Khủng Hoảng Tín Dụng Biên Thùy
Cơn gió lạnh từ Phố Bạc Thánh thổi qua những ngõ hẻm chật hẹp của thành phố biên thùy, mang theo mùi ẩm mốc của những tấm giấy khế ước cũ kỹ và sự im lặng đáng sợ của một nền kinh tế tâm linh đang trên đà đổ vỡ. Chỉ vài giờ sau khi phiên tòa tối cao tại Tòa án Vạn tộc Biên giới kết thúc với phán quyết phong tỏa tài sản toàn diện đối với Hồng y Gregory, Giáo hội biên thùy đã lập tức tung ra đòn trả đũa tàn khốc nhất. Họ không dùng kiếm, không dùng ma pháp quang minh chính quy, mà dùng một thứ vũ khí vô hình nhưng có sức tàn phá khủng khiếp hơn gấp bội: Tín dụng đức tin.
Tại trung tâm Phố Bạc Thánh, nơi từng là huyết mạch tài chính sầm uất nhất biên giới, tất cả các hiệu cầm đồ đức tin và văn phòng bán nước thánh của Giáo hội đồng loạt đóng sầm cửa gỗ. Những tấm bảng gỗ sơn đen treo trước cửa ghi vỏn vẹn một dòng chữ lạnh lùng: "Ngừng mọi giao dịch chuyển đổi và thanh lý đức tin do lệnh phong tỏa phi pháp của tòa án." Quyết định này ngay lập tức cắt đứt nguồn thanh khoản duy nhất của hàng vạn dân nghèo và thợ mỏ á nhân, những người hằng ngày vẫn phải thế chấp đức tin bẩm sinh để đổi lấy nước thánh ma lực duy trì sinh kế.
Trong lúc đó, tại tầng hai của Văn phòng Bảo hiểm Đức tin Tô gia ở phố nghèo thành Tây, bầu không khí cũng căng thẳng không kém. Tô Hoài ngồi tựa lưng vào chiếc ghế da cũ kỹ, gương mặt nhợt nhạt dưới ánh sáng xanh lam nhạt tỏa ra từ viên lôi thạch thô trên bàn làm việc. Cánh tay phải của anh, nơi vệt đen oán độc của Bùi Nguyên đang bám rễ, nhói lên từng cơn dữ dội hệt như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đang cắm sâu vào mạch máu. Mạch máu ở mu bàn tay anh rạn nứt nhẹ, rỉ ra vài giọt máu sẫm màu nhưng nhanh chóng được tẩm khô bởi lớp băng gạc trắng.
Ở góc phòng, cô phù thủy nhỏ Ni Á đang ngồi trên một chiếc rương gỗ nhỏ, gương mặt thanh tú vẫn chưa hồi phục huyết sắc sau cuộc đột nhập mật các đêm trước. Chân trái của cô bé, nơi vết bỏng nguyền chú quang minh sượt qua, tiếp tục rỉ ra những giọt máu loãng mang theo ma lực tàn dư màu vàng nhạt nhức nhối. Mạc đại thúc đứng cạnh đó, cẩn thận dùng một ít thảo dược tịnh hóa đắp lên vết thương cho Ni Á, khẽ thở dài:
“Chủ tịch, tình hình tồi tệ hơn chúng ta tưởng rất nhiều. Judas-Biên đã ra lệnh đóng băng toàn bộ hệ thống cầm đồ đức tin. Người dân nghèo đang rơi vào trạng thái hoảng loạn cực hạn. Họ không có nước thánh để dùng, cơ thể bắt đầu lên cơn thèm thuốc do độc tính oán khí tích tụ lâu ngày. Tệ hơn nữa, quỹ vàng ròng bảo chứng thực tế của văn phòng chúng ta hiện tại chỉ còn đúng một trăm lượng vàng. Nếu đám đông đồng loạt đòi rút tiền bảo hiểm hoặc yêu cầu bồi thường tai nạn khẩn cấp, chúng ta sẽ hoàn toàn mất khả năng thanh toán.”
Tô Hoài khẽ đẩy chiếc Kính một tròng thạch anh trên mắt trái, lăng kính xám nhạt phản chiếu những dòng số liệu tài chính đang nhảy múa liên tục. Giọng nói của anh vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng, lý trí đến đáng sợ:
“Gregory và Judas-Biên đang thực hiện một chiến dịch 'credit squeeze' (siết chặt tín dụng) điển hình. Họ cố tình tạo ra sự khan hiếm đức tin nhân tạo để đổ lỗi cho phán quyết phong tỏa của Lâm Nhã, biến tòa án và văn phòng chúng ta thành kẻ thù trong mắt dân chúng. Đây không phải là một vụ tranh chấp pháp lý thông thường nữa, đây là một cuộc chiến tranh truyền thông và thanh khoản.”
Đột ngột, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên từ phía dưới cầu thang. Goblin đưa tin Ô Lạp lao vào phòng, hơi thở hỗn loạn, da mặt xanh lục nhạt đi vì sợ hãi:
“Chủ tịch! Tồi tệ rồi! Giám mục trẻ Lạp Phi Nhĩ đang đứng giữa Quảng trường Tự Do thuyết giáo! Lão ta dùng Thần Ngôn để kích động đám đông, rêu rao rằng việc ngài phong tỏa tài sản Giáo hội đã phá vỡ sự bảo hộ của thần linh, và dịch bệnh suy kiệt linh hồn sẽ hủy diệt toàn thành phố trong đêm nay nếu không có nước thánh! Hàng vạn người dân nghèo đang điên cuồng kéo về phía văn phòng chúng ta! Họ... họ mang theo đá, gậy gộc và cả đuốc lửa!”
