Danh Mục Nợ Xấu Địa Ngục
Con số đỏ máu [24:00:00] trên cuốn sổ sắt đen khổng lồ khẽ nhích một nhịp, lùi về [23:59:59] đầy vô tình. Không gian của Kho Thế Chấp Linh Hồn Số 9 đột ngột hạ nhiệt xuống mức đóng băng. Luồng sương lạnh từ nền đá basalt đen nhánh bò lên chân Tô Hoài, dệt thành những sợi chỉ sương muối mảnh bám chặt lấy linh thể anh.
Cơn lạnh buốt thấu xương tủy từ kết giới địa ngục khiến linh thể Tô Hoài run nhẹ, tinh thần lực lượng của anh lập tức bị bào mòn thêm mười lăm phần trăm. Nhưng nỗi đau đớn lớn nhất không đến từ cái lạnh của hầm ngục, mà đến từ cánh tay phải của anh. Vệt đen oán độc — dấu vết của Hợp đồng liên đới rủi ro ký với cựu chiến thần Bùi Nguyên — hừng hực co thắt hầm hập như có hàng vạn chiếc gai sắt nung đỏ cắm sâu vào kinh mạch linh hồn, kéo tuột ý thức anh về phía vực thẳm kiệt quệ.
Tô Hoài khẽ cắn chặt răng, bàn tay trái của anh siết chặt lấy chiếc Bàn tính nhân quả ngọc đen bên hông để giữ vững tiêu điểm tinh thần. Anh không nhìn vào cơn đau, mà hướng thẳng lăng kính xám nhạt của chiếc Kính một tròng thạch anh trên mắt trái vào cuốn sổ nợ bằng sắt đen khổng lồ đang bốc khói hỏa lưu huỳnh lạnh lẽo dưới chân.
“Thời gian đã bắt đầu chạy,” Giám ngục khổng lồ Tartarus ngạo nghễ đứng trên bục đá nham thạch, giọng nói ồm ồm như tiếng đá tảng va chạm vang vọng khắp hang động. Lão quỷ cao ba mét tựa người vào cây chìa khóa ngục khổng lồ, đôi mắt nham thạch nứt nẻ rực lên dòng lửa lưu huỳnh xanh lam đầy vẻ giễu cợt. “Một trăm linh hồn cựu thần sa ngã bị đóng băng vạn năm qua. Tổng khoản nợ nghiệp tích lũy lên tới tám vạn đơn vị Đức tin tinh khiết. Kẻ phàm trần guốc mộc kia, để ta xem ngươi làm thế nào để thanh lý đống nợ chết này trong vòng hai mươi tư giờ.”
“Không cần đến hai mươi tư giờ,” Tô Hoài khàn giọng đáp, giọng nói của anh lạnh lùng và sòng phẳng đến đáng sợ. “Nhưng trước khi ta bắt đầu kiểm toán, có vẻ như một kẻ đi siết nợ cũ đã không kiên nhẫn được nữa rồi.”
*U u u —*
Từ phía lối vào hầm ngục bọc trong sương mù lưu huỳnh hôi hám, một luồng ánh sáng lân tinh xanh lam nhạt đột ngột bùng lên. Một bóng người gầy gò, cao lêu nghêu bước ra từ cõi hư vô. Đó là Malta — gã phán quan siết nợ hắc ám dưới trướng Bá tước Mammon. Malta khoác trên mình bộ áo choàng rách rưới bám đầy lửa lân tinh, gương mặt xám tro nhăn nheo lộ ra nụ cười tàn bạo đầy vẻ đắc ý. Trên tay gã, thanh lưỡi hái đoạt hồn 'Tử Vong' kéo lê trên nền đá basalt phát ra những tiếng loảng xoảng rợn người.
“Tô Hoài! Tên trốn nợ xảo quyệt!” Malta rít lên, giọng nói sắc nhọn như tiếng móng tay cào vào tấm sắt. “Ngươi nghĩ thâm nhập vào Kho số chín này là có thể trốn thoát khỏi khế ước hắc ám của ta sao? Gregory đã dâng hiến toàn bộ linh hồn của ngươi cho Ngân hàng Địa ngục qua khế ước phụ. Hôm nay, ta đến đây để cưỡng chế thực thi lệnh tịch thu!”
Malta vung mạnh tay trái, quăng ra một cuốn sổ nợ da người dày cộp bám đầy oán khí hắc ám bay thẳng về phía Tô Hoài. Cuốn sổ lơ lửng giữa không trung, tỏa ra những luồng khói đen kịt quấn quanh linh thể anh hệt như những sợi xích vô hình.
