Nhạc nềnIrregular

Giao Kèo Chợ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bên dưới căn hầm ngầm của xưởng cơ khí Minh Khuê, bầu không khí ngột ngạt đến mức tưởng chừng chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ kích nổ cả không gian. Tiếng vo vo nhức óc từ chiếc máy quét sinh hiệu dã chiến vang lên từng nhịp rời rạc, kéo dài như một bản án tử hình lơ lửng.


Trên chiếc bàn mổ bọc đồng hoen ố, Gia Bảo nằm đó, hơi thở đứt quãng. Gương mặt cậu thiếu niên mười tám tuổi nhợt nhạt đến mức môi chuyển sang màu xám xịt, cắt không ra một giọt máu. Tám đầu kim vàng của bộ điện cực Neural-Link thô sơ vẫn cắm sâu vào thùy trán cậu, thỉnh thoảng lại xẹt ra những tia điện màu xanh lam nhạt do dòng điện sinh học rò rỉ từ lõi Magneto-X dội ngược vào vỏ não. Mỗi lần tia điện xẹt qua, cơ thể Bảo lại khẽ co giật, đôi bàn tay gầy gò, đặc biệt là bàn tay trái đeo găng tay cao su màu xám sờn rách, run rẩy liên tục không thể kiểm soát.


“Nồng độ hemoglobin tụt xuống bảy phần trăm rồi! Cứ thế này thì tim cậu ấy sẽ ngừng đập trước khi trời sáng!” Giọng Thúy Vy lạc đi, đôi bàn tay quấn băng gạc dính đầy vết máu của cô run rẩy điều chỉnh ống truyền dịch đã cạn khô. Ống huyết thanh ổn định sắt sinh học cuối cùng đã được tiêm vào người Bảo từ hai giờ trước, nhưng nó chỉ như muối bỏ bể trước sự tàn phá tàn khốc của lõi từ tính cổ đại. Cơ thể Bảo đang tự hủy hoại, chuyển hóa toàn bộ ion sắt trong hồng cầu thành năng lượng sóng não để duy trì liên kết từ trường.


Minh Khuê đứng bên cạnh, mái tóc ngắn nhuộm xanh neon cắt hỏng rũ xuống trán che đi đôi mắt đỏ ngầu vì dằn vặt. Cô nắm chặt chiếc tuốc-nơ-vít điện tử, nhìn những vết rách rỉ máu dọc theo thùy trán của Bảo mà lòng đau nhói. “Là do tôi... Nếu tôi hoàn thiện bộ bọc chỉ thủy tinh cách điện sớm hơn, cậu ấy đã không bị dòng điện lượng tử tàn phá đến nông nỗi này.”


“Không phải lỗi của cô, kỹ sư.” Lâm Thế Vinh bước ra từ góc tối của căn hầm dã chiến. Thân hình vạm vỡ của chàng trai hai mươi tuổi dính đầy muội than rèn và dầu thải xám xịt. Cánh tay phải của anh quấn băng gạc đẫm máu, di chứng sau khi nỗ lực kéo chiếc cơ giáp Độc Hành Giả hỏng xích tăng bên trái thoát khỏi cuộc càn quét của Vệ Binh Đỏ phía trên mặt đất. Anh nhìn Bảo, rồi quay sang nhìn cánh cửa sập bằng thép dày bọc chì đang rung bần bật dưới những cú nện búa thủy lực của Lão Bạt từ trên lò rèn sụp đổ dội xuống.


“Lũ chó săn Vệ Binh Đỏ đã tìm thấy cửa sập hầm ngoài.” Thế Vinh siết chặt nắm tay, giọng khàn đặc vì khói bụi. “Cánh cửa bọc chì chỉ trụ được thêm vài tiếng nữa thôi. Thằng Bảo cần huyết thanh để giữ mạng, còn tôi cần linh kiện thủy lực để hồi sinh Độc Hành Giả. Chúng ta không thể ngồi chờ chết ở đây.”


“Anh định làm gì?” Minh Khuê ngước lên, ánh mắt đầy lo ngại.


