Nhạc nềnBattleField4

Hợp Đồng Liên Kết Nhân Quả

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

‘Bùi Nguyên! Bức tường oán khí chỉ chịu đựng được tối đa ba phút nữa thôi! Ký khế ước ngay lập tức để kích hoạt điều khoản liên đới rủi ro! Nếu không, tất cả chúng ta sẽ cùng tan biến thành tro bụi tại nơi này!’


Tiếng hét của Tô Hoài vang dội khắp phòng mộ đá đang rạn nứt, đè lên cả tiếng gầm rú điên cuồng của bão lửa quang minh đang nện xuống lá chắn oán khí phía trên. Khói độc xộc thẳng vào buồng phổi phàm nhân của anh, nóng rát và nghẹt thở. Tay phải anh, vốn đã bị bỏng rộp rỉ máu từ cuộc đối đầu với Malta ngày hôm qua, giờ đây đang run rẩy kẹp chặt cuộn giấy khế ước da rồng đen. Mắt trái anh rỉ ra một vệt máu loãng đỏ nhạt, chảy dài xuống gò má gầy gò, làm mờ đi lăng kính của chiếc kính một tròng thạch anh. Dưới lăng kính ấy, thanh chỉ số rủi ro sụp đổ trên đầu Bùi Nguyên đang nhấp nháy điên cuồng ở con số 95.4%. Chỉ còn một bước nữa, vị chiến thần cổ xưa này sẽ hoàn toàn hóa thành một ác linh Wraith-Chúa tàn sát sinh linh, và khi đó, khế ước bảo mệnh của Tô Hoài sẽ tự động kích hoạt điều khoản tự hủy.


Trên ngai đá rỉ sét bám đầy rêu phong, Bùi Nguyên ngước đôi mắt đỏ ngầu hoang dã lên nhìn Tô Hoài. Thần thể hao gầy trơ xương của ông run lên bần bật dưới áp lực thánh quang rực lửa của Uriel từ trên cao dội xuống. Lòng kiêu hãnh của một vị thần chiến tranh vạn năm trước đang gào thét, chống lại việc phải cúi đầu ký kết một giao dịch với kẻ phàm trần. Nhưng khi ông nhìn thấy ảo ảnh tương lai do Bàn tính ngọc đen của Tô Hoài giả lập — viễn cảnh ông biến dị thành một con quái vật không lý trí, tàn sát chính những hậu duệ của những binh sĩ cũ đang sinh sống ở phố nghèo thành Tây — một tia thần trí thanh tỉnh cuối cùng bừng sáng trong đôi mắt đỏ.


“Phàm nhân... ngươi dám lấy danh dự của ta ra làm con bài đánh cược?” Giọng nói của Bùi Nguyên trầm đục, nghẹn ngào oán khí.


“Ta không đánh cược danh dự của ngài, ta đang định phí bảo hiểm cho nó!” Tô Hoài tiến lên một bước bất chấp sóng xung kích từ trần đá rơi xuống, hai bàn tay bỏng rộp vì hắc ngọc quá nóng vẫn giữ chặt bàn tính ngọc đen. “Toán học nhân quả đã chứng minh, nếu ngài sụp đổ, toàn bộ biên giới này sẽ bị thanh lý tài sản tâm linh. Ký tên, ngài sẽ giữ được thần cách! Từ chối, ngài sẽ biến thành thứ tà ma mà Giáo hội muốn ngài trở thành!”


“Uỳnh!”


Một tia sét thánh quang màu trắng rực từ thanh đại kiếm ‘Uế Thổ Quang Minh’ của Uriel nện xuống vòm lá chắn oán khí, làm nứt toác một mảng lớn phía Đông Nam. Lão Kiệt bị chấn động hất văng vào góc tường đá, ho sặc sụa, cây Dẫn Hồn Đăng cắm dưới đất chao đảo mạnh, ngọn lửa xanh lam nhạt co rụt lại chỉ còn là một đốm sáng nhỏ nhoi. Thời gian chịu đựng của lá chắn tự vệ sụt giảm xuống dưới sáu mươi giây.


“Được!” Bùi Nguyên gầm lên một tiếng đầy bi tráng. “Ta ký!”


