Đột Nhập Kho Ngầm
Tiếng còi báo động từ hệ thống quét radar của tập đoàn Mekong Mineral vẫn rú vang âm ỉ trong đầu Gia Bảo, dù cậu đã được đưa ra khỏi căn hầm ngầm của Minh Khuê từ nửa giờ trước.
Màn đêm trên vành đai rác thải Tân Bình đặc quánh và lạnh lẽo. Gió rít qua những khe hở của các núi phế liệu khổng lồ, mang theo mùi hăng hắc của axit rò rỉ từ những bình acquy hỏng và vị mặn chát của bụi sắt rỉ. Dưới lòng đất sâu, bóng tối bao trùm lối đi dẫn vào Kho phế liệu quân sự bỏ hoang – một tàn tích từ thời chiến tranh thuộc địa cũ bị niêm phong nghiêm ngặt.
“Bảo, cậu chắc chắn vẫn chịu đựng được chứ?”
Tiếng của Minh Khuê rè rè phát ra từ bộ đàm dã chiến gắn trên thành buồng lái hở. Cô không đi cùng họ, nhưng sóng vô tuyến tầm ngắn của cô vẫn duy trì kết nối từ căn cứ ngầm để dẫn đường. “Bộ điện cực thô sơ trên thùy trán của cậu đang bị rạn nứt mạch dẫn truyền. Nếu cậu tiếp tục ép xung sóng não, tôi không chắc tế bào thần kinh của cậu có bị nướng chín lần nữa hay không đâu.”
Gia Bảo không trả lời. Cậu ngồi trong buồng lái hở rách nát của Magneto-X – thực chất chỉ là một khung cabin máy xúc Komatsu cũ kỹ được hàn gia cố thủ công, hoàn toàn hở sườn và không có kính bảo vệ. Đôi chân bại liệt của cậu nằm thẳng đuột, lạnh ngắt và hoàn toàn mất cảm giác trên sàn thép. Để bước vào được buồng lái này, Lâm Thế Vinh đã phải dùng đôi tay vạm vỡ của gã để nhấc bổng cơ thể gầy rộc của Bảo lên, đặt cậu vào ghế lái như một món đồ chơi bằng xương thịt đổ nát.
Đó là một sự sỉ nhục đối với lòng tự trọng của một thiếu niên mười tám tuổi. Nhưng Bảo không khóc, cũng không than vãn. Cậu chỉ lặng lẽ quấn chặt chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện dệt sợi thủy tinh quanh cổ, kéo sụp chiếc mũ bảo hiểm nứt kính, và đeo đôi găng tay cao su xám sờn rách dính những vệt máu khô sẫm màu.
Nếu đôi chân sinh học này đã chết, cậu sẽ dùng Magneto-X làm đôi chân mới của mình.
“Khuê, tôi không sao. Tập trung vào bản đồ đi,” Bảo khàn giọng đáp, tay phải cậu siết chặt lấy cần gạt từ tính rạn nứt. Tay trái của cậu vẫn run rẩy liên hồi do di chứng co giật thùy trán vĩnh viễn, cậu phải dùng một sợi dây da buộc chặt cổ tay trái vào thành ghế để giữ nó không gạt nhầm các công tắc nhạy cảm.
Phía sau Magneto-X, tiếng xích sắt nghiến sầm sập vào đá hộc vang lên khô khốc. Lâm Thế Vinh đang điều khiển chiếc cơ giáp xúc đất cải tiến Độc Hành Giả bám sát phía sau. Một bên vai phải của gã quấn băng gạc dày cộp, máu tươi vẫn thấm đỏ một mảng áo ba lỗ rách nát dính đầy dầu thải. Độc Hành Giả di chuyển loạng choạng, bánh xích bên trái của nó vốn bị hỏng nặng sau trận chiến với Vệ Binh Đỏ giờ đây rít lên những tiếng kim loại mài sát tai nghe buốt óc.
“Bảo, lối vào kho ngầm nằm ngay dưới chân đống pin lithium thải phía trước,” giọng Thế Vinh vang lên qua bộ đàm, đầy lo lắng. “Cẩn thận, tao cảm nhận được bức xạ điện từ ở khu vực này rất hỗn loạn. Máy quét của Độc Hành Giả hoàn toàn bị mù rồi.”
“Tôi thấy rồi,” Bảo thì thào.
Cậu nhắm mắt lại. Không cần radar, Trực giác từ trường của cậu đã tự động phóng ra trong bán kính năm mươi mét. Trong bóng tối vô tận của tâm trí cậu, thế giới xung quanh hiện lên dưới dạng các đường lưới từ trường màu lam nhạt và xám xịt. Cậu nhìn thấy kết cấu thép cốt bê tông rỉ sét của kho ngầm đang nằm sâu dưới đống rác thải, và cả những ngòi nổ kim loại nhỏ xíu của hệ thống bẫy mìn tự động đang ngủ yên dưới lớp đất bụi.
