Nhạc nềnBattleField4

Khai Trương Văn Phòng Phố Nghèo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn đau buốt nhói chạy dọc từ cổ tay lên đến khuỷu tay phải, lạnh lẽo và sắc nhọn như hàng vạn cây kim băng đang găm sâu vào da thịt. Tô Hoài khẽ nhíu mày, dùng tay trái siết chặt lớp băng gạc trắng quấn quanh cánh tay phải của mình. Dưới lớp vải thô, những vệt đen oán khí tích tụ vạn năm của cựu chiến thần Bùi Nguyên vẫn đang nhấp nháy âm ỉ, bò lổm ngổm dưới da như những con rết nhỏ. Đây chính là cái giá tích lũy đầu tiên của một phàm nhân không có nửa điểm ma lực như anh khi dám dùng huyết quản của mình để ký kết một bản khế ước liên đới nhân quả với thần linh.


Chiếc xe ngựa cũ kỹ của lão Kiệt Khắc lọc cọc lăn bánh qua những con đường lát đá gồ ghề của thành phố biên thùy, hướng thẳng về phía khu biệt thự quý tộc ở quận phía Đông. Tô Hoài tựa lưng vào thành ghế gỗ, hơi thở vẫn còn vương chút mùi tro tàn và oán độc của hầm mộ cổ. Anh cần phải hoàn thành bước tiếp theo trong kế hoạch trước khi luồng oán khí này ăn mòn sâu vào tim.


Tại phòng khách sang trọng phủ đầy thảm nhung đen của dinh thự Mạt Lợi, phu nhân góa phụ giàu có nhất vùng biên thùy đang nhấp một ngụm trà thảo mộc ấm áp. Đôi mắt quý phái nhưng sắc sảo của bà ta ẩn sau lớp mạng che mặt bằng ren mỏng, chăm chú quan sát chàng thanh niên gầy gò đang ngồi đối diện.


“Tô Hoài, ta đã nghe nói về việc ngươi sống sót trở ra từ hầm mộ Chiến Thần,” Phu nhân Mạt Lợi đặt tách trà xuống, giọng nói trầm tĩnh nhưng đầy vẻ hoài nghi của một thương nhân lão luyện. “Nhưng ta là một góa phụ thực tế. Ba trăm lượng vàng ròng bảo chứng không phải là một con số nhỏ. Ngươi lấy cái gì để bảo đảm rằng văn phòng bảo hiểm của ngươi sẽ không bị Giáo hội Quang Minh san phẳng ngay trong ngày đầu tiên khai trương?”


Tô Hoài không nói một lời. Anh chậm rãi dùng bàn tay trái lành lặn đặt một chiếc hộp gỗ mun nhỏ lên mặt bàn trà bằng đá cẩm thạch. Khi nắp hộp vừa mở ra, một luồng chiến ý vàng kim rực rỡ, trầm mặc và uy nghiêm bộc phát, xua tan hoàn toàn không khí u ám của căn phòng. Bên trong hộp là một mảnh tinh thể màu xám bạc, tỏa ra nhịp đập mạnh mẽ như nhịp tim của một con mãnh thú cổ xưa.


“Chiến ý tinh hoa của cựu chiến thần Bùi Nguyên,” Tô Hoài bình thản nói, ánh mắt lạnh lùng qua chiếc kính một tròng thạch anh. “Phu nhân hẳn vẫn còn nhớ con trai mình từng được ngài ấy cứu mạng vạn năm trước. Mảnh tinh thể này chứa đựng mười phần trăm thần lực chiến đấu đã được phục hồi của Bùi Nguyên. Nếu văn phòng của ta sụp đổ, mảnh tinh thể này sẽ thuộc về gia tộc của bà, đủ để tạo ra một hộ vệ cấp bán thần bảo vệ gia tộc bà vĩnh viễn. Bà thấy tài sản bảo chứng này đã đủ thanh khoản chưa?”


