Mưu Đồ Của Kẻ Tuyệt Vọng
Gió đêm biên thùy rít gào qua những khe hở của ban công gỗ, mang theo cái lạnh thấu xương của núi rừng hoang dã. Phố nghèo thành Tây vừa trải qua một đêm không ngủ. Ánh sáng từ những viên lôi thạch thô được tịnh hóa vẫn lập lòe tỏa ra sắc xám dịu nhẹ, thắp sáng những con ngõ nhỏ tồi tàn, hắt lên những khuôn mặt á nhân và thợ mỏ đang ôm nhau khóc trong niềm hạnh phúc tự do muộn màng. Nhưng đối với Tô Hoài, cuộc chiến này chưa bao giờ có giây phút ngơi nghỉ.
“Ưm...”
Tô Hoài khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, vệt đen oán độc trên cánh tay phải đột ngột co thắt dữ dội. Cơn đau buốt thấu tận xương tủy hệt như có hàng vạn cây kim nung đỏ đang cắm sâu vào mạch máu, lan dần qua khuỷu tay và nhắm thẳng về phía tim. Trán anh lấm tấm mồ hôi lạnh, gương mặt gầy gò nhợt nhạt dưới ánh trăng tàn. Anh chậm rãi đưa bàn tay trái run rẩy lên, khẽ đẩy chiếc kính một tròng thạch anh trên mắt trái để điều chỉnh tinh thần lực, cố gắng áp chế luồng oán khí tăm tối đang rục rịch nổi loạn.
*Xoạt.*
Một bóng đen mảnh khảnh đột ngột ngưng tụ từ khoảng tối phía sau tấm rèm nhung xám của phòng làm việc. Sát thủ K bước ra, nửa gương mặt ẩn sau lớp mặt nạ vải đen che kín, đôi mắt xám sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Tô Hoài. Gã đang chịu sự trói buộc của bản hợp đồng liên đới rủi ro phụ, sinh mệnh liên kết chặt chẽ với Tô Hoài. Nếu Tô Hoài chết vì oán độc hay bị ám sát, linh hồn của K sẽ lập tức bị kéo xuống địa ngục siết nợ của Malta. Sự ràng buộc tàn nhẫn này buộc gã sát thủ ảnh tộc phải trở thành nội gián trung thành nhất của văn phòng Tô gia.
“Tô Hoài, ngươi còn thời gian ngồi đó chịu đau sao?” Giọng nói của K thấp xuống, khàn khàn và đầy vẻ lo âu khẩn cấp. “Gregory đã phát điên rồi. Lão ta biết mình đã hoàn toàn phá sản thanh khoản đức tin sạch sau cuộc rút vốn hôm nay. Lão ta vừa ký kết một khế ước hiến tế oán khí tà ác với tư tế tà giáo Bael ngay dưới hầm ngầm đền thờ.”
Tô Hoài khẽ mở mắt, ánh mắt lạnh lùng tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng nhìn về phía K: “Chi tiết kế hoạch của chúng là gì?”
“Bael đã vận chuyển toàn bộ Vạn Oán Hũ chứa oán khí cựu thần sấm sét cô đặc đến Hầm rượu ma pháp Gregory nằm dưới trang viên riêng của lão.” K siết chặt chuôi đoản đao Ảnh Nha bên hông, giọng run lên. “Đêm nay, chúng sẽ xả toàn bộ dung dịch oán khí cô đặc đó từ hầm rượu xuống Hồ Sương Mai — nguồn nước ngọt duy nhất nuôi sống toàn bộ thành Tây. Khi dịch bệnh suy kiệt linh hồn bùng phát quy mô lớn, hàng vạn người dân sẽ đổ bệnh. Quỹ Tương Trợ mới thành lập của ngươi sẽ phải đối mặt với hàng vạn yêu cầu bồi thường y tế khẩn cấp cùng một lúc. Quỹ bảo chứng sáu trăm lượng vàng của ngươi sẽ bị vỡ nợ thanh khoản trong vòng mười bốn giờ!”
Tô Hoài không hề hoảng loạn. Ngón tay trái của anh chậm rãi gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ, tiếng lách cách đều đều vang lên hệt như một bộ óc Actuary đang vận hành các thuật toán rủi ro vĩ mô.