Tô Hoài không lãng phí một phần mười giây. Anh thọc tay trái vào ngực áo choàng xám, rút ra chiếc Bút lông ngỗng nhân quả làm từ lông của Thần điểu Sáng thế cổ xưa — món quà vô giá từ Đại trưởng lão Elf Mộc Đằng. Chiếc bút lông ngỗng màu xám bạc vừa xuất hiện đã tự động hút lấy luồng oán khí xung quanh, tỏa ra một tầng hào quang xám ấm áp che chở cho các ngón tay bỏng rộp của anh.


Anh đặt Hợp đồng liên đới rủi ro lên mặt bàn tính ngọc đen. Không có mực ma pháp thông thường, Tô Hoài dùng ngay vệt máu đang rỉ ra từ lòng bàn tay phải bị bỏng của mình, nhúng ngòi bút lông ngỗng vào đó. Nét chữ màu đỏ tươi bừng sáng ánh xám nhạt hiện ra trên mặt giấy da rồng đen cổ đại, ghi rõ các điều khoản liên đới sinh mệnh và chia sẻ rủi ro nghiệp lực.


“Nhỏ máu thần của ngài vào đây!” Tô Hoài hét lớn, đẩy khế ước về phía ngai đá.


Bùi Nguyên vung bàn tay to lớn nhưng gầy guộc, miết mạnh ngón tay trỏ vào cạnh sắc rỉ sét của thanh tàn đao Phá Thiên. Một giọt máu thần màu đỏ vàng kim, đặc quánh và tỏa ra nhiệt lượng khủng khiếp, nhỏ thẳng xuống góc dưới của bản hợp đồng, ngay bên cạnh chữ ký bằng máu phàm của Tô Hoài.


“Ầm!!!”


Ngay khi hai dòng máu dung hợp, bản khế ước liên đới nhân quả bùng lên một luồng ánh sáng xám ấm áp, rực rỡ chưa từng có. Luồng sáng ấy không chói lòa như thánh quang của Giáo hội, mà trầm mặc, sâu thẳm như quy luật vận hành của vũ trụ. Bản khế ước tự động cuộn tròn lại, hóa thành một ký hiệu nhân quả màu xám nhạt rồi bay thẳng vào tâm vũ trụ của Bàn tính ngọc đen.


[Kích hoạt thành công: Hợp đồng liên đới rủi ro giữa Thẩm định viên Tô Hoài và Cựu thần Bùi Nguyên.]

[Giải phóng tài sản bảo chứng: Chiến ý tinh hoa của Thần chiến tranh.]

[Trạng thái khách hàng: Từ Cựu thần Cấp 10 Sụp đổ chuyển hóa sang Cựu thần Cấp 4-6 Sụp đổ (Khôi phục tạm thời 10% thần lực).]


Ngay lập tức, một sự phản phệ tàn khốc ập đến. Sợi chỉ nhân quả vô hình kết nối trái tim Tô Hoài với thần cách của Bùi Nguyên rung lên bần bật. Một luồng oán độc tích tụ vạn năm — thứ oán khí đen kịt, lạnh lẽo và sắc nhọn như hàng vạn cây kim thép — từ thần thể Bùi Nguyên truyền thẳng vào huyết quản của Tô Hoài qua sợi chỉ nhân quả.


“Hự!”


Tô Hoài đổ gục người xuống mặt bàn tính, hai đầu gối khuỵu xuống nền đá lạnh. Cơn đau đớn xé rách linh hồn ập đến khiến toàn thân anh co giật dữ dội. Cảm giác như có một dòng sông băng đen kịt đang chảy qua huyết quản, đóng băng từng thớ thịt, nhưng đồng thời lại thiêu đốt tâm trí anh bằng oán hận của vạn binh sĩ tử trận vạn năm trước. Da thịt trên cánh tay phải của anh bắt đầu xuất hiện những vệt đen oán khí đáng sợ, bò lổm ngổm dưới da như những con rết nhỏ.


“Cậu ấm!” Lão Kiệt hét lên trong kinh hoàng, định bò lại gần nhưng bị áp lực năng lượng khổng lồ bộc phát từ ngai đá đẩy lui.


Tô Hoài cắn chặt răng đến mức bật máu, mười đầu ngón tay bỏng rộp bấu chặt vào cạnh hắc ngọc của bàn tính. Anh không được ngất đi. Nếu ý chí của anh tiêu tán lúc này, khế ước sẽ lập tức phản phệ và nghiền nát linh hồn anh thành tro bụi.


