Nhạc nềnBattleField4

Thuyết Trình Kích Hoạt Rút Vốn

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió đêm từ ngoại ô thành Tây thốc vào khu phố nghèo, mang theo sức nóng hầm hập của những thanh hàng rào gỗ đang bùng cháy rào rào. Khói đen cuộn lên, quyện với mùi dầu hỏa ma pháp khét lẹt, che mờ cả ánh trăng lưỡi liềm nhợt nhạt. Dưới cổng chính của Văn phòng Bảo hiểm Đức tin Tô gia, Cách Lâm đang quỳ một gối, bắp tay phải của gã rỉ máu đỏ tươi qua lớp giáp sắt xám nặng nề. Tấm khiên sắt lớn Thiết Bích cắm sâu xuống đất đá, run rẩy chống đỡ những đợt gạch đá bay tới tấp hệt như mưa bão từ đám đông cuồng nộ.


“Đốt cháy văn phòng tà đạo!”


“Trả lại nước thánh cho chúng ta!”


Hàng vạn tiếng gào thét hỗn loạn của người dân nghèo, thợ mỏ á nhân và những tín đồ bị thao túng tâm lý vang dội khắp không gian, tạo thành một luồng sóng âm khổng lồ chấn động cả màng nhĩ. Đứng giữa đám đông, Giám mục trẻ Lạp Phi Nhĩ ngự trên cỗ xe ngựa bọc lụa trắng, mái tóc vàng óng ả rực sáng dưới hào quang của cuốn thánh kinh bọc vàng. Lão ta đang thi triển Thần Ngôn Thuyết Phục Quyết, giọng nói được khuếch đại bằng ma lực quang minh, thôi miên và tiêm nhiễm nỗi sợ hãi dịch bệnh vào tâm trí những kẻ khốn khổ.


*Cạch.*


Tô Hoài bước ra ban công gỗ tầng hai. Cánh tay phải của anh, ẩn dưới lớp tay áo âu phục cũ kỹ, đang co thắt dữ dội. Vệt đen oán độc của Bùi Nguyên nhói lên từng cơn hệt như có hàng vạn chiếc gai sắt nung đỏ cắm sâu vào mạch máu, lan dần lên sát khuỷu tay. Gương mặt anh nhợt nhạt, khóe mắt trái hơi co rút dưới sức ép của chiếc Kính một tròng thạch anh đang hoạt động hết công suất.


Qua lăng kính xám nhạt, Tô Hoài nhìn thấy thanh chỉ số Collapse Risk (Rủi ro Sụp đổ) phát sáng đỏ rực trên đầu đám đông đã chạm ngưỡng chín mươi mốt phẩy hai phần trăm. Lực lượng kỵ sĩ thánh điện ngầm pha trộn trong biển người đang đẩy nhanh tiến trình bạo loạn. Chỉ cần một mồi lửa nữa, văn phòng bảo hiểm sẽ bị san phẳng, và quỹ bảo chứng một trăm lượng vàng ròng còn lại trong kho ngầm sẽ hoàn toàn bốc hơi.


“Chủ tịch, thiết bị đã sẵn sàng!” Giọng nói của kỹ sư Dwarf trẻ Cát Lỗ vang lên từ phía sau rèm cửa. Gã đang hì hục điều chỉnh các bánh răng cơ học của một cỗ máy cồng kềnh, nạp vào đó những viên lôi thạch thô nguyên chất lấp lánh tia điện xanh lam nhạt.


Tô Hoài không quay đầu lại, ánh mắt lạnh lùng quét qua Lạp Phi Nhĩ đang đắc ý bên dưới. Anh khẽ nâng bàn tay trái lên, ra hiệu cho Trần Tiểu Bảo bước ra cạnh mình. Cậu bé mồ côi mười hai tuổi mặc bộ đồ rộng thùng thình, tay ôm chặt chiếc bàn tính gỗ tự đẽo, đôi mắt to sáng ngời lấp lánh ánh sáng xanh lam nhạt của thiên tài toán học bẩm sinh.


“Tiểu Bảo, bắt đầu nhập liệu hệ thống,” Tô Hoài khàn giọng ra lệnh, giọng nói đều đều và sòng phẳng đến đáng sợ giữa cơn bão lửa. “Mục tiêu: Sổ sách tài chính đền thờ thành Tây biên thùy. Thuật toán: Định lý xác suất Bayes về dòng tiền đức tin.”


