Điện Cực Rạn Nứt
Gia Bảo khẽ nhúc nhích ngón tay phải đeo găng tay cao su xám sờn rách. Đôi mắt cậu khẽ động đậy dưới hàng mi dày bám bụi rèn, rồi từ từ mở ra.
Ánh sáng trắng tái nhợt từ bóng đèn huỳnh quang trên trần hầm ngầm nhấp nháy liên tục, phát ra tiếng vo vo nhức óc. Mùi hăng hắc của thuốc sát trùng rẻ tiền pha lẫn mùi dầu máy diesel cháy dở và vị sắt rỉ của máu xộc thẳng vào khứu giác, kéo ý thức của cậu thoát khỏi vực sâu tăm tối. Cậu vẫn đang nằm trên chiếc bàn mổ bọc đồng hoen ố dính đầy những vệt máu khô sẫm màu bên trong xưởng cơ khí bí mật của Minh Khuê. Chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện dệt sợi thủy tinh vẫn quấn chặt quanh cổ cậu, cứng ngắc vì những mảng máu khô rỉ ra từ tai và mũi trong trận chiến vô thức vừa qua.
Bảo cố gắng chống tay phải xuống mặt bàn để ngồi dậy. Cậu muốn co chân lại, muốn bước xuống đất để kiểm tra lò rèn của cha nuôi. Nhưng ngay khi cậu ra lệnh cho cơ thể di chuyển, một sự tĩnh lặng kinh hoàng ập đến.
Cậu không cảm nhận được đôi chân của mình.
Bảo bàng hoàng cúi đầu nhìn xuống. Đôi chân cậu vẫn nằm thẳng đuột trên bàn mổ, bọc trong chiếc quần kaki sờn rách bám đầy muội than rèn. Cậu nhìn thấy chúng, nhưng không thể cảm nhận được bất kỳ bó cơ, sợi gân hay khớp xương nào từ vùng thắt lưng trở xuống. Nửa thân dưới của cậu như đã biến thành một khối đá lạnh ngắt, hoàn toàn tách biệt khỏi phần còn lại của cơ thể.
“Không... không thể nào...”
Bảo nghiến răng, cố dồn sự tập trung vào thùy trán. Cậu cố gắng kích hoạt Trực giác từ trường, hy vọng dòng ion sắt biến dị trong máu có thể làm mỏ neo kích thích các dây thần kinh vận động đang tê liệt.
*Xẹt! Uỳnh!*
Một cơn co thắt dữ dội đột ngột bùng nổ ngay giữa thùy trán. Cơn đau buốt nhói như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua sọ não khiến Bảo co rúm người lại. Toàn bộ cơ thể cậu co giật mạnh, mắt trợn trừng, tầm nhìn hóa thành một khoảng trắng xóa xóa. Tay trái của cậu – vốn đã bị di chứng run thần kinh vĩnh viễn từ cơn sốc trước – giật liên hồi vô kiểm soát trên mặt bàn đồng.
“Đừng! Bảo! Cậu điên rồi à? Nằm yên đó!”
Tiếng hét thất thanh của Minh Khuê vang lên. Cô kỹ sư lập dị với mái tóc ngắn nhuộm xanh neon cắt hỏng rũ rượi lao tới, dùng cả hai tay ghì chặt bắp vai gầy gò của Bảo xuống mặt bàn. Đôi kính bảo hộ quá khổ của cô bám đầy mạt sắt rỉ, phản chiếu ánh sáng xanh lè phát ra từ chiếc máy đo phổ từ cầm tay đang rú còi cảnh báo.
Phía sau cô, Lâm Thế Vinh cũng loạng choạng bước ra từ góc tối hầm ngầm. Một bên vai phải của gã quấn băng gạc dày cộp, máu đỏ tươi vẫn đang rỉ ra, thấm đẫm mảng áo ba lỗ rách nát dính đầy dầu thải. Gã nhìn Bảo bằng đôi mắt đỏ ngầu, tràn ngập sự dằn vặt và bất lực.
“Bảo... nghe lời cô ấy đi. Đừng cố nữa,” Thế Vinh khàn giọng, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng.
Gia Bảo nằm vật ra bàn mổ, hơi thở dốc dồn dập, mồ hôi lạnh vã ra như tắm làm ướt sũng chiếc khăn đỏ quàng cổ. Khi cơn co giật thùy trán dần dịu đi, cậu nhìn thẳng vào Minh Khuê, đôi môi khô nứt nẻ mấp máy:
“Chân của tôi... Tại sao tôi không cảm nhận được chân của mình?”
Minh Khuê mím chặt môi đến mức rỉ máu. Cô không dám nhìn thẳng vào đôi mắt rực sáng tia điện lam nhạt của Bảo. Cô chậm rãi đặt chiếc máy đo phổ từ xuống, ngón tay run rẩy chạm vào tám đầu kim vàng của bộ điện cực Neural-Link thô sơ đang cắm sâu vào thùy trán của cậu. Xung quanh các chân kim, da thịt của Bảo đã bị bỏng rát, rỉ ra thứ dịch vàng lẫn máu xám xịt.