Phu nhân Mạt Lợi nín thở, đôi mắt sau lớp mạng che bỗng co rụt lại. Bà ta vươn những ngón tay đeo đầy nhẫn bảo thạch run rẩy chạm vào mảnh tinh thể. Hào quang chiến ý ấm áp lập tức phản chiếu lên gương mặt quý phái của bà. Không một chút do dự, bà vẫy tay ra hiệu cho lão quản gia đứng phía sau.


“Mang ba trăm lượng vàng ròng bảo chứng ra đây cho Tô thiếu gia.” Phu nhân Mạt Lợi hít một hơi thật sâu, ánh mắt nhìn Tô Hoài đã hoàn toàn thay đổi. “Ngươi thực sự là một kẻ điên thiên tài, Tô Hoài. Ta hy vọng quyết định đầu tư này của ta sẽ không khiến Giáo hội tìm đến gõ cửa.”


“Họ sẽ gõ cửa văn phòng của ta trước, thưa phu nhân,” Tô Hoài lạnh lùng đáp, nhận lấy chiếc rương gỗ nặng trĩu chứa đầy những thỏi vàng ròng sáng loáng từ tay lão quản gia.


***


Sáng hôm sau, tại cuối khu phố nghèo thành Tây biên thùy, một gian nhà gỗ hai tầng cũ kỹ vốn là tiệm cầm đồ đổ nát của Tô gia nay đã được dọn dẹp sạch sẽ. Một tấm biển gỗ sồi mới tinh được treo lên trước cửa, trên đó khắc những dòng chữ nghiêm trang bằng sơn đen: "Văn phòng Bảo hiểm Đức tin Tô gia".


Bên trong văn phòng, không khí bận rộn nhưng đầy vẻ cảnh giác bao trùm. Mạc đại thúc, lão kế toán trung thành của gia tộc, đang đeo chiếc kính viễn thị gọng sừng, cẩn thận sắp xếp lại những cuốn sổ sách da cừu thủ công cũ kỹ trên chiếc kệ gỗ lớn phía sau quầy giao dịch. Đôi tay gầy gò của lão run rẩy vì xúc động khi nhìn thấy chiếc rương chứa ba trăm lượng vàng ròng bảo chứng được đặt an toàn trong kho ngầm.


“Cậu ấm... à không, Chủ tịch,” Mạc đại thúc vừa gõ nhẹ cây bút lông ngỗng cổ lên trang sổ sách vừa cằn nhằn với vẻ lo lắng thường trực, “Ba trăm lượng vàng này là quỹ bảo chứng pháp lý bắt buộc theo luật vương quốc, chúng ta tuyệt đối không được tiêu dùng tùy tiện. Nhưng chi phí sửa sang và mua sắm thiết bị văn phòng đã tiêu tốn mất năm mươi lượng vàng rồi. Dòng tiền mặt của chúng ta hiện tại đang cực kỳ eo hẹp.”


“Đừng lo lắng, Mạc đại thúc,” Tô Hoài ngồi sau chiếc bàn làm việc bằng gỗ sồi lớn, tay trái gạt nhẹ các hạt ngọc đen trên chiếc Bàn tính nhân quả đặt ở trung tâm bàn. “Chỉ cần chúng ta ký kết được hợp đồng đầu tiên với người dân phố nghèo, dòng tiền đức tin sẽ tự động tuần hoàn.”


Ở phía ngoài cửa ra vào, tráng sĩ một tay Ba Đặc đang lầm lì dùng cánh tay phải cuồn cuộn cơ bắp siết chặt một sợi dây bẫy cơ học bằng thép mỏng quanh khung cửa gỗ. Anh cẩn thận treo một chiếc chuông đồng nhỏ vào góc khuất, chỉ cần có kẻ mang theo dao vũ khí hoặc ma lực thù địch bước qua, chiếc chuông sẽ lập tức báo động.


