Hành Trình Xuống Vực Sâu
Cơn gió buốt lạnh của Vết nứt Tartarus rít gào bên tai như tiếng khóc than của hàng vạn vong hồn chưa được siêu thoát. Linh hồn Tô Hoài rơi tự do trong khoảng không gian chân không tăm tối, một cảm giác nhẹ bẫng nhưng lại đè nặng áp lực tinh thần khủng khiếp lên ý thức phàm trần của anh. Xung quanh anh, bóng tối không phải là một màu đen thuần túy, mà nó cuồn cuộn những luồng sương mù lưu huỳnh xám xịt và ánh lửa lân tinh màu xanh lam nhạt lập lòe.
U u u —
Hàng vạn ác linh săn hồn cấp ba lảng vảng trong hư không, ngửi thấy mùi hương linh hồn phàm trần tinh khiết của Tô Hoài, lập tức rít lên những tiếng chói tai, điên cuồng lao đến hệt như đàn cá mập ngửi thấy mùi máu. Những khuôn mặt vặn vẹo, những móng vuốt đen đúa dệt bằng oán khí chỉ còn cách linh thể yếu ớt của anh trong gang tấc.
“Chiến ý bất diệt!”
Một tiếng gầm trầm hùng vang dội xé rách màn sương hắc ám. Luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ bùng phát, dệt thành một vòm bảo vệ hình bán cầu bao bọc lấy Tô Hoài. Linh thể của cựu chiến thần Bùi Nguyên sừng sững hiện ra ngay bên cạnh anh trong quá trình rơi tự do. Thần thể hao gầy nhưng uy nghiêm của ông tỏa ra sát khí chiến trường ngút trời, thanh tàn đao rỉ sét Phá Thiên vung lên một vòng tròn hoàn mỹ, chém nát hàng loạt ác linh săn hồn đi đầu thành những đốm lửa tàn lụi.
Tuy nhiên, nhát chém cực hạn đỡ đòn dưới hầm rượu lúc nãy đã để lại hậu quả rõ rệt. Trên thân đao Phá Thiên, vết rạn nứt nhỏ mới xuất hiện vẫn đang phát ra thứ ánh sáng đỏ tà ác của sự hoại tử thần cách, không ngừng gặm nhấm chiến ý vàng kim. Bùi Nguyên khẽ hừ một tiếng, thần thể run nhẹ, nhưng đôi mắt ông vẫn quắc thước đầy sát khí, gắt gao hộ vệ bên cạnh Tô Hoài.
“Tô Hoài, tỉnh táo lại!” Giọng nói của Bùi Nguyên vang vọng trực tiếp vào ý thức anh.
Tô Hoài khẽ cắn chặt răng, nén lại cơn đau buốt thấu tận tâm can. Cánh tay phải của linh thể anh — nơi vệt đen oán độc từ khế ước liên đới với Bùi Nguyên đang bám rễ — đột ngột co thắt dữ dội hầm hập. Cơn đau nóng rát đối lập hoàn toàn với cái lạnh buốt của địa ngục, hệt như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đang cắm sâu vào mạch máu linh hồn anh. Tinh thần lực bị tiêu hao mất bốn mươi phần trăm khiến tầm nhìn của anh đôi lúc mờ đi, nhưng đôi mắt ẩn sau chiếc kính một tròng thạch anh vẫn lạnh lùng và tỉnh táo đến đáng sợ.
“Ta không sao,” Tô Hoài khàn giọng đáp, tay trái anh siết chặt lấy chiếc Bàn tính nhân quả ngọc đen đang đeo bên hông linh thể. “Bùi Nguyên, điều chỉnh quỹ đạo rơi. Chúng ta đang tiến sát vào kết giới của Kho Thế Chấp Linh Hồn Số 9.”
*Ầm!*
Một tiếng động trầm đục vang lên khi hai linh thể chạm đất. Họ rơi xuống một nền đá basalt đen nhánh, lạnh buốt hệt như băng vạn năm. Sương lạnh từ mặt đất bốc lên nhanh chóng bao phủ lấy chân Tô Hoài, khiến linh thể anh xuất hiện một lớp sương muối mỏng, tinh thần lực lập tức bị giảm thêm mười lăm phần trăm do kết giới đóng băng của kho số chín xâm nhập.
Tô Hoài lảo đảo đứng vững, khẽ đẩy lại chiếc kính một tròng thạch anh trên mắt trái. Qua lăng kính xám nhạt, bối cảnh xung quanh hiện ra đầy rùng rợn và vĩ đại. Đây là một hang động khổng lồ dưới lòng đất, trần hang cao hàng trăm mét với những thạch nhũ đá đen r rỉ ra dung dịch lưu huỳnh cháy đỏ rực hệt như những dòng máu quỷ. Khắp các vách hang là hàng vạn hốc đá nhỏ, bên trong mỗi hốc đá đều đặt một tinh thể đóng băng ký ức màu xanh lam nhạt.