“Dưới góc độ định phí rủi ro, đây là một đòn tấn công thanh khoản hoàn hảo,” Tô Hoài lẩm bẩm, giọng nói sòng phẳng và đều đều hệt như một cỗ máy vô cảm. “Gregory muốn dùng thảm họa sinh hóa tâm linh để tạo ra một khoản nợ nghiệp khổng lồ cưỡng chế lên người dân, ép họ phải quay lại mua nước thánh tịnh hóa của lão để trừ nợ. Nếu nguồn nước bị nhiễm độc hoàn toàn, xác suất vỡ nợ của Quỹ Tương Trợ là chín mươi chín phẩy tám phần trăm. Chúng ta bắt buộc phải ngăn chặn vụ xả thải này tại nguồn, đồng thời thu thập bằng chứng vật chất trực tiếp để kết tội Gregory trước Tòa án Vạn tộc.”
Anh đứng dậy, dù cơ thể suy kiệt đến mức hơi lảo đảo nhưng ánh mắt vẫn sắc bén thấu suốt. Anh lập tức triệu tập lực lượng cốt lõi của văn phòng.
“A Tháp, Khải Nhĩ, Kiều Ân!” Tô Hoài lạnh lùng ra lệnh. “Ba người dẫn theo toàn bộ lực lượng mạo hiểm giả tự do của đoàn ‘Băng Sương’ xuất phát ngay lập tức. Mục tiêu là các van xả nước chính dẫn từ Hồ Sương Mai vào hệ thống dẫn nước thành Tây. Bằng mọi giá phải đóng băng và bảo vệ các van xả đó trước khi oán khí tràn vào.”
“Rõ!” Thú nhân đấu sĩ A Tháp gầm lên một tiếng trầm đục, bắp tay cuồn cuộn cơ bắp siết chặt thanh đại kiếm Cự Thạch. Kỵ sĩ đào ngũ Khải Nhĩ nghiêm nghị gật đầu, tay trái siết chặt tấm khiên thánh giáp đã mài mờ ký hiệu Giáo hội. Trưởng đoàn mạo hiểm Kiều Ân vung cây trường thương băng giá, tỏa ra luồng hàn khí thấu xương.
“K, bản đồ hầm rượu trang viên Gregory đâu?” Tô Hoài quay sang gã sát thủ ảnh tộc.
K không nói một lời, gã lướt tới đặt một cuộn giấy da dê cũ bám đầy bụi đất lên bàn làm việc. Đó là bản đồ kiến trúc ngầm của trang viên riêng Gregory do gã bí mật vẽ lại trong các chuyến trinh sát bóng tối trước đây.
“Tốt,” Tô Hoài nhìn lướt qua bản đồ, chiếc kính một tròng thạch anh trên mắt trái lập tức quét qua các mạch ma lực ngầm phát sáng xám nhạt trên giấy da. “Bùi Nguyên, ông đi cùng ta đột nhập vào hầm rượu trang viên Gregory. Chúng ta cần tịch thu Bình cô đặc oán khí của Bael ngay tại hiện trường làm vật chứng tối cao.”
Từ trong góc tối của căn phòng, cựu chiến thần Bùi Nguyên chậm rãi bước ra. Thần thể cao lớn gầy gò của ông sừng sững hệt như một ngọn núi sắt rỉ sét, thanh tàn đao Phá Thiên đeo bên hông khẽ rung nhẹ phát ra tiếng u uất của chiến ý bất diệt. Thần lực của ông đã phục hồi lên mức mười phần trăm nhờ khế ước liên đới rủi ro với Tô Hoài.
“Phàm nhân, ngươi thực sự muốn mạo hiểm mạng sống để đột nhập sào huyệt của lão cáo già đó sao?” Bùi Nguyên trầm giọng hỏi, đôi mắt quắc thước rực lên sát khí. “Nơi đó đầy rẫy bẫy ma pháp quang minh tàn dư.”
“Dưới góc độ Actuary, rủi ro lớn nhất là không dám mạo hiểm khi tỷ lệ thắng đã đạt trên bảy mươi phần trăm,” Tô Hoài lạnh lùng đáp, tay trái nhét ống nghiệm thủy tinh rỗng vào túi ngực áo. “Xuất phát.”
...
Nửa đêm, tại khu vực hồ chứa nước ngọt Hồ Sương Mai nằm ở ngoại ô phía Bắc. Sương mù dày đặc bao phủ mặt hồ lạnh lẽo hệt như một tấm vải liệm khổng lồ.
*Vút! Vút! Vút!*
Hàng chục bóng đen mạo hiểm giả của đoàn ‘Băng Sương’ nhanh chóng chiếm lĩnh các mỏm đá xung quanh hệ thống van xả nước dẫn vào thành phố.
