Cơn Thịnh Nộ Của Goliath
Bóng tối dưới căn hầm ngầm của xưởng cơ khí Minh Khuê đặc quánh, nồng nặc mùi dầu thủy lực cháy dở và vị rỉ sắt tanh nồng. Ánh sáng duy nhất phát ra từ màn hình dao động ký cũ kỹ, hắt những tia sáng xanh lam nhạt nhẽo lên gương mặt nhợt nhạt, cắt không ra giọt máu của Gia Bảo. Cậu nằm bất động trên chiếc bàn mổ bọc đồng dính đầy những vệt máu khô sẫm màu.
Tám đầu kim vàng của bộ điện cực Neural-Link thô sơ vẫn cắm sâu vào thùy trán của cậu, thỉnh thoảng lại xẹt ra một tia lửa điện nhỏ li ti kèm theo tiếng vo vo rợn người. Sau trận chiến tàn khốc nghiền nát chiếc cơ giáp của Tạ Hổ, hệ thần kinh của Gia Bảo đã hoàn toàn sụp đổ dưới sức ép của cơn sốc từ trường cấp 1.
“Nồng độ hemoglobin dưới bảy phần trăm rồi. Nhịp tim của cậu ta đang tụt dốc không phanh!”
Thúy Vy, nữ y tá của phòng khám ngầm, rít lên qua kẽ răng khi nhìn vào thiết bị quét sinh hiệu dã chiến. Đôi bàn tay quấn băng gạc dính đầy dầu máy của cô run rẩy rút ra một ống tiêm thủy tinh chứa dung dịch huyết thanh ổn định sắt sinh học màu đỏ thẫm – thứ dược phẩm lậu đắt đỏ mà Lâm Thế Vinh phải đánh đổi bằng cả mạng sống để mang về từ chợ đen. Cô cắm mũi kim vào tĩnh mạch cổ của Gia Bảo, ép dòng hóa chất lạnh buốt chảy vào huyết quản của thiếu niên đang cận kề cái chết.
Bên cạnh giường, Minh Khuê đứng lặng người, mái tóc ngắn nhuộm xanh neon cắt hỏng rũ xuống trán che đi đôi mắt đầy dằn vặt. Cô nhìn chằm chằm vào những đầu kim điện cực thạch anh do chính tay mình cải tiến. Chúng đã bị chập cháy một phần mạch dẫn truyền do dòng điện rò rỉ từ lõi Magneto-X dội ngược vào vỏ não của Bảo trong micro giây quyết định kia.
“Là lỗi của tôi...” Minh Khuê lẩm bẩm, giọng khản đặc. “Tôi đã không bọc chỉ thủy tinh cách điện hoàn chỉnh cho các đầu dò. Tôi đã đẩy cậu ta vào cái kén chết chóc này.”
“Không phải lỗi của cô, kỹ sư.”
Lâm Thế Vinh bước ra từ bóng tối phía sau hầm ngầm, thân hình vạm vỡ dính đầy bụi than rèn và dầu thải xám xịt. Cánh tay phải của anh quấn băng gạc đẫm máu, di chứng sau khi nỗ lực kéo chiếc Độc Hành Giả hỏng xích tăng bên trái thoát khỏi đống đổ nát của lò rèn. “Nếu thằng Bảo không liều mạng ép xung sóng não lên bốn mươi lăm phần trăm, tất cả chúng ta đã bị cái roi xích của Tạ Hổ nghiền thành cám rồi. Giờ việc của cô là giữ cho nó sống, còn việc đối phó với lũ chó săn ngoài kia... cứ để tôi.”
Thế Vinh siết chặt nắm tay, nhưng sự bất lực hiện rõ trong ánh mắt anh. Chiếc cơ giáp xúc đất cải tiến Độc Hành Giả của anh hiện đang nằm liệt một góc dưới hầm, hệ thống van thủy lực bị kẹt cứng, không cách nào vận hành nếu không có linh kiện thay thế. Họ hoàn toàn bị cô lập dưới lòng đất, trong khi phía trên đầu họ, vành đai rác thải Tân Bình đang rung chuyển dưới một cơn địa chấn mới.
Đó không phải là động đất tự nhiên.
