Nhạc nềnIrregular

Lửa Thử Vàng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Quả mìn áp lực rít lên một tiếng xì xì cơ học nho nhỏ dưới bánh xích của Độc Hành Giả, chỉ còn chưa đầy hai giây trước khi ngọn lửa nhiệt áp nuốt chửng cả hai chiếc cơ giáp.


Trong không gian hẹp của kho phế liệu quân sự bỏ hoang dưới lòng đất bãi rác Tân Bình, thời gian dường như cô đặc lại thành một thứ chất lỏng sền sệt, lạnh ngắt. Tiếng rít của kíp nổ cơ học như một lưỡi dao cứa thẳng vào màng nhĩ của Gia Bảo. Qua buồng lái hở rách nát của chiếc Magneto-X, cậu nhìn thấy chiếc cơ giáp xúc đất Độc Hành Giả của Lâm Thế Vinh đang run rẩy dữ dội. Bánh xích bên trái của nó, vốn đã sứt mẻ sau những trận chiến ác liệt trước đó, giờ đây đang đè nghiến lên một khối kim loại rỉ sét hình tròn dẹt nửa chìm nửa nổi dưới lớp cát bụi—quả mìn áp lực chống xâm nhập từ thời chiến tranh thuộc địa cũ.


“Bảo... tao dẫm phải mìn rồi.” Giọng Thế Vinh truyền qua bộ đàm dã chiến rè rè, không còn vẻ nóng nảy thường ngày mà run rẩy, nghẹn đặc vì kinh hoàng. “Máy quét của tao hoàn toàn bị mù. Khớp thủy lực vai phải của tao... đang kẹt cứng. Tao không thể nhấc xích lên được.”


“Đứng yên đó! Đừng nhúc nhích một phân nào!” Gia Bảo hét lên, giọng cậu khản đặc dưới lớp mũ bảo hiểm nứt kính.


Cơn chóng mặt quen thuộc do chứng thiếu máu sắt bẩm sinh lại ập đến, khiến tầm nhìn của Bảo nhòe đi trong một thoáng. Nồng độ hemoglobin trong máu cậu lúc này chỉ còn khoảng bảy phẩy năm phần trăm, cơ thể gầy rộc rã rời như một bộ xương khô được bọc trong bộ đồ thợ hàn sờn rách. Chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện dệt sợi thủy tinh quấn quanh cổ cậu dính đầy những mệt máu khô sẫm màu, cọ xát vào làn da cổ nhợt nhạt cắt không ra máu. Tay trái của Bảo, bị di chứng co giật thùy trán vĩnh viễn hành hạ, đang run lên bần bật trên thành ghế lái bọc da rách nát. Cậu đã phải dùng một sợi dây da buộc chặt cổ tay trái của mình lại để ngăn nó không gạt nhầm các công tắc nhạy cảm của buồng lái.


[Cảnh báo! Ngòi nổ cơ học của mìn áp lực đã bị kích hoạt. Thời gian đếm ngược: một phẩy tám giây. Khuyến nghị vật chủ kích hoạt giao thức ngắt kết nối khẩn cấp và rút lui.]


Giọng nói lạnh lùng, vô cảm của AI Valkyrie vang lên trực tiếp trong võng mạc của Bảo, hiển thị một đồ thị đếm ngược màu đỏ rực rỡ.


“Câm miệng, Valkyrie! Ta không bỏ rơi Vinh!” Bảo nghiến răng gầm lên.


Bàn tay phải đeo găng tay cao su màu xám sờn rách của cậu ghì chặt lấy cần gạt từ tính rạn nứt của lõi Magneto-X. Cậu nhắm mắt lại, hoàn toàn từ bỏ việc nhìn bằng mắt thường. Trong bóng tối vô tận của tâm trí, kỹ năng Trực giác từ trường của cậu lập tức phóng ra trong bán kính ba mươi mét. Thế giới xung quanh hiện lên dưới dạng các đường lưới từ trường màu lam nhạt và xám xịt. Cậu nhìn thấy kết cấu thép cốt bê tông của kho ngầm, nhìn thấy dòng dầu máy thải rò rỉ dưới gầm xe Độc Hành Giả, và quan trọng nhất—cậu nhìn thấy cấu trúc bên trong của quả mìn áp lực dưới bánh xích của Vinh.