‘Phân tích... phân bổ rủi ro... Compartmentalize...’ Tô Hoài điên cuồng vận hành tư duy toán học tài chính trong đầu. Anh dùng các định lý logic để chia nhỏ luồng oán độc đang tràn vào thành các phân khúc rủi ro nhỏ hơn, dồn chúng vào cánh tay phải và cách ly khỏi các cơ quan sinh mệnh cốt lõi. Từng con số và phép tính Bayes hiện ra trong tâm trí anh như những bức tường chắn ngăn chặn dòng lũ oán khí.


Trong khi Tô Hoài đang gồng mình chịu đựng nỗi đau tột cùng, thì ở phía bên kia khế ước, Bùi Nguyên lại nhận được nguồn đức tin tinh khiết bảo chứng khẩn cấp từ Tô gia. Luồng năng lượng ấm áp, thuần khiết không chút tạp chất chảy tràn vào thần cách đang hoại tử của ông, tịnh hóa các vết đen oán độc trên lôi cốt.


“Rắc! Rắc!”


Lớp rỉ sét dày cộm trên bộ giáp sắt cổ xưa của Bùi Nguyên bắt đầu bong tróc từng mảng lớn, rơi rụng xuống nền đá. Từ dưới lớp rỉ sét ấy, những thớ thép thần xám nhạt bừng sáng ánh kim loại lạnh lẽo. Thanh tàn đao Phá Thiên cắm dưới đất rung lên bần bật, phát ra tiếng rền rĩ uy nghiêm của một con mãnh thú thức tỉnh sau giấc ngủ vạn năm. Lớp rỉ sét trên lưỡi đao flaked off, lộ ra một cạnh đao sắc bén tỏa ra chiến ý vàng kim rực rỡ.


Thần lực chiến tranh khôi phục mười phần trăm!


Bùi Nguyên chậm rãi đứng dậy khỏi ngai đá. Thân thể cao lớn của ông không còn vẻ thoi thóp, rách rưới nữa, mà sừng sững như một ngọn núi lớn chặn đứng mọi luồng gió lửa. Ánh mắt đỏ ngầu hoang dã biến mất, thay vào đó là đôi mắt quắc thước, sắc lạnh đầy sát khí của một vị tướng quân thống lĩnh vạn quân.


“Kẻ phàm trần kia...” Bùi Nguyên ngước nhìn Uriel trên đỉnh khe nứt hầm mộ, giọng nói vang vọng như tiếng sấm nổ ngang tai, “Ngươi vừa nói... muốn tịnh hóa ai?”


Uriel ở trên cao giật mình biến sắc. Hắn cảm nhận được một áp lực thần lực khổng lồ đột ngột bộc phát từ dưới hầm mộ, mạnh mẽ và uy nghiêm đến mức khiến bộ giáp sắt đen của hắn run lên bần bật, các ký tự quang minh màu đỏ rực bắt đầu nhiễu loạn tần số.


“Không thể nào! Ngươi đã là một cựu thần suy kiệt sắp sụp đổ! Làm sao có thể phục hồi thần lực?” Uriel gầm lên cuồng tín, không chịu chấp nhận sự thật. Hắn vung mạnh thanh đại kiếm phán xét ‘Uế Thổ Quang Minh’, dồn toàn bộ ma lực quang minh cấp 3 vào lưỡi đao. “Chết đi! Thánh Quang Phán Xét!”


Một vầng thái dương nhỏ màu trắng rực bùng lên trên lưỡi kiếm của Uriel, tỏa ra nhiệt lượng kinh hoàng làm nóng chảy cả trần đá hầm mộ, đổ ập xuống ngực Bùi Nguyên với tốc độ ánh sáng.


Bùi Nguyên không hề tránh né. Ông tiến lên một bước, mặt đất dưới chân nứt toác rầm rầm. Ông vung thanh tàn đao Phá Thiên bằng một tay, chém ngược từ dưới lên.


“Chiến thần nộ trảm!”


Một luồng đao khí màu vàng kim rực rỡ, mang theo chiến ý bất diệt của vạn binh sĩ tử trận, hóa thành một vầng trăng khuyết khổng lồ xé toạc không trung. Luồng đao khí ấy đi đến đâu, bão lửa quang minh của Uriel bị chém đôi và dập tắt đến đó.


“Ầm!!!”


Đao khí va chạm trực diện với thanh kiếm phán xét của Uriel.


