Làn Sóng Rút Đức Tin Ồ Ạt
Đêm muộn tại thành phố biên thùy, tiếng gầm rú của hàng vạn con người không hề có dấu hiệu hạ nhiệt, ngược lại càng lúc càng trở nên điên cuồng hơn. Như một dòng sông vỡ đê cuồn cuộn phù sa, biển người nghèo khổ, thợ mỏ á nhân và những tín đồ bị lừa gạt từ Quảng trường Tự Do đang rầm rập đổ về phía Phố Bạc Thánh, hướng thẳng tới Nhà thờ lớn Thánh Quang.
Trên ban công gỗ tầng hai của Văn phòng Bảo hiểm Đức tin Tô gia, Tô Hoài đứng sừng sững, tà áo âu phục cũ kỹ bay phần phật trong gió đêm lạnh giá. Khói đen từ những thanh rào gỗ bị đốt cháy loang lổ bên dưới vẫn còn bảng lảng vây quanh, nhưng lúc này, không còn một hòn đá hay một mồi lửa nào ném về phía văn phòng nữa. Kẻ thù thực sự của họ đã thay đổi.
“Khục...”
Tô Hoài khẽ ho một tiếng nhỏ, bàn tay trái thon dài siết chặt lấy lan can gỗ để giữ thăng bằng. Cánh tay phải của anh dưới lớp áo dạ dày cộm đang co thắt dữ dội. Vệt đen oán độc của Bùi Nguyên hằn sâu từ mu bàn tay lên đến sát khuỷu tay, lúc này đang nhấp nháy những luồng sáng xám đen tăm tối, mang theo cơn đau buốt thấu tận xương tủy hệt như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đang cắm sâu vào mạch máu. Mỗi một nhịp thở của anh đều phải gánh chịu một phần nợ nghiệp và oán khí tích tụ vạn năm của cựu chiến thần. Thể lực của anh đã giảm sút quá nửa, gương mặt gầy gò nhợt nhạt đến đáng sợ dưới ánh trăng tàn.
“Sư phụ...”
Một giọng nói nhỏ nhẹ, run rẩy vang lên bên cạnh. Trần Tiểu Bảo đứng đó, gương mặt nhỏ nhắn bám đầy bụi quặng xám xịt, hai ngón tay vẫn rụt rè bịt chặt một bên mũi bằng chiếc khăn vải thô đã thấm đẫm vệt máu đỏ tươi. Cậu bé mười hai tuổi vừa trải qua một cuộc vắt kiệt tinh thần lực cực hạn khi thực hiện hàng triệu phép tính Bayes thực thời để bóc trần sự phi pháp của thuế đức tin trước đám đông. Gió đêm thổi qua mái tóc rối bù của Tiểu Bảo, đôi mắt to sáng ngời của cậu vẫn nhìn Tô Hoài với sự sùng bái tuyệt đối.
“Con làm tốt lắm, Tiểu Bảo,” Tô Hoài không quay đầu lại, giọng nói khàn khàn nhưng đều đều hệt như một cỗ máy tính toán vô cảm. “Vào trong nghỉ ngơi đi. Mạc đại thúc, đưa Ni Á và Tiểu Bảo vào phòng trong, dùng một ít thảo dược tịnh hóa xoa dịu tinh thần lực cho họ.”
Từ trong phòng làm việc, lão kế toán trưởng Mạc đại thúc lật đật bước ra, khẽ đỡ lấy bờ vai nhỏ bé của Trần Tiểu Bảo. Ở góc phòng, cô phù thủy nhỏ Ni Á đang ngồi tựa lưng vào chiếc rương gỗ cũ, gương mặt thanh tú nhợt nhạt không một giọt máu. Chân trái của cô bé, nơi vết bỏng nguyền chú quang minh từ cuộc đột nhập Mật các đêm trước vẫn đang rỉ ra những giọt máu loãng mang theo ma lực tàn dư màu vàng nhạt nhức nhối. Ni Á nhìn Tô Hoài bằng đôi mắt tím đầy mệt mỏi, nhưng hai tay vẫn ôm chặt lấy viên Tinh thể ghi nhớ giao dịch trước ngực hệt như bảo vật quý giá nhất mạng sống mình.
“Chủ tịch... chúng ta thực sự đã làm được rồi sao?” Ni Á khẽ thầm thì.
