Kiểm Toán Hiện Trường Tai Biến
Bóng tối bao trùm ngoại ô Mỏ Huyết Tinh Biên Giới như một tấm vải liệm khổng lồ bốc mùi lưu huỳnh và tro bụi. Tiếng khóc rên rỉ của những gia đình thợ mỏ á nhân vẫn còn âm vang khắp khoảng đất trống trên mặt đất, nhưng Tô Hoài không có thời gian để tận hưởng sự biết ơn của họ. Rương vàng bảo chứng dưới sự canh giữ của Mạc đại thúc chỉ còn lại đúng một trăm lượng vàng ròng sau đợt chi trả bồi thường khẩn cấp khổng lồ. Đó là một vết nứt tài chính đáng sợ đối với một văn phòng bảo hiểm vừa mới khai trương hòng chống lại Ngân hàng Địa ngục.
Nhưng áp lực lớn hơn lúc này nằm ở dưới lòng đất.
"Oán khí từ đền sấm sét cổ đang phản ứng hóa học với các mạch quặng Huyết tinh thạch bị sập lún. Nếu chúng ta không xuống đó đo lường nồng độ biến dị trong vòng một giờ tới, ba mươi hai thợ mỏ cốt lõi bị kẹt sâu trong lò số 4 sẽ không chết vì ngạt thở, mà linh hồn của họ sẽ bị oán độc gặm nhấm đến mức tự tiêu biến vĩnh viễn."
Giọng nói của Duy Khắc Đa vang lên phá vỡ sự im lặng căng thẳng. Gã nhà giả kim trẻ tuổi bước ra từ bóng tối của một cỗ xe ngựa đổ nát, mái tóc rối xù bám đầy bụi thuốc nổ xám xịt, chiếc kính bảo hộ lớn đẩy ngược lên trán để lộ đôi mắt thâm quầng nhưng lấp lánh sự cuồng nhiệt của một kẻ điên khoa học. Tay gã ôm chặt bộ dụng cụ giả kim di động tự chế, các ống nghiệm thủy tinh va chạm vào nhau phát ra những tiếng lách cách giòn giã.
"Cậu chắc chắn về phản ứng biến dị chứ?" Tô Hoài khẽ đẩy chiếc kính một tròng thạch anh trên mắt trái, hỏi bằng giọng điệu lạnh lùng sòng phẳng của một chuyên gia định phí rủi ro.
"Chắc chắn một trăm phần trăm!" Duy Khắc Đa gõ mạnh ngón tay bám đầy vết ố hóa chất vào một ống nghiệm chứa dung dịch màu xanh lam nhạt. "Huyết tinh thạch là loại khoáng sản dị biến sinh ra từ oán niệm của thợ mỏ bị vắt kiệt sức lực, nó mang tính âm và tính thổ. Trong khi đó, thần lực tàn dư của Lôi Ân trong đền thờ cổ lại mang tính dương và tính lôi. Khi hai nguồn năng lượng này bị nén chặt dưới áp suất cực hạn của một vụ sập hầm lò, chúng sẽ tạo ra một phản ứng phân rã năng lượng nghịch đảo. Tôi gọi đó là 'sự hoại tử nhân quả tự động'. Chúng ta phải xuống đó thực hiện Định lượng linh hồn giả kim ngay lập tức!"
Tô Hoài không nói lời thừa thãi. Anh liếc nhìn cánh tay phải của mình. Vệt đen oán độc từ khế ước liên đới rủi ro với Bùi Nguyên đang nhấp nháy một cách bất thường dưới lớp tay áo âu phục cũ kỹ, tỏa ra những cơn đau nhói buốt lạnh dọc theo huyết quản hễ khi tinh thần lực của anh dao động. Anh biết, nếu đền thờ sấm sét cổ phía dưới hoàn toàn sụp đổ, Bùi Nguyên — người đang liên kết sinh mệnh với anh — cũng sẽ gánh chịu phản phản lực cực đại, và bản thân anh cũng không cách nào sống sót.
"Ba Đặc, đi thôi. Duy Khắc Đa, dẫn đường."
Ba Đặc — tráng sĩ mất cánh tay trái — lầm lì gật đầu. Cánh tay phải duy nhất của gã siết chặt chuôi thanh trọng kiếm sắt rỉ sét, đấu khí tàn binh màu xám nhạt bùng lên bao phủ toàn thân như một lá chắn mờ ảo. Gã đi đầu, dùng thân hình hộ pháp gạt đi những dầm gỗ gãy nát và đất đá lỏng lẻo tại cửa hầm lò số 4 đã bị đánh sập một nửa.