Những tinh thể đó chính là linh hồn của các quý tộc phá sản và thường dân nợ nần quá hạn, bị Ngân hàng Địa ngục tịch thu và giam giữ. Họ bị đóng băng hoàn toàn ký ức, gương mặt lộ ra vẻ đau đớn, cam chịu vĩnh viễn.
Ở trung tâm hang động, trên một bục đá nham thạch nứt nẻ, có một tinh thể khổng lồ phát ra hào quang xám xịt nhạt nhòa. Bên trong tinh thể đó, một người đàn ông trung niên tiều tụy, tóc bạc sớm, da mặt xám xịt đang ngồi thẳng lưng với tư thế của một quý tộc cũ.
“Cha...”
Tô Hoài khẽ thốt lên trong lòng. Đó chính là linh hồn của cựu Bá tước Tô Lâm. Dòng huyết quản nhân quả trên linh thể của ông đã bị những sợi xích sắt hắc ám quấn chặt, nối thẳng xuống lòng đất quỷ hòng vắt kiệt chút sinh mệnh lực cuối cùng.
“Kẻ phàm trần guốc mộc... dám tự ý thâm nhập vào Kho thế chấp số chín của Ngân hàng Địa ngục?”
Một tiếng gầm rung chuyển đất trời vang lên từ sâu trong bóng tối của hang động. Mặt đất basalt rung chuyển dữ dội, những dòng lửa lưu huỳnh xanh lam bùng lên rực trời. Từ trong màn sương lưu huỳnh hôi hám, một bóng dáng khổng lồ cao ba mét từ từ bước ra.
Đó là Giám ngục Tartarus.
Lão quỷ mang một thân hình vĩ đại dệt bằng đá nham thạch nứt nẻ, giữa các vết nứt chảy ra dòng lửa lưu huỳnh xanh nóng bỏng. Gương mặt lão hung tợn với đôi sừng cong vút, tay phải cầm một cây chìa khóa ngục khổng lồ bằng sắt đen, tay trái siết chặt sợi xiềng xích gai 'Vạn Oán' bốc khói hắc ám lạnh lẽo. Uy áp của một Thú vương quỷ cấp ba bộc phát hoàn toàn, đè nặng lên không gian hầm ngục hệt như một ngọn núi đá tảng.
“Ta thực thi lệnh siết nợ hợp pháp của phán quan Malta!” Tartarus thét lớn, đôi mắt nham thạch đỏ rực nhìn chằm chằm vào linh thể Tô Hoài. “Linh hồn phàm nhân không có ma lực kia, ngươi đã quá hạn thanh lý nợ. Hãy nộp mạng và trở thành một tinh thể đóng băng vĩnh viễn tại nơi này!”
Không một lời cảnh cáo dư thừa, Tartarus vung mạnh cánh tay đá khổng lồ. Sợi xiềng xích gai 'Vạn Oán' rít lên gió lạnh, hóa thành một vệt sáng đen đầy lửa lưu huỳnh xanh, quét thẳng về phía linh hồn Tô Hoài với sức mạnh đủ để đánh nát một linh thể cấp bốn.
“Thiết bích chiến ý!”
Bùi Nguyên gầm lên một tiếng đầy oai hùng, thần thể cao lớn sừng sững bước ra chặn trước mặt Tô Hoài. Ông vung thanh tàn đao Phá Thiên, dệt thành một bức tường chiến ý vàng kim rực rỡ để chống đỡ.
*Keng! Đoàng!*
Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai hệt như tiếng sét đánh giữa đêm giông. Lửa lân tinh xanh lam và chiến ý vàng kim bắn ra tung tóe, thiêu đốt các vách đá xung quanh nứt vỡ rào rào. Tuy nhiên, thần lực của Bùi Nguyên hiện tại quá yếu. Nhát chém cực hạn đỡ đòn khiến thanh tàn đao Phá Thiên xuất hiện thêm một vết rạn nứt nhỏ phát sáng đỏ tà ác. Bùi Nguyên bị chấn lui liên tiếp năm bước, linh thể khẽ mờ đi, bước chân nặng nề giẫm nứt mặt đá basalt.
“Vô ích thôi, cựu chiến thần!” Tartarus cười gằn, xích sắt gai 'Vạn Oán' lại rít gió chuẩn bị giáng xuống đòn thứ hai. “Ngươi chỉ là một vị thần suy kiệt, không thể chống lại quy luật siết nợ tối cao của địa ngục!”
