Nhạc nềnBattleField4

Định Phí Bảo Hiểm Cho Chiến Thần

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối bên trong hầm mộ trung tâm đậm đặc đến mức dường như có thể đông cứng lại thành những khối băng đen kịt. Luồng không khí mang theo mùi sắt rỉ, lưu huỳnh và amoniac nồng nặc xộc thẳng vào buồng phổi phàm nhân của Tô Hoài, khiến lồng ngực anh thắt chặt lại trong một cơn ho khan xé cổ.


“Khụ... khụ...”


Tô Hoài khẽ nâng bàn tay trái lên che miệng. Mu bàn tay phải của anh, nơi hằn sâu vết bỏng rộp loang lổ máu khô từ sợi xích khóa hồn của Malta ngày hôm qua, khẽ run lên bần bật vì đau nhức. Phía dưới chiếc Kính một tròng thạch anh đang áp chặt vào mắt trái, một vệt máu loãng đỏ nhạt vẫn âm thầm rỉ ra, chảy dọc theo gò má gầy gò rồi nhỏ xuống nền đá lạnh ngắt. Thể xác phàm nhân giảm sút mười phần trăm thể lực này đang gào thét đòi hỏi sự nghỉ ngơi, nhưng lý trí của một chuyên gia định phí bảo hiểm vĩ đại từ thế giới hiện đại không cho phép anh lùi bước dù chỉ nửa tấc.


Trước mặt anh, trên chiếc ngai đá rỉ sét được quấn quanh bởi những sợi xích sắt khổng lồ bám đầy oán khí, cựu chiến thần Bùi Nguyên đang ngự trị như một ngọn núi lửa sắp sửa phun trào. Thần thể của ông cao lớn nhưng gầy gò đến mức trơ xương, bộ giáp sắt cổ xưa loang lổ vết máu khô đen ngòm khẽ rung lên theo từng nhịp thở đứt quãng. Mái tóc dài rối bù rủ xuống che khuất nửa gương mặt, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu phát ra thứ ánh sáng hoang dã, mất trí.


Trên tay phải của Bùi Nguyên, thanh tàn đao rỉ sét Phá Thiên cắm sâu xuống nền đá. Dưới lăng kính của thạch anh một tròng, Tô Hoài nhìn thấy rõ ràng trên thân đao xuất hiện vô số vết rạn nứt nhỏ li ti, phát ra thứ ánh sáng đỏ tà ác, u uất — đó là dấu vết hoại tử của thần cách chiến đấu, nơi oán khí của vạn binh sĩ tử trận đang gặm nhấm những sợi chỉ nhân quả cuối cùng của vị thần sa ngã.


“Kẻ phàm trần... dám dòm ngó thần cách của ta?”


Một tiếng gầm trầm đục như tiếng sấm rền vang vọng từ sâu trong lồng ngực của Bùi Nguyên. Ngay lập tức, một luồng chiến ý cuồng bạo, lạnh lẽo như băng giá từ vạn năm trước bộc phát, càn quét khắp gian phòng đá. Áp lực tinh thần khổng lồ như một bàn tay vô hình đè nặng lên vai Tô Hoài, muốn cưỡng chế đầu gối anh phải quỳ sụp xuống.


“Cậu ấm! Tránh ra sau ta!”


Lão Kiệt hét lên trong hoảng loạn. Lão già thủ mộ khập khiễng lao lên, vung thanh kiếm sắt cũ kỹ bám đầy đất cát hòng che chắn trước mặt Tô Hoài. Cây Dẫn Hồn Đăng trên tay trái của lão chao đảo dữ dội, ngọn lửa xanh lam nhạt co rụt lại chỉ còn bằng hạt đậu trước sức ép của thần lực.


Nhưng Bùi Nguyên thậm chí không cần liếc mắt. Chỉ với một cái khẽ rùng mình của chiến ý cuồng bạo, một luồng sóng xung kích vô hình đã đánh thẳng vào ngực Lão Kiệt.


“Bùng!”


“A!”