Càng đi sâu xuống lòng đất, không khí càng trở nên đặc quánh và nóng bức một cách dị thường. Mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với mùi máu tanh của quặng Huyết tinh thạch khiến lồng ngực của Tô Hoài bỏng rát. Chiếc kính một tròng thạch anh của anh liên tục hiển thị những con số nhấp nháy màu đỏ xám:
[Nồng độ oán khí cục bộ: 38.2% - Vượt ngưỡng an toàn sinh mệnh]
[Tốc độ hoại tử địa tầng: 1.2%/phút]
[Chỉ số Collapse Risk của đền thờ sấm sét cổ: 68.4%]
"Dừng lại," Duy Khắc Đa đột ngột ra hiệu khi họ chạm đến một ngã ba hầm lò bị đá tảng chặn đứng hoàn toàn. Chỉ còn một khe hở nhỏ hẹp vừa đủ một người bò qua, nơi luồng gió nóng mang theo những tia chớp màu tím đen rít lên khe khẽ.
Duy Khắc Đa quỳ xuống, nhanh chóng lấy ra một ống nghiệm chứa dung dịch kiềm chế đặc biệt từ bộ dụng cụ dã chiến của mình. Gã dùng một chiếc thìa bạc nhỏ xúc một ít bột đá mỏ màu đỏ sẫm dưới đất, thả vào ống nghiệm.
Xèo xèo xèo!!!
Một phản ứng hóa học ma pháp kịch liệt bộc phát. Dung dịch màu xanh lam trong ống nghiệm lập tức sôi trào, bốc ra luồng khói màu tím độc hại trước khi chuyển hoàn toàn thành một thứ chất lỏng đen kịt như mực và đông cứng lại thành một khối tinh thể sắc nhọn phát ra tiếng nổ lách tách nhỏ.
"Đúng như tôi dự đoán!" Duy Khắc Đa hét lên, đôi mắt gã mở to sau chiếc kính bảo hộ. "Đây là Định lượng linh hồn giả kim cấp 3! Tinh thể đen này chứng minh oán khí đã bị biến dị và nén chặt dưới tác động của một nguồn ma lực hệ Thổ cưỡng bức. Carl đã cố tình dùng golem khai thác lậu của hắn để khoan thủng vách ngăn địa tầng bảo vệ đền thờ cổ, nhằm giải phóng oán khí để làm cớ phong tỏa mỏ!"
"Cậu có thể chứng minh điều này trước tòa án không?" Tô Hoài hỏi, ánh mắt anh lạnh lùng nhìn chằm chằm vào khối tinh thể đen kịt.
"Nếu chỉ có đống tinh thể này thì chưa đủ thuyết phục bọn luật sư xảo quyệt của Giáo hội," Duy Khắc Đa tặc lưỡi. "Chúng ta cần một bằng chứng trực tiếp về dòng chảy ma lực phạm tội đã đi qua đây."
"Vậy thì dùng cái này."
Tô Hoài chậm rãi lấy từ trong ngực áo ra một chiếc gương đồng nhỏ có viền khắc các ký tự cổ của Tòa án Vạn tộc — Gương phản chiếu chứng cứ mượn từ Lâm Nhã. Anh bước lên trước khe đá sập, tập trung tinh thần lực nhẹ vào mặt gương.
Mặt gương lập tức gợn sóng như mặt nước hồ bị ném đá. Một luồng ánh sáng xám nhạt dịu nhẹ phun trào từ mặt gương, chiếu thẳng vào vách đá sụp đổ và các mạch quặng Huyết tinh thạch xung quanh.
Dưới tác động của bảo vật trinh sát cổ, không gian tối tăm của hầm lò đột ngột biến đổi. Những tàn dư ma lực đã đi qua hiện trường trong vòng 24 giờ qua bắt đầu được tái hiện lại dưới dạng những sợi chỉ năng lượng phát sáng rực rỡ.
Tô Hoài nhìn thấy rõ ràng một luồng đấu khí thổ hệ màu xám đen cực mạnh — Thiết Sa Đấu Khí đặc trưng của Carl — vẫn còn bám chặt trên các vết nứt của vách đá ngăn cách với đền thờ cổ. Hình ảnh ảo ảnh tái hiện lại cảnh tượng một chiếc golem khai thác khổng lồ dưới sự điều khiển bằng roi da của Carl đang điên cuồng khoan sâu vào vách đá bảo vệ, trực tiếp làm sụt lún địa tầng và giải phóng luồng oán khí lôi điện tím đen từ đền thờ cổ.
"Ghi nhớ hoàn tất," Tô Hoài lạnh lùng nói khi mặt gương phản chiếu ghi lại toàn bộ hình ảnh dòng chảy ma lực phạm tội của Carl. "Đây là chứng cứ vật chất không thể chối cãi để kết tội gã chủ mỏ và bẻ gãy mọi sắc lệnh phong tỏa của Giáo hội."
