Nhạc nềnBattleField4

Bẫy Khế Ước Của Quỷ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ầm rầm!


Cánh cửa đá nặng ngàn cân sập xuống, triệt tiêu hoàn toàn chút ánh sáng leo lét cuối cùng từ hành lang dẫn xuống hầm rượu. Không khí lập tức bị nén chặt, đặc quánh mùi hỏa lưu huỳnh nồng nặc và oán khí lạnh lẽo của địa ngục. Bóng tối không gian bị xé rách bởi những luồng lửa lân tinh màu xanh lam nhạt bốc lên từ cơ thể Phán quan siết nợ Malta. Gã đứng đó, cao hơn hai mét, tà áo choàng rách rưới bay phần phật dù không có gió. Trên tay phải của gã, lưỡi hái khổng lồ gỉ sét 'Tử Vong' khẽ quét qua nền đá, phát ra những tiếng rít ghê rợn.


“Khặc khặc khặc... Tô Hoài, ngươi thực sự nghĩ mình có thể dùng luật pháp phàm trần để đùa giỡn với Ngân hàng Địa ngục sao?” Malta cười gằn, giọng nói vang vọng như tiếng xích sắt kéo lê dưới lòng đất lạnh. “Ở nhân giới, ngươi có vương quyền bảo hộ. Nhưng tại hầm ngầm riêng tư này, kết giới hắc ám của ta chính là luật lệ duy nhất.”


Hồng y giáo chủ Gregory bước ra từ phía sau những thùng oán khí cô đặc, gương mặt mập mạp giờ đây co rút nhăn nheo, hốc hác hệt như một xác khô. Thần lực quang minh bị hoại tử biến dị thành những sợi chỉ màu đỏ tăm tối quấn quanh người lão. Lão nhìn Tô Hoài với ánh mắt đầy vẻ điên cuồng tuyệt vọng:


“Tên phàm nhân xảo quyệt! Ngươi đã làm sụp đổ thanh khoản đức tin sạch của ta, cướp đi đền thờ và mỏ sắt biên giới. Hôm nay, ta dùng chính linh hồn ngươi để bù đắp vào khoản nợ xấu khổng lồ của ta với địa ngục!”


Tô Hoài đứng sừng sững cạnh bục đá cẩm thạch đen, nơi Bình cô đặc oán khí đang sôi sùng sục. Cánh tay phải của anh — nơi vệt đen oán độc từ khế ước liên đới với Bùi Nguyên đang bám rễ — đột ngột co thắt dữ dội. Cơn đau buốt thấu tận xương tủy hệt như có hàng vạn cây kim nung đỏ đang cắm sâu vào mạch máu, lan dần qua khuỷu tay. Mạch máu ở mu bàn tay anh rạn nứt nhẹ, rỉ ra vài giọt máu sẫm màu. Thể lực giảm sút quá nửa khiến cơ thể anh khẽ lảo đảo, nhưng ánh mắt ẩn sau chiếc kính một tròng thạch anh vẫn lạnh lùng và tĩnh lặng đến đáng sợ.


“Bùi Nguyên, bảo vệ chủ tịch!” K gầm lên từ bóng tối sau rèm xám, nhưng gã sát thủ ảnh tộc lập tức bị một luồng áp lực lưu huỳnh cực mạnh của Malta chấn văng ra xa, va rầm vào thùng gỗ sồi.


*Vút! Loảng xoảng!*


Malta vung mạnh tay trái. Hàng vạn sợi xích sắt khóa hồn màu đen kịt từ dưới đất trồi lên hệt như những con rắn độc hắc ám, lao thẳng về phía Tô Hoài.


“Chiến thần nộ trảm!”


Bùi Nguyên gầm lên một tiếng đầy oai hùng. Thần thể cao lớn gầy gò của ông sừng sững bước ra, vung mạnh thanh tàn đao rỉ sét Phá Thiên chém nát luồng xích sắt đi đầu. Luồng chiến ý vàng kim rực rỡ bùng phát từ đao bản rộng, va chạm dữ dội với lửa lân tinh xanh lam của địa ngục.


*Keng! Đoàng!*


Tiếng kim loại va chạm vang dội khắp hầm ngầm. Sức bộc phá năng lượng khiến các thùng gỗ sồi xung quanh nứt vỡ, dung dịch oán khí đen kịt chảy tràn ra nền đá. Tuy nhiên, thần lực của Bùi Nguyên hiện tại chỉ mới phục hồi lên mức mười phần trăm. Nhát chém cực hạn đỡ đòn khiến thanh tàn đao Phá Thiên xuất hiện thêm một vết rạn nứt nhỏ phát ra ánh sáng đỏ tà ác của sự hoại tử thần cách. Bùi Nguyên bị chấn lui ba bước, bước chân nặng nề giẫm nứt mặt đá.