Lão Kiệt rú lên một tiếng, cả cơ thể gầy gò bị hất tung ra xa hơn năm mét, đập mạnh vào bức tường đá cổ rồi ngã nhào xuống đất. Thanh kiếm sắt rớt keng keng trên nền đá, cây Dẫn Hồn Đăng tuột khỏi tay lão, lăn lóc vài vòng rồi tắt ngấm, đẩy căn phòng vào bóng tối chỉ còn được thắp sáng bởi ánh đỏ tà ác từ thanh tàn đao Phá Thiên và đôi mắt điên cuồng của vị cựu thần.


Áp lực chiến ý lúc này hoàn toàn dồn ép lên một mình Tô Hoài. Xương khớp toàn thân anh kêu lên những tiếng răng rắc khô khốc, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo sơ mi cũ kỹ của giới quý tộc sa sút. Khóe mắt trái của anh chảy máu càng nhanh hơn, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi dưới áp lực của chỉ số sụp đổ khổng lồ đang hiển thị đỏ rực trên đầu Bùi Nguyên:


[Collapse Risk - Rủi Ro Sụp Đổ: 95.4%]


Chỉ còn bốn phẩy sáu phần trăm nữa là vị chiến thần này sẽ hoàn toàn hóa thành một Wraith-Chúa điên cuồng, và khi đó, khế ước liên đới sinh tử của Tô Hoài với gia tộc sẽ tự động kích hoạt điều khoản tự hủy vĩnh viễn.


Tô Hoài không quỳ. Anh cắn chặt răng đến mức bật máu ở khóe môi, dùng chút sức lực phàm nhân cuối cùng để đứng thẳng lưng. Tay trái anh thọc vào túi áo choàng xám, rút ra một vật phẩm bằng ngọc đen lạnh lẽo — Bàn tính nhân quả ngọc đen.


“Cạch. Cạch. Cạch.”


Tiếng gạt hạt tính giòn giã, chính xác đột ngột vang lên giữa không gian u ám, phá vỡ tiếng gầm rú của luồng oán khí. Mười ngón tay của Tô Hoài di chuyển với tốc độ đáng kinh ngạc, lướt trên những hạt hắc ngọc rực sáng ánh xám nhạt.


“Bùi Nguyên!” Tô Hoài cất tiếng, giọng nói của anh không hề mang theo chút ma lực nào, nhưng lại lạnh lùng, rõ ràng và chứa đựng một sức mạnh logic đanh thép vượt lên trên cả uy áp thần thánh, “Ngài không phải đang ngủ say để phục hồi. Ngài đang hoại tử! Ngài có muốn xem số liệu thực tế về cái chết của chính mình không?”


“Vút!”


Từ chiếc bàn tính ngọc đen, một luồng ánh sáng xám nhạt phóng thẳng lên không trung, ngưng tụ thành một bảng thống kê số liệu khổng lồ bằng ký tự cổ phát sáng rực rỡ giữa phòng mộ tối tăm:


[Tốc độ tiêu hao Đức tin: 0.03 đơn vị/giờ]

[Tốc độ tích tụ Oán khí binh sĩ: 1.42 đơn vị/giờ]

[Tỷ lệ hoại tử lôi cốt: 92.1%]

[Thời gian còn lại trước khi sụp đổ hoàn toàn: 47 giờ 12 phút]


Bùi Nguyên khựng lại. Đôi mắt đỏ ngầu của ông ta nhìn chằm chằm vào những con số đang nhấp nháy trên không trung. Lòng kiêu hãnh vạn năm của một vị thần chiến tranh khiến ông ta căm ghét bất kỳ kẻ nào dám lượng hóa sức mạnh của mình, nhưng bản năng thần thánh lại cho ông ta biết rằng những con số kia... hoàn toàn chính xác.


“Phàm nhân... ngươi dám dùng thứ đồ chơi này để sỉ nhục ta?” Bùi Nguyên gầm lên, bàn tay siết chặt chuôi đao Phá Thiên, khiến các vết rạn nứt trên thân đao bùng lên ánh đỏ chói mắt, “Ta là Chiến Thần! Ta không bao giờ sụp đổ!”