“Là di chứng của ca cấy ghép cưỡng bức Neural-Link thô sơ,” Minh Khuê thì thào, giọng cô nghẹn ngào đầy tội lỗi. “Khi cậu vô thức ép xung sóng não lên mức bốn mươi lăm phần trăm để bẻ cong đường đạn cứu Thế Vinh... dòng điện lượng tử dội ngược từ lõi Magneto-X đã quá tải. Chúng ta không có bộ cách điện siêu dẫn. Dòng điện cực đại đó đã chạy dọc cột sống và nướng chín các mô thần kinh vận động thùy trán của cậu.”
Cô dừng lại một chút, nuốt nước mắt vào trong rồi nói ra sự thật tàn nhẫn nhất:
“Cậu... bị liệt hoàn toàn nửa thân dưới rồi, Bảo ạ. Ngoài đời thực, cậu sẽ không bao giờ có thể tự đứng dậy bằng đôi chân của mình được nữa.”
Căn hầm ngầm rơi vào một sự im lặng chết chóc. Chỉ có tiếng máy phát điện chạy bằng dầu thải nổ lạch cạch ở góc hầm và tiếng rít rè rè của chiếc lõi Magneto-X đang nằm im lìm trên bệ chì bọc đồng.
Gia Bảo không khóc. Cậu lầm lì nhìn lên trần hầm bê tông nứt nẻ. Đứa trẻ rác rưởi của vành đai Tân Bình chưa bao giờ được cuộc đời này nuông chiều, nhưng cậu chưa từng nghĩ mình sẽ trở thành một kẻ phế nhân ở tuổi mười tám. Không có đôi chân khỏe mạnh, làm sao cậu có thể quai búa rèn sắt giúp cha nuôi? Làm sao cậu có thể bảo vệ Út Lượm giữa bãi rác vô luật pháp này?
“Nhưng... nếu trong buồng lái thì sao?” Bảo đột ngột hỏi, giọng lạnh lùng đến đáng sợ.
Minh Khuê ngước mắt lên, ngạc nhiên trước sự bình tĩnh đến cực đoan của cậu thiếu niên: “Trong buồng lái Magneto-X... nếu cậu đồng bộ sóng não, cậu có thể dùng lực từ trường để định hình các mảnh sắt vụn làm khung xương cơ khí di chuyển thay cho đôi chân. Nhưng cái giá là thùy trán của cậu sẽ tiếp tục bị mài mòn. Mỗi lần cậu lái cơ giáp, cậu sẽ tự rút ngắn tuổi thọ của chính mình.”
“Tôi không quan tâm,” Gia Bảo cắt ngang lời cô, bàn tay phải đeo găng tay cao su xám sờn rách của cậu siết chặt thành nắm đấm. “Chỉ cần tôi còn có thể chiến đấu để bảo vệ lò rèn, bại liệt hay chết não cũng chẳng có gì khác biệt. Khuê, hàn chết tôi vào hệ thống điều khiển nếu cần.”
“Cậu điên rồi!” Minh Khuê gắt lên, đôi vai cô run rẩy. “Tôi là một kỹ sư, không phải một đao phủ! Tôi chế tạo Neural-Link để chứng minh ý chí con người có thể làm chủ từ trường, chứ không phải để biến cậu thành một bộ xương khô bọc thép rỉ!”
Thế Vinh bước tới, đặt bàn tay hộ pháp đầy vết sẹo dầu máy lên vai Minh Khuê, rồi nhìn Bảo: “Bảo, cô ấy nói đúng. Chúng ta không thể liều mạng vô ích. Hơn nữa... chúng ta đang gặp rắc rối lớn hơn nhiều.”
Minh Khuê hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Cô quay sang chiếc máy tính màn hình CRT lồi cũ kỹ ở góc bàn, gõ nhanh vài dòng lệnh để giải mã tệp dữ liệu phổ từ trường mà cô vừa thu thập được từ chiếc lõi Magneto-X.
“Nhìn vào đây đi,” Minh Khuê chỉ vào màn hình hiển thị một dải tần số lượng tử phi tuyến tính đang dao động nhịp nhàng như nhịp tim. “Tôi đã phân tích chiếc lõi khi cậu đang hôn mê. Magneto-X không phải là một lõi năng lượng rác thải thông thường. Nó mang một giao thức định vị ẩn ('Giao thức định vị ẩn') được mã hóa cực kỳ tinh vi.”
“Giao thức định vị ẩn?” Gia Bảo nhíu mày, cơn đau thùy trán lại nhói lên.