“Tartarus, dừng tay!”
Giữa làn khói lưu huỳnh cuồn cuộn, giọng nói lạnh lùng, đều đều hệt như một cỗ máy tính toán của Tô Hoài vang lên, chặn đứng chuyển động của lão giám ngục khổng lồ.
Tô Hoài không hề lùi lại, anh chậm rãi tiến lên nửa bước đứng ngay cạnh Bùi Nguyên. Tay trái anh nâng chiếc Bàn tính nhân quả ngọc đen lên, ngón tay thon dài gạt nhẹ một hạt tính phát ra tiếng *Cạch* giòn giã giữa không gian u ám. Chiếc kính một tròng thạch anh trên mắt trái bừng lên hào quang xám nhạt, phản chiếu toàn bộ số liệu rủi ro của hầm ngục lên không trung dưới dạng một bảng cân đối kế toán ma pháp khổng lồ.
“Ngươi nói ngươi đang thực thi quy luật siết nợ tối cao,” Tô Hoài nhìn thẳng vào mắt nham thạch của Tartarus, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ sòng phẳng. “Nhưng dưới góc độ Actuary và quản lý tài sản, ngươi thực chất chỉ là một gã quản kho ngu ngốc đang tiếp tay cho việc tiêu hủy giá trị thặng dư của Ngân hàng Địa ngục.”
“Ngươi nói cái gì?” Tartarus khựng lại, đôi mắt lửa híp lại đầy phẫn nộ nhưng cũng lộ ra vẻ kinh ngạc trước những thuật ngữ tài chính kỳ lạ mà lão chưa từng nghe thấy ở địa ngục.
“Ta nói, ngươi đang vận hành một hệ thống tài chính rác rưởi gây thất thoát nghiêm trọng cho Bá tước Mammon,” Tô Hoài lạnh lùng phân tích, ngón tay anh gạt liên tiếp các hạt tính ngọc đen, hiển thị đồ thị dòng chảy năng lượng lên vách đá tối tăm.
“Nhìn kỹ vào bảng số liệu này đi. Kho số chín của ngươi đang giam giữ hơn một vạn linh hồn đóng băng ký ức. Mỗi linh hồn đóng băng tiêu tốn của địa ngục không phẩy năm đơn vị năng lượng hỏa lưu huỳnh hằng ngày để duy trì kết giới đóng băng. Nhưng khả năng sản sinh giá trị thặng dư của họ lúc này... hoàn toàn bằng không. Đây là một danh mục tài sản chết, một khoản nợ xấu có tính thanh khoản bằng không hằng năm.”
Tô Hoài chỉ tay về phía tinh thể khổng lồ chứa linh hồn cha mình Tô Lâm:
“Như cha ta, Tô Lâm. Ông ấy là một cựu Bá tước có kiến thức sâu rộng về quản lý điền trang cổ và luật khế ước cổ đại. Nếu ngươi đóng băng ông ấy, ngươi chỉ nhận được một khối đá vô tri tiêu hao năng lượng hằng ngày. Nhưng nếu ngươi tái cấu trúc khoản nợ này, chuyển đổi nó thành một khế ước lao động tự nguyện hoặc liên kết đức tin sạch... hiệu suất khai thác giá trị thặng dư của linh hồn ông ấy sẽ tăng lên gấp ba trăm phần trăm!”
Tô Hoài tiến lên một bước, mặc cho sương lạnh dưới đất buốt thấu linh thể, giọng nói của anh đanh thép vang dội khắp sảnh đường tối cao hang động:
“Ta áp dụng lý thuyết Cân bằng Nash trong đàm phán để thiết lập một thế cân bằng lợi ích mới giữa ba bên: Tô gia chúng ta (con nợ), Ngân hàng Địa ngục (chủ nợ), và cựu chiến thần Bùi Nguyên (người bảo lãnh). Nếu ngươi tiếp tục siết nợ cưỡng chế bằng bạo lực, ngươi chỉ nhận được ba linh hồn chết tiêu hao kho bãi. Nhưng nếu ngươi chấp nhận một giao dịch chuyển đổi nợ lấy đức tin (Debt-to-Faith Swap)... ngươi sẽ giúp Bá tước Mammon giải quyết được một khối nợ xấu khổng lồ đang bị đóng băng vĩnh viễn tại nơi này!”
Tartarus hoàn toàn bị chấn động. Là một ác quỷ địa ngục, bản tính của lão là tham lam và khao khát tối ưu hóa lợi nhuận. Những công thức toán học định giá lại tài sản linh hồn của Tô Hoài hệt như một chiếc búa tạ đập tan tư duy siết nợ thô bạo vạn năm qua của lão. Lão nhìn chằm chằm vào đồ thị dòng chảy năng lượng xám nhạt đang vận hành hoàn hảo trên vách đá, rồi lại nhìn vào chiếc bàn tính ngọc đen phát ra hào quang xám dịu trên tay Tô Hoài.