“Tôi sẽ đi Chợ đen Phế Liệu.” Thế Vinh dứt khoát giắt khẩu súng trường tự chế bọc thép vào lưng. “Chỉ có Kiều Trang mới có nguồn huyết thanh ổn định sắt sinh học lậu từ khu Thượng tầng gửi xuống. Tôi sẽ đổi nó bằng mọi giá.”


“Em đi với anh!” Một giọng nói nhỏ nhưng kiên định vang lên từ góc hầm ngầm. Út Lượm, cậu bé mười hai tuổi mồ côi, bước ra. Gương mặt lem luốc dầu mỡ của nó ẩn sau chiếc mũ bảo hiểm nứt kính, tay giắt chiếc kìm cắt vạn năng rỉ sét. “Em rành các đường ống thông gió và khe nứt rác thải dẫn ra ngoài vành đai. Lũ Vệ Binh Đỏ đang phong tỏa các lối đi chính, anh Vinh tướng xác hộ pháp thế kia không lách qua được đâu.”


Thế Vinh nhìn cậu em nuôi gầy nhom, định mắng nhưng khi nhìn thấy ánh mắt kiên định của Út Lượm, anh chỉ biết thở dài, gật đầu: “Được, đi lối hầm thông gió của Chợ Đen. Nhưng mày phải nghe lệnh tao tuyệt đối.”


Út Lượm gật đầu lia lịa. Hai người nhanh chóng lách qua lối hầm thông gió rỉ sét, bỏ lại sau lưng tiếng gầm rú cơ học của máy quét kim loại và tiếng búa nện thô bạo của Lão Bạt phía trên mặt đất.


***


Cơn mưa axit của vành đai Tân Bình bắt đầu trút xuống, nồng nặc mùi lưu huỳnh và rỉ sét hoen ố. Những hạt mưa độc hại gặm nhấm các đống phế liệu khổng lồ, tạo nên những tiếng xèo xèo ghê rợn và làn sương khói màu vàng nhạt bao phủ khắp các ngõ ngách.


Út Lượm luồn lách như một con sóc bãi rác qua các khe hẹp của những thùng container xếp chồng, dẫn Thế Vinh đi sâu vào lòng đất của Chợ đen Phế Liệu. Đây là khu vực giao thương ngầm sầm uất nhưng đầy rẫy hiểm nguy của Tân Bình, được xây dựng bên trong xác một chiếc tàu vận tải không gian cổ đại bị chôn vùi dưới cát bụi bãi rác.


Không khí bên trong Chợ Đen xô bồ và căng thẳng tột độ. Dưới ánh đèn neon chớp tắt liên tục, những thợ máy nghèo khổ, thương nhân lậu và những kẻ đào tẩu thì thầm bàn tán về cuộc phong tỏa tổng lực của Tạ Thiết. Ai nấy đều lo sợ Vệ Binh Đỏ sẽ san phẳng cả khu chợ này để tìm kiếm chiếc cơ giáp không vỏ đã phế bỏ Tạ Hổ đêm qua.


Thế Vinh kéo sụp chiếc mũ lưỡi trai, che đi gương mặt đầy vết sẹo dầu máy, nhanh chóng bước vào “Tiệm Kim Khí Kiều Trang” – một gian hàng bọc đồng kháng từ nằm sâu trong góc tối của xác tàu cổ.


Bên trong tiệm, mùi hương trầm đắt đỏ hòa lẫn với mùi khét của dầu cắt gọt kim loại tạo nên một bầu không khí kỳ lạ. Kiều Trang – bà trùm nhỏ của chợ đen – đang ngồi trên chiếc ghế da bọc thép rỉ, tay cầm chiếc tẩu thuốc bằng ngọc bích có tích hợp máy ghi âm siêu nhỏ. Cô ngoài ba mươi tuổi, quyến rũ và sắc sảo trong bộ sườn xám cách tân thêu chỉ bạc dính đầy bụi đường hoang mạc. Đôi mắt sắc lẹm của cô quét qua Thế Vinh và Út Lượm ngay khi họ bước qua bức màn cách điện.