“Khởi động lò phản ứng từ tính,” Bảo ra lệnh.
[Nhận lệnh. Kích hoạt lò phản ứng từ tính cổ đại. Pin hạt nhân rác thải còn bốn mươi lăm phần trăm dung lượng. Giao thức bảo vệ của Valkyrie đã bị vô hiệu hóa theo yêu cầu của vật chủ.]
Giọng nói lạnh lùng, máy móc của AI Valkyrie vang lên trong võng mạc của Bảo. Ngay lập tức, chiếc lõi từ tính Magneto-X hình cầu màu đen xám đặt dưới bệ cabin bắt đầu xoay tít. Một tiếng vo vo tần số cao rít lên, và luồng ánh sáng lam nhạt bùng phát, nhuộm sáng cả khoảng hầm tối tăm.
Từ dưới mặt đất bãi rác, hàng vạn mạt sắt rỉ, đai ốc, xích xe hỏng và các mảnh hợp kim vụn bắt đầu run rẩy, bay lơ lửng lên không trung rồi tụ hội lại xung quanh cabin hở của Gia Bảo. Chúng không bám chặt vào khung thép, mà lơ lửng cách cabin khoảng mười phân, xoay tròn liên tục như một đám mây sắt vụn rực sáng điện xanh. Đây chính là hình thái chiến đấu độc nhất vô nhị của Magneto-X – một cơ giáp không vỏ cố định, phòng ngự hoàn toàn bằng động năng từ trường.
“Lướt từ trường tầm thấp,” Bảo mím môi, dồn sóng não thùy trán qua bộ điện cực Neural-Link thô sơ cắm sâu vào đầu cậu.
*Xẹt! Co thắt!*
Cơn đau buốt nhói quen thuộc lại giật mạnh một phát ngay sau gáy Bảo, khiến mắt cậu nổi lên vài tia máu đỏ. Cậu nghiến răng chịu đựng, điều hướng dòng từ trường đối kháng cực đại phóng xuống vỉa quặng sắt magnetite chìm sâu dưới lòng đất.
Một lực đẩy vô hình bùng nổ. Chiếc cơ giáp Magneto-X nặng hàng tấn từ từ nhấc mình lên khỏi mặt đất, lơ lửng cách sàn đá nửa mét. Lướt tầm thấp là cách duy nhất để Bảo di chuyển lúc này, đồng thời tránh kích hoạt các cảm biến áp lực cơ học của bẫy mìn dưới đất. Nhưng cái giá phải trả là cực kỳ tàn khốc.
[Cảnh báo! Duy trì lực nâng từ trường tầm thấp tiêu hao hai mươi phần trăm năng lượng pin hạt nhân rác thải mỗi giờ. Sóng não của vật chủ đang dao động ở mức bốn mươi hai phần trăm công suất. Nguy cơ co giật thùy trán tăng cao.]
“Bỏ qua cảnh báo. Vinh, bám sát vệt từ trường của tôi. Đừng chệch một phân nào,” Bảo ra lệnh qua bộ đàm, mắt cậu nhìn chằm chằm vào khoảng tối trước mắt.
Cánh cửa bọc đồng khổng lồ của kho phế liệu quân sự hiện ra, đã bị nứt vỡ một góc do sụt lún địa chất. Bên trong là một không gian rộng lớn, ẩm ướt và nồng nặc mùi rỉ sét quân sự cổ xưa. Những cột bê tông cốt thép khổng lồ đổ sập nằm ngổn ngang, để lộ ra những khoảng trống tối tăm chứa đầy các mảnh vỡ hợp kim siêu dẫn và xác xe tăng cũ.
Bảo điều khiển Magneto-X lướt đi không tiếng động, đám mây sắt rỉ xung quanh cậu khẽ gạt đi những sợi dây cáp điện đứt lìa. Cậu dùng Trực giác từ trường để dò quét từng mét đất phía trước.
“Bên trái ba độ, có một ngòi nổ mìn áp lực làm bằng thép carbon. Tránh ra,” Bảo nhắc nhở.
Thế Vinh ghì chặt tay lái Độc Hành Giả, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên khuôn mặt ngăm đen dính đầy dầu mỡ. Vai phải của gã đau nhức nhối mỗi khi gã phải dùng lực để điều khiển cần gạt thủy lực thô sơ. Chiếc cơ giáp xúc đất nặng nề di chuyển cực kỳ vụng về, bánh xích bên trái bị mẻ liên tục trượt trên nền đá ướt, phát ra tiếng rít khô khốc.