“Vô ích thôi, cựu chiến thần!” Malta cười ngạo nghễ, lưỡi hái Tử Vong vung lên tạo thành một vòng tròn lửa hắc ám áp chế chiến ý của Bùi Nguyên. “Xích sắt khóa hồn của ta được dệt từ oán khí của vạn linh hồn trốn nợ dưới Minh Hà, không thể bị phá hủy bằng lực lượng vật lý thông thường của một vị thần suy kiệt!”


Không có sự bảo vệ của Bùi Nguyên, các sợi xích sắt hắc ám lập tức quấn chặt lấy cơ thể Tô Hoài.


*Rắc! Rắc!*


Tiếng xích sắt siết chặt vào da thịt vang lên khô khốc. Cơn đau tinh thần tột cùng ập đến, hệt như có một bàn tay vô hình đang cố gắng lôi tuột linh hồn Tô Hoài ra khỏi thể xác phàm trần. Vệt đen oán độc trên cánh tay phải của anh cộng hưởng với oán khí của xích sắt, bùng lên dữ dội hầm hập. Đầu óc Tô Hoài nhức nhối như muốn vỡ tung, khóe mắt trái rỉ ra một vệt máu loãng nhạt màu do chiếc kính một tròng thạch anh đang phải hoạt động quá tải dưới áp lực ma lực hắc ám.


Nhưng, thay vì gào thét cầu xin hay hoảng loạn, Tô Hoài lại khẽ nhếch môi, nở một nụ cười lạnh lùng đầy khinh bỉ. Đôi mắt anh nhìn thẳng vào Malta, sòng phẳng và tĩnh lặng hệt như một cỗ máy tính toán.


“Malta,” Tô Hoài khàn giọng lên tiếng, giọng nói đều đều không hề có chút run rẩy. “Ngươi tự xưng là Phán quan siết nợ của Ngân hàng Địa ngục, nhưng lại đi thực thi một bản khế ước giả mạo phi pháp hòng cướp đoạt tài sản tâm linh của Tô gia sao?”


“Giả mạo?” Malta khựng lại, đôi mắt lửa lân tinh xanh lam híp lại đầy vẻ nghi ngờ. Gã chậm rãi rút từ trong áo choàng ra một cuộn da dê bốc khói đen kịt — bản khế ước nợ hắc ám của Tô gia. “Bản khế ước này có dấu ấn huyết quản của dòng họ Tô gia ngươi, thế chấp toàn bộ Văn phòng bảo hiểm và trang viên đổ nát để bảo lãnh cho khoản nợ quá hạn của cha ngươi, Tô Lâm! Sổ sách địa ngục ghi chép rõ ràng, làm sao có thể giả mạo?”


“Đưa bản khế ước lại gần đây,” Tô Hoài lạnh lùng đáp, mặc cho xích sắt đang siết chặt lồng ngực làm phổi anh nhói đau hụt hơi. “Để ta chỉ cho ngươi thấy sai số toán học và lỗ hổng pháp lý mà ngươi đã cố tình bỏ qua hòng lập công với Bá tước Mammon.”


Gregory đứng bên cạnh biến sắc, lão vội vàng gào lên: “Phán quan Malta! Đừng nghe lời lừa gạt của tên cáo già này! Hãy cưỡng chế siết nợ linh hồn hắn ngay lập tức!”


“Câm miệng, tên hồng y bại trận!” Malta quát lớn, uy áp hỏa lưu huỳnh chấn nhiếp khiến Gregory phải lùi lại ngậm miệng. Malta nhìn Tô Hoài với vẻ kiêu ngạo tột độ. Gã tin rằng dưới sự trói buộc của xích sắt khóa hồn, một tên phàm nhân không có ma lực như Tô Hoài không thể làm được trò trống gì. Gã bước tới trước mặt Tô Hoài, mở rộng cuộn khế ước hắc ám trước mắt anh.


Tô Hoài khẽ đẩy nhẹ chiếc kính một tròng thạch anh trên mắt trái. Tinh thần lực của anh tập trung cực hạn, đồng bộ hóa trực tiếp với chiếc *Bàn tính nhân quả ngọc đen* đang đeo bên hông.


