng Sắt, cậu tập hợp tất cả thanh niên xung kích, thành lập Biệt đội tự vệ Tân Bình. Chúng ta không chiến đấu vì một mình thằng Bảo, chúng ta chiến đấu vì chén cơm và mạng sống của chính gia đình mình!”


Lời tuyên bố của Chú Ba Cần như một mồi lửa ném vào thùng dầu thải, thổi bùng lên ngọn lửa phản kháng âm ỉ trong lòng những người thợ máy nghèo khổ. Họ bắt đầu hò hét, thề quyết tử để bảo vệ vành đai rác thải độc lập trước ách áp bức của băng đảng.


***


Chiều muộn, Gia Bảo tỉnh lại trong căn hầm ngầm ngụy trang dưới lò rèn Gia Bình.


Cậu cố cử động nhưng nửa thân dưới hoàn toàn bất động, lạnh ngắt như đá thạch anh. Tay trái của cậu vẫn run rẩy liên hồi vĩnh viễn, nhưng cơn đau buốt nhói ở thùy trán đã giảm đi đáng kể nhờ bộ cách điện siêu dẫn mới nâng cấp. Chiếc khăn quàng đỏ cách điện vẫn quấn chặt quanh cổ cậu, dính những vệt máu mới khô lại thành một mảng cứng ngắc.


Minh Khuê đang ngồi bên cạnh điều chỉnh các thông số kỹ thuật trên máy tính dã chiến, thấy Bảo mở mắt, cô khẽ thở phào: “Cậu tỉnh rồi sao? Đừng cố ngồi dậy, bộ điện cực mới cần thời gian để tương thích với sóng não.”


Đúng lúc đó, cánh cửa sập hầm ngầm khẽ mở ra một khe hẹp. Một bóng người gầy gò, mặc quân phục Vệ Binh Đỏ quá khổ lẩn khuất bước xuống.


“Ai đó?!” Thế Vinh lập tức rút khẩu súng săn cũ của Minh Móm ra, chĩa thẳng vào bóng đen.


“Đừng bắn! Là tôi, Phong đây!” Bóng đen vội vàng kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai, lộ ra khuôn mặt nhợt nhạt đầy dằn vặt của gã lính gác phản chiến. Gã bước nhanh tới cạnh giường bệnh của Gia Bảo, hơi thở dồn dập vì phải lách qua các trạm gác tuần tra.


“Phong? Cậu đến đây làm gì? Muốn chỉ điểm sao?” Thế Vinh gầm ghè, họng súng vẫn không hề hạ xuống.


“Nếu tôi muốn chỉ điểm, quân tuần tra của Tạ Thiết đã san phẳng nơi này từ lâu rồi!” Phong vội vã phân bua, gã nhìn Gia Bảo bằng ánh mắt đầy kính trọng và hối lỗi. “Tôi đến để trả nợ ân tình của ông Gia Bình năm xưa. Tạ Thiết... hắn đã điên cuồng thực sự sau cái chết của Tạ Hổ. Hắn đã nổ máy chiếc Goliath khổng lồ.”


Phong run rẩy thò tay vào trong túi áo quân phục, rút ra một tấm bản đồ da cũ kỹ, dính đầy vết dầu máy đen kịt và các đường vẽ chi tiết bằng bút mực đỏ. Gã trải tấm bản đồ lên giường bệnh của Gia Bảo, ngay sát đôi chân bại liệt bất động của cậu.


“Đây là bản đồ bố phòng và sơ đồ cấu trúc truyền động thủy lực của chiếc cơ giáp siết nợ Goliath,” Phong thì thầm, giọng gã run lên vì sợ hãi trước sự phản bội của chính mình. “Tạ Thiết đã ra lệnh cho toàn bộ băng đảng chuẩn bị xuất quân vào rạng sáng mai. Hắn không muốn siết nợ nữa...”


Phong nhìn thẳng vào mắt Gia Bảo, đôi mắt lóe lên tia sáng màu lam nhạt dị biệt của cậu thiếu niên, rồi thì thầm bằng giọng run rẩy cực độ:


“Hắn muốn san phẳng toàn bộ lò rèn, không chừa một ai.”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!