“Tái cấu trúc nợ... Giá trị thặng dư lao động linh hồn...” Tartarus lẩm bẩm những từ ngữ mới mẻ, thanh xích sắt gai 'Vạn Oán' trên tay lão khẽ hạ xuống một nhịp, lửa lưu huỳnh xanh lam nhạt dần.
Lúc này, từ trong bóng tối của hành lang hầm ngục, một bóng dáng thanh mảnh, lạnh lùng bước ra. Nữ kiểm toán viên địa ngục Lý Lệ trong bộ âu phục đen bó sát hiện đại xuất hiện. Đôi sừng nhỏ màu đỏ sẫm ẩn sau mái tóc ngắn cá tính khẽ nhúc nhích, đôi mắt màu đỏ ruby sắc sảo nhìn Tô Hoài với vẻ tán thưởng ngầm.
“Tartarus,” Lý Lệ lạnh lùng lên tiếng, cuốn sổ da người 'Khế Ước Tử Thần' trên tay cô tự động mở ra. “Với tư cách là Trưởng phòng kiểm toán chi nhánh số bốn, ta xác nhận các định lý toán học rủi ro của Tô Hoài hoàn toàn phù hợp với quy tắc tối ưu hóa tài sản của Ngân hàng Địa ngục. Malta đã phạm sai lầm nghiêm trọng khi cố tình che giấu sai số hệ thống hòng siết nợ cưỡng chế.”
Sự xuất hiện và bảo lãnh ngầm của Lý Lệ hệt như một phán quyết pháp lý tối cao đè nặng lên quyết định của Tartarus. Lão giám ngục khổng lồ gầm nhẹ một tiếng, đôi mắt nham thạch đỏ rực quét qua Tô Hoài, dằn giọng nói:
“Tô Hoài, ta thừa nhận lập luận toán học của ngươi rất thuyết phục. Nhưng quy tắc của địa ngục không thể bị phá vỡ dễ dàng như vậy. Ta không thể giải phóng linh hồn Tô Lâm chỉ dựa trên những con số lý thuyết của ngươi.”
Tartarus bước tới một bước, mặt đất basalt rung chuyển rào rào. Lão cắm mạnh cây chìa khóa ngục khổng lồ xuống đất nham thạch, tạo ra một tiếng nổ trầm đục vang dội khắp hang động:
“Ta đưa ra một thử thách sinh tử trong vòng hai mươi tư giờ! Kho số chín này hiện đang tồn đọng một danh mục nợ xấu khổng lồ gồm linh hồn của một trăm cựu thần sa ngã và quý tộc phá sản bị đóng băng vạn năm qua do Malta tính toán sai số. Nếu ngươi có thể dùng toán học tài chính của ngươi để thanh lý và tái cấu trúc hoàn toàn khối nợ xấu này trong vòng hai mươi tư giờ... ta sẽ công nhận năng lực của ngươi, xóa bỏ nợ gốc gia tộc và giải phóng linh hồn cha ngươi, Tô Lâm!”
Tartarus cười gằn đầy tàn bạo, giọng nói vang vọng u uất hệt như một lời nguyền rủa:
“Nhưng nếu ngươi thất bại... linh hồn của ngươi, của cựu chiến thần Bùi Nguyên, và cả cha ngươi... sẽ bị đóng băng vĩnh viễn tại nơi này, trở thành một phần của danh mục nợ xấu vô giá trị của địa ngục!”
*Ầm!*
Một cuốn sổ nợ khổng lồ dệt bằng những tấm sắt đen bốc khói hỏa lưu huỳnh lạnh lẽo đột ngột từ trên trần hang rơi xuống, giẫm nát mặt đá basalt ngay trước chân Tô Hoài. Tiếng thud nặng nề vang dội khắp không gian tối tăm, bụi đá bay mù mịt. Trên mặt cuốn sổ sắt đen, một bộ đếm ngược ma pháp trận màu đỏ máu bắt đầu nhấp nháy, hiển thị con số: [24:00:00] đang từ từ đếm ngược từng giây một cách vô tình.
Cơn gió lạnh buốt của Vực sâu Siết Nợ rít lên liên hồi qua các khe đá, thổi tung tà áo âu phục cũ kỹ của Tô Hoài. Vệt đen oán độc trên cánh tay phải của anh lại nhói lên dữ dội hầm hập như một lời cảnh báo tàn nhẫn về cái giá của thời gian.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!