Đó là tiếng xích sắt nện xuống mặt đất và tiếng gầm rú của những động cơ diesel tăng áp công suất lớn. Tạ Thiết – thủ lĩnh tối cao của băng đảng Vệ Binh Đỏ – đã phát điên sau khi nhận được tin em trai gã bị phế bỏ. Gã đã ban bố lệnh phong tỏa tuyệt đối toàn bộ vành đai Tân Bình. Hàng chục xe tuần tra bọc thép và lính gác mang súng máy hạng nặng đang lùng sục từng mét vuông bãi rác để tìm kiếm chiếc cơ giáp không vỏ rác rưởi đã dám thách thức uy quyền của băng đảng.
Trên mặt đất, đống đổ nát của Lò rèn phế liệu Gia Bình hoang tàn đến mức thảm thương. Những bức tường container xếp chồng bị xích xe tuần tra kéo sập, những lò nung thủ công bị đập phá vỡ vụn, than rèn nguội ngắt vương vãi khắp nơi hòa lẫn với bụi kim loại nặng màu xám xịt.
Ông Gia Bình đứng giữa đống đổ nát ấy, dáng người còng rạp dưới chiếc áo khoác thợ rèn sờn rách dính đầy bụi than. Ngực ông ho khù khù, mỗi hơi thở đều rít lên đau đớn do chứng nhiễm độc phổi nặng hành hạ. Trong vòng tay thô ráp đầy vết bỏng xỉ hàn, ông ôm chặt lấy di ảnh của người vợ quá cố bọc trong chiếc khăn len màu đỏ sờn rách – di vật duy nhất còn sót lại của gia đình.
“Lão già bướng bỉnh! Thằng liệt con nuôi của mày đang trốn ở đâu?”
Một giọng nói nham hiểm, khàn đặc vang lên từ phía sau hàng rào bảo vệ đổ nát. Lão Bạt, chưởng quản siết nợ của Vệ Binh Đỏ, bước xuống từ chiếc xe bọc thép tuần tra. Gã đàn ông gầy gò móm mém ấy mặc bộ đồ vest sờn cũ bám đầy bụi hoang mạc, đôi mắt híp gian xảo sau gọng kính vàng rực sáng lên sự tàn nhẫn. Tay gã luôn ôm khư khư cuốn sổ nợ bọc da có tích hợp máy quét vân tay cưỡng chế.
Theo sau Lão Bạt là bốn tay sai Vệ Binh Đỏ, súng trường tấn công lăm lăm trên tay, họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào lồng ngực gầy gò của ông Bình.
“Tôi đã nói rồi...” Ông Bình ho lên một tiếng, nhổ ra một búng đờm đen kịt dính máu xuống nền đất bụi sắt. “Nó chết rồi. Nó bị chôn vùi dưới đống đổ nát nghĩa địa từ đêm qua. Các người có đào cả cái bãi rác này lên cũng chỉ thấy xác nó thôi.”
“Mày tưởng tao là thằng ngu sao, lão Bình?” Lão Bạt cười khẩy, bước từng bước chậm rãi đến trước mặt ông già. Gã dùng ngón tay đeo đầy nhẫn vàng giả gõ gõ vào cuốn sổ nợ. “Tạ Hổ bị một mũi khoan sắt vụn đâm xuyên cabin. Công nghệ từ trường đó, Tân Bình này chỉ có một nguồn phát duy nhất. Thằng liệt con nuôi của mày không chết, mà nó đang trốn dưới cái cống nào đó cùng với chiếc lõi cổ đại. Và mày... chính là kẻ đã giấu nó.”
“Không có thằng liệt nào cả!” Ông Bình gầm lên, cánh tay thô ráp run rẩy vung chiếc búa rèn bằng thép đen chịu nhiệt lên định cản trở. “Bước ra khỏi đất của tao! Nghiệp đoàn phế liệu có luật lệ của họ, các người không thể tự ý cướp phá lò rèn độc lập!”
*Bốp!*
Một tên tay sai vung báng súng nện thẳng vào vai ông Bình. Cú va chạm mạnh khiến ông già ngã quỵ xuống đống sắt rỉ, chiếc di ảnh trong tay tuột ra, mặt kính vỡ tan tành thành trăm mảnh trên nền đất dơ bẩn. Ông Bình rên rỉ, cố bò tới ôm lấy bức ảnh rách nát, nhưng một chiếc ủng bọc thép của lính gác đã giẫm mạnh lên bàn tay thô ráp của ông, nghiến chặt xuống lớp muội than.
“Luật lệ?” Lão Bạt khạc nhổ một bãi nước bọt xuống bên cạnh đầu ông Bình. Gã cúi xuống, giọng thì thầm đầy độc địa: “Sau đêm qua, Tạ Thiết đã bãi bỏ mọi luật lệ của Nghiệp đoàn ở vùng rìa này rồi. Trả nợ bằng máu, hoặc trả bằng lò rèn này. Hôm nay, tao sẽ tịch thu cái xưởng này để trừ vào khoản nợ một trăm hai mươi vạn của mày.”
