Thiên Tài Khu Ổ Chuột
Cơn gió lạnh buốt mang theo cát bụi màu đỏ gạch của vùng biên thùy rít lên qua những khe hở của cỗ xe ngựa cũ kỹ. Tô Hoài ngồi tựa lưng vào vách gỗ sần sùi, cánh tay phải chốc chốc lại nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy. Dưới lớp băng gạc trắng quấn chặt, vệt đen oán khí của cựu chiến thần Bùi Nguyên vẫn âm ỉ nhấp nháy, giống như một con rết độc đang tìm đường bò sâu vào huyết quản của anh. Cái giá của việc ký kết bản hợp đồng liên đới nhân quả với một vị thần sa ngã chưa bao giờ là dễ chịu đối với một cơ thể phàm nhân không có nửa điểm ma lực.
“Chủ tịch, chúng ta sắp tiến vào phạm vi kiểm soát của Mỏ Huyết Tinh Biên Giới,” tiếng Ba Đặc trầm đục vang lên từ phía trước. Gã cựu binh mất một tay đang điều khiển cỗ xe ngựa bằng một tay phải cuồn cuộn cơ bắp, đôi mắt độc nhãn cảnh giác quét qua những trạm gác bằng gỗ thô sơ dựng dọc hai bên sườn núi.
Tô Hoài không trả lời. Anh chậm rãi vươn ngón tay trái thon dài, khẽ đẩy chiếc kính một tròng thạch anh trên mắt trái của mình. Qua lăng kính xám nhạt, bầu trời phía trên khu mỏ không phải là màu xanh của tự nhiên, mà bị bao phủ bởi một làn sương mù màu đỏ xám đục ngầu. Đó là oán khí rò rỉ từ các đền thờ cổ bị chôn vùi sâu dưới lòng đất, trộn lẫn với ma lực khai thác lậu của chủ mỏ Carl. Nồng độ oán khí ở đây đã đạt đến mức 34.6%, vượt xa ngưỡng an toàn sinh mệnh của con người.
“Carl đã phong tỏa mọi con đường giao thương của thợ mỏ với phố nghèo,” Tô Hoài thầm nghĩ, đôi mắt anh lạnh lùng và tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng. “Hắn muốn dùng cái đói để buộc họ phải ký vào những bản khế ước thế chấp linh hồn mới cho Giáo hội đổi lấy nước thánh. Một mô hình bóc lột tài chính hoàn hảo dưới sự bảo hộ của thần quyền.”
Cỗ xe ngựa dừng lại ở rìa một vách đá dốc đứng, nơi lối vào của Mỏ Huyết Tinh hiện ra như một cái miệng quái vật khổng lồ đen ngóm, liên tục phun ra những luồng khí lạnh mang mùi rỉ sắt và đất ẩm. Xung quanh khu vực bốc dỡ, hàng trăm thợ mỏ á nhân — phần lớn là người Dwarf thấp đậm với bộ râu bám đầy bụi quặng và những thú nhân tộc hổ gầy gò — đang lầm lũi vác những chiếc giỏ tre nặng trĩu chứa đầy quặng thô. Trên lưng họ, những vết roi da rướm máu khô đen loang lổ, dấu tích của sự tàn bạo từ bọn cai lệ thuộc Băng đảng Búa Sắt.
Tô Hoài bước xuống xe, bộ âu phục quý tộc cũ kỹ màu xám sẫm của anh hoàn toàn lạc lõng giữa khung cảnh hỗn độn và nghèo đói này. Ba Đặc lặng lẽ bước theo sau, thanh trọng kiếm sắt rỉ sét đeo chéo sau lưng tỏa ra một luồng sát khí cựu binh nhạt nhòa nhưng đủ để khiến bọn cai lệ xung quanh phải dè chừng.
Khi tiến sâu vào khu vực đường hầm số 4, nơi ánh sáng từ những viên đá ma lực gắn trên vách đá chỉ còn là những đốm sáng tù mù, tai Tô Hoài bỗng nghe thấy những tiếng chửi bới thô tục trộn lẫn với tiếng roi da quất vun vút vào không khí.
