Thảm Họa Dưới Lòng Đất
Bọn côn đồ Băng đảng Búa Sắt bắt đầu siết chặt vòng vây, xích sắt kéo lê trên nền đá phát ra những tiếng loảng xoảng rùng rợn, trong khi Carl vung cao thanh roi da Huyết Sắt rực lửa đấu khí xám đen, chặn đứng hoàn toàn lối rút lui duy nhất của Tô Hoài tại cửa hầm lò sập mỏ.
Không gian trong đường hầm lò sâu số 4 đột ngột trở nên ngột ngạt đến cực điểm. Mùi rỉ sắt nồng nặc trộn lẫn với oán khí đỏ xám cuồn cuộn bốc lên từ lòng đất, khiến vệt đen oán độc trên cánh tay phải của Tô Hoài nhói lên từng cơn đau buốt tận xương tủy. Anh khẽ nhíu mày, tay trái đặt lên Bàn tính nhân quả ngọc đen bên hông để giữ thăng bằng, trong khi mắt trái vẫn nhìn thẳng vào Carl qua chiếc kính một tròng thạch anh.
"Carl," Tô Hoài chậm rãi lên tiếng, giọng nói của anh tĩnh lặng đến mức đáng sợ, hoàn toàn không có một chút hoảng sợ nào của một kẻ phàm nhân trước họng súng nỏ. "Ngươi có biết con số bốn mươi hai phẩy một phần trăm nghĩa là gì không?"
Carl khựng lại, thanh roi da rực lửa đấu khí xám đen khẽ hạ xuống một nhịp. Gã híp đôi mắt ti hí đầy sẹo rỗ, nhìn Tô Hoài như nhìn một kẻ điên: "Tên quý tộc sa sút kia, ngươi đang lảm nhảm cái gì đó? Ở đây, luật của ta là cao nhất! Mấy con số rác rưởi của ngươi không cứu nổi mạng ngươi đâu!"
"Bốn mươi hai phẩy một phần trăm," Tô Hoài không hề bận tâm đến lời đe dọa, anh tiến lên một bước, đứng ngay cạnh tấm khiên sắt của Ba Đặc, ngón tay thon dài chỉ thẳng lên trần đá cẩm thạch phía trên đầu gã chủ mỏ. "Đó là xác suất sụp đổ hoàn toàn của địa tầng khu vực này trong vòng ba mươi giây tới nếu ngươi tiếp tục phóng thích đấu khí hệ Thổ cường độ cao. Đấu khí của ngươi đang cộng hưởng với các mạch ma lực khai thác lậu Huyết tinh thạch sát vách phong ấn đền thờ Lôi Ân. Mỗi một nhịp thở của ngươi lúc này đều đang kéo cả lũ chúng ta xuống mồ."
"Ngươi gạt ta!" Carl gầm lên, nhưng bản năng của một chiến binh cấp 3 khiến gã không tự chủ được mà liếc mắt nhìn lên trần đá.
Ngay khoảnh khắc đó, Trần Tiểu Bảo ôm chặt chiếc bàn tính gỗ sồi cũ vào ngực, hét lớn: "Lực chấn động từ chân đế golem phía Đông Nam đã vượt quá giới hạn chịu tải! Trần đá đang nứt!"
Rắc! Rắc!
Một tiếng động rùng rợn vang lên từ sâu trong lòng vách đá. Những vết nứt khổng lồ như những con rết đen ngóm đột ngột bò loang lổ trên trần hầm lò số 4. Bụi quặng xám và những mảnh đá dăm bắt đầu rơi xuống rào rào.
"Sập mỏ rồi! Chạy mau!"
Tiếng hét kinh hoàng của một tên cai lệ Băng đảng Búa Sắt phá vỡ sự im lặng. Vòng vây của bọn côn đồ lập tức tan rã. Chúng điên cuồng vứt bỏ vũ khí, dẫm đạp lên nhau để chạy về phía lối thoát hiểm.
"Mẹ kiếp!" Carl biến sắc mặt, gã không còn tâm trí đâu để đối phó với Tô Hoài, lập tức xoay người lao đi như một con lợn rừng béo phì, đấu khí thổ hệ bao phủ toàn thân để gạt đi những tảng đá rơi xuống.
