Bóng Ma Trên Đỉnh Rác
Tia laser định vị màu đỏ rực của Độc Nhãn khẽ rung nhẹ trên vùng gáy của Thế Vinh, chuẩn bị cho phát đạn xuyên giáp xé toạc màn đêm Chợ Đen.
Trong bầu không khí đậm đặc mùi lưu huỳnh và hơi axit ăn mòn của Chợ đen Phế Liệu, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng Lâm Thế Vinh. Bản năng của một phi công thực chiến dạn dày sương gió gào thét trong đầu anh. Không một giây do dự, Thế Vinh không thèm quay đầu lại nhìn, anh dùng hết sức bình sinh túm lấy cổ áo của Út Lượm, dùng cả cơ thể hộ pháp của mình che chắn cho cậu bé mười hai tuổi rồi đổ người lao thẳng về phía trước.
*Đoành!*
Tiếng nổ đanh thép của khẩu súng bắn tỉa động năng cỡ nòng 20mm xé toạc màn đêm tĩnh lặng. Viên đạn hợp kim thép lõi vonfram xé gió lao đi với tốc độ siêu thanh, găm thẳng vào mảng tường thép rỉ sét ngay sát cạnh vị trí Thế Vinh vừa đứng. Sức công phá khủng khiếp của phát đạn nổ tung, bắn ra hàng vạn mảnh sắt vụn và xỉ quặng nóng bỏng. Mảng tường container dày ba ly bị xé rách như một tờ giấy, bê tông và tôn rỉ đổ sập xuống tạo nên một tiếng vang chấn động khắp hành lang ngầm.
“Chạy mau!”
Thế Vinh gầm lên, lồng ngực phập phồng dữ dội. Vai phải của anh bị một mảnh thép văng trúng, máu tươi nhanh chóng thấm đẫm lớp áo ba lỗ rách nát, nhưng anh không có thời gian để cảm nhận cơn đau. Anh ôm chặt Út Lượm vào lòng, lăn xả vào sau một đống vỏ lon nước ngọt nén chặt khổng lồ của Đồi Gió Hú ngay rìa Chợ Đen.
Út Lượm run rẩy trong vòng tay Thế Vinh, chiếc mũ bảo hiểm nứt kính của nó bám đầy bụi rác xám xịt. Nó siết chặt chiếc kìm cắt vạn năng rỉ sét, đôi mắt to tròn ngập tràn sự hãi hùng nhưng không hề khóc lóc. Nó biết, trong những cuộc săn đuổi thế này ở vành đai Tân Bình, một tiếng khóc cũng có thể dẫn đến cái chết.
Cách đó năm mươi mét, trên đỉnh đống phế liệu cao ngất ngưởng, Độc Nhãn lạnh lùng điều chỉnh lại kính ngắm điện tử rực sáng xanh trên mắt trái. Gã gù lưng dưới chiếc áo choàng ngụy trang màu xám tro, khẽ tặc lưỡi khi thấy con mồi trốn thoát trong gang tấc. Cơ giáp trinh sát siêu nhẹ của gã đang ẩn mình hoàn toàn vào bóng tối, hệ thống tản nhiệt được ép xuống mức tối đa để không phát ra bất kỳ tín hiệu hồng ngoại nào.
“Lũ chuột nhắt dai nhách,” Độc Nhãn lầm lẩm, ngón tay gầy guộc như chân nhện khẽ vuốt ve cò súng.
Gã bật chế độ quét hồng ngoại tầm nhiệt. Qua màn hình kính ngắm, làn sương mưa axit màu vàng nhạt dần biến mất, thay vào đó là hai quầng sáng nhiệt màu cam rực rỡ của Thế Vinh và Út Lượm đang ẩn nấp sau đống vỏ lon nén. Lớp vỏ lon nhôm mỏng manh không đủ để che giấu bức xạ nhiệt cơ thể của họ trước công nghệ quân sự bộc đồng của Vệ Binh Đỏ.
