Nhạc nềnIrregular

Bóng Ma Siết Nợ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng búa rèn nện xuống đe thép đều đặn như nhịp tim rệu rã của vành đai hoang mạc Tân Bình. Trong không gian chật hẹp của lò rèn phế liệu Gia Bình, bầu không khí đặc quánh mùi khói than đá, dầu thải và bụi kim loại rỉ sét. Ánh lửa đỏ quạch từ bục lò nung hắt lên khuôn mặt nhợt nhạt, cắt không ra một giọt máu của Gia Bảo. Cậu thiếu niên mười tám tuổi khẽ ho khan, một cơn hen suyễn do bụi phổi chực chờ trỗi dậy nơi lồng ngực gầy gộc. Cậu vô thức kéo chặt chiếc khăn quàng cổ đỏ cách điện dệt sợi thủy tinh – di vật duy nhất của người mẹ nuôi quá cố – rồi tiếp tục dùng đôi găng tay cao su màu xám sờn rách quấn chặt lấy tay cầm của chiếc kìm cắt phế liệu.


“Bảo, đưa cho cha cuộn cảm đệm từ.”


Giọng nói khàn đặc của ông Gia Bình vang lên từ phía sau chiếc máy tiện cổ lỗ sĩ. Ông cụ năm mươi lăm tuổi, lưng còng rạp vì hàng chục năm hít khói rèn độc hại, ngực ho khù khù liên tục. Cánh tay thô ráp đầy vết bỏng xỉ hàn của ông đang cố gia cố lại một bộ khung xương máy xúc đất cũ kỹ.


Gia Bảo vội vàng nhặt cuộn dây đồng bện tay đưa qua, nhưng một cơn chóng mặt đột ngột ập đến. Đầu óc cậu quay cuồng, đôi chân run rẩy suýt chút nữa làm đổ cả khay đựng ốc vít. Chứng thiếu máu sắt bẩm sinh luôn là cái dớp bám riết lấy cậu từ lúc chào đời. Cơ thể cậu dường như luôn từ chối việc giữ lại các ion sắt trong hồng cầu, khiến cậu lúc nào cũng trong trạng thái rã rời, thiếu oxy lên não mỗi khi vận động mạnh.


“Lại chóng mặt rồi phải không?” Ông Gia Bình dừng búa, ánh mắt khắc khổ lộ rõ vẻ lo lắng tột cùng dưới đôi chân mày sém lửa. “Cha đã bảo con bao nhiêu lần rồi, đừng có thức đêm bới rác ở bãi số 9 nữa. Sức của con không chịu nổi bức xạ từ trường của vùng vành đai này đâu.”


“Con không sao, thưa cha.” Gia Bảo mím môi, cố nuốt ngụm nước bọt đắng chát để trấn áp cơn choáng. “Chỉ cần nhặt thêm vài mảnh hợp kim siêu dẫn, chúng ta có thể đổi lấy một ống huyết thanh ổn định sắt ở chợ đen của chị Kiều Trang. Có thuốc rồi, con sẽ khỏe lại.”


Ông Gia Bình thở dài, tiếng thở dài nặng nề hơn cả tiếng búa tạ. Ông biết con trai mình bướng bỉnh, và ông cũng biết gia đình này đang đứng trước bờ vực thẳm nào.


Chưa kịp để hai cha con quay lại công việc, tiếng xích sắt loảng xoảng vang lên dữ dội ngoài cửa xưởng. Cánh cửa tôn rỉ sét bị một lực lượng thô bạo đạp tung, bắn ra những tia lửa điện nhỏ do ma sát.


“Lão Bình! Đến hạn nộp phế rồi!”


Một giọng nói nham hiểm, khàn khàn như tiếng kim loại cọ xát vang lên. Bước vào trong xưởng là Lão Bạt, trưởng quản siết nợ của băng đảng Vệ Binh Đỏ. Lão già gầy gò móm mém, mặc bộ đồ vest sờn cũ dính đầy bụi đường hoang mạc, nhưng đôi mắt híp gian xảo của lão lại rực sáng một sắc đỏ cơ khí từ bên mắt giả bọc titan. Theo sau lão là ba gã tay sai vạm vỡ, tay lăm lăm những thanh xích sắt động cơ và roi điện cao thế kêu rè rè chói tai.


Lão Bạt bước tới, ngón tay gầy guộc gõ lách cách lên chiếc bàn tính gỗ mun kháng từ đeo bên hông. Lão liếc nhìn bộ khung máy xúc đất đang sửa dở bằng ánh mắt khinh miệt: “Tháng này lò rèn của các người thiếu ba mươi vạn tín dụng phế liệu. Cộng thêm lãi phạt chậm nợ của ba tháng trước... khế ước nợ hiện tại đã lên tới một trăm hai mươi vạn.”