*Cạch. Cạch. Cạch.*


Mặc dù hai tay bị xích sắt trói chặt, nhưng ngón tay trái của Tô Hoài vẫn có thể di chuyển nhẹ, gạt các hạt tính ngọc đen với tốc độ cực nhanh hầm hập. Tiếng lách cách giòn giã vang lên giữa không gian u ám của hầm rượu. Qua lăng kính thạch anh, toàn bộ cấu trúc năng lượng của bản khế ước hắc ám hiện ra dưới dạng những dòng số liệu màu xám đen bay lơ lửng. Tại góc dưới cùng của cuộn da dê, nơi đặt chữ ký huyết quản bảo chứng của dòng họ Tô gia, bừng lên một luồng sáng đỏ tà ác, hỗn loạn.


“Nhìn kỹ vào tần số dao động của vết máu bảo chứng này đi, Malta,” Tô Hoài lạnh lùng chỉ ra, ánh mắt sắc lẹm như dao mổ. “Dưới góc độ Actuary, huyết quản bảo chứng của dòng họ Tô gia mang tần số nhân quả hệ Thổ tinh khiết của tổ tiên lập quốc Tô Thần. Nhưng vết máu ký kết trên bản khế ước này lại chứa tạp chất oán khí hắc ám và tà thuật hiến tế hệ Bóng Tối. Tỷ lệ trùng khớp huyết quản chỉ đạt ba mươi hai phẩy bốn phần trăm.”


Malta biến sắc, gã vội vàng ghé sát đôi mắt lửa lân tinh vào vết máu bảo chứng. Cuốn sổ nợ da người trên tay gã tự động lật mở, hiển thị các con số đối chiếu nợ nghiệp.


“Đây... đây không phải là huyết quản của Tô Lâm hay Tô Hoài!” Malta trầm giọng gầm lên, sát khí lưu huỳnh bộc phát khiến nhiệt độ hầm rượu giảm sâu. “Tần số này... là của một kẻ mang khế ước hắc ám Mammon cấp thấp!”


“Chính xác,” Tô Hoài khẽ nhếch môi, ngón tay gạt một hạt tính ngọc đen quyết định. “Đó là máu của người chú phản bội Tô Thành-Phản. Hắn đã bị dòng họ trục xuất và tước đoạt quyền thừa kế huyết quản trong bài vị tổ tiên từ lâu. Gregory đã tài trợ cho hắn, ngụy tạo chữ ký huyết quản này hòng lừa gạt Ngân hàng Địa ngục tiến hành siết nợ cưỡng chế đối với văn phòng bảo hiểm của ta, biến một khoản nợ xấu cá nhân thành nợ liên đới của cả gia tộc.”


Tô Hoài tiến lên nửa bước, xích sắt khóa hồn siết mạnh vào vai anh rỉ máu, nhưng anh không hề lùi lại, giọng nói đanh thép vang dội khắp hầm rượu ngầm:


“Theo luật khế ước tối cao của địa ngục, bất kỳ bản hợp đồng nào được ký kết bằng chữ ký giả mạo hoặc huyết quản không hợp pháp của bên thứ ba không có quyền đại diện... đều hoàn toàn vô hiệu pháp lý ngay từ thời điểm ký kết! Malta, ngươi đang cố tình thực thi một bản khế ước vô hiệu pháp lý. Nếu việc này truyền đến tai ban kiểm soát tối cao của Bá tước Mammon, uy tín nghề nghiệp và tư cách Phán quan của ngươi... sẽ bị tịch thu vĩnh viễn!”


“Khốn kiếp!” Malta gầm lên một tiếng điên cuồng, gã quay ngoắt đầu lại nhìn Gregory với ánh mắt đầy sát khí. “Gregory! Ngươi dám dùng một bản khế ước giả mạo để lừa gạt Ngân hàng Địa ngục sao?”


Gregory hoảng sợ tột độ, lão quỳ sụp xuống nền đá rạn nứt bốc khói, run rẩy gào lên: “Phán quan Malta! Ta... ta không biết! Đó là do Tô Thành-Phản cam đoan với ta! Xin hãy tin ta!”


Tô Hoài lạnh lùng nhìn cảnh tượng cắn xé lẫn nhau của kẻ thù. Phép tính của anh hoàn toàn chính xác. Malta sợ nhất là việc sổ sách bị kiểm toán sai lệch và vi phạm luật khế ước tối cao của địa ngục. Bằng cách vạch trần chữ ký giả của Tô Thành-Phản, anh đã bẻ gãy hoàn toàn tính chính danh của lệnh siết nợ khẩn cấp hầm rượu.