Đó là một ngòi nổ lò xo thép cơ học có từ tính cực cao. Lò xo thép đang bị sức nặng của Độc Hành Giả đè lún xuống, chỉ còn cách hạt nổ đánh lửa chưa đầy hai milimet.


“Valkyrie, tập trung năng lượng lõi vào thùy trán!” Bảo ra lệnh.


[Nhận lệnh. Ép xung lò phản ứng từ tính lên bốn mươi lăm phần trăm. Pin hạt nhân rác thải tiêu hao tăng vọt. Nguy cơ quá tải thần kinh cấp độ một.]


Một luồng xung điện từ trường mạnh mẽ bùng phát từ chiếc lõi Magneto-X hình cầu màu đen xám đặt dưới bệ cabin. Luồng sáng lam nhạt rực rỡ xuyên qua các khe hở của buồng lái hở, bao bọc lấy cơ thể gầy gò của Bảo. Tần số sóng não của cậu tăng vọt, truyền dọc theo tám đầu kim điện cực thạch anh cắm sâu vào thùy trán. Cơn đau buốt nhói như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua sọ não khiến Bảo co rúm người lại, nhưng cậu vẫn nghiến chặt răng, dồn toàn bộ ý chí nơ-ron vào quả mìn.


Cậu phát ra một trường lực từ đối kháng cực đại, nhắm thẳng vào lò xo thép bên trong quả mìn.


*Kít... kít...*


Tiếng rít cơ học của lò xo thép đột ngột dừng lại. Dưới tác động của lực từ trường khổng lồ từ Magneto-X, chiếc lò xo thép bị cưỡng ép hút ngược trở lại, giữ chặt ở trạng thái nén cứng ngay giữa không trung, ngăn không cho kim hỏa đập vào hạt nổ.


“Vinh! Tao đang giữ ngòi nổ bằng lực từ!” Bảo hét lên qua bộ đàm, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ mũi cậu, nhỏ giọt xuống chiếc khăn quàng cổ đỏ. “Dùng gầu múc của mày... gạt một khối bê tông đè lên quả mìn khẩn cấp! Tao không giữ được lâu đâu!”


Thế Vinh bừng tỉnh khỏi cơn kinh hoàng. Gã nhận ra Gia Bảo đang dùng chính mạng sống của mình để giữ chặt ngòi nổ từ xa. Gã nghiến răng chịu đựng cơn đau xé thịt từ vết thương ở vai phải đang chảy máu đẫm băng gạc dính đầy dầu thải, dùng bàn tay vạm vỡ ghì chặt cần gạt thủy lực của Độc Hành Giả. Cánh tay cơ giáp xúc đất rít lên những tiếng kim loại khô khốc, hạ gầu múc thép xuống, xúc mạnh một khối bê tông vỡ nặng gần nửa tấn gần đó.


*Rầm!*


Gầu múc của Độc Hành Giả nêm chặt khối bê tông đè nghiến lên quả mìn áp lực, thay thế hoàn toàn sức nặng của bánh xích cơ giáp.


“Lùi lại! Mau!” Bảo gầm lên.


Thế Vinh đạp lút ga, bánh xích của Độc Hành Giả rít lên, giật lùi khẩn cấp về phía sau năm mét. Ngay khoảnh khắc bánh xích rời khỏi khối bê tông, Gia Bảo không thể chịu đựng thêm được nữa. Sóng não của cậu bị đứt gãy do cơn co thắt thùy trán dữ dội. Lực từ trường biến mất.


*Đoành!*


Quả mìn áp lực nổ tung dưới khối bê tông. Luồng lửa nhiệt áp và hàng vạn mảnh đá vụn bắn tung tóe vào không trung, tạo ra một làn khói bụi xám xịt che phủ toàn bộ kho ngầm. Sức ép từ vụ nổ hất văng chiếc Magneto-X lơ lửng lùi lại vài mét, đập mạnh vào một cột bê tông đổ nát. Đám mây sắt rỉ bảo vệ xung quanh cabin hở bị sóng xung kích đánh tan rã một nửa, mạt sắt rơi rụng rào rào xuống đất cát.