“Ngài đã sụp đổ rồi, Bùi Nguyên.” Tô Hoài tiến lên một bước, bỏ qua cơn đau nhói ở phổi, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ của cựu thần, “Toán học không biết nói dối. Với tốc độ tích tụ oán khí gấp bốn mươi bảy lần tốc độ tiêu hao đức tin hiện tại, thần cách của ngài sẽ vỡ vụn vào đúng đêm mai. Ngài biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo không?”


Tô Hoài gạt mạnh một hạt tính trên bàn tính ngọc đen, bảng số liệu lập tức thay đổi, hiển thị một mô hình giả lập dòng chảy năng lượng màu xám đen:


“Khi chỉ số sụp đổ chạm mức một trăm phần trăm, ngài sẽ biến dị thành một Wraith-Chúa. Ngài sẽ mất đi hoàn toàn ý chí tự do và ký ức của một vị thần chính trực. Bản năng oán hận sẽ ép ngài bò ra khỏi hầm mộ này, dùng thanh Phá Thiên đao rỉ sét kia để tàn sát chính những người dân nghèo khổ ở khu phố nghèo thành Tây — những hậu duệ cuối cùng của những binh sĩ từng trung thành dưới trướng ngài.”


“Câm miệng!” Bùi Nguyên gầm lên điên cuồng, luồng chiến ý bộc phát dữ dội làm rạn nứt cả những phiến đá cổ dưới chân ngai thờ. Nhưng lần này, trong tiếng gầm của ông ta không chỉ có sự giận dữ, mà còn có cả sự hoang mang tột độ.


“Ta nói sai sao?” Tô Hoài không hề lùi bước, giọng nói của anh càng lúc càng đanh thép, găm thẳng vào tâm trí đang hỗn loạn của vị cựu thần, “Ngài thà chết chứ không muốn trở thành một ác quỷ tàn sát những kẻ yếu thế mà ngài từng thề sẽ bảo vệ. Đó là lý do ngài tự xích mình hằng đêm trong hầm mộ này. Nhưng ngài không chống lại được quy luật nhân quả. Ngân hàng Địa ngục đang chờ đợi để tịch thu linh cốt của ngài, còn Giáo hội của Gregory thì đang chờ ngài hóa điên để danh chính ngôn thuận phát động chiến dịch thanh trừng, thu hoạch nốt chút giá trị thặng dư cuối cùng từ đền thờ của ngài!”


Bùi Nguyên khựng lại hoàn toàn. Thanh tàn đao Phá Thiên run lên bần bật, ánh đỏ tà ác trên các vết rạn nứt khẽ co rụt lại. Lòng tự trọng vĩ đại của vị thần chiến tranh cổ xưa bị bóc trần một cách tàn nhẫn bởi một tên phàm nhân không có nửa điểm ma lực.


“Ngươi... ngươi muốn gì?” Giọng nói của Bùi Nguyên trầm xuống, mang theo một sự bất lực sâu thẳm của một kẻ hùng mạnh đã đi đến cuối con đường.


Tô Hoài khẽ điều chỉnh chiếc kính một tròng thạch anh, lau đi vệt máu loãng bên mắt trái. Anh thọc tay vào ngực áo, rút ra một cuộn giấy khế ước chuyên dụng phát ra ánh sáng xám ấm áp — Hợp đồng liên đới rủi ro.


“Ta đến đây để đề xuất một giao dịch bình đẳng. Một gói bảo hiểm liên kết đức tin đầu tiên của Đại lục Thánh Quang.” Tô Hoài giơ cao cuộn giấy khế ước, “Văn phòng bảo hiểm Tô gia sẽ đứng ra bảo chứng cho sự sống của ngài. Chúng ta sẽ chuyển hướng nguồn Đức tin tinh khiết từ những người dân nghèo khổ ở phố nghèo thành Tây trực tiếp dẫn nạp vào thần cách của ngài hằng ngày, tịnh hóa hoàn toàn oán khí và kìm hãm tỷ lệ sụp đổ xuống dưới mức an toàn ba mươi phần trăm.”