“Một trăm hai mươi vạn?” Ông Gia Bình run rẩy bước lên phía trước, chắn trước mặt Gia Bảo. “Lão Bạt, tháng trước chúng tôi đã giao nộp toàn bộ số đồng đen bện cáp nhặt được ở bãi số 9 rồi mà! Sao lãi suất lại tăng vọt lên như thế? Đây rõ ràng là khế ước cắt cổ!”


“Khế ước cắt cổ?” Lão Bạt cười lạnh, rút từ trong túi áo ra một cuốn sổ nợ bọc da đen có tích hợp màn hình lượng tử quét vân tay. “V vành đai Tân Bình này là đất của đại ca Tạ Thiết. Luật ở đây do Vệ Binh Đỏ viết. Các người không trả được nợ bằng phế liệu sạch, thì phải trả bằng đất xưởng.”


Lão Bạt ném mạnh cuốn sổ nợ lên đe thép, màn hình điện tử hiện lên bản hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng lò rèn Gia Bình. “Ký vào đây. Bán cái lò rèn rách nát này đi, đại ca sẽ xóa sạch nợ cho các người. Bằng không, ngày mai lũ tay sai sẽ ném hai cha con các người ra bãi cát cho drone tuần tra làm mồi bắn bia.”


“Không được ký!” Gia Bảo gầm lên. Cậu bước tới, đôi mắt lóe lên tia sáng màu lam nhạt do xung thần kinh dị biệt đột ngột kích hoạt dưới thùy trán. “Lò rèn này là mồ hôi nước mắt của cha tôi suốt hai mươi năm qua! Các người không có quyền tịch thu!”


“Đứa nhóc thiếu máu kia, câm miệng!” Một gã tay sai bước lên, vung chiếc roi điện cao thế định quất vào người Gia Bảo.


Trong cơn phẫn nộ, Gia Bảo không màng đến thể xác suy kiệt. Cậu chộp lấy một thanh sắt rèn thô nặng nề trên kệ, định lao ra liều mạng bảo vệ cha mình. Thế nhưng, ngay khi cậu vừa nhấc thanh sắt lên, toàn bộ hệ thống mạch máu trong người dường như đông cứng lại. Sự thiếu hụt oxy nghiêm trọng khiến thùy trán cậu co thắt dữ dội. Một cơn đau buốt nhói chạy dọc cột sống, đôi mắt Gia Bảo tối sầm, thanh sắt tuột khỏi tay rơi xuống đất vang lên một tiếng “choang” khô khốc. Cậu quỵ ngã xuống nền đất đầy mạt sắt, lồng ngực phập phồng thở dốc đầy bất lực.


“Bảo!” Ông Gia Bình hốt hoảng quỳ xuống đỡ lấy con trai. Đôi bàn tay thô ráp của ông run rẩy lau đi vệt máu mũi đang chảy tràn ra của cậu. Ông ngước đầu nhìn Lão Bạt, ánh mắt đầy căm hận nhưng cũng đầy van nài: “Lão Bạt... cho chúng tôi thêm ba ngày. Chỉ ba ngày thôi! Tôi sẽ tìm cách gom đủ phế liệu quý để trả nợ!”


Lão Bạt liếc nhìn Gia Bảo đang nằm thoi thóp, khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đất: “Đúng là một lũ rác thải sinh học yếu ớt. Được rồi, nể tình lão là thợ rèn lâu năm, ta cho các người đến hoàng hôn ngày mai. Nếu lúc đó không có đủ ba mươi vạn phế liệu siêu dẫn bọc titan, hoặc ký vào khế ước bán xưởng... thì chuẩn bị quan tài đi.”


Lão Bạt vẫy tay ra hiệu cho lũ tay sai rút lui. Trước khi đi, một gã tay sai còn vung xích sắt đập nát chiếc máy tiện cơ học bên cạnh, để lại một tràng cười ngạo nghễ vang vọng trong không gian u ám.


Khi tiếng xích xe của băng đảng xa dần, lò rèn chỉ còn lại tiếng ho sặc sụa của ông Gia Bình và tiếng thở dốc yếu ớt của Gia Bảo. Cậu thiếu niên mím chặt môi đến bật máu, bàn tay đeo găng cao su xám bóp chặt lấy đe thép rỉ sét. Sự bất lực của sức người trước bạo lực cường quyền bóp nghẹt lấy trái tim cậu.


“Cha... con xin lỗi...” Gia Bảo thì thào, chiếc khăn đỏ quàng cổ dính vài vệt bụi than xám xịt.