Gia Bảo hộc ra một ngụm máu tươi, thấm đẫm chiếc găng tay cao su màu xám. Đầu cậu đau như muốn nứt ra làm đôi, tai trái rít lên những tiếng rè rè chói tai. Nhưng cậu không có thời gian để nghỉ ngơi.


“Bảo! Mày có sao không?” Thế Vinh điều khiển Độc Hành Giả lao qua làn khói bụi, giọng gã đầy dằn vặt và lo lắng.


“Tôi... không sao. Thu hồi thỏi siêu dẫn mau!” Bảo khàn giọng đáp, tay phải cậu vẫn siết chặt cần gạt từ tính để giữ cho Magneto-X lơ lửng cách mặt đất nửa mét.


Thế Vinh nhanh chóng điều khiển gầu múc thép gạt bỏ khối bê tông sụp đổ bên trên chiếc hòm bọc thép quân sự cổ xưa. Chiếc hòm bọc thép dày rạn nứt bị gạt tung nắp, để lộ ra một thỏi siêu dẫn chưa phân rã dài khoảng ba mươi phân, đang tỏa ra một luồng năng lượng siêu dẫn tinh khiết màu xanh lam nhạt, mát lạnh. Thế Vinh dùng cánh tay thủy lực gắp chặt lấy thỏi siêu dẫn, cất giấu vào khoang chứa hàng phía sau cabin.


“Lấy được rồi! Rút lui mau!” Thế Vinh thốt lên đầy phấn khích.


Nhưng ngay khoảnh khắc đó, một tiếng *đoành* xé toạc không gian tĩnh lặng của kho ngầm.


Một phát đạn động năng khổng lồ cỡ nòng 20mm xé gió lao tới từ bóng tối sâu thẳm của trần kho ngầm. Phát đạn mang động năng cực đại găm thẳng vào bả vai trái của Độc Hành Giả, xé toác lớp giáp thép mỏng và cắt đứt đường ống dẫn dầu thủy lực của cánh tay cơ giáp. Dầu máy đen kịt phun ra xối xả như máu đen, kèm theo những tia lửa điện chập mạch xẹt xẹt.


“Á!” Thế Vinh hét lên khi buồng lái của gã bị chấn động mạnh làm nghiêng ngả.


“Vinh!” Gia Bảo giật mình.


Cậu lập tức kích hoạt Trực giác từ trường quét sâu vào khoảng tối phía trên một dầm bê tông sụp đổ cách đó tám mươi mét. Trong không gian từ trường vô hình, cậu cảm nhận được một nguồn năng lượng kim loại lạnh lẽo, sắc bén và đầy sát khí đang ẩn nấp trên đỉnh đống phế liệu cao ngất ngưởng.


Đó là Độc Nhãn.


Gã sát thủ bắn tỉa tàn nhẫn của băng đảng Vệ Binh Đỏ đang gù lưng ngồi bên trong chiếc cơ giáp hạng nhẹ của hắn. Con mắt trái điện tử của gã rực sáng lên ánh đỏ chết chóc trong đêm tối, khóa chặt vào buồng lái hở không phòng vệ của Gia Bảo. Khẩu súng bắn tỉa động năng cỡ nòng 20mm tự chế của hắn, bọc trong lớp áo choàng ngụy trang xám tro bám đầy bụi đất, đang tỏa ra làn khói trắng mỏng manh sau phát bắn đầu tiên.


“Lũ chuột nhắt lò rèn... tao đã bảo Tạ Thiết là chúng mày trốn ở đây mà,” giọng nói khàn khàn, lạnh lùng của Độc Nhãn vang lên qua loa phát thanh của cơ giáp hắn, dội vào vách đá kho ngầm nghe u ám như tiếng vọng từ địa ngục. “Giao thỏi siêu dẫn và cái lõi từ tính ra đây, tao sẽ cho chúng mày một cái chết nhanh gọn.”