“Đây là danh mục nợ chi tiết của một trăm cựu thần sa ngã do ta trực tiếp kiểm toán hằng năm!” Malta cười gằn, đôi mắt xanh lam rực lửa tà ác. “Mỗi điều khoản phạt lũy tiến, mỗi dòng lãi chồng lãi đều được đóng dấu máu hợp pháp của địa ngục. Ngươi muốn tái cấu trúc? Ngươi muốn thanh lý? Hãy nhìn vào đống nợ nghiệp vô hạn này đi, nó đủ để đè bẹp lý trí phàm trần của ngươi thành cát bụi!”
Tô Hoài không hề hoảng loạn trước uy áp của phán quan địa ngục. Anh chậm rãi ngồi quỳ một gối xuống nền đá basalt lạnh buốt, đặt chiếc Bàn tính nhân quả ngọc đen lên mặt đất. Ngón tay trái thon dài của anh khẽ đẩy nhẹ chiếc kính một tròng thạch anh để lấy lại tiêu cự.
“Malta, gã phán quan hèn nhát,” Tô Hoài lên tiếng, giọng điệu đều đều như một cỗ máy tính toán. “Ngươi vội vàng mang cuốn sổ nợ này đến đây không phải để giám sát ta, mà là vì ngươi đang sợ hãi. Ngươi sợ rằng nếu ta tự tay rà soát đống sổ sách này, bí mật bẩn thỉu của ngươi dưới gầm bàn của Ngân hàng Địa ngục sẽ bị phanh phui trước mặt Tartarus.”
“Ngươi lảm nhảm cái gì đó!” Malta biến sắc, đôi sừng nhỏ trên trán gã khẽ giật mạnh. Gã vung thanh lưỡi hái 'Tử Vong', tỏa ra luồng đấu khí hắc ám lạnh lẽo hòng chấn nhiếp linh thể Tô Hoài.
Bùi Nguyên sừng sững bước lên một bước, chắn trước mặt Tô Hoài. Thần thể hao gầy của cựu chiến thần bùng phát chiến ý vàng kim rực rỡ, thanh tàn đao Phá Thiên vung lên dệt thành một lá chắn phòng ngự.
*Keng!*
Sát khí hắc ám của Malta va chạm vào lá chắn chiến ý phát ra tiếng nổ nhỏ. Tuy nhiên, do quy luật địa ngục hạn chế thần lực của cựu thần sa ngã, Bùi Nguyên khẽ hừ một tiếng, thần thể run nhẹ. Vết rạn nứt nhỏ mới xuất hiện trên thân đao Phá Thiên đột ngột bùng lên thứ ánh sáng đỏ tà ác, oán khí chiến trường gặm nhấm thêm một milimet thần cách của ông.
“Bùi Nguyên, giữ sức,” Tô Hoài khẽ ra lệnh qua khế ước liên đới. “Trận chiến này không giải quyết bằng đao kiếm. Hãy để quy trình kiểm toán địa ngục lên tiếng.”
Tô Hoài tập trung tinh thần lực vào chiếc kính một tròng thạch anh. Qua lăng kính xám nhạt, hàng triệu con số nợ nghiệp màu đỏ máu bay lơ lửng phía trên cuốn sổ nợ da người của Malta bắt đầu chuyển động, tự động sắp xếp lại thành một ma trận logic đa chiều. Mười đầu ngón tay của anh bắt đầu di chuyển trên Bàn tính nhân quả ngọc đen với tốc độ cực nhanh, tạo ra những tiếng gạt hạt tính *lách cách, lách cách* liên tục vang dội khắp hang động tối tăm.
*Cạch! Cạch! Cạch!*
Hào quang xám nhạt từ bàn tính ngọc đen bùng phát, dệt thành những sợi chỉ logic kết nối trực tiếp với ma trận số liệu của cuốn sổ nợ da người. Dưới sự dẫn dắt của ý chí toán học và định lý rủi ro hiện đại, Tô Hoài bắt đầu bóc tách từng lớp điều khoản ẩn bị Malta ngụy trang dưới các ký tự cổ đại.
Một phút. Năm phút. Mười phút.