“Kích hoạt ma pháp đóng băng!” Kiều Ân gầm nhẹ, cắm mạnh cây trường thương băng giá xuống mặt đất sát van xả bằng sắt khổng lồ.
Một luồng hàn khí màu xanh lam nhạt bùng phát dữ dội, dệt thành những lớp băng dày đặc bọc chặt lấy toàn bộ hệ thống van xả và các mạch dẫn nước ngầm xung quanh. Nhiệt độ khu vực lập tức giảm xuống dưới độ âm, đóng băng hoàn toàn mọi khả năng chuyển động của van xả.
Nhưng ngay khi lớp băng vừa hình thành, từ phía khu rừng rậm bên cạnh, một luồng oán khí màu đen kịt hôi hám bỗng chốc phun trào ra hệt như một con rồng độc tăm tối. Tư tế tà giáo Bael bước ra từ bóng tối, gương mặt gù nhăn nheo xám xịt vặn vẹo đầy vẻ điên cuồng tà ác. Lão ta vung mạnh cây gậy xương người, kích hoạt ngòi nổ oán khí từ chiếc hũ sành đen ‘Vạn Oán Hũ’ trên tay trái.
“Lũ sâu kiến dám cản đường ta!” Bael gào lên điên cuồng. “Hãy nếm trải sự phẫn nộ của oán khí cựu thần!”
*Bùm!*
Một vụ nổ oán khí cực mạnh bùng phát ngay tại van xả nước số 2. Sức bộc phá mang theo luồng tà khí màu đen tím cuồng bạo làm nứt vỡ lớp băng bảo vệ của Kiều Ân, phun trào ra những tia sét tím đen đầy độc tố gặm nhấm linh hồn.
“Dựng khiên!” Khải Nhĩ thét lớn, lướt tới đứng chắn trước van xả.
Tấm khiên sắt lớn của gã bùng lên hào quang thánh quang màu vàng nhạt của kỵ sĩ đào ngũ, tạo thành một vòm bảo vệ vững chắc chặn đứng luồng oán khí độc hại đang phun trào. Nhưng sức ăn mòn của oán khí biến dị quá mạnh, khiến Khải Nhĩ phải quỳ gối xuống nền đá, hàm răng nghiến chặt chịu đựng cơn đau tinh thần dữ dội.
“A!” Một số mạo hiểm giả đứng vòng ngoài không kịp né tránh, bị oán khí sượt qua người, lập tức ngã quỵ xuống đất, cơ thể run rẩy rỉ máu loãng màu xám đen từ lỗ mũi — họ đã bị nhiễm oán độc nhẹ (cái giá phải trả để bảo vệ nguồn nước).
“Không được lùi bước!” A Tháp gầm lên, vung đại kiếm Cự Thạch lao thẳng về phía Bael hòng đập nát chiếc hũ sành đen.
Nhưng ngay khi đại kiếm của gã sắp chạm vào Bael, một kết giới nguyền rủa hắc ám bùng lên từ dưới chân lão tư tế tà giáo, tạo thành một luồng lực lượng hắc ám cực mạnh đánh bật cơ thể khổng lồ của thú nhân đấu sĩ văng xa hàng chục mét, đập mạnh vào vách đá cạn.
“Khặc khặc... Các ngươi chỉ đang trì hoãn cái chết vô ích mà thôi!” Bael cười biến thái, tiếp tục truyền ma lực hắc ám vào Vạn Oán Hũ hòng cưỡng chế phá vỡ hoàn toàn van xả.
...
Trong lúc cuộc chiến giằng co kịch liệt đang diễn ra tại hồ chứa nước, ở phía bên kia thung lũng, hai bóng người đã tiếp cận trang viên riêng của Gregory.
Trang viên cựu Hồng y giáo chủ nằm cô độc trên đỉnh đồi đá, bao quanh bởi những bức tường đá cẩm thạch trắng nhưng đã loang lổ những vết rêu phong tăm tối do sự suy kiệt thần lực của chủ nhân. Lối vào chính được khóa chặt bởi một cánh cửa gỗ sồi dày nặng bọc ma pháp phòng ngự quang minh yếu ớt.
*Rầm!*
Không một lời dư thừa, cựu chiến thần Bùi Nguyên vung mạnh thanh tàn đao Phá Thiên. Một nhát chém đơn giản nhưng mang theo chiến ý ngút trời chém nát hoàn toàn cánh cửa gỗ sồi và phá vỡ kết giới phòng ngự quang minh thành trăm mảnh vụn rơi rào rào xuống đất.