"Ba Đặc! Bảo vệ Tiểu Bảo! Chạy theo đường dẫn nước ngầm bên trái!" Tô Hoài thét lớn, tay trái giật mạnh Trần Tiểu Bảo lùi lại, tránh thoát một tảng đá khổng lồ vừa sụp xuống ngay chỗ họ vừa đứng.
Ba Đặc vung thanh trọng kiếm sắt rỉ sét bằng cánh tay phải duy nhất, đấu khí tàn binh màu xám nhạt bùng phát mạnh mẽ, tạo thành một vòm bảo vệ nhỏ che chắn phía trên đầu Tô Hoài và cậu bé. Tiếng đá tảng va chạm vào kiếm khí vang lên những tiếng binh binh chát chúa.
Trong bóng tối hỗn loạn đầy bụi bặm và tiếng gào thét, Tô Hoài không thể sử dụng ma pháp chiến đấu, nhưng đầu óc anh hoạt động với công suất tối đa. Chiếc kính một tròng thạch anh liên tục quét qua các luồng năng lượng đang sụp đổ, chỉ ra những điểm mù áp suất an toàn nhất.
"Rẽ trái! Ba bước! Đứng im sau phiến đá sồi kia!"
Dưới sự chỉ dẫn chính xác đến từng milimet của Tô Hoài, cả ba người lách qua những khe đá đang sụp đổ, bò qua đường cống dẫn nước ngầm ẩm ướt và thoát ra ngoài cửa mỏ ngay trước khi một tiếng nổ kinh hoàng nuốt chửng hoàn toàn đường hầm số 4.
Ầm!!!
Toàn bộ ngọn núi nhỏ rung chuyển dữ dội. Một cột bụi khổng lồ màu đỏ xám kèm theo oán khí đậm đặc phun trào từ miệng mỏ Huyết Tinh, che khuất cả ánh hoàng hôn đang buông xuống vùng biên thùy.
Trên mặt đất ngoại ô, khung cảnh trở nên hỗn loạn tột độ. Hàng trăm gia đình thợ mỏ á nhân — những người Dwarf góa phụ và những đứa trẻ thú nhân gầy gò — đang la hét, khóc lóc thảm thiết xung quanh miệng mỏ đã bị đất đá lấp kín.
"Chồng tôi còn ở dưới đó! Đội số 3 vẫn chưa lên!"
"Cứu người với! Ai đó cứu người với!"
Giữa lúc đám đông đang hoảng loạn, Carl từ trong đống đổ nát lồm cồm bò dậy, áo choàng lông gấu rách nát bám đầy bụi đất. Gã nhìn miệng mỏ bị sập, đôi mắt hí lóe lên một tia tàn nhẫn và xảo quyệt. Gã lập tức vẫy tay ra lệnh cho bọn tay sai Búa Sắt còn sống sót:
"Phong tỏa toàn bộ hiện trường! Cấm bất kỳ kẻ nào được tiếp cận miệng mỏ! Đây là khu vực đất thánh của Giáo hội đang bị ô nhiễm oán khí nặng, cần phải cách ly hoàn toàn!"
"Ngươi nói cái gì? Chồng ta còn ở dưới đó! Sao không cho cứu người?" Một người phụ nữ Dwarf phẫn nộ lao lên, nhưng lập tức bị một tên côn đồ Búa Sắt dùng gậy sắt đẩy ngã thô bạo xuống đất.
"Câm miệng!" Carl gầm lên, gã muốn phong tỏa hiện trường để che giấu việc mình cưỡng chế thợ mỏ khai thác lậu Huyết tinh thạch sát phong ấn cổ, đồng thời quỵt toàn bộ tiền bồi thường tai nạn lao động theo luật vương quốc. "Ai dám vượt qua ranh giới phong ấn sẽ bị coi là dị giáo phạm thượng!"
Đúng lúc đó, từ phía con đường dẫn đến nhà thờ lớn, một cỗ xe ngựa lộng lẫy bọc bạc xuất hiện. Một tư tế Giáo hội mặc áo choàng trắng tinh khiết bước xuống, tay cầm những bình thủy tinh chứa dung dịch màu xanh lam nhạt phát ra hào quang dịu nhẹ.
"Hỡi những con chiên tội nghiệp," giọng vị tư tế vang lên đầy vẻ từ bi giả tạo. "Thảm họa này là do tội lỗi và sự thiếu đức tin của các ngươi gây ra. Giáo hội không thể mở cửa mỏ bị ô nhiễm, nhưng chúng ta có mang theo Nước thánh ma lực Gregory để cứu chữa cho những người bị thương trên mặt đất. Chỉ cần các ngươi ký vào bản khế ước dâng hiến đức tin lũy tiến này hằng tháng, các ngươi sẽ nhận được nước thánh tịnh hóa."