“Đừng nói nữa con.” Ông Gia Bình đỡ cậu ngồi lên chiếc ghế gỗ bọc đệm rách. “Nằm nghỉ đi. Để cha nghĩ cách...”


Nhưng Gia Bảo biết, chẳng còn cách nào cả. Ở vành đai rác thải Tân Bình này, phế liệu siêu dẫn nồng độ cao chỉ tồn tại ở một nơi duy nhất: Nghĩa địa cơ giáp cổ đại. Đó là vùng cấm địa bị tập đoàn quân sự Mekong Mineral phong tỏa nghiêm ngặt bằng hàng rào laser và hệ thống radar quét thùy trán tự động. Bất kỳ ai lén lút xâm nhập đều bị drone tuần tra bắn hạ ngay lập tức mà không cần cảnh báo.


Nhưng đó là con đường sống duy nhất của họ.


Đợi đến khi ông Gia Bình mệt mỏi thiếp đi bên bàn rèn đầy muội than, Gia Bảo lặng lẽ ngồi dậy. Cậu lấy đôi găng tay cách điện màu xám đeo chặt vào tay, quàng chiếc khăn đỏ cách điện che kín cổ để tránh các tia lửa điện từ buồng lái hở rách nát nếu có phát sinh. Cậu lén dắt khẩu súng săn hai nòng cũ của chú Minh Móm vào thắt lưng làm vũ khí phòng thân ngoài buồng lái, rồi âm thầm bước ra khỏi lò rèn tiến về phía ranh giới của vùng cấm địa.


Đêm hoang mạc Tân Bình lạnh buốt, nhưng bầu trời lại rực sáng những dải cực quang màu lam nhạt do ô nhiễm từ trường nặng nề. Gia Bảo lẩn khuất sau những đống rác thải kim loại khổng lồ cao như những tòa nhà chọc trời đổ nát. Cậu di chuyển một cách cẩn trọng, hơi thở dốc dồn dập do chứng thiếu máu hành hạ dưới áp lực của bức xạ điện từ ngày càng đậm đặc.


Trước mặt cậu, hàng rào laser của tập đoàn Mekong Mineral hiện lên như những sợi chỉ đỏ rực rỡ cắt ngang màn đêm tối tăm. Phía sau hàng rào đó là Nghĩa địa cơ giáp cổ đại – nơi chôn vùi hàng trăm xác cơ giáp chiến tranh thế hệ cũ bám đầy phóng xạ từ trường.


Gia Bảo áp sát người vào vách đá quặng sắt lạnh ngắt để hạ nhiệt độ cơ thể, tránh bị cảm biến hồng ngoại của drone tuần tra phát hiện. Cậu nhắm mắt lại, kích hoạt trực giác từ trường thô sơ của mình để lắng nghe nhịp điệu của dòng điện chạy qua hàng rào.


Cậu đã quan sát sơ đồ tuần tra này suốt nhiều tháng qua. Tại góc chết của vách đá quặng sắt, hệ thống radar quét có một kẽ hở đúng ba giây do hiện tượng nhiễu xạ từ tính tự nhiên của mạch quặng.


Ba...

Hai...

Một...


Gia Bảo nín thở, lấy hết sức bình sinh lao vọt ra khỏi góc tối. Đôi bàn tay đeo găng cao su xám bám chặt lấy thanh dầm thép hở của hàng rào cách điện, cậu rướn người leo qua. Một dòng điện rò rỉ cực mạnh chạy qua găng tay khiến toàn thân cậu tê dại, bắp tay bị dầm thép sắc nhọn cào rách một đường sâu, máu đỏ tươi rỉ ra thấm đẫm lớp áo bảo hộ kaki sờn cũ.


Cậu cắn răng chịu đựng cơn đau thấu xương, buông người rơi xuống bãi cát bụi sắt rỉ phía bên kia hàng rào. Cậu đã lọt vào bên trong Nghĩa địa cơ giáp cổ đại thành công.


Thế nhưng, ngay khi Gia Bảo vừa chống tay định gượng dậy lẩn vào bóng tối của một xác cơ giáp khổng lồ gần đó, một luồng ánh sáng xanh lam sắc lạnh từ trên bầu trời đột ngột quét thẳng xuống vị trí của cậu.


Một chiếc drone trinh sát Saber-03 bọc thép titan của tập đoàn bất ngờ thay đổi lộ trình tuần tra định kỳ, đảo chiều quét radar hồng ngoại thẳng vào góc chết nơi Gia Bảo đang ẩn nấp.


Tiếng còi báo động an ninh tự động đột ngột rú vang xé toạc màn đêm tĩnh lặng của nghĩa địa cổ đại.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!