Trong góc khuất của đống vỏ lon, Thế Vinh thở dốc. Anh thọc tay vào túi áo, kiểm tra ống huyết thanh ổn định sắt sinh học bọc chì vẫn còn nguyên vẹn. Trái tim anh đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh liếc nhìn khẩu súng trường tự chế bọc thép giắt sau lưng, nhanh chóng rút ra và ngắm bắn về phía đỉnh đống rác nơi ánh sáng xanh của kính ngắm Độc Nhãn vừa lóe lên.
*Đoành! Đoành!*
Thế Vinh nổ súng bắn trả. Những viên đạn chì tự đúc rít lên trong không khí, nhưng tầm bắn của khẩu súng tự chế quá ngắn, cộng thêm sức gió và mưa axit cản trở, đạn chỉ có thể găm vô hại vào những tấm tôn rỉ dưới chân đống phế liệu của Độc Nhãn. Tiếng súng nổ chỉ càng làm lộ rõ vị trí của anh.
“Chết tiệt! Khoảng cách quá xa, không thể chạm tới hắn!” Thế Vinh nghiến răng chửi thề. Khớp vai phải bị mảnh đá văng trúng đang bỏng rát, máu chảy dọc cánh tay dính đầy muội than rèn. Anh biết mình đang bị dồn vào góc chết. Chỉ cần bước ra ngoài, viên đạn 20mm tiếp theo của Độc Nhãn sẽ thổi bay đầu anh trước khi anh kịp nhìn thấy họng súng.
***
Cùng lúc đó, cách nơi diễn ra trận chiến năm trăm mét về phía Đông, bên dưới đống đổ nát hoang tàn của lò rèn phế liệu Gia Bình.
Trong căn hầm ngầm ngụy trang bọc chì của Minh Khuê, bầu không khí tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Ánh đèn pin dã chiến mờ ảo hắt luồng sáng yếu ớt lên chiếc bàn mổ bọc đồng hoen ố. Gia Bảo vẫn nằm bất động trên cáng thương, gương mặt nhợt nhạt cắt không ra máu. Tám đầu kim vàng của bộ điện cực Neural-Link thô sơ cắm sâu vào thùy trán cậu khẽ rung nhẹ, thỉnh thoảng lại phát ra những tia điện lam nhạt yếu ớt.
Bên cạnh giường bệnh, Minh Khuê đang bận rộn điều chỉnh các thông số trên chiếc máy đo phổ từ cầm tay. Gương mặt cô kỹ sư trẻ đầy vẻ căng thẳng, mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương dính đầy dầu mỡ.
“Vẫn không có phản ứng.” Minh Khuê lẩm bẩm, giọng đầy dằn vặt. “Nồng độ hemoglobin của cậu ấy đã tụt xuống dưới bảy phần trăm. Nếu Thế Vinh không mang được huyết thanh về kịp...”
Đột nhiên, chiếc máy đo phổ từ trên tay Minh Khuê phát ra tiếng bíp kéo dài.
Dưới nền đất nện của căn hầm, chiếc lõi từ tính cổ đại Magneto-X – vốn đang được đặt trong hộp chì kháng từ – đột ngột rung lên bần bật. Những xung mạch từ trường vô hình bắt đầu phát ra nhịp nhàng, trùng khớp một cách kỳ lạ với nhịp tim yếu ớt của Gia Bảo.
Trong tiềm thức sâu thẳm của Gia Bảo, một quầng sáng màu xanh lam nhạt không định hình bắt đầu ngưng tụ. Giao diện võng mạc tối tăm của cậu bỗng nhiên hiện lên những dòng lệnh mã hóa chạy dọc với tốc độ chóng mặt.
[Cảnh báo! Phát hiện sóng não nơ-ron dị biệt của vật chủ đang biến thiên phi tuyến tính.]
[Giao thức cộng sinh 'Valkyrie-Link' tự phát đang được kích hoạt.]
[Mức độ đồng bộ sóng não: 11%... 13%... 15%...]