Tô Hoài bình thản bước qua đống đổ nát, chiếc kính một tròng thạch anh trên mắt trái soi rõ một luồng oán khí màu đen tím đậm đặc đang rò rỉ ra từ khe hở của lối đi dẫn xuống hầm ngầm trang viên.
“Lối này,” Tô Hoài lạnh lùng nói, dẫn đầu bước xuống cầu thang đá tối tăm dẫn sâu vào lòng đất.
Hầm rượu ma pháp Gregory hiện ra trước mắt họ hệt như một mật các tăm tối của ác quỷ. Nơi đây không có những thùng rượu vang quý tộc sang trọng, mà xếp đầy hàng trăm thùng gỗ sồi lớn chứa đầy dung dịch nước thánh cô đặc bốc lên mùi oán khí thối rữa nồng nặc. Ở giữa hầm rượu, đặt trên một bục đá cẩm thạch đen nứt vỡ, là chiếc Bình cô đặc oán khí của Bael — một bình thủy tinh lớn chứa dung dịch oán khí đen kịt đang sôi sùng sục, phát ra những tiếng gào thét u uất của các tàn hồn cựu thần.
“Tìm thấy vật chứng rồi,” Tô Hoài bước tới bục đá, chậm rãi rút ống nghiệm thủy tinh rỗng từ túi áo ngực ra, chuẩn bị lấy mẫu dung dịch oán khí cô đặc làm bằng chứng vật chất trước tòa.
*Ầm!*
Một tiếng động khổng lồ vang lên từ phía sau. Cánh cửa đá dày ngàn cân ngầm ở lối vào hầm rượu đột ngột sập xuống với tốc độ ánh sáng, chặn đứng hoàn toàn lối thoát duy nhất của họ ra ngoài hoang dã. Không khí trong hầm rượu lập tức trở nên ngột ngạt và lạnh lẽo đến đáng sợ.
“Khặc khặc khặc... Tô Hoài! Ngươi thực sự nghĩ mình là kẻ duy nhất biết tính toán sao?”
Một giọng cười khàn khàn, đầy vẻ điên cuồng tuyệt vọng đột ngột vang lên từ trong bóng tối sâu thẳm của hầm rượu.
Hồng y giáo chủ Gregory bước ra từ phía sau những thùng oán khí. Cơ thể mập mạp thường ngày của lão giờ đây co rút nhăn nheo hệt như một xác ướp khô héo, đôi mắt đỏ ngầu tơ máu phát ra sát khí hủy diệt. Thần lực quang minh của lão đã bị hoại tử hoàn toàn, biến dị thành những luồng sáng đỏ tăm tối quấn quanh người.
Nhưng đáng sợ hơn cả là bóng người đứng cạnh lão.
Một con quỷ gầy gò cao lớn, da màu xám tro bám đầy những ngọn lửa lân tinh xanh lam lạnh lẽo đang cháy bập bùng hôi hám mùi lưu huỳnh. Tay gã cầm một lưỡi hái lớn rỉ sét bám đầy vết máu khô và một cuốn sổ nợ da người bốc khói đen kịt.
Phán quan siết nợ của Ngân hàng Địa ngục — Malta.
“Malta...” Bùi Nguyên gầm nhẹ một tiếng, vung thanh tàn đao Phá Thiên chắn trước người Tô Hoài, chiến ý bùng phát dữ dội chống lại áp lực hỏa lưu huỳnh hắc ám.
“Tô Hoài!” Malta cười lạnh lùng, đôi mắt hẹp dài phát ra ánh sáng tử vong lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào vị thẩm định viên trẻ tuổi. “Ngươi đã dùng luật vương quốc để lách luật siết nợ của ta ở nhân giới. Nhưng ngày hôm nay, tại khu vực hầm ngầm riêng tư này, luật địa ngục mới là tối cao! Gregory đã thế chấp toàn bộ linh hồn của ngươi cho Ngân hàng Địa ngục để đổi lấy khế ước hiến tế oán khí này!”
*Xoạt!*
Malta vung mạnh tay trái, kích hoạt một kết giới giam giữ hắc ám khổng lồ dệt bằng hàng vạn sợi xích sắt khóa hồn màu đen kịt từ dưới đất trồi lên, bao phủ hoàn toàn không gian hầm rượu ma pháp Gregory, khóa chặt mọi lối thoát của Tô Hoài và cựu chiến thần vào một cái bẫy không gian chết chóc.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!