“Chỉ mới là bước đầu tiên,” Tô Hoài khẽ đẩy nhẹ chiếc kính một tròng thạch anh trên mắt trái. Lăng kính xám nhạt phản chiếu những sợi chỉ nhân quả đang rung động dữ dội ở phía chân trời xa xôi, nơi tòa giám mục của Gregory đang bốc lên những luồng sáng đỏ rực của sự hoảng loạn. “Sự phi pháp của thuế đức tin một khi bị lượng hóa bằng toán học, lòng tin mù quáng sẽ lập tức sụp đổ. Khi người dân nhận ra họ đang nắm giữ những tờ Tín phiếu đức tin rỗng vô giá trị, bản năng sinh tồn sẽ buộc họ phải đòi lại thanh khoản thật. Đó là quy luật kinh tế vĩ mô, không một thần quyền nào có thể ngăn cản.”
Trong lúc đó, tại khu vực sảnh ngoài của Nhà thờ lớn Thánh Quang, bầu không khí đã hoàn toàn rơi vào trạng thái hỗn loạn tột độ. Hàng vạn người dân nghèo khổ đang dùng gậy gộc, búa rèn và cả tay không đập rầm rầm vào cánh cổng bạc khổng lồ bọc ma pháp phòng ngự.
“Mở cửa! Trả lại đức tin thật cho chúng ta!”
“Gregory! Ngươi đã tẩu tán bốn mươi vạn đơn vị đức tin sạch đi đâu? Trả tiền lại đây!”
Tiếng gào thét vang dội như sấm đánh bên ngoài khiến những bức tường cẩm thạch trắng của đền thờ lớn cũng phải rung chuyển. Bên trong phòng tài chính đền thờ, Giám mục tài chính Judas-Biên đang mồ hôi đầm đìa, gương mặt gầy gò sắc sảo thường ngày giờ đây xám xịt hệt như người chết. Lão ta điên cuồng gảy các hạt tính trên chiếc bàn tính vàng nhỏ nạm ngọc, nhưng mỗi một nhịp gảy đều chỉ hiển thị những con số thâm hụt đỏ rực phát sáng trên không trung.
“Báo cáo... Giám mục! Toàn bộ cổng chuyển đổi đức tin tại Phố Bạc Thánh đã bị nghẽn mạch hoàn toàn!” Một tu sĩ trẻ hoảng hốt chạy vào, quỳ rạp dưới đất, giọng nói run rẩy kinh hoàng. “Người dân đồng loạt đòi rút lại đức tin thật đã ký gửi! Họ không chấp nhận tín phiếu của chúng ta nữa! Lượng đức tin tinh khiết dự trữ trong kho tiền... chỉ còn chưa đầy ba ngàn đơn vị!”
“Khốn kiếp!” Judas-Biên đập mạnh bàn tay gầy guộc xuống mặt bàn đá, hàm răng nghiến chặt đến phát ra tiếng ken két. “Gregory đâu? Hồng y giáo chủ đang ở đâu?”
“Hồng y... Hồng y đang bế quan tại hầm ngầm tối cao để duy trì thần lực quang minh! Thần lực của lão nhân gia đang bị phản phệ dữ dội do chỉ số đức tin của toàn vùng biên thùy sụt giảm nghiêm trọng!”
Judas-Biên hít một hơi lạnh buốt. Lão ta biết rõ, hệ thống thuế đức tin lũy tiến mà họ thiết lập vạn năm qua thực chất là một bong bóng Ponzi khổng lồ. Giáo hội trung ương liên tục rút bớt đức tin bẩm sinh của người dân để dâng lên các tân thần, chỉ để lại những tờ tín phiếu rỗng để lưu thông trong dân chúng. Giờ đây, khi Tô Hoài dùng toán học rủi ro để vạch trần trò lừa đảo này ngay tại quảng trường, bong bóng đã vỡ vỡ hoàn toàn. Làn sóng rút vốn này sẽ ngay lập tức bóp nghẹt thanh khoản của đền thờ.
“Ra lệnh cho kỵ sĩ thánh điện!” Judas-Biên vung tay, đôi mắt hẹp dài lóe lên sát khí lạnh lùng. “Khóa chặt toàn bộ kho tiền đức tin! Kích hoạt trận pháp phong tỏa của Thánh Quang Tiền Tệ Quyết, đóng băng toàn bộ tài khoản chuyển đổi của thường dân! Đứa nào dám bạo loạn, giết không tha!”