“Đồ rác rưởi á nhân! Có mấy con số tính toán hằng ngày cũng làm sai! Ngươi muốn Carl lão đại lột da ngươi ra thế chấp cho Giáo hội đúng không?”
Tô Hoài dừng bước. Qua làn sương bụi đỏ, anh nhìn thấy một gã cai lệ mập mạp của Băng đảng Búa Sắt đang giận dữ vung chiếc roi da gai sắt lên. Đối diện với gã là một cậu bé nhỏ thó, mặc bộ đồ rộng thùng thình vá víu nhiều chỗ, mái tóc bù xù bám đầy bụi quặng xám. Cậu bé ôm chặt một chiếc bàn tính gỗ nhỏ tự đẽo bằng gỗ sồi cũ vào ngực, đôi mắt to tròn sáng ngời lấp lánh ánh sáng xanh lam nhạt đầy nghị lực nhưng cũng không giấu nổi vẻ rụt rè.
“Tôi... tôi không tính sai!” Giọng cậu bé run rẩy nhưng kiên định. “Sản lượng quặng huyết tinh khai thác hôm nay của đội số 3 là bốn mươi hai tấn thô, sau khi trừ đi mười lăm phần trăm thuế hao hụt ma lực của Giáo hội và tám phần trăm phí bảo kê của mỏ, lượng đức tin bảo chứng thực tế còn lại phải là hai mươi chín phẩy bốn đơn vị. Các người đã cố tình tính lũy tiến thêm ba phần trăm phí hao mòn công cụ để siết nợ gia đình tôi!”
“Mẹ kiếp! Một đứa trẻ mồ côi khu ổ chuột như ngươi thì biết cái gì về toán học khế ước?” Gã cai lệ gầm lên, chiếc roi da gai sắt trong tay gã rít gió quất thẳng xuống đầu cậu bé.
Bốp!
Tiếng roi da va chạm vang lên khô khốc, nhưng không phải trên cơ thể cậu bé. Ba Đặc đã xuất hiện từ lúc nào, cánh tay phải cuồn cuộn cơ bắp của gã siết chặt lấy thân roi gai sắt, những chiếc gai nhọn hoắt đâm vào lớp giáp da dày của gã phát ra tiếng ken két. Đôi mắt độc nhãn của gã cựu binh nhìn gã cai lệ với vẻ lạnh lùng chết chóc.
“Bắt nạt một đứa trẻ mất cha mẹ... bọn Búa Sắt các ngươi chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh thôi sao?” Ba Đặc trầm giọng, lực tay phải khẽ vặn một cái, cưỡng chế giật phăng chiếc roi da khỏi tay gã cai lệ khiến gã mất đà ngã nhào xuống đất cát bụi.
“Kẻ nào dám can thiệp vào việc của mỏ sắt?” Gã cai lệ lồm cồm bò dậy, mặt mũi đỏ gay vì xấu hổ và giận dữ, tay định rút thanh đao ngắn bên hông.
“Ta là Tô Hoài, Thẩm định viên của Văn phòng Bảo hiểm Đức tin Tô gia,” Tô Hoài bước ra từ bóng tối, chiếc kính một tròng thạch anh phản chiếu ánh sáng ma lực xanh lam nhạt lạnh lẽo. Anh nhìn thẳng vào gã cai lệ, giọng nói bình thản nhưng mang theo một áp lực pháp lý vô hình. “Theo Luật Lao động và Khế ước Thương mại Vương quốc ban hành năm thứ bốn mươi bảy, mọi việc tranh chấp số liệu sản lượng tại các mỏ tư nhân bắt buộc phải được giải quyết thông qua thẩm định viên được cấp phép. Hành vi dùng bạo lực vật lý để cưỡng chế thay đổi số liệu của ngươi đã cấu thành tội danh gian lận tài chính vương thất.”