“Tao biết rồi. Mẹ kiếp, cái kho này lạnh như hầm mộ vậy,” Thế Vinh lẩm bẩm, mắt gã đảo liên tục quanh những khoảng tối bê tông sụp đổ.
“Cẩn thận, hệ thống an ninh tự động của kho vẫn còn hoạt động,” giọng Minh Khuê vang lên đầy căng thẳng từ bộ đàm. “Tôi phát hiện ra có một dải sóng hồng ngoại quét định kỳ từ các tháp canh laser cổ đại ở góc trần. Chúng hoạt động bằng pin năng lượng dự phòng. Nếu các người di chuyển quá nhanh hoặc tạo ra ma sát nhiệt, chúng sẽ nổ súng.”
Bảo lập tức dừng cơ giáp lơ lửng lại. Trực giác từ trường của cậu cảm nhận được một luồng năng lượng yếu ớt đang chạy dọc theo các đường ống dẫn trên trần nhà. Một tia sáng hồng ngoại mỏng như sợi chỉ đỏ bất ngờ quét qua khoảng không ngay trước mũi cabin hở của cậu.
“Vinh, đứng yên. Đợi dải sóng quét qua,” Bảo ra lệnh.
Độc Hành Giả khựng lại, động cơ diesel của nó nổ xình xịch ở mức ga nhỏ nhất để giảm thiểu lượng nhiệt phát thải. Thế Vinh nín thở, tay gã run lên vì căng thẳng và đau đớn từ vết thương ở vai. Khói xả màu đen nhạt từ ống khói cơ giáp từ từ bay lên, hòa vào sương mù ẩm ướt của kho ngầm.
Tia hồng ngoại quét qua tấm khiên sắt rỉ của Magneto-X. Nhờ kỹ năng lướt từ trường không tạo ra ma sát nhiệt với mặt đất, chiếc cơ giáp của Bảo hoàn toàn vô hình trước cảm biến của tháp canh. Tia sáng đỏ từ từ trượt qua, biến mất vào bóng tối phía góc tường.
“Đi tiếp. Chếch sang phải hai mét, bám sát vách cột bê tông,” Bảo thì thào.
Họ tiến sâu vào trung tâm kho ngầm. Ở đó, dưới một khối bê tông sụp đổ khổng lồ, một chiếc hòm bọc thép dày rạn nứt đang nằm im lìm. Bên trong chiếc hòm, Trực giác từ trường của Bảo cảm nhận được một nguồn năng lượng tinh khiết, mát lạnh và không hề dao động – đó chính là thỏi siêu dẫn chưa phân rã và những mảnh vỡ hợp kim siêu dẫn quý giá mà họ đang tìm kiếm.
“Chúng ta tìm thấy nó rồi, Vinh!” Bảo thốt lên, đôi mắt nhợt nhạt của cậu lóe lên tia sáng màu lam nhạt đầy hy vọng.
“Tuyệt vời! Để tao dùng gầu múc gạt khối bê tông ra,” Thế Vinh thở phào, gã định điều khiển Độc Hành Giả tiến lên.
Nhưng ngay khoảnh khắc gã dồn lực vào cần gạt, một cơn đau thắt đột ngột bùng lên từ vết thương rỉ máu ở vai phải của gã. Khớp vai bị mảnh đá văng ở Chợ Đen co rút mạnh, khiến Thế Vinh mất kiểm soát phản xạ cơ bắp trong một phần mười giây. Bàn tay gã giật mạnh, đẩy cần gạt thủy lực đi chệch hướng.
Bánh xích bên trái bị hỏng của Độc Hành Giả trượt mạnh trên nền đá trơn trượt, chệch khỏi vệt đường từ trường an toàn mà Gia Bảo đã quét sạch.
*Rắc! Tạch!*
Một tiếng động cơ học khô khốc, đanh thép vang lên ngay dưới gầm xích nặng nề của Độc Hành Giả. Đó là âm thanh của một ngòi nổ lò xo thép cơ học bị đè lún xuống dưới áp lực hàng chục tấn của chiếc cơ giáp xúc đất.
Thời gian dường như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc đó.
“Vinh! Đứng yên! Đừng nhấc chân xích lên!” Gia Bảo gào lên qua bộ đàm, giọng cậu lạc đi vì kinh hoàng.
[Cảnh báo! Ngòi nổ cơ học của mìn áp lực chống xâm nhập đã bị kích hoạt dưới gầm Độc Hành Giả. Thời gian kích nổ: ba giây.]
Giọng nói lạnh lùng của Valkyrie vang lên như một bản án tử hình treo lơ lửng giữa bóng tối kho ngầm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!