“Ngươi nghĩ mình có quyền đóng băng tài sản thương mại của vương quốc sao, Judas-Biên?”
Một giọng nói lười biếng, đầy vẻ châm biếm đột ngột vang lên từ phía cửa phòng tài chính.
Cánh cửa gỗ sồi dày nặng bị đẩy ra cưỡng bức bởi hai hộ vệ lực lưỡng mặc giáp xích. Bước vào phòng là một thanh niên ăn mặc cực kỳ xa hoa. Gã khoác trên mình chiếc áo choàng lông thú tuyết quý hiếm, mười ngón tay thon dài đeo đầy những chiếc nhẫn nạm bảo thạch lấp lánh, nụ cười tự tin phóng khoáng luôn thường trực trên môi.
Thiếu chủ thương đoàn trung lập Vạn Tượng — Áo Đinh.
Judas-Biên biến sắc, lập tức đứng bật dậy, chiếc bàn tính vàng trên tay lão khẽ run nhẹ: “Áo Đinh? Đây là khu vực hành chính mật của Giáo hội! Thương đoàn Vạn Tượng các ngươi muốn can thiệp vào nội bộ thần quyền sao?”
“Thần quyền?” Áo Đinh khẽ cười nhạt, gã chậm rãi tiến lên, tự nhiên kéo một chiếc ghế bành nạm vàng ngồi xuống, gác chéo đôi chân bốt da quý tộc lên mép bàn làm việc của Judas-Biên. “Judas, thương nhân chúng ta không quan tâm đến thần quyền hay đức tin. Chúng ta chỉ quan tâm đến một thứ duy nhất: Lợi nhuận và khế ước thương mại vương quốc.”
Gã rút từ trong ngực áo ra một xấp tài liệu bọc da thú dày cộp, ném mạnh lên bàn làm việc trước mặt vị giám mục tài chính:
“Đây là danh sách các khoản nợ thương mại quá hạn của Giáo hội Thánh Quang đối với thương đoàn Vạn Tượng trong quý này. Tổng cộng mười hai vạn đồng vàng ròng cho chi phí vận chuyển nước thánh, nguyên liệu giả kim và đá ma lực phòng ngự. Theo luật thương mại tối cao của vương quốc, nếu con nợ không thể thanh toán bằng tiền mặt, chủ nợ có quyền ưu tiên tịch thu và thanh lý bất kỳ tài sản bảo chứng nào, bao gồm cả lượng đức tin thật đang lưu trữ trong kho của các người!”
“Ngươi...” Gương mặt Judas-Biên xám ngoét, trán nổi đầy gân xanh. “Thương đoàn Vạn Tượng luôn giữ thế trung lập vạn năm qua! Các ngươi dám liên minh với tên phàm nhân Tô Hoài kia để bức hại Giáo hội?”
“Trung lập chỉ tồn tại khi lợi ích của các bên ở thế cân bằng,” Áo Đinh khẽ nhấp một ngụm trà từ chiếc tách bạc đặt sẵn trên bàn, đôi mắt sắc sảo lóe lên ánh sáng lạnh lùng của một con cáo già tài chính. “Tô Hoài đã dùng Bàn tính nhân quả để chứng minh cho ta thấy một điều: Thuế đức tin của các người hoàn toàn phi pháp, sớm muộn gì cũng sụp đổ. Nếu thương đoàn Vạn Tượng tiếp tục giữ những tờ tín phiếu rỗng của các người, chúng ta sẽ gánh chịu khoản nợ xấu khổng lồ lên đến hàng triệu đồng vàng khi Giáo hội bị thanh lý tài sản tâm linh.”
Gã cúi người về phía trước, nụ cười trên môi biến mất, thay vào đó là sự tàn nhẫn của một kẻ săn mồi:
“Tô Hoài đã đề xuất cho ta một thỏa thuận cộng sinh hoàn hảo. Thương đoàn Vạn Tượng sẽ dùng sức ép nợ thương mại để cưỡng chế mở kho tiền đức tin của các người, bảo đảm thanh khoản đức tin sạch cho người dân. Đổi lại, toàn bộ lượng đức tin tinh khiết thu hoạch được sẽ được dâng nộp vào Quỹ Tương Trợ Tô gia dưới dạng tài sản bảo chứng mới. Thương đoàn Vạn Tượng sẽ độc quyền phân phối các sản phẩm bảo hiểm liên kết rủi ro của Tô gia trên toàn tỉnh biên thùy, nhận hoa hồng ba mươi phần trăm hằng năm.”