Giọng nói lạnh lùng, máy móc của AI Valkyrie vang lên trong tiềm thức của Gia Bảo. Cậu không thể cử động cơ thể, đôi chân bại liệt hoàn toàn mất đi cảm giác, nhưng trực giác từ trường của cậu – thứ năng lượng dị biệt được nuôi dưỡng bằng chính dòng máu thiếu sắt – bỗng nhiên bùng phát mãnh liệt.
Thông qua mạng lưới kim loại rỉ sét chằng chịt dưới lòng đất bãi rác Tân Bình, Gia Bảo cảm nhận được một xung động quen thuộc. Đó là tần số của sắt. Tần số của những viên đạn chì. Và đặc biệt là nhịp tim dồn dập, nóng nảy của Lâm Thế Vinh cách đó năm trăm mét.
*“Thế Vinh... đang gặp nguy hiểm...”*
Ý nghĩ đó vừa xuất hiện trong não bộ đang tổn thương của Gia Bảo, chiếc lõi Magneto-X dưới hầm ngầm đột ngột quay rít lên một tiếng chói tai. Một luồng điện lam rực rỡ bùng nổ từ tâm chiếc lõi, chạy dọc theo các cuộn cảm từ trường tự chế, truyền thẳng lên hệ thống đường ống dẫn phế liệu của Chợ Đen.
***
Trở lại góc khuất của Đồi Gió Hú.
Độc Nhãn đã nạp xong phát đạn thứ hai. Ngón tay gã siết chặt cò súng. Gã nhìn thấy quầng sáng nhiệt của Thế Vinh khẽ nhô ra ngoài đống vỏ lon nén.
“Vĩnh biệt, thằng nhóc,” Độc Nhãn lạnh lùng thì thầm và bóp cò.
*Đoành!*
Viên đạn xuyên giáp 20mm xé toạc màn mưa axit lao thẳng về phía gáy của Thế Vinh. Tốc độ của nó nhanh đến mức mắt thường không thể bắt kịp. Thế Vinh chỉ kịp cảm nhận được một luồng sát khí kinh hoàng áp sát.
Nhưng ngay trong micro giây quyết định đó, một hiện tượng dị thường địa chất từ tính bùng nổ.
Một luồng xung lực từ trường vô hình, cực mạnh nhưng dịu nhẹ, đột ngột lan tỏa từ dưới lòng đất rác thải, bao bọc xung quanh cơ thể Thế Vinh. Không khí xung quanh anh bỗng chốc trở nên đặc quánh, những hạt mưa axit rơi xuống chạm vào khoảng không vô hình liền bị bẻ cong, bắn ra xung quanh.
Viên đạn vonfram 20mm của Độc Nhãn khi vừa lao vào bán kính ba mét quanh Thế Vinh bỗng nhiên bị một lực hút đối kháng cực mạnh tác động. Đường đạn thẳng tắp của nó bị bẻ cong một góc mười lăm độ một cách phi vật lý.
*Keng!*
Viên đạn găm thẳng vào một tấm thép bọc ngoài cabin của chiếc xe xúc đất hỏng cách đầu Thế Vinh chỉ vài inch, bắn ra một quầng tia lửa điện màu xanh lam chói mắt. Lực chấn động cực mạnh hất văng Thế Vinh ngã nhào ra đất nện, nhưng anh hoàn toàn không hề hấn gì.
Thế Vinh bàng hoàng nhìn vết đạn găm sâu vào tấm thép bên cạnh. Anh nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn xung quanh. Những mạt sắt rỉ nhỏ li ti dưới đất đang run rẩy, lơ lửng cách mặt đất vài milimet, phát ra ánh sáng lam nhạt yếu ớt rồi rơi rụng.
“Cái... cái quái gì thế này?” Thế Vinh lẩm bẩm, mắt trợn tròn kinh ngạc. Anh nhận ra luồng từ trường này. Nó mang tần số giống hệt như Khiên Sắt Rỉ của Gia Bảo.
“Anh Vinh! Khói! Dùng khói dầu máy!” Tiếng hét của Út Lượm kéo Thế Vinh trở lại thực tại.