Mồ hôi lạnh rỉ ra từ trán linh thể Tô Hoài, hóa thành những hạt sương băng nhỏ rơi xuống đất. Tinh thần lực của anh tiêu hao dữ dội dưới áp lực tính toán vĩ mô, nhưng đôi mắt anh càng lúc càng sáng rực rỡ hệt như hai ngôi sao lạnh giữa đêm đông.
“Tìm thấy rồi,” Tô Hoài đột ngột dừng tay, ngón tay anh gõ mạnh lên hạt tính hắc ngọc chủ chốt.
*Bùm!*
Một luồng sáng xám từ bàn tính ngọc đen bắn thẳng vào cuốn sổ nợ da người, làm rách toạc lớp sương mù hắc ám bao phủ xung quanh nó. Trên không trung hầm ngục, một bảng số liệu ma pháp khổng lồ hiện ra, hiển thị hai cột số liệu màu đỏ và màu xanh lam đang chênh lệch nhau một khoảng cách kinh hoàng.
“Tartarus, nhìn kỹ vào đây,” Tô Hoài đứng thẳng người, ngón tay chỉ thẳng vào bảng số liệu ma pháp trước mặt lão giám ngục khổng lồ. “Đây chính là lý do tại sao Kho số chín của ngươi luôn rơi vào trạng thái nợ xấu trầm trọng và thất thoát năng lượng hằng năm.”
Tartarus híp đôi mắt nham thạch khổng lồ, cúi người nhìn sát vào bảng số liệu. Lão quỷ tuy tàn bạo nhưng cực kỳ nhạy cảm với các con số tài sản của địa ngục.
“Phán quan Malta đã áp dụng một phương pháp lừa đảo tài chính kinh điển: 'Tính toán kép' (Double-counting) nợ nghiệp,” Tô Hoài lạnh lùng tuyên bố, giọng nói đanh thép bẻ gãy mọi sự im lặng của hầm ngục. “Nhìn vào khế ước của cựu thần sấm sét Lôi Ân và chín mươi chín vị thần sa ngã khác ở đây đi. Malta đã tính toán khoản nợ đức tin gốc của họ dựa trên khế ước cổ đại vạn năm trước. Nhưng đồng thời, gã lại tự ý thiết lập thêm một 'khế ước phạt hụt đức tin' phụ độc lập, lũy tiến lãi suất hằng tháng.”
Tô Hoài gạt một hạt bàn tính, hiển thị công thức toán học lên vách đá:
“Dưới góc độ bảo toàn nhân quả và kinh tế học vĩ mô, khi một vị thần sa ngã bị tịch thu linh hồn đóng băng, toàn bộ giá trị đức tin bẩm sinh còn lại của họ đã được Ngân hàng Địa ngục thanh lý để trừ nợ gốc. Nhưng Malta... gã vẫn tiếp tục tính lãi suất phạt lũy tiến trên khoản nợ gốc đã bị thanh lý đó! Đây không phải là lãi chồng lãi thông thường, đây là hành vi ngụy tạo nợ khống hằng năm lên tới bốn mươi phần trăm tổng giá trị tài sản kho bãi!”
“Ngươi... ngươi ngậm máu phun người!” Malta điên cuồng gào lên, gương mặt xám tro vặn vẹo đầy sợ hãi. Gã vung thanh lưỡi hái 'Tử Vong' định lao lên chặt đứt bảng số liệu ma pháp hòng tiêu hủy chứng cứ.
“Malta, đứng im đó cho ta!”
Tartarus gầm lên một tiếng đầy giận dữ hệt như sấm nổ ngang tai. Lão giám ngục khổng lồ vung mạnh sợi xiềng xích gai 'Vạn Oán', tạo ra một bức tường lửa lưu huỳnh xanh lam chặn đứng Malta lại. Đôi mắt nham thạch của Tartarus rực lửa giận dữ nhìn chằm chằm vào gã phán quan siết nợ:
“Lời gã phàm nhân kia nói có đúng không? Malta! Ngươi đã ngụy tạo báo cáo tài sản khống để nuốt chửng bốn mươi phần trăm lượng Đức tin tinh khiết bảo chứng hằng năm của chi nhánh số bốn?”
“Giám ngục Tartarus, đừng nghe lời tên phàm nhân xảo quyệt này!” Malta run rẩy quỳ sụp xuống đất, lửa lân tinh trên người lão chao đảo dữ dội. “Hắn chỉ đang cố tình trì hoãn thời gian để cứu cha mình! Quy trình kiểm toán của ta hoàn toàn tuân theo luật của Bá tước Mammon!”