“Lâm Thế Vinh.” Kiều Trang nhả ra một ngụm khói thơm nhạt, giọng nói dịu dàng nhưng lạnh lùng như thép nguội. “Cậu guốc xích đến tiệm của tôi lúc này là đang mang tai họa đến đấy sao? Lũ Vệ Binh Đỏ ngoài kia đang điên cuồng lục soát từng cái ốc vít để tìm đồng bọn của thằng liệt lò rèn.”


“Tôi cần huyết thanh ổn định sắt sinh học. Loại nguyên bản của Mekong Mineral.” Thế Vinh không vòng vo, anh bước tới bàn gỗ, đặt chiếc Thẻ tín dụng phế liệu cuối cùng của mình xuống. “Trong này có mười lăm vạn tín dụng phế liệu. Đó là toàn bộ tài sản tích lũy của tôi và lò rèn.”


Kiều Trang liếc nhìn chiếc thẻ, khẽ bật cười, tiếng cười thanh thoát nhưng chứa đầy sự mỉa mai. Cô dùng ngón tay thon dài gẩy nhẹ chiếc bàn tính gỗ mun có các hạt bằng đồng nguyên chất kháng từ.


“Mười lăm vạn?” Kiều Trang rít thêm một hơi thuốc. “Thế Vinh à, cậu sống ở bãi rác này bao lâu rồi mà còn ngây thơ thế? Vệ Binh Đỏ đang phong tỏa toàn bộ đường biên, nguồn cung huyết thanh từ khu Thượng tầng bị cắt đứt hoàn toàn. Giá một ống huyết thanh hiện tại đã bị đẩy lên gấp năm lần. Sáu mươi vạn tín dụng phế liệu. Một xu cũng không bớt.”


“Sáu mươi vạn?!” Thế Vinh trợn mắt, lồng ngực phập phồng giận dữ. Anh đập mạnh tay xuống bàn, khiến những hạt tính trên bàn tính gỗ mun nảy lên kêu lách cách. “Đó là giá cắt cổ! Các người đang ăn máu của người nghèo để làm giàu sao?”


“Đây là Chợ Đen, không phải nhà từ thiện.” Ánh mắt Kiều Trang đột ngột trở nên lạnh lùng, cô gõ mạnh chiếc tẩu ngọc bích xuống bàn. “Bán thuốc cho cậu lúc này là tôi đang đặt cược cả tính mạng của cả thương hội này với Tạ Thiết. Nếu không có tiền mặt, mời cậu biến đi trước khi lính gác của Vệ Binh Đỏ ngửi thấy mùi.”


Thế Vinh nghiến răng thắt chặt cơ hàm, bàn tay run lên vì bất lực. Anh thọc tay vào túi bảo hộ, lôi ra ba chiếc vòng đệm từ tính và hai van thủy lực áp lực cao tự chế rỉ sét đặt lên bàn. “Tôi gá nợ bằng đống này! Đây là thép tôi nén nguội áp lực cao, có độ nhạy từ trường cực tốt...”


Kiều Trang liếc nhìn đống linh kiện rỉ sét, thẳng thừng gạt chúng xuống đất không một chút thương tiếc. “Rác thải! Đống sắt vụn này hoàn toàn không có màng bọc kháng từ, lõi Magneto-X của thằng Bảo mà dùng thứ này thì buồng lái của nó sẽ nổ tung trong vòng ba giây. Cậu muốn cứu nó hay muốn giết nó?”


Thế Vinh khựng lại, sự tuyệt vọng bắt đầu xâm chiếm tâm trí anh. Nghĩ đến Gia Bảo đang nằm thoi thóp hộc máu dưới hầm ngầm, nghĩ đến lời hứa bảo vệ đứa em trai nuôi với ông già Gia Bình, lồng ngực anh như thắt lại. Anh không thể trở về tay không.