“Các người... lũ đầu cơ bẩn thỉu!” Judas-Biên gào lên, lão ta vung tay kích hoạt Thánh Quang Tiền Tệ Quyết hòng đóng băng các tài khoản ma pháp.
Nhưng ngay khi luồng ma lực quang minh màu vàng của lão vừa bộc phát, Áo Đinh đã lạnh lùng rút tấm Thẻ vàng vạn năng của thương đoàn Vạn Tượng ra, đập mạnh xuống bàn. Một luồng đấu khí hệ Kim màu vàng kim sắc bén bùng phát từ cơ thể gã, tạo thành một lá chắn kim loại vô hình đè bẹp hoàn toàn luồng ma lực của Judas-Biên:
“Sức ép nợ thương mại của vương quốc có hiệu lực pháp lý tối cao, được Tòa án Vạn tộc bảo hộ! Judas, nếu ngươi dám tự ý đóng băng kho tiền, đội quân kỵ sĩ biên phòng của Bá tước Alistair sẽ lập tức phong tỏa toàn bộ các tuyến đường vận chuyển nước thánh của các người ngay trong đêm nay! Lúc đó, Gregory của các người sẽ thực sự trở thành một vị thần phá sản vĩnh viễn!”
Judas-Biên hoàn toàn đông cứng tại chỗ. Lão ta nhìn chằm chằm vào tấm thẻ vàng vạn năng và luồng đấu khí kim loại của Áo Đinh, hiểu rằng mình đã hoàn toàn thất bại trên mặt trận tài chính này. Sức ép kép từ làn sóng rút vốn của hàng vạn dân nghèo bên ngoài và lệnh tịch thu nợ thương mại của Áo Đinh bên trong đã hoàn toàn bẻ gãy khả năng kháng cự của Giáo hội biên thùy.
“Mở kho tiền...” Judas-Biên khàn giọng ra lệnh, cơ thể lão như già đi thêm mười tuổi, chiếc bàn tính vàng nhỏ rơi tuột khỏi tay gã xuống sàn đá phát ra tiếng động khô khốc.
Cánh cổng bạc của Nhà thờ lớn từ từ mở ra. Nhưng thay vì những mũi tên quang minh tàn sát, thứ bước ra lại là những cỗ xe vận tải khổng lồ của thương đoàn Vạn Tượng. Dưới sự điều phối của Áo Đinh, dòng thanh khoản Đức tin tinh khiết — những sợi chỉ năng lượng màu trắng nhạt dịu nhẹ — bắt đầu được rút rỗng từ kho tiền đền thờ, chảy tràn về phía khu phố nghèo thành Tây.
Tại Văn phòng Bảo hiểm Đức tin Tô gia, không khí bận rộn và phấn khích bao trùm khắp gian phòng làm việc tầng hai.
*Rầm rì... Cạch cạch cạch!*
Chiếc Máy đánh chữ ma pháp do kỹ sư Dwarf trẻ Cát Lỗ nâng cấp đang tự động vận hành với tốc độ chóng mặt nhờ dòng năng lượng lôi thạch thô nguyên chất lấp lánh tia điện xanh lam nhạt. Cô thư ký An Ni mười đầu ngón tay thon dài gõ thoăn thoắt trên bàn phím cơ học, xuất bản hàng ngàn tờ “Biên lai bảo chứng đức tin sạch” bừng sáng hào quang xám nhạt ấm áp.
Mạc đại thúc đứng cạnh hòm tiền ngầm, cẩn thận dùng bút mực lông ngỗng ghi chép từng khoản đức tin tinh khiết vừa được chuyển hóa chảy vào kho bảo chứng.