“Quy trình của ngươi vi phạm nghiêm trọng Quy luật bảo toàn nhân quả tối cao của thế giới!” Tô Hoài tiến lên một bước, lăng kính thạch anh trên mắt trái tỏa hào quang xám sắc lạnh thấu suốt tâm can Malta. “Nếu ta trình bảng số liệu kiểm toán độc lập này lên phòng kiểm toán tối cao của Lý Lệ và Bá tước Mammon... Malta, chức vị phán quan của ngươi không những bị tước đoạt, mà linh hồn của ngươi sẽ bị đày xuống tầng sâu nhất của Minh Hà làm vật tế vĩnh viễn!”
Tartarus kinh ngạc tột độ trước sai số khổng lồ được Tô Hoài vạch trần. Lão giám ngục khổng lồ nhận ra rằng nếu lão tiếp tục dung túng cho Malta, khi trung ương địa ngục tiến hành tổng kiểm toán hằng năm, lão sẽ là kẻ đứng mũi chịu sào gánh chịu hình phạt cực nặng vì tội lơ là quản lý kho bãi.
“Tốt... Tốt lắm!” Tartarus gầm gừ, ánh mắt nhìn Malta đầy sát khí, cây chìa khóa ngục khổng lồ trong tay lão khẽ rung lên hầm hập. “Malta, ngươi dám lừa dối cả ta!”
Nhìn thấy âm mưu tham nhũng vạn năm bị phanh phui hoàn toàn chỉ bằng vài phép tính toán học của một tên phàm nhân không có ma lực, Malta hoàn toàn phát điên. Sự sợ hãi tột độ biến thành sát khí điên cuồng tột cùng trong mắt gã phán quan siết nợ hắc ám.
“Tô Hoài! Ngươi muốn dồn ta vào đường cùng sao?” Malta gào lên điên cuồng, gương mặt lão vặn vẹo hận thù tột độ.
Gã biết mình không thể tấn công Tô Hoài dưới sự giám sát của Tartarus và sự bảo vệ của Bùi Nguyên. Đôi mắt tà ác của Malta đột ngột quay ngoắt về phía bục đá nham thạch ở trung tâm hang động — nơi tinh thể khổng lồ chứa linh hồn đóng băng của Tô Lâm đang phát ra hào quang xám nhạt nhòa.
“Nếu ta phải chết, ta sẽ kéo cả gia tộc ngươi xuống địa ngục!”
Malta rống lên một tiếng man dại, thân hình gầy gò của gã hóa thành một vệt lân tinh xanh lam lao vút về phía tinh thể chứa linh hồn Tô Lâm. Thanh lưỡi hái đoạt hồn 'Tử Vong' rực lửa hắc ám lạnh lẽo, vung lên tạo thành một vệt chém khổng lồ nhắm thẳng vào khối tinh thể ký ức mỏng manh.
“Ta sẽ đập nát linh hồn của Tô Lâm ngay lập tức!” Malta cười điên cuồng, lưỡi hái sắc lạnh chỉ còn cách tinh thể chứa cha Tô Hoài vài tấc. “Tô Hoài, nếu ngươi dám tiến thêm một bước hòng can thiệp sâu hơn vào sổ sách của Ngân hàng Địa ngục... cha ngươi sẽ vĩnh viễn biến thành cát bụi hư vô, không bao giờ có thể luân hồi!”
*Rắc rắc —*
Dưới áp lực sát khí của lưỡi hái hắc ám, bề mặt của tinh thể đóng băng chứa linh hồn Tô Lâm bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ li ti màu đen tà ác. Gương mặt tiều tụy của người cha già bên trong tinh thể khẽ co rút đau đớn, linh thể của ông bắt đầu rò rỉ ra những đốm sáng linh hồn mờ nhạt.
“Dừng tay!” Bùi Nguyên gầm lên, định vung đao lao lên cứu viện nhưng khoảng cách quá xa, thần lực suy kiệt khiến bước chân ông bị kết giới địa ngục giữ chặt.
Sương lạnh của Kho số chín bỗng chốc trở nên ngột ngạt hầm hập hỏa lưu huỳnh đến nghẹt thở. Tô Hoài đứng sững giữa nền đá basalt lạnh buốt, bàn tay phải nhiễm oán độc co thắt dữ dội nhói buốt hằng hập, đôi mắt sau chiếc kính một tròng thạch anh co rút lại gắt gao trước mối đe dọa sinh tử nhắm thẳng vào mạng sống của người thân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!