“Dừng tay lại, Lão Bạt!”
Một tiếng quát lớn vang lên từ phía cổng rào đổ nát. Chú Ba Cần, người đứng đầu nghiệp đoàn thu mua phế liệu Tân Bình, bước xuống từ chiếc xe buggy bọc đồng kháng từ. Gã đàn ông mập mạp đeo xích vàng to bản trên cổ ấy đang thở hồng hộc, miệng ngậm điếu xì gà tắt lửa, gương mặt tròn xoe lộ rõ vẻ giận dữ. Chú Ba Cần vung chiếc giấy thông hành thương nhân hợp pháp của nghiệp đoàn ra trước mặt Lão Bạt.
“Lò rèn Gia Bình nằm dưới sự bảo hộ kinh tế của Nghiệp đoàn phế liệu! Các người không có quyền cưỡng chế tịch thu tài sản khi chưa có sự đồng ý của Hội đồng Thượng tầng!” Chú Ba Cần gầm lên, cố dùng tầm ảnh hưởng của mình để tạo đường lui cho ông Bình.
Lão Bạt liếc nhìn tờ giấy thông hành, rồi chậm rãi vươn tay giật lấy nó. Trước ánh mắt kinh ngạc của Chú Ba Cần, gã sổ sách viên nham hiểm từ từ xé tờ giấy làm đôi, rồi vứt những mảnh vụn bay lả tả trong gió bụi hoang mạc.
“Hội đồng Thượng tầng ở cách đây hàng vạn dặm không gian, Chú Ba à.” Lão Bạt cười lạnh, giọng điệu không chút kiêng dè. “Còn Tạ Thiết và chiếc Goliath mười lăm tấn thì đang ở ngay ngoài kia. Nghiệp đoàn của ông muốn giữ chén cơm, thì tốt nhất nên im lặng mà đứng nhìn. Nếu không, ngày mai Chợ đen Phế Liệu của các người cũng sẽ thành bình địa.”
Chú Ba Cần khựng lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên cổ. Gã biết Lão Bạt không hề nói đùa. Sức mạnh quân sự của Vệ Binh Đỏ với những chiếc cơ giáp siết nợ hạng nặng đủ sức quét sạch toàn bộ lực lượng tự vệ thô sơ của nghiệp đoàn trong vòng một nốt nhạc. Chú nhìn ông Bình đang bị giẫm dưới chân lính gác, ánh mắt lộ rõ sự bất lực và dằn vặt sâu sắc.
“Lão già...” Lão Bạt cúi sụp người xuống, dùng chiếc roi điện cao thế cầm tay gõ gõ vào má ông Bình, những tia điện nhỏ xẹt ra làm cháy sém vài sợi râu bạc của ông. “Tao biết lò rèn này có một căn hầm ngầm bọc đồng chống radar. Thằng liệt con mày đang trốn dưới đó phải không? Nói, hoặc tao sẽ bẻ gãy từng đốt ngón tay cầm búa của mày.”
Ông Gia Bình nghiến răng đến mức máu tươi rỉ ra từ nướu lợi. Ông ngước mắt nhìn Lão Bạt, ánh mắt khắc khổ không một chút sợ hãi, chỉ có sự căm hờn tột cùng. “Tao... không... biết.”
“Cứng đầu à?” Lão Bạt lạnh lùng đứng thẳng dậy, vẫy tay ra lệnh cho toán tay sai. “Mang máy quét kim loại hạng nặng đến đây. Rà soát từng mét vuông của cái lò rèn này cho tao. Nếu có hầm ngầm, lớp bọc đồng của tụi nó cũng không thoát khỏi máy quét tần số cao đâu.”
Hai tên lính gác nhanh chóng vác ra một thiết bị dò quét kim loại hình tròn khổng lồ, đặt xuống nền đất nện dính đầy dầu thải. Thiết bị bắt đầu khởi động, phát ra những tiếng bíp bíp nhịp nhàng, những dải sóng radar quét xuyên qua lớp đất đá sụp đổ, hướng thẳng về phía nền móng của xưởng rèn.
Phía dưới lòng đất sâu mười mét, bên trong xưởng cơ khí bí mật của Minh Khuê.