“Đổi lại...” Tô Hoài nhìn thẳng vào mắt Bùi Nguyên, “...ngài phải trích xuất mười phần trăm Chiến ý tinh hoa làm tài sản bảo chứng ký quỹ cho văn phòng của ta, đồng thời ký vào điều khoản liên đới rủi ro: ngài sẽ trở thành hộ vệ tối cao bảo vệ văn phòng Tô gia trước mọi sự tấn công vật lý từ bên ngoài. Thần sống thì ta sống, ta sống thì thần sẽ không bao giờ sụp đổ.”


Bùi Nguyên im lặng nhìn cuộn giấy khế ước. Ý tưởng biến đức tin của thần linh thành một giao dịch tài chính sòng phẳng, có điều khoản bồi thường và nghĩa vụ rõ ràng là một thứ hoàn toàn điên rồ đối với thế giới thần quyền này. Nhưng logic toán học chặt chẽ và cơ hội giữ lại danh dự cuối cùng của một vị thần đã khiến ý chí kháng cự của ông ta hoàn toàn lung lay.


“Nếu ta từ chối?” Bùi Nguyên khàn giọng hỏi.


“Thì ngài chỉ còn bốn mươi bảy giờ để chờ đợi cái chết và sự ô danh vĩnh viễn.” Tô Hoài lạnh lùng trả lời, tay phải khẽ gõ lên bàn tính hắc ngọc, “Lựa chọn nằm ở ngài, Chiến Thần.”


Bùi Nguyên khẽ nhắm mắt lại. Luồng chiến ý cuồng bạo xung quanh phòng mộ dần dần thu hồi, trả lại sự yên tĩnh u ám cho không gian. Khi ông ta mở mắt ra lần nữa, sát khí điên cuồng đã được thay thế bằng sự nghiêm nghị của một chiến binh vĩ đại.


“Được. Phàm nhân... ta chấp nhận giao dịch của ngươi.”


Nhưng ngay trước khi Bùi Nguyên kịp đưa tay ra để ký kết vật lý vào bản hợp đồng, toàn bộ hầm mộ Chiến Thần Cổ đột ngột rung chuyển dữ dội.


“Ầm! Ầm! Ầm!”


Những tiếng nổ vang trời từ phía trên đỉnh đầu dội xuống. Những tảng đá khổng lồ trên trần phòng mộ rạn nứt, rơi xuống nền đất tạo thành những tiếng động kinh hoàng. Một luồng ánh sáng vàng rực rỡ, chói lòa và nóng bỏng đột ngột xuyên qua các khe nứt của trần đá, chiếu thẳng xuống phòng mộ, xua tan hoàn toàn bóng tối hắc ám.


Oán khí cuồng bạo xung quanh phòng mộ vừa tiếp xúc với luồng ánh sáng này liền bốc hơi nghi ngút, phát ra những tiếng xèo xèo chói tai.


“Thánh quang pháo kích khẩn cấp! Kẻ thù đã công phá phong ấn vòng ngoài!” Lão Kiệt từ góc phòng gượng dậy, sợ hãi hét lên khi nhìn thấy luồng sáng vàng rực rỡ đang nhanh chóng thiêu rụi kết giới bảo vệ của hầm mộ.


Tô Hoài biến sắc. Chiếc Kính một tròng thạch anh trên mắt trái anh nhấp nháy liên tục, hiển thị một nguồn năng lượng quang minh cực mạnh đang áp sát từ phía trên với tốc độ kinh hoàng.


Uriel.


Kỵ sĩ thánh điện tàn nhẫn của Giáo hội đã tìm ra vị trí ẩn dật của cựu chiến thần. Hắn đang dẫn đầu đội truy quét tiến vào với mục tiêu san phẳng đền thờ và cưỡng chế thanh lý linh cốt của Bùi Nguyên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!