Nhìn những bình nước thánh được bán với giá cắt cổ — tương đương với việc người dân phải thế chấp linh hồn trọn đời cho Giáo hội để cứu mạng người thân đang rên rỉ vì vết thương, Tô Hoài cảm thấy huyết quản của mình sôi lên vì phẫn nộ. Đây không phải là cứu tế, đây là một chiến dịch siết nợ linh hồn tàn nhẫn được dàn dựng ngay trên xương máu của người nghèo.
"Đứng lại!"
Tô Hoài bước ra từ đám đông, bộ âu phục xám của anh dù bám đầy bụi quặng nhưng phong thái vẫn nghiêm nghị và lạnh lùng như một vị thẩm phán tối cao. Anh giơ cao một tấm huy hiệu bằng sắt lạnh phát ra hào quang xám nhạt.
"Huy hiệu Thẩm phán Biên giới!" Vị tư tế và Carl đồng thời biến sắc mặt khi nhận ra tín vật pháp lý do Thẩm phán Lâm Nhã cấp.
"Theo Hiến chương Tư pháp Biên thùy, với tư cách là Đại diện pháp lý tập sự được Tòa án Vạn tộc ủy quyền, ta tuyên bố hành vi phong tỏa hiện trường tai nạn lao động của Carl là phi pháp," Tô Hoài dõng dạc nói, giọng nói của anh vang vọng khắp quảng trường mỏ. "Carl, ngươi không có quyền cấm cứu hộ. Ba Đặc, dẹp đường!"
"Tên rác rưởi kia! Ngươi lấy cái gì để cứu người?" Carl điên cuồng gầm lên, vung thanh roi da Huyết Sắt định lao lên. "Miệng mỏ đã bị lấp bởi đá tảng ma pháp chứa đầy oán khí rò rỉ! Lực lượng của ngươi có thể phá vỡ nó sao?"
Tô Hoài không trả lời. Anh quay sang Tát Mẫu — thợ rèn Dwarf đang đứng trong đám đông đầy phẫn nộ: "Tát Mẫu, dùng búa ma pháp của ngươi phá vỡ phiến đá chặn cửa hầm lò!"
"Được! Để lão già này làm!" Tát Mẫu gầm lên một tiếng, vung chiếc búa rèn Lôi Minh khổng lồ rực lửa địa hỏa, nện mạnh xuống tảng đá chặn cửa mỏ.
Oành!
Một tiếng nổ lớn vang lên, nhưng tảng đá không hề vỡ nát. Ngược lại, một luồng oán khí đỏ kịt như máu từ trong kẽ đá phun trào ra, dập tắt hoàn toàn ngọn lửa địa hỏa trên búa của Tát Mẫu và đẩy lùi gã thợ rèn vĩ đại thối lui mấy bước, mặt cắt không còn giọt máu.
"Không được! Oán khí rò rỉ từ đền thờ cổ quá đậm đặc! Nó đang ăn mòn ma lực vũ khí của tôi!" Tát Mẫu hổn hển hét lớn.
Tô Hoài khẽ nhíu mắt trái dưới chiếc kính thạch anh. Chỉ số rủi ro sụp đổ linh hồn của các thợ mỏ bên dưới đang tăng vọt từ 42.1% lên mức báo động đỏ 85% do ngộp thở và nhiễm oán độc. Anh nhận ra không thể dùng bạo lực vật lý cưỡng chế phá đá lúc này, oán khí biến dị cần phải được định lượng và tịnh hóa bằng phương pháp khoa học trước.
"Hahaha! Thấy chưa?" Carl cười lớn đầy đắc ý. "Thần linh đã phong tỏa nơi này! Chỉ có nước thánh của Giáo hội mới có thể tịnh hóa được oán khí! Các ngươi không ký khế ước dâng hiến, tất cả người thân dưới kia đều phải chết!"
Người dân nghèo hoang mang, nhiều người đã khóc lóc chuẩn bị cầm bút ký vào bản khế ước nô dịch của Giáo hội để đổi lấy nước thánh.
"Đừng ký!"
Tô Hoài thét lớn, tiếng nói của anh cắt đứt sự hoang mang của đám đông. Anh quay đầu nhìn về phía con đường dẫn từ phố nghèo.