Gã cai lệ khựng lại, ánh mắt nhìn lướt qua bộ âu phục quý tộc của Tô Hoài và thanh trọng kiếm khổng lồ của Ba Đặc, trong lòng thoáng qua một tia kiêng kị. Gã hừ lạnh một tiếng, nhặt chiếc roi da lên rồi lầm bầm rút lui vào sâu trong hầm mỏ: “Chờ đó... Carl lão đại sẽ không để các người yên đâu.”
Khi gã cai lệ đã đi khuất, Tô Hoài cúi xuống nhìn cậu bé đang rụt rè ôm chiếc bàn tính gỗ sồi cũ. Anh khẽ đẩy kính một tròng, kích hoạt nhãn quang rủi ro rà soát qua cơ thể nhỏ bé kia.
[Mục tiêu: Trần Tiểu Bảo (12 tuổi).]
[Chỉ số Rủi ro Sụp đổ linh hồn: 65% (Nguy hiểm — do suy dinh dưỡng và áp lực nợ nghiệp liên đới từ người cha đã khuất).]
[Thiên phú đặc thù: Tính nhẩm đa chiều siêu tốc, phân tích xác suất Bayes bẩm sinh.]
[Thân phận thực tế: Hậu duệ cuối cùng của gia tộc học giả toán học cổ đại bị Giáo hội thanh trừng vạn năm trước.]
Đôi mắt Tô Hoài khẽ nheo lại dưới lăng kính thạch anh. Một thiên tài toán học bẩm sinh đang bị chôn vùi trong khu mỏ bẩn thỉu này làm nô lệ lao dịch. Đây chính là học trò chân truyền mà anh cần để vận hành hệ thống định phí rủi ro vĩ mô của văn phòng trong tương lai.
“Em tên là Trần Tiểu Bảo?” Tô Hoài hỏi, giọng nói dịu đi một chút nhưng vẫn giữ vẻ sòng phẳng của một thương nhân.
“Dạ... dạ phải,” cậu bé ngước đôi mắt to sáng ngời nhìn Tô Hoài, trong mắt mang theo sự kinh ngạc lẫn kính sợ. “Anh... anh vừa nói về toán học khế ước? Anh thực sự có thể tính toán được lượng đức tin bảo chứng mà không cần dùng đến thần chú của Giáo hội sao?”
“Toán học là quy luật tối cao của thế giới này, Tiểu Bảo. Nó chính xác hơn bất kỳ lời cầu nguyện nào của các tu sĩ,” Tô Hoài chậm rãi đưa tay trái ra, đỡ cậu bé đứng dậy khỏi nền đất lạnh. “Em vừa nói Carl đã cố tình tính lũy tiến thêm ba phần trăm phí hao mòn để siết nợ. Em có biết tại sao hắn lại làm vậy không?”
“Hắn muốn gia đình em không bao giờ trả hết nợ!” Tiểu Bảo siết chặt chiếc bàn tính gỗ sồi, giọng nói nghẹn ngào phẫn nộ. “Cha em trước khi chết vì sập hầm lò cũ đã ký một khế ước thế chấp linh hồn với Carl để vay mười lọ nước thánh cứu mẹ em. Nhưng Carl liên tục thay đổi lãi suất đức tin hằng tháng, khiến khoản nợ ban đầu từ một trăm đơn vị nay đã tăng lên gấp mười lần. Hắn bắt em phải làm việc khổ sai ở đây trọn đời để trừ nợ.”
“Thế chấp đức tin lũy tiến,” Tô Hoài thầm phân tích, ngón tay anh gõ nhẹ lên chiếc Bàn tính ngọc đen đeo bên hông. “Một công cụ cho vay nặng lãi tàn bạo. Nhưng đó chưa phải là điều nguy hiểm nhất đối với em và những thợ mỏ ở đây.”