“Mơ đi, đồ chó săn!” Thế Vinh gầm lên, gã cố điều khiển Độc Hành Giả nâng gầu múc lên che chắn trước cabin của Bảo, nhưng cánh tay thủy lực bị đứt ống dẫn dầu chỉ có thể giật giật bất lực rồi buông thõng xuống sàn đá.


“Đứng sau tôi, Vinh!” Gia Bảo nghiến răng ra lệnh.


Cậu tập trung sóng não, dồn tàn lực kích hoạt kỹ năng Khiên Sắt Rỉ. Hàng vạn mảnh sắt vụn rỉ sét, đai ốc và xích xe hỏng dưới đất lập tức bay vút lên, tụ hội lại tạo thành một tấm khiên hình vòm xoay tròn liên tục quanh buồng lái hở của Magneto-X. Tấm khiên mạt sắt rít lên những tiếng gió chói tai, rực sáng những tia điện xanh lam nhạt để chặn đường đạn tiếp theo.


*Đoành!*


Phát đạn bắn tỉa thứ hai của Độc Nhãn khai hỏa. Viên đạn xuyên giáp 20mm lõi vonfram mang động năng cực lớn lao đi với tốc độ siêu thanh, xé rách không khí tối tăm.


*Bùm!*


Viên đạn găm thẳng vào tâm Khiên Sắt Rỉ. Tuy nhiên, động năng thô bạo của phát đạn bắn tỉa quân sự quá khủng khiếp. Lớp mạt sắt rỉ sét thô sơ không thể hấp thụ nổi lực tác động khổng lồ; tấm khiên hình vòm bị bắn tan rã lập tức thành một cơn mưa bụi sắt rỉ, thổi bay toàn bộ lớp phòng ngự của Magneto-X. Phát đạn xuyên giáp sượt qua sát mép cabin hở của Gia Bảo, cắt đứt một đường cáp đồng của buồng lái và găm sâu vào vách đá phía sau cậu, tạo ra một lỗ thủng lớn bốc khói khét lẹt.


Áp lực gió từ phát đạn sượt qua khiến chiếc khăn quàng cổ đỏ của Bảo bay tung lên, để lộ ra làn da cổ nhợt nhạt đang run rẩy. Gia Bảo bị chấn động hất ngã nghiêng trên ghế lái, đầu cậu va mạnh vào khung thép cabin, máu tươi từ thùy trán rách rỉ ra dọc theo thái dương.


[Cảnh báo! Khiên Sắt Rỉ đã bị phá hủy hoàn toàn. Buồng lái hở lộ ra chín mươi phần trăm trước tầm bắn của địch. Khuyến nghị rút lui ngay lập tức.]


“Không thể rút lui... nếu chạy, cả hai sẽ làm bia đỡ đạn cho hắn từ phía sau,” Bảo lẩm lẩm qua kẽ răng đầy máu. Cậu nhận ra đạn bắn tỉa của Độc Nhãn là hợp kim thép lõi vonfram có từ tính cực cao. Nếu cậu cố gắng chặn đứng nó bằng giáp vật lý thô sơ một lần nữa, cậu sẽ chết.


Cậu phải bẻ cong nó.


Nhưng trong không gian tối tăm đầy khói bụi của kho ngầm, tầm nhìn của cậu hoàn toàn bị mù. Mắt quét hồng ngoại của Magneto-X đã bị phát bắn lúc nãy làm chập mạch.


“Valkyrie, tắt toàn bộ cảm biến quang học của buồng lái!” Bảo ra lệnh đưa ra quyết định điên cuồng.


[Cảnh báo! Tắt cảm biến quang học sẽ khiến vật chủ mất hoàn toàn tầm nhìn vật lý.]


“Tắt đi!”