“Rõ, thưa sư phụ!” Trần Tiểu Bảo hít một hơi thật sâu. Mười đầu ngón tay nhỏ nhắn của cậu bé bắt đầu gảy các hạt tính trên chiếc bàn tính gỗ với tốc độ chóng mặt, phát ra những tiếng lách cách giòn giã kết nối trực tiếp với Máy đánh chữ ma pháp đang tự động vận hành bên trong phòng làm việc.


*Vút! Bùng!*


Một luồng sáng xám nhạt từ Bàn tính nhân quả ngọc đen bên hông Tô Hoài bỗng chốc bùng phát, phóng thẳng vào cỗ máy chiếu ma pháp của Cát Lỗ. Ngay lập tức, một màn sáng khổng lồ dệt bằng năng lượng lôi thạch thô rực sáng rực rỡ, che phủ toàn bộ khoảng không trung phía trên khu phố nghèo thành Tây.


Đám đông đang điên cuồng ném đá đột ngột khựng lại. Ánh sáng xanh lam của lôi thạch xua tan bóng tối và khói đen, hiển thị một biểu đồ tài chính khổng lồ với những con số, cột mốc đỏ rực và những đường mũi tên chỉ hướng nhân quả phức tạp nhưng trực quan đến mức ngay cả một thợ mỏ mù chữ cũng có thể cảm nhận được sự bất thường.


Lạp Phi Nhĩ biến sắc. Lão ta vội vàng vung cao cuốn thánh kinh bọc vàng, tăng cường ma lực Thần Ngôn hòng át đi sự chú ý của đám đông: “Đừng nhìn vào tà thuật của gã! Đó là ảo ảnh của quỷ hòng che giấu tội ác đầu độc nguồn nước!”


Nhưng ngay khi Thần Ngôn của Lạp Phi Nhĩ vừa cất lên, một âm thanh khuếch đại cực đại từ chiếc loa cơ khí ma pháp của Cát Lỗ đã dội thẳng xuống quảng trường, đè bẹp hoàn toàn giọng nói của vị giám mục trẻ:


“Hỡi những cư dân biên thùy khốn khổ!” Giọng nói của Tô Hoài, qua sự hỗ trợ của lôi thạch thô, vang dội như tiếng sấm truyền khắp vạn người. “Các người đang đòi nước thánh để cứu mạng hằng ngày, nhưng có biết rằng thứ các người gọi là nước thánh thực chất là một khế ước nợ nghiệp lũy tiến được thiết kế để vắt kiệt linh hồn các người đến hơi thở cuối cùng?”


Tô Hoài chỉ tay lên màn sáng khổng lồ. Trên đó, biểu đồ thâm hụt tài sản thực tế của đền thờ thành Tây hiện ra rõ nét.


“Tiểu Bảo, đọc số liệu!”


Trần Tiểu Bảo tiến lên sát lan can gỗ, đôi mắt cậu bé lấp lánh hào quang xanh lam nhạt, mười ngón tay gảy hạt tính nhanh đến mức tạo thành tàn ảnh. Dưới áp lực tính toán hàng triệu phép tính Bayes thực thời, khóe mũi cậu bé bắt đầu rỉ ra một vệt máu đỏ tươi, nhưng ánh mắt cậu vẫn kiên định tuyệt đối:


“Báo cáo số liệu thâm hụt! Tổng lượng đức tin thật dâng nộp từ đền thờ thành Tây trong ba năm qua là bốn mươi vạn đơn vị! Tuy nhiên, lượng dự trữ thực tế tại kho tiền đền thờ hiện tại... bằng không! Toàn bộ bốn mươi vạn đơn vị đức tin sạch đã bị tẩu tán về Thánh Đô dưới dạng các giao dịch cá nhân của Hồng y Gregory!”


Đám đông xôn xao dữ dội. Những thợ mỏ á nhân rách rưới nhìn nhau, sự hoang mang bắt đầu len lỏi vào đôi mắt đỏ ngầu hận thù của họ.


“Không thể nào... Chúng ta đóng thuế đức tin hằng tuần để đổi lấy sự bảo hộ của Giáo hội mà!” Một lão thợ mỏ Dwarf gầm lên, siết chặt búa rèn.


“Tiểu Bảo, tiếp tục đưa ra công thức Ponzi!” Tô Hoài lạnh lùng ra lệnh.


Trần Tiểu Bảo cắn chặt răng, lau nhanh vệt máu mũi, tiếp tục tính nhẩm siêu tốc: “Dữ liệu đối chiếu từ Tinh thể ghi nhớ của Ni Á chứng minh: Giáo hội biên thùy đã phát hành hơn ba mươi vạn Tín phiếu đức tin rỗng — những tờ giấy nợ không hề có lượng đức tin thực tế bảo chứng! Họ dùng chính tín phiếu rỗng này để trả lương và thế chấp cho các giao dịch cầm đồ của các người! Đây là một hệ thống lừa đảo tài chính Ponzi quy mô lớn!”