“Chủ tịch, tôi đã thiết lập xong ba vòng bẫy vật lý xung quanh gian nhà gỗ,” Ba Đặc trầm giọng báo cáo, ánh mắt sắc lạnh quét qua ô cửa kính nhìn ra con phố nghèo đầy bùn đất bên ngoài. “Bọn đòi nợ thuê của Malta hay mật vụ của Giáo hội sẽ không thể đột nhập vào đây mà không tiếng động. Nhưng người dân phố nghèo đang nhìn chúng ta như nhìn những kẻ lừa đảo.”


Tô Hoài ngước mắt nhìn qua cửa sổ. Trên con phố nghèo bẩn thỉu, hàng chục thợ mỏ á nhân và dân nghèo đang tụ tập thành từng nhóm nhỏ, đứng từ xa chỉ trỏ vào tấm biển hiệu mới treo với ánh mắt đầy hoài nghi và hoảng sợ. Đối với họ, "đức tin" là thứ thuế thiêng liêng mà họ phải cống nạp cho các đền thờ của Giáo hội Quang Minh để đổi lấy nước thánh bảo mệnh. Khái niệm "bảo hiểm đức tin" — đóng một khoản phí nhỏ để được bồi thường năng lượng khi thần linh sụp đổ — nghe giống như một trò phỉ báng tà đạo có thể khiến linh hồn họ bị đày xuống địa ngục.


Đúng lúc đó, tiếng chuông đồng nhỏ ở cửa ra vào vang lên một tiếng thanh thúy.


Một gã đàn ông trung niên mặc bộ quần áo vải thô rách rưới bám đầy bụi than mỏ, gương mặt tiều tụy lo âu bước vào văn phòng. Gã lấm lét nhìn quanh, đôi bàn tay thô ráp đan chặt vào nhau đầy vẻ run rẩy.


“Xin hỏi... đây có phải là nơi bán khế ước cứu mạng không?” Gã đàn ông ngập ngừng hỏi, giọng nói run rẩy.


Tô Hoài không vội trả lời. Anh chậm rãi đeo chiếc kính một tròng thạch anh lên mắt trái. Lăng kính thạch anh bừng sáng một luồng ánh sáng xám nhạt vô hình, quét qua cơ thể của vị khách hàng đầu tiên.


Trong tầm mắt của Tô Hoài, một thanh chỉ số rủi ro màu đỏ hiện ra trên đầu gã đàn ông:

[Mục tiêu: Giai Lạc (Danh tính giả: An Đông).]

[Chỉ số Rủi ro Sụp đổ linh hồn: 12% (Cực kỳ ổn định).]

[Động cơ hành vi: Dò la thông tin mật / Báo cáo dị giáo: 89%.]

[Thân phận thực tế: Mật vụ cấp thấp của Giáo hội Thánh Quang biên thùy dưới trướng Gregory.]


Tô Hoài khẽ nhếch môi tạo thành một đường cong lạnh lùng. Giáo hội hành động nhanh hơn anh tính toán. Gregory đã phái gián điệp đến để dò thám mô hình kinh doanh của anh ngay trong ngày đầu khai trương.


Ba Đặc ở góc phòng lập tức siết chặt chuôi thanh trọng kiếm rỉ sét bên hông, sát khí cựu binh biên thùy bộc phát nhẹ, định tiến lên cưỡng chế đuổi gã gián điệp ra ngoài. Nhưng Tô Hoài khẽ giơ tay trái lên chặn Ba Đặc lại. Anh muốn giữ hình ảnh văn phòng hoàn toàn hợp pháp và chuyên nghiệp dưới luật vương quốc, không để Giáo hội có bất kỳ lý do gì để cưỡng chế đóng cửa.