Không bỏ lỡ cơ hội ngàn năm có một khi Độc Nhãn đang bị sốc trước đường đạn bị bẻ cong, Thế Vinh nhanh chóng rút quả lựu đạn khói dầu máy tự chế từ thắt lưng, giật chốt và ném mạnh ra khoảng không trước mặt.
Một làn khói đen kịt, dính đầy mỡ heo và cặn dầu thải bùng lên dữ dội, nhanh chóng bao phủ toàn bộ khu vực Đồi Gió Hú. Lớp khói dầu máy dày đặc không chỉ che khuất tầm nhìn vật lý mà còn làm lóa hoàn toàn cảm biến nhiệt hồng ngoại trên kính ngắm của Độc Nhãn.
Trên đỉnh đống rác, Độc Nhãn gầm lên một tiếng giận dữ khi màn hình quét nhiệt chỉ còn là một quầng sáng màu xám xịt hỗn loạn. Gã điên cuồng điều chỉnh tần số quét nhưng hoàn toàn vô ích.
“Khốn kiếp! Có kẻ can thiệp từ trường!” Độc Nhãn nghiến răng, lập tức nhận ra có điều bất thường. Gã vội vàng nổ máy cơ giáp trinh sát, chuẩn bị rút lui để báo cáo tọa độ nghi vấn này cho Tạ Thiết.
Tận dụng làn khói đen che chở, Thế Vinh cõng Út Lượm trên lưng, ôm chặt ống huyết thanh ổn định sắt sinh học trong ngực, lao nhanh vào lối hầm thông gió rỉ sét dẫn thẳng về phía nhà xưởng bí mật của Minh Khuê.
***
Bên trong căn hầm ngầm.
Chiếc máy đo phổ từ cầm tay của Minh Khuê phát ra những tiếng bíp liên hồi dồn dập. Trên màn hình hiển thị, đường dao động sóng não của Gia Bảo đột ngột vọt lên, rực sáng sắc xanh neon.
“Đồng bộ sóng não đạt mười lăm phần trăm!” Minh Khuê hét lên, đôi mắt xanh neon của cô dán chặt vào các chỉ số. “Cậu ấy đang cộng hưởng vô thức với chiếc lõi! Chuyện này... chuyện này không thể xảy ra được khi cậu ấy đang hôn mê!”
Chiếc lõi từ tính Magneto-X trên bàn gỗ vẫn đang tự quay rít điên cuồng, phát ra những tia điện lam nhấp nháy liên tục, làm sáng rực cả căn hầm tối tăm.
Ngay lúc đó, nắp cửa sập hầm ngầm bị đẩy mạnh. Lâm Thế Vinh lao xuống, người đẫm máu và bụi rác, thở dốc như một con dã thú bị thương. Theo sau anh là Út Lượm đang khóc nấc lên vì sợ hãi.
“Huyết thanh... tôi mang về rồi!” Thế Vinh loạng choạng bước tới, run rẩy đặt ống huyết thanh ổn định sắt sinh học bọc chì lên bàn mổ.
Minh Khuê không kịp hỏi han vết thương của Vinh. Cô nhanh chóng giật lấy ống huyết thanh, nạp vào ống tiêm dã chiến và tiêm trực tiếp vào tĩnh mạch cổ của Gia Bảo. Dung dịch màu đỏ thẫm lạnh buốt chảy vào huyết quản của cậu thiếu niên.
Nhịp tim của Gia Bảo trên máy quét bắt đầu ổn định trở lại, tiếng vo vo nhức óc của máy đo sinh hiệu dịu đi. Những tia điện lam nhạt trên thùy trán cậu từ từ thu hồi, chiếc lõi Magneto-X dưới đất cũng giảm dần tốc độ quay rồi tắt hẳn nguồn, để lại căn hầm trong không gian tĩnh lặng nghẹt thở.
Gia Bảo khẽ nhúc nhích ngón tay phải đeo găng tay cao su xám sờn rách. Đôi mắt cậu khẽ động đậy dưới hàng mi dày bám bụi rèn, chuẩn bị mở ra.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!