Màn sáng ma pháp lập tức biến đổi, hiển thị hình ảnh những tờ Tín phiếu đức tin rỗng bốc cháy hóa thành tro bụi đen kịt, bên cạnh là biểu đồ thâm hụt dòng tiền của Gregory rách nát loang lổ. Sự thật toán học tàn nhẫn phơi bày trước mắt hàng vạn người dân nghèo.


Lạp Phi Nhĩ hoảng loạn thực sự. Lão ta nhìn thấy chỉ số Collapse Risk của đám đông đang tụt dốc không phanh, đồng nghĩa với việc quyền kiểm soát tâm lý của lão đang bị Tô Hoài giật lại hoàn toàn. Trong cơn điên cuồng tuyệt vọng, lão ta ngầm ra hiệu bằng mắt cho ba kỵ sĩ thánh điện ngụy trang trong đám đông, tay lăm lăm chiếc nỏ ma pháp nạp sẵn tiễn quang minh đỏ rực nhắm thẳng vào ngực Tô Hoài trên ban công.


*Hưu! Hưu!*


Hai mũi tên ánh sáng xé gió lao vút lên với tốc độ kinh hoàng. Nhưng ngay trước khi chúng kịp chạm vào vòm ban công, một vệt khói đen kịt đột ngột lướt qua trong bóng tối hành lang bên ngoài. Sát thủ K xuất hiện hệt như một bóng ma, cặp đoản đao Ảnh Nha rực lửa tím độc vung lên gạt phăng hai mũi tiễn quang minh thành những đốm sáng vỡ vụn. Trong các ngõ tối vòng ngoài, tiếng xích sắt siết cổ và tiếng rên rỉ nghẹn ngào của những kỵ sĩ ám sát vang lên rồi im bặt dưới lưỡi đao của K.


“Lạp Phi Nhĩ!” Tô Hoài đứng sừng sững trên ban công, chiếc kính một tròng thạch anh phản chiếu hào quang xám nhạt đầy uy nghiêm của một thẩm định viên tối cao. “Ngươi dùng Thần Ngôn để gieo rắc nỗi sợ dịch bệnh, nhưng văn phòng bảo hiểm Tô gia chúng ta tuyên bố: Quỹ Tương Trợ Tô gia chính thức bảo lãnh thanh khoản đức tin sạch một trăm phần trăm cho toàn bộ cư dân biên thùy! Chúng ta được bảo chứng bằng toàn bộ quặng lôi thạch thô của cựu thần Lôi Ân và mỏ sắt mới tịch thu từ Carl!”


Anh giơ cao tấm Huy hiệu Thẩm phán Biên giới tỏa ánh sáng sắt lạnh:


“Giáo hội của các người đã phá sản thực tế từ ba ngày trước! Thứ các người đang giữ trong tay chỉ là những mảnh giấy lộn không có giá trị thanh toán! Muốn lấy lại đức tin thật của mình? Hãy đến Nhà thờ lớn đòi Gregory thanh lý tài sản ngay lập tức trước khi lão ta tẩu tán toàn bộ vàng ròng về Thánh Đô!”


Số liệu toán học đanh thép kết hợp với lời bảo lãnh thanh khoản sạch của Tô Hoài hệt như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn cuồng tín của đám đông. Sự hoài nghi biến thành sự bừng tỉnh lý trí, và ngay sau đó là một cơn phẫn nộ tột độ hướng thẳng về phía Lạp Phi Nhĩ và Giáo hội.


“Lũ lừa đảo! Trả lại đức tin thật cho chúng ta!”


“Đến Nhà thờ lớn đòi tiền! Gregory đang tẩu tán tài sản kìa!”


Hàng vạn người dân nghèo đồng loạt quay đầu. Họ không còn nhìn vào văn phòng bảo hiểm nữa, mà hệt như một dòng lũ điên cuồng, gào thét lao thẳng về phía Nhà thờ lớn biên thùy để đòi rút lại đức tin thật. Cuộc 'bank run' (làn sóng rút vốn) lịch sử chính thức bùng nổ, để lại Lạp Phi Nhĩ đứng trơ trọi trên cỗ xe ngựa bọc lụa trắng đang run rẩy trước cơn bão nợ nghiệp sắp đổ ập xuống đầu Giáo hội.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!