Nhưng ngay khoảnh khắc Tô Hoài vừa cất chiếc gương vào ngực áo, chiếc kính một tròng thạch anh trên mắt trái của anh đột ngột bừng sáng ánh đỏ báo động dồn dập:
[Cảnh báo! Phát hiện dao động năng lượng bộc phá ma pháp từ xa!]
[Thời gian đếm ngược tự hủy địa tầng: 15 giây!]
"Mẹ kiếp! Có bẫy nổ!" Duy Khắc Đa biến sắc mặt, gã nhìn thấy một trận pháp ma pháp màu đỏ rực ẩn giấu dưới lớp đất đá sập lún bắt đầu nhấp nháy điên cuồng.
Trên mặt đất, Carl đang đứng trong lều chỉ huy tạm thời, tay cầm một trận bàn điều khiển phát ra ánh sáng đỏ tà ác. Gã đã phát hiện ra sự thâm nhập của Tô Hoài thông qua dao động ma pháp của chiếc Gương phản chiếu chứng cứ kết nối với kết giới mỏ. Gương mặt gã chủ mỏ béo phì vặn vẹo vì điên cuồng và hận thù:
"Tên quý tộc sa sút chết tiệt! Ngươi muốn dùng luật pháp để ép ta sao? Vậy thì hãy ở lại dưới lòng đất làm phân bón cho quặng Huyết tinh thạch đi! Kích nổ!"
Ầm!!!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ sâu trong lòng đất hầm lò số 4. Chất nổ khai khoáng ma pháp còn sót lại bị kích hoạt hàng loạt. Toàn bộ trần đá của đường hầm bắt đầu sụp lún với tốc độ kinh hoàng. Những tảng đá khổng lồ nặng hàng chục tấn rơi xuống như mưa bão, chặn đứng hoàn toàn lối ra duy nhất phía sau họ.
"Ba Đặc! Phòng thủ!" Tô Hoài thét lớn.
Ba Đặc không một lời dư thừa, gã bước lên trước một bước, đứng sừng sững như một ngọn núi sắt trước mặt Tô Hoài và Duy Khắc Đa. Cánh tay phải duy nhất của gã vung mạnh, tấm khiên sắt lớn Thiết Bích cắm chặt xuống nền đất đá.
"Tàn Binh Thiết Huyết Quyết — Thiết Bích Hộ Thể!"
Một luồng đấu khí màu xám thép cuồn cuộn bùng phát từ cơ thể tàn phế của Ba Đặc, hóa thành một vòm ánh sáng sắt thép khổng lồ bao phủ toàn bộ nhóm ba người.
Binh! Binh! Oành!
Những tảng đá khổng lồ rơi xuống nện liên tiếp vào vòm đấu khí phòng ngự, phát ra những tiếng va chạm chói tai. Áp lực khổng lồ từ trần đá sụp đổ đè nặng lên tấm khiên sắt. Khớp xương cánh tay phải của Ba Đặc phát ra những tiếng kêu rắc rắc rợn người, máu tươi bắt đầu rỉ ra từ giáp vai cũ kỹ của gã. Gã bị chấn thương nhẹ ở bả vai phải do phải chống đỡ lực chấn động cực hạn.
"Chủ tịch... tôi chỉ giữ được tối đa mười giây nữa thôi! Phía sau đã bị chặn hoàn toàn rồi!" Ba Đặc nghiến răng hét lớn, gương mặt lầm lì bết đầy mồ hôi và máu.
"Tô Hoài! Chúng ta chết chắc rồi!" Duy Khắc Đa hoảng loạn ôm chặt bộ dụng cụ giả kim, nhìn trần đá đang sụp xuống sát đầu.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Tô Hoài vẫn giữ vững sự tỉnh táo lạnh lùng đáng sợ của một chuyên gia Actuary. Anh không có ma lực chiến đấu, nhưng bộ não của anh chính là vũ khí tối thượng. Anh lập tức rút Bàn tính nhân quả ngọc đen bên hông ra, mười đầu ngón tay thon dài di chuyển với tốc độ cực hạn dệt nên những vệt sáng xám nhạt trên các hạt tính hắc ngọc.
"Gạt hạt định phí thần tốc — Lượng hóa hướng sụp lún!"