“Chủ tịch! Lượng đức tin tinh khiết chảy vào Quỹ Tương Trợ đã vượt quá mười vạn đơn vị chỉ trong vòng hai giờ!” Lão kế toán trưởng reo lên, giọng nói run rẩy vì xúc động. “Toàn bộ số lượng này đã được quy đổi thành vàng ròng bảo chứng tạm thời, nâng tổng giá trị quỹ bảo chứng thực tế của chúng ta lên mức tương đương sáu trăm lượng vàng ròng! Chúng ta đã hoàn toàn thoát khỏi nguy cơ bị Ngân hàng Địa ngục siết nợ!”
Tô Hoài ngồi tựa lưng vào chiếc ghế da cũ kỹ, gương mặt anh vẫn nhợt nhạt, vệt oán độc trên cánh tay phải thỉnh thoảng lại co thắt dữ dội khiến anh phải nhíu chặt chân mày. Nhưng đôi mắt anh dưới lăng kính thạch anh của chiếc kính một tròng vẫn tĩnh lặng và lạnh lùng đến đáng sợ.
“Đừng chủ quan, Mạc đại thúc,” Tô Hoài khàn giọng nói, tay trái khẽ gạt nhẹ một hạt tính trên Bàn tính nhân quả ngọc đen đặt trên bàn làm việc. “Lượng đức tin tinh khiết này là do người dân tự nguyện dâng nộp để đổi lấy sự bảo hộ thực tế của cựu chiến thần Bùi Nguyên và Lôi thần Lôi Ân. Chúng ta chỉ là những thẩm định viên quản lý rủi ro. Nếu chúng ta không thể duy trì sự ổn định của vùng biên thùy trước các đợt thiên tai ma pháp sắp tới, chỉ số rủi ro sụp đổ của quỹ sẽ lập tức chạm ngưỡng báo động đỏ.”
Anh quay sang nhìn Ni Á đang ngồi ở góc phòng, vết thương chân trái của cô bé vẫn đang rỉ máu loãng vàng nhạt nhức nhối:
“Ni Á, cố chịu đựng thêm một chút. Ngày mai, ta sẽ liên lạc với dược sĩ Elf Y Lệ Sa để lấy Thảo dược Sương Đen tịnh hóa hoàn toàn vết thương cho em. Vết thương của em sinh ra do nguyền chú quang minh của Mật các, chỉ có thảo dược tự nhiên của tộc Elf mới có thể chữa lành tận gốc.”
“Em không sao... thưa chủ tịch,” Ni Á khẽ mỉm cười, đôi mắt tím lấp lánh niềm tin. “Chỉ cần văn phòng được an toàn, chút đau đớn này không là gì cả.”
Trong khi khu phố nghèo thành Tây đang chìm đắm trong ánh sáng ấm áp của sự tự do và những ngọn đèn ma pháp được thắp sáng trở lại, thì tại hầm ngầm sâu nhất dưới lòng đất Nhà thờ lớn Thánh Quang, bầu không khí lại u ám, lạnh lẽo hệt như vực sâu địa ngục.
*Phù...*
Ngọn lửa thánh trên những cây nến bạc khẽ chao đảo rồi đột ngột vụt tắt, để lại gian phòng đá ngập chìm trong bóng tối xám xịt dơ bẩn. Hồng y giáo chủ Gregory ngồi quỳ gối trước bức tượng thần quang minh nứt vỡ, cơ thể mập mạp của lão đang co rút dữ dội hệt như một quả bóng bị xì hơi. Làn da mặt nhăn nheo, xám xịt, đôi mắt vốn thánh thiện giả tạo giờ đây đỏ ngầu tơ máu đầy vẻ điên cuồng, tuyệt vọng.
Lăng kính thạch anh của Tô Hoài nếu chiếu vào đây lúc này sẽ hiển thị một con số kinh hoàng: Chỉ số Collapse Risk (Rủi ro Sụp đổ) cá nhân của Gregory đã chạm ngưỡng chín mươi tám phẩy sáu phần trăm. Việc toàn bộ hệ thống đền thờ biên giới bị rút rỗng đức tin sạch đã cắt đứt hoàn toàn nguồn năng lượng nuôi dưỡng thần cách của lão, khiến thần lực quang minh cấp 4 suy kiệt trầm trọng, chỉ còn lại những tàn dư ma lực hỗn loạn đang gặm nhấm sinh mệnh lực của lão hằng giờ.