Từ trong màn sương bụi, một lão nhân gầy gò mặc đồ xám, tay ôm một chiếc rương sắt nặng nề đang thở hổn hển chạy đến dưới sự bảo vệ của hai thú nhân tuần tra. Đó là Mạc đại thúc — kế toán trưởng trung thành của Tô gia.
"Chủ tịch! Tôi đã mang đến rồi!" Mạc đại thúc đặt chiếc rương sắt xuống đất, dùng chìa khóa cổ mở toang nắp rương.
Ánh sáng vàng kim rực rỡ bộc phát từ trong rương, chiếu sáng cả một vùng đất xám xịt. Bên trong rương là hàng trăm thỏi vàng ròng bảo chứng óng ánh, tỏa ra hơi ấm của sự thịnh vượng thật sự.
"Hỡi toàn thể thợ mỏ á nhân của Mỏ Huyết Tinh!" Tô Hoài đứng sừng sững bên cạnh rương vàng, giọng nói của anh mang theo một sức nặng tài chính khổng lồ. "Hôm qua, các người đã ký vào bản phác thảo gói Bảo hiểm tai nạn lao động nhóm của Văn phòng Tô gia. Hôm nay, tai biến đã xảy ra. Theo đúng điều khoản khế ước bảo hiểm, ta tuyên bố kích hoạt điều khoản bồi thường khẩn cấp khống chế rủi ro hằng ngày!"
Tô Hoài quay sang Mạc đại thúc, ra lệnh: "Mạc đại thúc, mở sổ sách! Chi trả ngay lập tức cho mỗi gia đình có thợ mỏ bị kẹt hoặc bị thương năm lượng vàng ròng bảo chứng làm chi phí cứu thương và sinh hoạt khẩn cấp!"
"Rõ, Chủ tịch!" Mạc đại thúc nhanh chóng đeo kính viễn thị, tay cầm cây bút lông ngỗng cổ, bắt đầu gọi tên từng gia đình thợ mỏ á nhân lên nhận vàng.
"Gia đình thợ mỏ Dwarf Káp Nhĩ, nhận năm lượng vàng!"
"Gia đình thú nhân tộc hổ A Lực, nhận năm lượng vàng!"
Những thỏi vàng ròng nặng trịch, ấm áp được đặt trực tiếp vào những bàn tay thô ráp, chai sạn của những người Dwarf góa phụ và trẻ em mồ côi. Năm lượng vàng ròng — con số này tương đương với ba năm lương khổ sai của họ dưới hầm mỏ của Carl, và thừa đủ để họ mua những loại thảo dược tịnh hóa tốt nhất ở chợ đen Sương Mù mà không cần đến giọt nước thánh lừa đảo của Giáo hội.
"Vàng... là vàng ròng thật sự!"
"Chúng ta có tiền rồi! Không cần phải ký khế ước bán linh hồn cho Giáo hội nữa!"
Người dân nghèo cảm động đến rơi nước mắt, họ đồng loạt ném những tờ khế ước dâng hiến đức tin của Giáo hội xuống đất cát, giẫm đạp lên chúng và quỳ rạp xuống trước rương vàng của Tô gia, đôi mắt nhìn Tô Hoài đầy sự tôn kính và biết ơn vô hạn. Dòng chảy đức tin tinh khiết bỗng chốc chuyển hướng, bốc lên từ đỉnh đầu họ và tụ hội về phía Bàn tính ngọc đen của Tô Hoài.
Carl nhìn rương vàng vơi đi một nửa — mất đi 150 lượng vàng ròng bảo chứng trong tích tắc, mặt gã xám xịt lại như tro tàn. Gã biết mình đã hoàn toàn mất đi quyền kiểm soát tài chính và lòng tin của thợ mỏ.
Tuy nhiên, giữa tiếng reo hò của người dân, Tô Hoài nhìn vào chiếc kính một tròng thạch anh, thanh chỉ số rủi ro sụp đổ sâu dưới lòng đất vẫn đang tiếp tục nhấp nháy đỏ rực. Luồng oán khí rò rỉ từ đền sấm sét cổ đang có dấu hiệu biến dị dưới áp lực của các tinh thạch Huyết tinh thạch bị sập lún, đe dọa tính mạng của những thợ mỏ cốt lõi vẫn còn bị kẹt sâu bên trong.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!