Tuy nhiên, Malta không phải là một kẻ dễ dàng chịu thua. Gã Phán quan địa ngục quay lại nhìn Tô Hoài, đôi mắt lửa lân tinh xanh lam lóe lên một tia xảo quyệt và tàn bạo tột cùng.


“Tô Hoài, ngươi quả thực là một thiên tài toán học pháp lý đáng sợ,” Malta cười lạnh, nụ cười để lộ hàm răng nanh nhọn hoắt bốc khói hôi hám. “Ngươi đã chứng minh được bản khế ước này giả mạo. Nhưng ngươi đã quên mất một điều...”


Gã vung mạnh lưỡi hái Tử Vong gõ xuống nền đá hầm rượu.


*Rầm! Rắc rắc!*


Mặt đất hầm rượu đột ngột nứt toác ra một khe nứt khổng lồ dài hàng chục mét. Từ dưới khe nứt, phun trào ra luồng sương mù đen kịt lạnh buốt và tiếng gào thét đau đớn của hàng vạn ác linh săn hồn. Đó là lối vào của Vết nứt Tartarus — Vực sâu Siết Nợ dẫn thẳng xuống tầng một của địa ngục.


“Theo điều năm mươi hai của Luật khẩn cấp địa ngục,” Malta cười gằn đầy đắc ý, giọng nói vang vọng u uất. “Bất kỳ tài sản hoặc linh hồn nào đang trong trạng thái tranh chấp pháp lý nghiêm trọng và có dấu hiệu giả mạo... đều phải bị cưỡng chế phong ấn tại Vết nứt Tartarus để phục vụ quá trình kiểm toán và điều tra nguồn gốc cho đến khi có phán quyết cuối cùng của Tòa án tối cao địa ngục!”


Tô Hoài biến sắc. Anh không ngờ Malta lại hiểm hóc dùng luật khẩn cấp để lách phán quyết vô hiệu pháp lý hòng cưỡng chế lôi anh xuống địa ngục.


“Ngươi...”


“Hãy xuống Vực sâu Siết Nợ mà tranh biện với các Lãnh chúa địa ngục đi, Tô Hoài!” Malta thét lớn, vung mạnh tay xích sắt khóa hồn.


*Rầm!*


Sợi xích sắt hắc ám siết chặt cực hạn, phát ra một luồng lực hút vô hình cực mạnh. Trong một tiếng nổ linh hồn vang dội, linh thể màu xám nhạt của Tô Hoài đột ngột bị kéo tuột ra khỏi thể xác phàm trần. Thể xác của anh mất đi linh hồn, lập tức đổ gục xuống bên cạnh bục đá cẩm thạch đen hầm rượu.


“Chủ tịch!” K gào lên điên cuồng, cố gắng lao tới giữ lấy thể xác Tô Hoài nhưng bị luồng oán khí từ khe nứt hất văng ngược trở lại.


Do tác động của *Hợp đồng liên đới rủi ro*, sinh mệnh và rủi ro của Tô Hoài kết nối chặt chẽ với cựu chiến thần. Ngay khi linh hồn Tô Hoài bị kéo xuống vực sâu, một sợi chỉ nhân quả màu xám ấm áp nối từ tim anh cũng kéo tuột linh thể của Bùi Nguyên ra khỏi ngai đá rỉ sét.


“Khốn kiếp!” Bùi Nguyên gầm lên, thần thể khổng lồ hóa thành một luồng chiến ý vàng kim rực rỡ, tự nguyện lao xuống khe nứt để bảo vệ linh hồn Tô Hoài theo đúng điều khoản khế ước bảo hộ.


“Khặc khặc khặc... Điên cuồng tịnh hóa đi!” Malta cười lớn đầy tàn bạo, vung lưỡi hái Tử Vong đóng chặt cánh cửa đá hầm rượu ngầm, chặn đứng mọi nỗ lực giải cứu từ surface.


Linh hồn Tô Hoài rơi tự do xuống khoảng không gian chân không tăm tối, lạnh buốt của Vết nứt Tartarus. Xung quanh anh, hàng vạn ác linh săn hồn đang vây ráp rít gào, mùi hỏa lưu huỳnh và tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng rợn người bao phủ toàn bộ tầm nhìn. Hành trình xuống Vực sâu Siết Nợ đầy rẫy hiểm nguy chính thức bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!