Màn hình hiển thị trong võng mạc của Bảo vụt tắt, đưa cậu vào một khoảng không tối đen như mực. Gia Bảo nhắm mắt lại. Cậu từ bỏ thị giác sinh học, từ bỏ mọi cảm biến công nghệ của cơ giáp. Cậu dồn toàn bộ năng lượng nơ-ron còn lại vào thùy trán để kích hoạt Trực giác từ trường ở mức cực hạn.


Trong bóng tối tuyệt đối của tâm trí Bảo, thế giới từ trường hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cậu cảm nhận được từng rung động nhỏ nhất của không khí, cảm nhận được ứng suất cơ học của dầm bê tông đang nứt nẻ, và đặc biệt—cậu nhìn thấy khẩu súng bắn tỉa của Độc Nhãn đang nạp viên đạn 20mm thứ ba vào buồng đạn.


Viên đạn lõi vonfram từ tính cao nằm im lìm trong nòng súng thép đen, tỏa ra một luồng từ trường đặc trưng rực sáng trong tâm trí cậu.


*Cạch.*


Tiếng lên đạn của Độc Nhãn vang lên khô khốc từ khoảng cách tám mươi mét.


“Chết đi, thằng liệt rác rưởi,” Độc Nhãn thì thào, ngón tay gã từ từ bóp cò.


“Vinh! Đứng yên đó!” Bảo truyền âm qua bộ đàm.


Cậu tập trung sóng não lên mức cực hạn, vượt qua ngưỡng an toàn của cơ thể sinh học. Sóng nơ-ron của cậu đạt mức Đồng bộ sóng não 70%. Cơn đau thắt dữ dội bùng nổ ở thùy trán khiến toàn bộ mạch máu dọc thái dương của Bảo phồng rộp lên, đỏ rực như những sợi dây đồng nóng chảy. Máu tươi ồ ạt chảy ra từ mũi và cả hai bên tai cậu, thấm đẫm chiếc khăn quàng cổ cách điện màu đỏ. Tay trái bị buộc chặt vào ghế lái của cậu co giật điên cuồng, các ngón tay phải đeo găng tay cao su xám siết chặt lấy cần gạt từ tính đến mức rách cả lớp cao su bảo vệ.


[Cảnh báo! Đồng bộ sóng não đạt bảy mươi mốt phần trăm. Nguy cơ xuất huyết não diện rộng. Giao thức tự động ngắt của Valkyrie bị cưỡng chế vô hiệu hóa.]


“Kích hoạt... Đồng bộ hóa nghịch lý!” Bảo gào lên trong câm lặng của tâm trí.


*Đoành!*


Phát đạn thứ ba của Độc Nhãn khai hỏa. Viên đạn xuyên giáp 20mm xé gió lao thẳng về phía buồng lái hở của Gia Bảo với tốc độ gấp ba lần âm thanh. Đường đạn thẳng băng, chết chóc, nhắm thẳng vào thùy trán của cậu thiếu niên.


Nhưng ngay khoảnh khắc viên đạn chỉ còn cách cabin của Magneto-X mười mét, Gia Bảo bộc phát toàn bộ năng lượng từ trường nén của lõi Magneto-X. Cậu đột ngột đảo ngược cực tính của trường điện từ xung quanh mình trong một phần triệu giây, tạo ra một luồng sóng xung kích từ trường màu lam đậm bùng nổ dữ dội.


*Vút! Uỳnh!*


Một hiện tượng nghịch lý vật lý xảy ra ngay giữa không trung. Viên đạn lõi vonfram từ tính cao đang bay với tốc độ siêu thanh đột ngột chịu một lực đẩy đối kháng từ trường khổng lồ bẻ cong quỹ đạo bay của nó. Viên đạn không hề giảm tốc, mà bị bẻ cong một đường vòng cung hoàn hảo ngay trước mũi buồng lái của Bảo, dội ngược trở lại hướng cũ với động năng nguyên vẹn.


Phát đạn bẻ cong dội ngược lại với tốc độ không tưởng, lao thẳng về phía đỉnh đống phế liệu nơi Độc Nhãn đang ẩn nấp.