Uriel cố gắng kích hoạt khiên ánh sáng phòng ngự từ bộ giáp sắt đen để chống đỡ. Nhưng sức mạnh của Chiến ý tinh hoa vừa được giải phóng qua khế ước bảo chứng hoàn toàn vượt trội hơn ma lực quang minh cấp thấp của hắn.


“Rắc! Rắc! Choảng!”


Tấm khiên ánh sáng của Uriel nứt toác rồi vỡ vụn như thủy tinh chỉ trong một đòn. Luồng đao khí vàng kim chém thẳng vào bộ giáp sắt đen của hắn, để lại một vết chém sâu hoắm rỉ máu vàng nhạt từ vai trái xuống hông phải.


“Phụt!”


Uriel phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể vĩ đại bị hất văng ra sau, đập mạnh vào vách đá phía trên khe nứt hầm mộ. Thanh đại kiếm ‘Uế Thổ Quang Minh’ bị chấn động văng khỏi tay, rơi xuống đất phát ra tiếng leng keng khô khốc.


Hắn gượng dậy, ôm lấy lồng ngực đang rỉ máu, ánh mắt cuồng tín giờ đây tràn ngập sự hoảng sợ và kinh hoàng nhìn vị chiến thần đang đứng sừng sững bên dưới.


“Bùi Nguyên... và tên phàm nhân kia...” Uriel thở dốc, giọng nói run rẩy đầy hận thù, “Giáo hội... Hồng y Gregory... sẽ không bao giờ bỏ qua cho các ngươi! Sự nổi loạn này sẽ bị trừng trị!”


Hắn không dám ở lại thêm một giây nào. Uriel vẫy tay triệu hồi thanh kiếm gãy, vội vã hóa thành một luồng ánh sáng trắng rách nát, tháo chạy ra khỏi hầm mộ cổ trước khi Bùi Nguyên kịp tung ra nhát chém thứ hai.


Phòng mộ đá trở lại trạng thái im lặng, chỉ còn tiếng đá lở rào rào rơi xuống từ trần nhà. Bức tường oán khí tự vệ tự động tan biến thành những làn khói xám nhạt chui ngược vào lòng đất.


“Phịch.”


Tô Hoài đổ gục hoàn toàn xuống đất, hai tay buông thõng bên cạnh Bàn tính ngọc đen. Toàn thân anh ướt đẫm mồ hôi lạnh, hơi thở đứt quãng và yếu ớt. Trên cánh tay phải của anh, những vệt đen oán khí đã lan rộng lên đến khuỷu tay, tỏa ra luồng khí lạnh lẽo ăn mòn huyết quản.


Bùi Nguyên chậm rãi bước lại gần, cúi đầu nhìn tên phàm nhân gầy gò vừa cứu mạng mình bằng một bản khế ước điên rồ. Thanh tàn đao Phá Thiên được ông cắm sâu xuống đất bên cạnh Tô Hoài, tỏa ra chiến ý ấm áp bảo vệ anh khỏi luồng oán khí tàn dư của hầm mộ.


“Ngươi đã sống sót qua phản phệ oán độc của ta.” Bùi Nguyên trầm giọng nói, trong giọng nói đã mang theo sự tôn trọng thực sự dành cho một đối tác. “Nhưng oán độc vạn năm không dễ tịnh hóa như vậy. Thể xác phàm nhân của ngươi sẽ bị ăn mòn hằng ngày nếu không có thuốc kiềm chế.”


Tô Hoài khẽ hé mở đôi mắt trái vẫn còn dính máu loãng, nhìn vào thanh chỉ số rủi ro sụp đổ của Bùi Nguyên lúc này đã ổn định ở mức 45%.


Anh nở một nụ cười nhợt nhạt, lạnh lùng dẫu cơ thể đang run rẩy vì đau đớn.


“Chỉ cần... ngài không sụp đổ... phép tính của ta... vẫn luôn đúng.”


Lão Kiệt khập khiễng bò lại gần, run rẩy đỡ lấy Tô Hoài. Trận chiến sinh tử đầu tiên đã kết thúc, vị chiến thần sa ngã đã được cứu sống, nhưng cái giá tích lũy đầu tiên đã găm sâu vào thể xác của vị thẩm định viên trẻ tuổi. Luồng oán độc đen kịt trên cánh tay anh đang nhấp nháy, đòi hỏi một phương pháp kiềm chế khẩn cấp hằng ngày từ những loại thảo dược đặc biệt sâu trong cấm địa rừng cấm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!