Gạt Hạt Định Phí Giữa Bão Lửa
Trần đá cổ xưa của hầm mộ rạn nứt thành những vệt dài ngoằn ngoèo như những con mãng xà khổng lồ đang nhe nanh múa vuốt. Từ những khe nứt ấy, thứ ánh sáng thánh quang màu vàng kim chói lòa không còn mang lại cảm giác ấm áp hay cứu rỗi, mà đổ xuống như một dòng thác dung nham nóng bỏng, thiêu rụi mọi luồng oán khí tàn dư trong không trung.
Tô Hoài đứng giữa trung tâm phòng mộ đá đang sụp đổ, lồng ngực phập phồng dữ dội. Mùi lưu huỳnh, bụi đá và mùi da thịt cháy xém từ vết bỏng rộp trên mu bàn tay phải — vết tích tàn bạo từ sợi xích khóa hồn của Malta ngày hôm qua — quện vào nhau tạo thành một hỗn hợp nghẹt thở. Khóe mắt trái của anh, vệt máu loãng đỏ nhạt vẫn âm thầm rỉ ra dưới gọng kính một tròng thạch anh, nhỏ từng giọt nóng hổi xuống nền đá lạnh. Thể xác phàm nhân này đang ở trạng thái suy kiệt cực hạn, phổi bỏng rát vì hít phải oán khí độc hại, nhưng đôi mắt anh vẫn lạnh lùng và tỉnh táo đến đáng sợ.
Trên đỉnh khe nứt hầm mộ, một bóng người vĩ đại đang lơ lửng giữa luồng sáng rực rỡ. Đó là Uriel, vị kỵ sĩ thánh điện tàn nhẫn dưới trướng Hồng y Gregory. Hắn khoác trên mình bộ giáp sắt đen nặng nề, trên bề mặt giáp khắc chi chít những ký tự quang minh màu đỏ rực đang nhấp nháy theo nhịp thở. Gương mặt hắn ẩn sau chiếc mũ giáp sắt kín mít, chỉ có đôi mắt qua khe hở phát ra ánh nhìn cuồng tín và khinh miệt. Trên tay hắn, thanh đại kiếm phán xét 'Uế Thổ Quang Minh' đang rực cháy ngọn lửa trắng tinh khiết, tỏa ra nhiệt lượng đủ để làm mềm cả đá tảng.
“Bùi Nguyên! Ngươi là một vết nhơ của thần quyền cổ đại!” Giọng nói của Uriel vang vọng như tiếng chuông đồng rền rĩ qua các vách đá, “Hồng y giáo chủ đã ban sắc lệnh thanh lý đền thờ này. Sự sa ngã của ngươi phải được tịnh hóa bằng bão lửa quang minh!”
Không một lời cảnh cáo dư thừa, Uriel vung mạnh thanh đại kiếm phán xét.
“Vút!”
Một luồng bão lửa quang minh màu trắng rực, cuồn cuộn như sóng thần, từ trên cao đổ ập xuống ngai đá của Bùi Nguyên. Sức nóng kinh hoàng đi trước luồng lửa khiến mặt đất dưới chân Tô Hoài nứt vỡ rào rào, những phiến đá cổ biến dạng và chuyển sang màu đỏ sẫm dưới nhiệt độ cực hạn.
Bùi Nguyên, vị chiến thần sa ngã đang thoi thóp trên ngai đá rỉ sét, chỉ có thể gầm lên một tiếng bất lực. Thần lực của ông chỉ còn dưới năm phần trăm, các vết rạn nứt trên thanh tàn đao Phá Thiên bùng lên ánh đỏ tà ác của sự hoại tử thần cách, nhưng hoàn toàn bị luồng thánh quang của Uriel áp chế. Ông không đủ sức để vung đao chặn đứng đòn đánh này.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, bản năng sinh tồn của một thẩm định viên rủi ro trong Tô Hoài kích hoạt tối đa. Anh biết mình không thể dựa vào sức mạnh vật lý. Một người thường không có nửa điểm ma lực như anh, nếu bị luồng bão lửa kia quét qua, sẽ lập tức hóa thành tro bụi trong vòng chưa đầy một giây.