Tô Hoài quay người nhìn sâu vào lòng hầm lò số 4. Anh tập trung tinh thần lực tối đa vào chiếc kính một tròng thạch anh, quét qua toàn bộ cấu trúc địa tầng của khu mỏ Huyết Tinh. Trong tầm nhìn ma pháp của anh, những vách đá cẩm thạch không còn là màu xám vô tri, mà hiển thị vô số những sợi chỉ nhân quả màu đỏ xám đan xen chặt chẽ, đang rung lên bần bật dưới áp lực của một luồng năng lượng khổng lồ rò rỉ từ phía dưới sâu.
[Địa điểm: Mỏ Huyết Tinh Biên Giới — Khu vực lò sâu số 4.]
[Rủi ro Sụp đổ địa tầng (Collapse Risk): 42.1% (Vượt ngưỡng an toàn đỏ 30%).]
[Nguyên nhân rò rỉ: Carl cưỡng chế thợ mỏ khai thác quá mức sát vách ngăn phong ấn của đền thờ cựu thần sấm sét Lôi Ân.]
[Dự báo thời gian tai biến: Sụp lún diện rộng trong vòng 72 giờ tiếp theo nếu tiếp tục dùng thuốc nổ ma pháp.]
“Địa tầng ở đây đã bị hoại tử hoàn toàn do oán khí rò rỉ từ đền thờ Lôi Ân,” Tô Hoài trầm giọng, gương mặt anh trở nên cực kỳ nghiêm nghị. “Carl đang điên cuồng in thêm các 'tín phiếu đức tin rỗng' để tài trợ cho chiến dịch của Giáo hội, nên hắn bắt các em phải đào sâu sát vách phong ấn bất chấp tính mạng. Chỉ cần một đợt kích nổ quặng tiếp theo, toàn bộ khu mỏ này sẽ sụp đổ, chôn vùi tất cả thợ mỏ dưới lòng đất.”
Trần Tiểu Bảo nghe vậy, đôi mắt to tròn co rụt lại đầy hoảng sợ. Cậu bé nhìn vào chiếc bàn tính gỗ sồi của mình, mười đầu ngón tay nhỏ nhắn run rẩy gạt các hạt tính với tốc độ cực nhanh trong đầu.
“Bốn mươi hai tấn quặng thô... lực chấn động của thuốc nổ ma pháp hệ Thổ... tốc độ sụt lún của vách đá cẩm thạch...” Tiểu Bảo lẩm bẩm, đôi mắt lấp lánh ánh sáng xanh lam nhạt khi thực hiện hàng triệu phép tính nhẩm phức tạp. Chỉ sau vài giây, cậu bé ngước lên nhìn Tô Hoài với gương mặt tái nhợt: “Anh... anh nói đúng! Với tốc độ khai thác hiện tại, vách đá chịu lực phía Đông Nam sẽ nứt vỡ hoàn toàn sau ba ngày nữa! Toàn bộ thợ mỏ á nhân ở tầng dưới sẽ không có đường thoát!”
Tô Hoài kinh ngạc nhìn cậu bé 12 tuổi trước mặt. Khả năng tính toán nhẩm và phân tích xác suất của Tiểu Bảo khớp hoàn toàn với những số liệu vĩ mô do Bàn tính ngọc đen của anh vừa đưa ra. Đây không chỉ là một thiên tài bẩm sinh, đây chính là một báu vật toán học thực sự của thế giới mới.
“Em muốn cứu bản thân và toàn bộ thợ mỏ á nhân ở đây thoát khỏi thảm họa chôn thây này không, Tiểu Bảo?” Tô Hoài cúi xuống nhìn thẳng vào mắt cậu bé, giọng nói mang theo một sự bảo chứng đanh thép.
“Em... em muốn!” Tiểu Bảo gật đầu mạnh mẽ, nước mắt trào ra. “Nhưng chúng em không có tiền, không có ma lực chiến đấu, làm sao chống lại được Carl và bọn Búa Sắt?”