Màn hình máy đo phổ từ trường của cô đột ngột nhiễu loạn dữ dội, những đường dao động sóng từ trường chuyển sang màu đỏ rực rỡ báo động đỏ.
“Khốn kiếp! Có thiết bị quét từ trường công suất cao đang hoạt động ngay phía trên đầu chúng ta!” Minh Khuê hét lên, tay cô điên cuồng gạt các công tắc ngắt nguồn điện chính để giảm thiểu bức xạ rò rỉ từ lõi Magneto-X. “Lớp chì bọc hầm ngầm đang bị quá tải. Chúng ta sẽ bị phát hiện trong vòng ba phút nữa!”
Lâm Thế Vinh lao tới bên giường bệnh, nhìn Gia Bảo vẫn đang nằm bất tỉnh nhân sự. Đôi mắt của thiếu niên 18 tuổi nhắm nghiền, nhưng đôi lông mày rậm rạp của cậu đang nhíu chặt lại, da dẻ nhợt nhạt rịn ra những giọt mồ hôi lạnh buốt. Tay trái đeo găng tay cao su xám của cậu khẽ co giật nhẹ, một phản xạ vô thức của hệ thần kinh đang cố gắng kết nối với trường từ lực xung quanh.
“Bảo! Tỉnh lại đi con trai! Mày không thể chết lúc này được!” Thế Vinh lay mạnh vai Bảo, giọng nói lạc đi vì hoảng loạn. “Cha mày đang ở trên kia... Lũ Vệ Binh Đỏ sắp tìm tới đây rồi!”
Trên mặt đất, chiếc máy quét kim loại đột ngột rú lên một tiếng bíp dài, chói tai. Đèn tín hiệu trên thân máy chuyển sang màu xanh lục đậm, định vị chính xác một khoảng không rỗng khổng lồ nằm sâu dưới lòng đất, ngay phía dưới bức tường gạch đổ nát của lò rèn.
“Tìm thấy rồi!” Tên lính gác reo lên đầy phấn khích. “Báo cáo chưởng quản, có một hầm ngầm bọc kim loại kháng từ nằm ngay dưới bức tường phía tây!”
Lão Bạt cười ngạo nghễ, đôi mắt híp lại đầy thỏa mãn. Gã bước tới, chỉ ngón tay gầy guộc về phía bức tường gạch nứt nẻ, nơi treo chiếc di ảnh vỡ nát của bà Cả Bình.
“Kéo sập bức tường đó xuống cho tao!” Lão Bạt ra lệnh, giọng điệu rít lên đầy phấn khích. “Kéo sập nó xuống, lôi thằng liệt đó lên đây!”
Hai chiếc xe tải bọc thép của Vệ Binh Đỏ rồ ga dữ dội, những sợi xích sắt khổng lồ bọc quanh gai thép được móc chặt vào các cột trụ chịu lực của bức tường lò rèn cũ. Tiếng động cơ diesel gầm rú điên cuồng, khói đen nghi ngút xả ra từ ống xả, những sợi xích sắt căng ra như dây đàn, rít lên những tiếng kim loại mỏi cơ học kêu răng rắc.
*Uỳnh! Rầm! Rầm!*
Bức tường gạch và tôn rỉ sét của lò rèn Gia Bình – mái ấm duy nhất che chở cho tuổi thơ của Gia Bảo, nơi lưu giữ những ký ức ấm áp cuối cùng của gia đình cậu – đổ sập hoàn toàn trong một đám mây bụi xám xịt khổng lồ. Gạch đá vỡ vụn, các thanh xà gồ rỉ sét đổ sập xuống như một trận mưa lũ, đè bẹp hoàn toàn những lò nung than rèn thủ công cuối cùng.
Khi làn khói bụi xám xịt từ từ lắng xuống, để lộ ra dưới đống đổ nát là một cánh cửa sập bằng thép dày bọc chì hoen ố, đang bị móp méo và nứt nẻ một góc do áp lực sụp đổ của bức tường – lối vào duy nhất dẫn xuống căn hầm ngầm bí mật chứa chiếc Magneto-X đang bất động.
Lão Bạt bước tới trước cánh cửa sập, gương mặt gã rực lên sự tàn bạo tột cùng dưới ánh nắng chiều muộn nhạt nhòa của hoang mạc Tân Bình. Gã nâng khẩu súng ngắn bọc đồng lên, chĩa thẳng xuống khe nứt của cánh cửa sập, chuẩn bị phát lệnh nổ súng tiêu diệt mọi sự kháng cự bên dưới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!