“Chào mừng quý khách đến với Văn phòng Bảo hiểm Đức tin Tô gia,” Tô Hoài nở nụ cười lịch thiệp của một chuyên gia định phí hiện đại, tay trái đẩy một bản khế ước mẫu bọc da cừu về phía gã mật vụ. “Chúng tôi không bán khế ước cứu mạng. Chúng tôi cung cấp các gói bảo hiểm liên kết rủi ro đức tin. Chỉ cần quý khách đóng phí bảo hiểm hằng tháng bằng một lượng nhỏ tinh thể đức tin thô, chúng tôi cam kết sẽ bồi thường lượng năng lượng tương đương nếu vị thần bảo hộ của quý khách gặp tai biến sụp đổ.”


Gã mật vụ giả dạng thợ mỏ đảo mắt liên tục, cố tình tiến sát lại gần bàn làm việc của Tô Hoài, ánh mắt dò xét quét qua chiếc Bàn tính ngọc đen và cuốn sổ tay luật khế ước cổ của tổ tiên đang mở trên bàn.


“Tôi... tôi là thợ mỏ nghèo khổ,” Gã giả vờ khóc lóc, giọng run rẩy đầy kịch tính, “Tôi muốn mua gói bảo hiểm cao cấp nhất cho vị thần chiến tranh Bùi Nguyên. Nghe nói ngài ấy đang ẩn dật trong hầm mộ cổ. Xin hỏi ngài ấy thực sự đã được văn phòng bảo đảm thanh khoản chưa? Trụ sở bảo chứng của ngài ấy nằm ở đâu để tôi đến cầu nguyện?”


Tô Hoài gõ nhẹ ngón tay trái lên mặt bàn gỗ sồi, phát ra những tiếng cộc cộc đều đặn, cắt đứt lời kịch của gã mật vụ.


“Thưa quý khách Giai Lạc,” Tô Hoài bình thản đọc lên tên thật của gã đàn ông, khiến gã giật nảy mình, sắc mặt lập tức xám ngoét. “Dưới Điều 4, Khoản 2 của Hiến chương Vương quốc về Hiệp hội Thương mại và Khế ước Tư nhân, mọi thông tin liên quan đến địa điểm tài sản bảo chứng và công thức định phí của Thẩm định viên Nhân quả đều thuộc danh mục bảo mật tuyệt đối. Bất kỳ cá nhân nào cố tình dò hỏi thông tin này mà không ký kết hợp đồng chính thức sẽ bị coi là hành vi gián điệp thương mại phi pháp.”


Tô Hoài lật mở một trang của cuốn Sổ tay luật khế ước cổ, chỉ vào dòng chữ khắc bằng mực vàng kim:


“Hơn nữa, theo quy tắc bảo mật khế ước của văn phòng chúng tôi, quý khách muốn kiểm tra sổ sách bảo chứng của Bùi Nguyên thì bắt buộc phải đặt cọc trước năm mươi lượng vàng ròng bảo chứng tại quầy kế toán của Mạc đại thúc đây. Nếu không, tôi buộc phải yêu cầu hộ vệ Ba Đặc của tôi cưỡng chế áp giải quý khách lên Tòa án Vạn tộc Biên giới vì tội danh xâm phạm bí mật thương mại.”


Ba Đặc tiến lên một bước lớn, thân hình vĩ đại cao hơn hai mét như một bức tường sắt đổ sụp bóng tối xuống người gã mật vụ. Thanh trọng kiếm sắt rỉ sét bên hông anh khẽ kêu lên một tiếng lách cách rùng rợn. Sát khí của một kẻ từng trải qua hàng trăm trận chiến sinh tử khiến gã mật vụ của Giáo hội run rẩy bần bật.


“Tôi... tôi chỉ hỏi đùa thôi! Tôi không có ý đó!” Gã mật vụ hốt hoảng thoái lui, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. Gã nhận ra mình đã rơi vào một cái bẫy pháp lý cực kỳ hiểm hóc do tên phàm nhân này giăng sẵn. Nếu gã tiếp tục dò hỏi, luật vương quốc sẽ bảo hộ cho Tô Hoài cưỡng chế bắt giữ gã trước khi Giáo hội kịp can thiệp.