*Cộp... Cộp... Cộp...*
Tiếng bước chân chậm rãi, kỳ quái vang lên từ phía lối đi tối tăm dẫn sâu vào lòng đất. Một bóng người gù mặc áo choàng đen đầy các ký hiệu đầu lâu dơ bẩn từ từ bước ra khỏi bóng tối. Da mặt lão ta nhăn nheo hệt như vỏ cây sồi mục, đôi mắt xanh lục phát ra ánh sáng độc địa hệt như mắt rắn. Trên tay phải lão cầm một cây gậy làm từ xương người, tay trái ôm chặt lấy một chiếc hũ sành màu đen xịt đang rò rỉ ra những luồng khói đen kịt hôi hám.
Tư tế tà giáo đầu cơ — Bael.
“Khặc khặc... Hồng y giáo chủ vĩ đại của chúng ta giờ đây lại trông thảm hại thế này sao?” Bael cười gằn, giọng nói khàn khàn như tiếng hai mảnh xương khô cọ xát vào nhau. “Tên phàm nhân Tô Hoài kia đã dùng bàn tính để cướp đi mỏ vàng đức tin của ngươi rồi. Ngươi chỉ còn chưa đầy mười hai giờ trước khi thần cách quang minh bị hoại tử hoàn toàn.”
“Bael...” Gregory ngước gương mặt vặn vẹo đầy sát khí lên, giọng nói run rẩy điên cuồng. “Ta muốn tên phàm nhân đó phải chết! Ta muốn toàn bộ lũ thường dân phản bội ở phố nghèo phải chìm trong địa ngục!”
“Muốn tiêu diệt Tô Hoài bằng bạo lực vật lý là không thể, tên kỵ kỵ sĩ Garen của ngươi đã bị cựu chiến thần chấn nhiếp rồi,” Bael tiến lại gần, đặt chiếc hũ sành đen 'Vạn Oán Hũ' lên bục đá nứt vỡ trước mặt Gregory, luồng khói đen oán khí lập tức quấn quanh bức tượng thần quang minh làm nó chuyển sang màu đen kịt tà ác. “Nhưng ta có một phương án hoàn hảo hơn hòng dồn văn phòng bảo hiểm của hắn vào đường cùng phá sản vĩnh viễn.”
Lão già gù ghé sát tai Gregory, nụ cười biến thái để lộ hàm răng vàng khè nhọn hoắt:
“Ta đã dùng Vạn Oán Hũ tích tụ toàn bộ oán khí tàn dư của các cựu thần sấm sét đã sụp đổ vạn năm qua. Đêm mai, chúng ta sẽ bí mật xả toàn bộ dung dịch oán khí cô đặc này từ Hầm rượu ma pháp của ngươi xuống Hồ Sương Mai — nguồn nước ngọt duy nhất nuôi sống toàn bộ thành Tây biên thùy.
Khi dịch bệnh suy kiệt linh hồn bùng phát quy mô lớn, hàng vạn người dân sẽ đồng loạt đổ bệnh. Quỹ Tương Trợ mới thành lập của Tô Hoài sẽ phải đối mặt với hàng vạn yêu cầu bồi thường y tế khẩn cấp cùng một lúc! Quỹ bảo chứng sáu trăm lượng vàng của hắn sẽ lập tức bị vỡ nợ thanh khoản trong vòng một ngày! Hắn sẽ bị Ngân hàng Địa ngục siết nợ linh hồn vĩnh viễn!”
Gregory nhìn chằm chằm vào chiếc hũ sành đen tỏa khói oán độc, đôi mắt đỏ ngầu của lão lóe lên sự điên cuồng tột độ của một kẻ sắp chết đói sẵn sàng ăn thịt đồng loại:
“Được... Hãy biến nguồn nước ngọt của chúng thành chất độc! Ta sẽ bắt chúng phải quỳ lạy dưới chân ta để cầu xin từng giọt nước thánh quang minh tịnh hóa!”
Dưới hầm ngầm tối tăm, bản khế ước hiến tế oán khí tà ác chính thức được ký kết bằng máu đen của Gregory và tà khí của Bael, gieo mầm cho một thảm họa sinh hóa tâm linh tàn khốc nhất chuẩn bị đổ ập xuống vùng biên thùy hòng bóp nghẹt vĩnh viễn Văn phòng Bảo hiểm Đức tin Tô gia.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!