Chiếc kính thạch anh trên mắt trái của anh quét qua toàn bộ cấu trúc địa tầng đang sụp đổ, hiển thị hàng ngàn đường vector lực rơi của đá tảng trực tiếp vào bàn tính ngọc đen. Bộ não của Tô Hoài thực hiện hàng triệu phép tính cơ học địa hình và xác suất sụp lún trong vòng một giây:
[Xác suất sụp đổ hoàn toàn khu vực trung tâm: 99.8%]
[Điểm mù áp suất địa tầng: 0.2% - Nằm ở tọa độ hướng Tây Nam]
[Vận tốc nước ngầm dưới lòng đất: 3.4m/s]
Tô Hoài nhìn thấy một dòng nước ngầm lạnh buốt đang chảy xiết qua một khe nứt đá hẹp ở phía bên trái. Anh lập tức đưa ra quyết định dựa trên các định lý toán học tài chính tuần hoàn:
"Theo định luật thủy động lực học nhân quả, nước ngầm luôn chảy về phía có khe hở lớn nhất và có áp suất sụp lún thấp nhất! Đường cống thoát nước ngầm bên trái là lối thoát hiểm duy nhất không bị đá đè sập! Nhảy xuống dòng nước!"
"Nhưng dòng nước đó dẫn thẳng vào mạch nước ngầm sâu trong lòng đất! Chúng ta sẽ bị ngạt thở!" Duy Khắc Đa hét lên.
"Tin vào tính toán của ta, hoặc là ở lại đây hóa thành tro bụi!" Tô Hoài lạnh lùng thét lớn, anh không chút do dự kéo Duy Khắc Đa lao thẳng xuống khe nứt nước ngầm đang chảy xiết.
Ba Đặc gầm lên một tiếng cuối cùng, gã dùng toàn bộ lực lượng đấu khí tàn binh đẩy lùi một tảng đá khổng lồ đang rơi xuống, rồi thu khiên sắt lao theo Tô Hoài xuống dòng nước lạnh buốt.
Oành!!!
Ngay khoảnh khắc họ vừa nhảy xuống, toàn bộ căn phòng hầm lò số 4 hoàn toàn sụp đổ vĩnh viễn dưới hàng vạn tấn đất đá. Luồng oán khí biến dị màu tím đen bùng nổ dữ dội, thiêu rụi mọi dấu vết vật chất còn sót lại của đường hầm.
Tô Hoài bị cuốn đi trong dòng nước ngầm tối tăm và lạnh buốt tận xương tủy. Áp suất nước cực lớn ép chặt vào lồng ngực anh, oán độc trên cánh tay phải nhói lên đau đớn khiến anh suýt mất đi ý thức. Nhưng tay trái của anh vẫn ôm chặt chiếc Gương phản chiếu chứng cứ trước ngực như một bảo vật vô giá.
Dòng nước ngầm chảy xiết cuồn cuộn qua các khe đá hẹp, cuốn trôi họ đi xa hàng ngàn mét dưới lòng đất trước khi đẩy mạnh ba người ra ngoài một khe suối cạn ở rìa thung lũng Mỏ Huyết Tinh Biên Giới.
Khụ! Khụ!
Tô Hoài lồm cồm bò dậy từ vũng bùn nước lạnh ngắt, ho sặc sụa ra những ngụm nước bám đầy bụi quặng xám. Cơ thể anh run rẩy vì lạnh và kiệt sức, tinh thần lực tiêu hao quá mức khiến mắt trái chảy ra một vệt máu loãng nhạt dọc theo gò má. Nhưng khi anh sờ vào chiếc gương đồng vẫn còn nguyên vẹn trong ngực áo, một nụ cười lạnh lùng, chiến thắng hiện lên trên khóe môi nhợt nhạt.
"Chúng ta... sống sót rồi sao?" Duy Khắc Đa nằm vật vã trên bãi cỏ ven suối, thở hổn hển nhìn bầu trời đêm đầy sao.
Ba Đặc lầm lì đứng dậy, gã dùng cánh tay phải duy nhất cắm thanh trọng kiếm xuống đất để giữ thăng bằng, bả vai phải bầm tím rỉ máu nhưng ánh mắt gã vẫn sắc lạnh cảnh giác nhìn về phía đỉnh thung lũng.
Đột nhiên, tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng gầm rú của chó săn ma pháp từ phía xa vang vọng lại giữa đêm tối tĩnh mịch. Ánh đuốc sáng rực của hàng chục kỵ sĩ bắt đầu xuất hiện trên các sườn đồi xung quanh, bao vây chặt thung lũng suối cạn.
"Chúng ở kia! Ta ngửi thấy mùi ma lực của chiếc gương trinh sát!" Tiếng hét tàn nhẫn của tên kỵ sĩ trưởng dưới trướng Carl vang lên đầy sát khí. "Gã chủ mỏ có lệnh: Giết chết tên quý tộc sa sút Tô Hoài ngay tại chỗ, cướp lại chiếc gương chứng cứ và chôn xác chúng dưới thung lũng này!"
Tô Hoài khẽ nhíu mắt trái nhìn những ánh đuốc đang khép chặt vòng vây truy sát. Áp lực mới lập tức ập đến ngay khi họ vừa thoát chết dưới lòng đất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!