*Đoành! Bùm!*


Viên đạn 20mm găm thẳng vào nòng khẩu súng bắn tỉa của Độc Nhãn ngay khoảnh khắc gã chưa kịp hạ súng xuống. Động năng cực đại của phát đạn dội ngược làm nòng súng thép đen bị ép cong gãy gập, áp lực khí thuốc súng bị nghẽn lại bên trong buồng đạn tạo ra một vụ nổ dữ dội.


Khẩu súng bắn tỉa khổng lồ nổ tung thành trăm mảnh vụn thép nóng bỏng găm thẳng vào cabin của Độc Nhãn.


“Á!!!”


Độc Nhãn gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng qua loa phát thanh. Con mắt trái điện tử của gã bị mảnh thép vỡ găm trúng, tóe ra những tia lửa điện và khói đen nghi ngút. Cánh tay cơ giáp bắn tỉa của gã bị vụ nổ thổi bay một nửa, để lộ ra những bó dây điện chập mạch cháy khét lẹt. Gã loạng choạng lùi lại, suýt chút nữa rơi khỏi dầm bê tông sụp đổ.


“Mẹ kiếp! Thằng liệt đó... nó bẻ cong được đạn bắn tỉa của mình sao?!” Độc Nhãn gào lên điên cuồng, giọng gã ngập tràn sự kinh hoàng và không tin nổi vào mắt mình.


Gã nhận ra mình đã mất đi vũ khí chiến đấu duy nhất và bị thương nặng, trong khi nguồn năng lượng từ trường của Magneto-X vẫn đang dao động dữ dội đầy đe dọa. Với bản năng của một sát thủ cáo già, Độc Nhãn biết mình không còn cơ hội chiến thắng.


Gã dùng bàn tay cơ khí còn lại đập mạnh vào bảng điều khiển bên hông cabin, kích hoạt thiết bị tự hủy của kho ngầm quân sự bỏ hoang mà gã đã cài đặt trước đó.


“Chúng mày muốn thỏi siêu dẫn này chứ gì? Vậy thì chôn thây cùng nó đi!” Độc Nhãn cười gằn điên cuồng.


Gã điều khiển chiếc cơ giáp bắn tỉa hỏng nát của mình lùi sâu vào bóng tối phía sau dầm bê tông, nhanh chóng lẩn trốn qua một lối thoát hiểm ngầm dã chiến dọn sẵn trước khi vụ nổ tự hủy bùng phát.


*Tít... tít... tít...*


Tiếng còi báo động tự hủy của kho ngầm đột ngột rú vang xé toạc không gian tối tăm. Những ánh đèn cảnh báo màu đỏ rực rỡ bắt đầu chớp tắt liên tục trên các vách tường bê tông cốt thép rạn nứt.


*Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!*


Những loạt mìn tự hủy chôn sâu dưới nền móng kho ngầm bắt đầu kích nổ liên tục. Những cột bê tông khổng lồ chịu lực của kho ngầm bị đánh sập chân, rạn nứt dữ dội và đổ sập xuống như những quân bài domino. Trần kho ngầm bắt đầu nứt toác, hàng ngàn tấn đất đá, bê tông và phế liệu sắt rỉ từ phía trên bãi rác Tân Bình bắt đầu đổ sập xuống như một trận lở đất khổng lồ, chuẩn bị chôn vùi cả hai chiếc cơ giáp dưới lòng đất sâu.


Gia Bảo đổ gục xuống vô lăng của Magneto-X, ý thức cậu mờ mịt hoàn toàn do cơn co giật thùy trán dữ dội đang bùng phát dữ dội sau cú ép xung bảy mươi phần trăm sóng não. Máu tươi từ mũi và tai cậu chảy xối xả, nhuộm đỏ cả găng tay cao su xám và chiếc khăn quàng cổ dệt sợi thủy tinh cách điện.


“Bảo! Tỉnh lại đi Bảo! Trần nhà đang sập xuống rồi!” Tiếng gào thét tuyệt vọng của Lâm Thế Vinh dội qua bộ đàm, trong khi những khối bê tông nặng hàng tấn bắt đầu rơi rào rào xuống ngay sát cabin hở của Magneto-X.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!