Ngay lúc đó, Út Lượm đứng canh gác ngoài cửa tiệm khẽ giật mình. Đôi mắt to tròn của cậu bé mười hai tuổi nhìn thấy hai tên tay sai của Vệ Binh Đỏ – mặc giáp da dán đinh tán rỉ sét, tay lăm lăm xích sắt dẫn điện – đang lảng vảng ngoài hành lang xác tàu, mắt láo liên nhìn vào các gian hàng.


Út Lượm thọc tay vào túi, nắm chặt chiếc kìm cắt vạn năng rỉ sét để giữ bình tĩnh, rồi khẽ huýt sáo một nhịp ngắn – mật mã báo động của lũ trẻ bãi rác Tân Bình.


*Xù... xù... xí...*


Nghe thấy tiếng huýt sáo, Thế Vinh khẽ căng thẳng vai gáy, nhưng anh vẫn đứng yên trước bàn đàm phán, ánh mắt dán chặt vào Kiều Trang.


Kiều Trang khẽ nhướn mày, cô ta cũng nghe thấy tiếng huýt sáo và nhận ra sự bất thường ngoài cửa. Một nụ cười khôn ngoan, thực dụng thoáng qua trên đôi môi đỏ mọng của bà trùm chợ đen. Cô gạt tẩu thuốc, tựa lưng vào ghế, giọng hạ thấp đầy bí hiểm:


“Xem ra thời gian của cậu không còn nhiều. Lũ chó săn của Tạ Thiết đã đánh hơi được đến đây rồi. Nhưng... tôi vốn là người trọng tay nghề rèn của nhà Gia Bình. Tôi có một giao kèo khác cho cậu.”


“Giao kèo gì?” Thế Vinh hỏi, giọng đầy cảnh giác.


Kiều Trang vươn tay gõ nhẹ vào màn hình cảm ứng dưới mặt bàn gỗ. Một bản đồ holographic màu lam nhạt hiện lên, hiển thị sơ đồ của Trạm kiểm soát số 4 của Vệ Binh Đỏ ở biên giới phía Tây Tân Bình.


“Tôi có một thùng linh kiện quân sự nano cực kỳ nhạy cảm cần chuyển vượt qua Trạm kiểm soát số 4 để đưa sang Đầm lầy sét Cửu Long vào đêm nay.” Kiều Trang nhìn thẳng vào mắt Thế Vinh, ánh mắt đầy sự tính toán. “Lũ Vệ Binh Đỏ đang tập trung hỏa lực phong tỏa lò rèn phía Đông, nên Trạm số 4 phía Tây sẽ lỏng lẻo hơn. Nhưng nơi đó vẫn có tháp canh súng máy hạng nặng. Tôi cần một phi công gan góc, có tay nghề lái cơ giáp bạo lực như cậu để vận chuyển thùng hàng này vượt qua trạm gác.”


“Vận chuyển hàng lậu vượt trạm gác của Vệ Binh Đỏ?” Thế Vinh cười lạnh. “Đó là tự sát. Tháp canh của chúng sẽ bắn hạ chiếc Độc Hành Giả của tôi ngay khi vừa ló đầu ra.”


“Độc Hành Giả của cậu đang bị hỏng van thủy lực xích tăng bên trái, đúng chứ?” Kiều Trang mỉm cười sắc sảo, chỉ tay vào góc tiệm, nơi một chiếc hộp gỗ chứa hai bộ van thủy lực áp lực cao bọc đồng kháng từ quân sự chính quy đang rực sáng ánh kim loại mới tinh. “Tôi sẽ cấp cho cậu van thủy lực thay thế miễn phí, cộng thêm ống huyết thanh ổn định sắt sinh học nguyên bản này. Đổi lại, cậu phải ký vào bản giao kèo điện tử vận chuyển hàng lậu đêm nay. Nếu cậu thất bại hoặc bị bắt, thương hội của tôi hoàn toàn không liên quan.”


Thế Vinh nhìn chiếc hộp chứa van thủy lực quân sự, rồi nhìn ống huyết thanh sinh học màu đỏ thẫm đang nằm trong khay nhôm bọc chì. Dòng chữ “Mekong Mineral - Bio-Serum” dập nổi trên thân ống thủy tinh rực lên như một chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa dòng nước lũ.