“Đúng vậy. Mỗi khi chiếc lõi hoạt động quá công suất năm mươi phần trăm – hoặc thậm chí là ba mươi phần trăm trong trạng thái cộng hưởng sâu như lúc cậu cứu Thế Vinh – giao thức này sẽ tự động kích hoạt. Nó phát ra một xung tín hiệu lượng tử cực ngắn hướng thẳng lên bầu trời, vượt qua bầu khí quyển và kết nối trực tiếp với siêu máy chủ Aegis-Zero của liên minh tài phiệt trên quỹ đạo.”
Minh Khuê quay lại nhìn Bảo, ánh mắt cô tràn ngập sự lo ngại sâu sắc:
“Xung tín hiệu đó đã đánh động đến mạng lưới quét radar của tập đoàn quân sự Mekong Mineral. Họ đã phát hiện ra sự tồn tại của nguồn năng lượng từ trường cổ đại tại vành đai Tân Bình này. Luật cấm tàng trữ lõi quân sự thế hệ cũ của tập đoàn là tuyệt đối, bất kỳ ai vi phạm đều bị tử hình ngay lập tức. Họ sẽ không để yên cho chúng ta.”
Lâm Thế Vinh nghiến răng, khớp xương tay rít lên răng rắc: “Lũ chó săn Mekong Mineral... Chúng coi thợ máy bãi rác chúng ta như sâu bọ. Nếu chúng tìm đến đây, không chỉ lò rèn của ông già Bình mà cả khu ổ chuột này cũng sẽ bị san phẳng.”
Gia Bảo im lặng. Cậu nhìn chiếc lõi Magneto-X đang tỏa ra ánh sáng lam nhạt yếu ớt trên bàn gỗ dính máu. Những mảnh ghép ký ức mờ nhạt về cha mẹ ruột – những người mặc áo blouse trắng dính đầy máu trong ảo ảnh chấn thương – lại hiện lên. Cậu hiểu rằng, chiếc lõi này chính là di sản, là nguồn gốc của cả sức mạnh lẫn bi kịch thể xác mà cậu đang gánh chịu. Cậu không thể từ bỏ nó, và tập đoàn cũng sẽ không bao giờ ngừng săn lùng nó.
“Chúng ta cần gì để chặn đứng tín hiệu này?” Bảo hỏi, giọng kiên định.
Minh Khuê đẩy kính bảo hộ lên trán, thở dài: “Chúng ta cần một bộ cách điện hoàn hảo để bọc quanh Neural-Link và lò phản ứng của lõi. Bộ cách điện đó bắt buộc phải được chế tạo từ một thỏi siêu dẫn chưa phân rã ('thỏi siêu dẫn chưa phân rã') chất lượng cao. Chỉ có vật liệu siêu dẫn quân sự mới có thể giữ cho dòng điện từ trường không rò rỉ ra ngoài và ngăn chặn việc phát phát tín hiệu lên quỹ đạo. Nhưng thứ đó... chỉ có trong các kho quân sự bọc thép dày của tập đoàn.”
“Vậy thì chúng ta sẽ đi cướp nó,” Thế Vinh thẳng thắn nói, ánh mắt gã lóe lên tia nhìn quyết tuyệt.
“Tôi sẽ đi cùng anh,” Gia Bảo nói, cố gắng dùng tay phải để nâng cơ thể bại liệt của mình xê dịch trên giường bệnh.
“Không được! Cậu đang là một phế nhân ngoài buồng lái!” Minh Khuê hét lên. “Cậu thậm chí còn không thể tự đi vệ sinh lúc này, làm sao cậu đột nhập vào kho quân sự?”
“Tôi có Magneto-X,” Gia Bảo lạnh lùng đáp, đôi mắt lam nhạt lóe sáng rực rỡ trong bóng tối hầm ngầm. “Nếu tôi không thể đi bằng chân, tôi sẽ điều khiển cơ giáp lơ lửng cách mặt đất. Trực giác từ trường của tôi sẽ giúp chúng ta tránh được các bẫy mìn kim loại. Chúng ta không còn thời gian nữa.”
Đúng lúc đó, một tiếng rít chói tai phát ra từ hệ thống máy thu vô tuyến dã chiến của Minh Khuê đặt ở góc hầm.
Chiếc máy quét phổ từ cầm tay trên bàn đột ngột sáng rực lên một dải màu đỏ chói. Màn hình CRT lồi hiển thị một dải tần số lạ, cực kỳ mạnh mẽ và sắc bén, đang quét dọc ranh giới vành đai rác thải Tân Bình. Sóng radar quét thùy trán của tập đoàn Mekong Mineral đang thu hẹp phạm vi tìm kiếm, từng bước một áp sát vào tọa độ căn hầm ngầm bí mật.
Ánh sáng đỏ từ màn hình quét hắt lên khuôn mặt nhợt nhạt của Gia Bảo, phản chiếu chiếc khăn quàng cổ đỏ dính máu khô sẫm màu. Tiếng còi báo động rít lên từng hồi dồn dập, báo hiệu tử thần đang gõ cửa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!