“Chúng ta không cần dùng đến bạo lực để chiến thắng lòng tham,” Tô Hoài chậm rãi đứng thẳng dậy, tay trái rút từ trong ngực áo ra một cuộn giấy da cừu bọc chỉ xám — bản phác thảo của gói "Bảo hiểm tai nạn lao động nhóm" đầu tiên của thế giới này. “Ta sẽ dùng toán học rủi ro để thiết lập một quỹ tương trợ chung cho các em. Chỉ cần toàn bộ thợ mỏ á nhân đồng thuận ký kết, ta sẽ dùng quỹ bảo chứng của văn phòng để đứng ra bảo vệ mạng sống và quyền lợi của các em trước pháp luật vương quốc. Carl sẽ không thể cưỡng chế các em xuống lò sâu phi pháp.”
“Bảo hiểm... tai nạn lao động nhóm?” Tiểu Bảo ngơ ngác nhìn cuộn giấy da cừu, tư duy toán học nhạy bén của cậu bé bắt đầu phân tích cấu trúc của các điều khoản khế ước mới mẻ này.
Đúng lúc đó, một tiếng cười khàn khàn, bạo ngược vang lên từ phía lối ra của đường hầm, cắt đứt bầu không khí thảo luận.
“Hahaha! Một tên quý tộc sa sút phá sản, cùng một lũ á nhân rác rưởi... lại dám đứng ở đây bàn chuyện bảo hiểm cứu mạng sao?”
Từ trong màn sương bụi đỏ, một thân hình mập mạp thô kệch vĩ đại bước ra. Carl — chủ mỏ sắt biên giới — khoác trên mình chiếc áo choàng lông gấu sang trọng bám đầy bụi quặng xám, cổ đeo một sợi xích vàng lớn lấp lánh. Gương mặt gã đầy những vết sẹo rỗ thịt, đôi mắt hí hằn học nhìn chằm chằm vào Tô Hoài. Trên tay phải của gã, thanh roi da 'Huyết Sắt' bọc đấu khí hệ thổ màu xám đen rít lên những tiếng u u ghê rợn khi gạt qua vách đá.
Phía sau Carl, hàng chục tên du côn hung tợn thuộc Băng đảng Búa Sắt nhanh chóng tràn ra từ các ngách hầm mỏ, tay cầm xích sắt khóa hồn, búa khai khoáng và nỏ tầm ngắn, bao vây chặt chẽ toàn bộ lối ra duy nhất của hầm lò số 4.
Ba Đặc lập tức bước lên một bước lớn, vung thanh trọng kiếm sắt rỉ sét bằng cánh tay phải duy nhất của mình, tạo ra một tư thế phòng thủ vững chắc chắn trước mặt Tô Hoài và Trần Tiểu Bảo. Đấu khí tàn binh màu xám nhạt bùng lên quanh thân gã cựu binh, sẵn sàng huyết chiến.
“Tô Hoài,” Carl liếm môi, đôi mắt hí lóe lên sát khí tàn bạo. “Gregory hồng y đã cảnh cáo ta về sự xuất hiện của cái văn phòng bảo hiểm rẻ tiền của ngươi ở phố nghèo. Ngươi dám thâm nhập vào địa bàn của ta để dụ dỗ công nhân đào ngũ sao? Hôm nay, ta sẽ dùng thanh roi Huyết Sắt này để dạy cho ngươi biết thế nào là luật lệ của mỏ sắt!”
Không một chút hoảng sợ trước họng nỏ và búa sắt đang bao vây, Tô Hoài đứng sừng sững sau tấm lưng vĩ đại của Ba Đặc. Anh khẽ vuốt vệt oán độc đang nhói đau trên cánh tay phải của mình, đôi mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào gã ác bá chủ mỏ:
“Carl, luật lệ của ngươi đã quá hạn sử dụng rồi. Hôm nay, ta đến đây không phải để dụ dỗ công nhân, mà là để thẩm định một vụ án phá sản tài sản sắp sửa xảy ra với chính ngươi.”
Không khí trong hầm lò bỗng chốc đông cứng lại dưới cái nhìn lạnh lẽo của vị thẩm định viên trẻ tuổi, trong khi bọn côn đồ Búa Sắt bắt đầu siết chặt vòng vây, xích sắt kéo lê trên nền đá phát ra những tiếng loảng xoảng rùng rợn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!