Đây là một cái bẫy tài chính, một giao kèo đổi mạng lấy thuốc. Kiều Trang đang lợi dụng sự tuyệt vọng của anh để ép anh làm một nhiệm vụ tự sát không công cho cô ta. Nhưng Thế Vinh biết, anh không có sự lựa chọn nào khác. Nếu không có huyết thanh, Gia Bảo sẽ chết não. Nếu không có van thủy lực, Độc Hành Giả sẽ mãi là một đống sắt vụn nằm liệt dưới hầm ngầm, và họ sẽ bị Vệ Binh Đỏ nghiền nát khi cánh cửa sập bọc chì bị phá vỡ.


“Tôi ký.” Thế Vinh gằn giọng, bước tới bàn cảm ứng.


“Quyết định khôn ngoan.” Kiều Trang cười rạng rỡ, ngón tay cô lướt nhanh trên màn hình kích hoạt bản giao kèo điện tử bọc trong giao thức mã hóa lượng tử.


Thế Vinh đặt ngón tay cái thô ráp dính đầy dầu máy của mình lên đầu đọc vân tay. Một tiếng *tít* cơ học vang lên, xác nhận giao kèo đã được thiết lập. Anh đã bán tự do và sự an toàn của mình cho bà trùm chợ đen.


Kiều Trang cầm ống huyết thanh ổn định sắt sinh học nguyên bản lên, đặt nhẹ vào tay Thế Vinh. “Nó thuộc về cậu. Nhớ lấy, mười hai giờ đêm nay, đoàn xe tải bọc thép Hắc Mã của Ba Đen sẽ chờ cậu ở lối ngầm Chợ Đen để nhận hàng. Đừng để tôi thất vọng.”


Thế Vinh siết chặt ống huyết thanh ấm nóng trong lòng bàn tay phải đeo găng tay cách điện, lồng ngực khẽ thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng anh đã có được thứ để cứu mạng Gia Bảo. Anh quay sang Út Lượm, khẽ hất cằm: “Đi thôi, Lượm. Chúng ta phải quay về hầm ngầm ngay lập tức.”


Út Lượm gật đầu, nhanh nhẹn vén bức màn cách điện bước ra trước để dẫn đường. Thế Vinh theo sát phía sau, bước chân nặng nề dẫm lên những tấm sàn thép rỉ sét của xác tàu cổ.


Nhưng ngay khi Thế Vinh vừa bước chân ra khỏi ranh giới bọc đồng kháng từ của tiệm kim khí Kiều Trang, bước vào không gian tối tăm đầy sương mù axit của hành lang Chợ Đen, một cảm giác lạnh buốt đột ngột chạy dọc sống lưng anh.


Đó không phải là cái lạnh của mưa axit.


Đó là bản năng sinh tồn của một phi công thực chiến đang cảnh báo nguy hiểm cực độ.


Cách đó năm mươi mét, trên đỉnh của một đống phế liệu khổng lồ cao ngất ngưởng bám đầy rỉ sét, một bóng người gầy gò gù lưng đang ẩn nấp hoàn toàn trong chiếc áo choàng ngụy trang màu xám tro dính đầy bụi đất. Độc Nhãn – tay súng bắn tỉa khét tiếng của Vệ Binh Đỏ – đang ngồi bất động trong khoang lái hở của chiếc cơ giáp hạng nhẹ bọc đồng.


Kính ngắm điện tử rực sáng xanh trên mắt trái của gã từ từ xoay tròn, zoom thẳng qua làn sương mù axit dày đặc. Họng súng bắn tỉa động năng cỡ nòng 20mm tự chế bắn đạn xuyên giáp từ tính từ trên cao từ từ hạ xuống.


Tia laser định vị màu đỏ siêu vi, mảnh như sợi chỉ, lặng lẽ vạch một đường vô hình qua khoảng không tối tăm, rồi dừng lại, khóa chặt vào gáy của Lâm Thế Vinh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!