Tô Hoài nâng chiếc kính một tròng thạch anh lên, tập trung tinh thần lực tối đa vào mắt trái. Máu loãng chảy ra càng nhanh, nhưng tầm nhìn của anh đột ngột thay đổi. Luồng bão lửa quang minh đang đổ xuống không còn là một khối năng lượng hỗn loạn, mà biến thành những sợi chỉ năng lượng màu vàng kim đan xen, vận hành theo một tần số dao động cụ thể.
[Tần số dao động ma pháp: 412 Hz... Chu kỳ nạp năng lượng: 5.02 giây một lần...]
“Nó không phải là liên tục!” Tô Hoài hét lên trong tâm trí. Logic toán học tài chính hiện đại đã dạy anh rằng mọi rủi ro, dù là thiên tai hay ma pháp hủy diệt, đều có chu kỳ và điểm mù.
Anh thọc tay trái vào túi áo choàng xám, rút ra chiếc Bàn tính nhân quả ngọc đen. Vật phẩm hắc hắc ngọc lạnh lẽo vừa xuất hiện liền hấp thụ oán khí xung quanh, phát ra hào quang xám nhạt ổn định.
“Cạch! Cạch! Cạch! Cạch!”
Mười đầu ngón tay của Tô Hoài di chuyển với tốc độ không tưởng, lướt trên các hạt hắc ngọc. Đây chính là kỹ năng 'Gạt hạt định phí thần tốc' mà Sư phụ Vô Danh đã truyền thụ trong giấc mơ. Tiếng hắc ngọc va chạm giòn giã, dồn dập vang lên, át cả tiếng gầm rú của bão lửa đang tràn xuống. Mỗi lần một hạt tính được gạt lên hoặc hạ xuống, một vòng tròn ký tự toán học màu xám nhạt lại bùng lên xung quanh Tô Hoài, tính toán chính xác quỹ đạo năng lượng và điểm mù áp suất của bão lửa quang minh.
Sức nóng tỏa ra từ bàn tính ngọc đen bắt đầu tăng vọt do quá tải tính toán. Lớp hắc ngọc nóng lên như than hồng, nung đốt lòng bàn tay và mười đầu ngón tay của Tô Hoài. Cơn đau rát bỏng ập đến, da thịt anh bắt đầu đỏ ửng và rộp lên, nhưng đôi mắt anh không hề chớp, ngón tay vẫn gạt hạt tính một cách chính xác tuyệt đối đến từng milimet.
“Lão Kiệt! Hướng Đông Nam, cách chân ngai thờ ba mét hai! Có một vết nứt hình chữ thập!” Tô Hoài hét lớn, giọng nói khàn đặc vì khói độc, “Cắm cây Dẫn Hồn Đăng của ông vào đó ngay lập tức! Xoay ngược chiều kim đồng hồ ba vòng!”
Lão Kiệt đang nằm rên rỉ dưới đất, nghe thấy tiếng hét của Tô Hoài liền giật mình tỉnh táo. Dù cơ thể già nua đang đau đớn dữ dội do dư chấn chiến ý trước đó, lão vẫn tin tưởng tuyệt đối vào năng lượng tính toán của Tô Hoài. Lão khập khiễng bò lên, vồ lấy cây đèn bão Dẫn Hồn Đăng đang tắt ngóm dưới đất, dùng chút sức tàn lao về hướng Đông Nam.
“Rắc!”
Lão Kiệt cắm mạnh chuôi cây đèn bão vào đúng vết nứt hình chữ thập trên nền đá cổ, dùng hết sức lực xoay ngược chiều kim đồng hồ ba vòng.
“Cạch!”