“Nếu không có nhu cầu ký kết, mời quý khách rời khỏi văn phòng. Chúng tôi không tiếp những con nợ giả danh,” Tô Hoài lạnh lùng tuyên bố, tay trái chỉ thẳng ra phía cửa.


Gã mật vụ không dám ho he nửa lời, vội vã quay đầu lao ra khỏi cửa văn phòng như bị quỷ đuổi, khiến chiếc chuông đồng nhỏ treo trên góc cửa rung lên những tiếng leng keng dồn dập.


“Đuổi khéo được một tên gián điệp,” Ba Đặc khịt mũi, buông chuôi kiếm ra nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ lo âu. “Nhưng Gregory chắc chắn sẽ không dừng lại ở mức độ dò la này.”


“Hắn đã bắt đầu hành động rồi,” Tô Hoài trầm giọng nói, ánh mắt nhìn vào chiếc Bàn tính ngọc đen đang khẽ rung lên nhè nhẹ.


Đột nhiên, cánh cửa sổ nhỏ phía sau văn phòng khẽ mở ra. Một bóng xanh lục nhỏ bé, nhanh nhẹn như một tia chớp lách qua khe cửa, nhào thẳng vào phòng rồi lăn mấy vòng trên nền đất bụi bặm. Đó là Ô Lạp, chú Goblin đưa tin nhanh nhẹn của văn phòng.


“Chủ tịch! Tin khẩn! Tin khẩn cấp từ mỏ sắt biên giới!” Ô Lạp thở hổn hển, chiếc tai nhọn lớn đeo khuyên đồng run lên bần bật, vai đeo chiếc túi da chống nước bám đầy bụi quặng đỏ. “Lính gác của Giáo hội... họ đang phong tỏa toàn bộ khu mỏ! Hồng y Gregory vừa ban sắc lệnh mật cho Ác bá mỏ sắt Carl!”


Tô Hoài nhíu mắt lại, đứng dậy tiến về phía Ô Lạp. “Sắc lệnh viết gì?”


“Carl được lệnh phải siết chặt tất cả các khoản nợ thế chấp linh hồn và nợ nước thánh của toàn bộ thợ mỏ á nhân ngay lập tức!” Ô Lạp hét lên với giọng nói rít lên đầy hoảng sợ. “Hắn tuyên bố nếu bất kỳ thợ mỏ nào dám bén mảng đến gần văn phòng bảo hiểm của Tô gia hoặc mua bất kỳ sản phẩm khế ước nào ngoài Giáo hội, Carl sẽ lập tức tịch thu toàn bộ ký ức của họ và tống giam gia đình họ vào hầm mỏ sâu! Họ đang bị phong tỏa kinh tế hoàn toàn để ngăn chặn mua bảo hiểm của chúng ta!”


Căn phòng gỗ bỗng chốc trở nên lạnh lẽo tuyệt đối. Mạc đại thúc ngưng hẳn cây bút lông ngỗng, gương mặt già nua tràn ngập sự phẫn nộ và bất lực. Ba Đặc siết chặt nắm tay duy nhất của mình đến mức các khớp xương kêu lên răng rắc.


Tô Hoài đứng sừng sững bên cạnh bàn làm việc, vệt đen oán khí trên cánh tay phải bỗng nhói lên một cơn đau dữ dội như để nhắc nhở anh về cuộc chiến sinh tử này chỉ mới bắt đầu. Gregory muốn dùng bạo lực kinh tế của Carl để bóp nghẹt Văn phòng Bảo hiểm Tô gia ngay từ trong trứng nước, biến người dân nghèo thành những con nợ vĩnh viễn không thể thoát khỏi xiềng xích thần quyền.


Anh chậm rãi đeo chiếc kính một tròng thạch anh lên, nhìn về hướng Mỏ Huyết Tinh Biên Giới đang tỏa ra luồng oán khí màu đỏ xám nhạt ở phía chân trời xa xôi.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!