Một hạt tính lớn trên Bàn tính ngọc đen của Tô Hoài được gạt mạnh về vị trí trung tâm. Kỹ năng 'Kích hoạt oán khí tự vệ' chính thức vận hành.
Ngay khi cây đèn bão được xoay đủ vòng, trận pháp cổ xưa dưới lòng đất hầm mộ đột ngột thức tỉnh. Luồng oán khí tàn dư của hàng vạn binh sĩ tử trận vạn năm trước tích tụ sâu trong các khe đá, nay tìm được cổng thoát, điên cuồng tuôn trào ra ngoài qua cây Dẫn Hồn Đăng.
Luồng oán khí xám đen đặc quánh như mực, dưới sự định hướng quỹ đạo chính xác từ phép tính trên bàn tính của Tô Hoài, không hề phân tán mà nhanh chóng tụ lại phía trên đầu họ, dệt thành một bức tường lá chắn hắc ám khổng lồ có hình dạng một chiếc khiên chiến trận cổ xưa.
“Ầm!!!”
Bão lửa quang minh của Uriel đập mạnh vào lá chắn oán khí tự vệ.
Một tiếng nổ kinh hoàng chấn động toàn bộ hầm mộ cổ. Những tia lửa trắng và luồng khói đen kịt bắn tung tóe khắp nơi, tạo thành những tiếng xèo xèo chói tai khi hai nguồn năng lượng xung khắc triệt tiêu lẫn nhau. Sóng xung kích mạnh mẽ quét qua khiến Lão Kiệt bị hất văng ra sau, nhưng bức tường lá chắn hắc ám vẫn đứng vững, chặn đứng hoàn toàn nhiệt lượng hủy diệt phía trên đầu Tô Hoài và Bùi Nguyên.
Uriel ở trên cao biến sắc dưới chiếc mũ giáp sắt. Hắn không thể tin rằng một tên phàm nhân yếu ớt lại có thể điều động oán khí của hầm mộ để chặn đứng đòn đánh toàn lực của mình.
“Chút mưu hèn kế bẩn của tà đạo!” Uriel gầm lên cuồng tín, “Để xem lá chắn rác rưởi này đỡ được bao lâu!”
Hắn nâng cao thanh đại kiếm 'Uế Thổ Quang Minh', ma lực quang minh màu đỏ rực trên giáp sắt đen bùng phát dữ dội hơn. Luồng bão lửa trắng đổ xuống càng thêm cuồng bạo, dồn ép lá chắn oán khí hắc ám bắt đầu rạn nứt liên tục. Những vệt sáng vàng kim bắt đầu len lỏi qua các vết nứt, đe dọa phá vỡ hoàn toàn phòng tuyến.
Tô Hoài nhìn vào lăng kính thạch anh, các con số thống kê độ bền của lá chắn đang sụt giảm với tốc độ chóng mặt:
[Độ bền lá chắn oán khí: 45%... 32%... 18%...]
[Thời gian chịu đựng tối đa: 180 giây.]
Bàn tính ngọc đen trên tay anh rung lên bần bật, nhiệt độ nóng bỏng từ hắc ngọc đã bắt đầu làm bỏng rộp cả hai bàn tay anh, máu từ vết thương cũ ở tay phải hòa cùng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống các hạt tính.
Tô Hoài quay phắt lại phía Bùi Nguyên, đôi mắt trái chảy máu loãng nhìn thẳng vào vị cựu thần đang dao động tinh thần lực.
“Bùi Nguyên! Bức tường oán khí chỉ chịu đựng được tối đa ba phút nữa thôi!” Tô Hoài hét lên, giọng nói đanh thép vang vọng giữa tiếng gầm rú của bão lửa đang ép xuống sát đầu, “K ký khế ước ngay lập tức để kích hoạt điều khoản liên đới rủi ro! Nếu không, tất cả chúng ta sẽ cùng tan biến thành tro bụi tại nơi này!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!