Tô Vy đứng bên cạnh bàn làm việc, mười đầu ngón tay thon thả siết chặt lấy cuốn sổ da cừu thô, gương mặt thiếu nữ mười sáu tuổi trắng bệch:
“Anh hai... chúng ta phải làm sao đây? Giải thích cho họ hiểu về sổ sách kế toán và mô hình Ponzi của Giáo hội lúc này là vô dụng. Cơn giận dữ của những kẻ đang đối mặt với cái chết không thể bị dập tắt bằng lý thuyết.”
“Vy nhi, bình tĩnh,” Tô Hoài đứng dậy, dù cơ thể suy kiệt nhưng dáng người gầy gò của anh vẫn toát ra một sự uy nghiêm lạ thường. Anh quay sang An Ni, người đang đứng run rẩy cạnh chiếc Máy đánh chữ ma pháp: “An Ni, lập tức khởi động máy chữ. Ta sẽ đọc, cô gõ khẩn cấp mười vạn bản thông cáo bảo lãnh thanh khoản đức tin sạch. Tiểu Bảo, em hỗ trợ tính toán xác suất Bayes về mức độ lây lan dịch bệnh thực tế để đưa số liệu chính xác vào thông cáo. Chúng ta cần dùng một đòn tấn công số liệu trực quan để dập tắt nỗi sợ hãi của họ trước khi Lạp Phi Nhĩ kịp tẩy não hoàn toàn đám đông.”
*Rầm! Rầm! Rầm!*
Tiếng bước chân rầm rập hệt như sấm sét từ xa vọng lại, rung chuyển cả nền đất gỗ của khu phố nghèo thành Tây. Tiếng gào thét hỗn loạn, tiếng khóc lóc và những lời nguyền rủa vang lên mỗi lúc một gần. Qua cửa sổ tầng hai, Tô Hoài nhìn thấy một biển người đen kịt đang tràn qua các ngõ hẻm, dẫn đầu là những thợ mỏ á nhân cuồng nộ và những tín đồ nghèo khổ bị thao túng tâm lý. Gương mặt họ vặn vẹo vì sợ hãi dịch bệnh, đôi mắt đỏ ngầu hận thù hướng thẳng vào ngôi nhà gỗ nhỏ hai tầng của văn phòng bảo hiểm.
“Tô Hoài! Bước ra đây! Trả lại nước thánh cho chúng ta!”
“Kẻ lừa đảo! Ngươi đã phong tỏa đền thờ, ngươi muốn tất cả chúng ta phải chết vì dịch bệnh sao!”
“Đập nát văn phòng bảo hiểm! Đốt cháy nơi tà đạo này!”
Trước cửa văn phòng, kỵ sĩ bảo vệ kho Cách Lâm đã đứng thủ thế từ lúc nào. Người đàn ông nghiêm nghị mặc bộ giáp sắt xám nặng nề, hông đeo thanh kiếm bản rộng, hai tay nâng chặt tấm khiên sắt lớn Thiết Bích cắm mạnh xuống đất, kích hoạt *Thiết Bích Phòng Ngự Thể*. Luồng đấu khí màu xám sẫm bùng phát, liên kết với trận pháp phòng thủ của văn phòng tạo thành một màng bảo vệ xám nhạt ngăn chặn những viên đá đầu tiên đang bay tới tấp.
Ba Đặc đứng bên cạnh Cách Lâm, cánh tay phải cuồn cuộn cơ bắp siết chặt trọng kiếm rỉ sét, bả vai phải bọc vải thưa vẫn còn rỉ máu loãng nhưng sát khí cựu binh vẫn ngùn ngụt tỏa ra để chấn nhiếp những kẻ quá khích định xông lên giật cổng gỗ.
*Vút! Bùng!*
Một chiếc bình dầu hỏa bốc cháy dữ dội được ném từ giữa đám đông, vượt qua tầm chắn của khiên sắt, đập thẳng vào hàng rào gỗ ngoài của văn phòng. Ngọn lửa đỏ rực lập tức bùng lên, liếm láp các thanh gỗ sồi cũ kỹ, khói đen bốc lên nghi ngút, nhuộm đỏ cả một góc trời chiều tà. Đám đông nhìn thấy lửa cháy liền reo hò điên cuồng, gạch đá rào rào trút xuống hệt như mưa bão, đập vào màng bảo vệ phát ra những tiếng nổ chát chúa.
Từ giữa biển người, Giám mục trẻ Lạp Phi Nhĩ đứng trên một cỗ xe ngựa bọc lụa trắng, mái tóc vàng óng ả bồng bềnh bay ngược dưới gió. Lão ta nở nụ cười thánh thiện giả tạo, tay cầm cuốn thánh kinh bọc vàng phát ra hào quang thôi miên, tiếp tục thi triển *Thần Ngôn Thuyết Phục Quyết* khuếch đại giọng nói vang vọng khắp phố nghèo:
“Hỡi những linh hồn tội nghiệp, hãy nhìn ngọn lửa kia đi! Đó là sự trừng phạt của thần linh đối với kẻ đã dám xúc phạm đến đức tin tối cao! Tô Hoài đã dùng tà thuật toán học để cướp đi nước thánh của các vị, gieo rắc dịch bệnh hủy diệt! Chỉ có sự tịnh hóa ngôi nhà tà đạo này mới có thể cứu rỗi linh hồn các vị!”
Lời thuyết giáo thôi miên của Lạp Phi Nhĩ hệt như dầu đổ vào lửa, khiến Collapse Risk (Chỉ số rủi ro sụp đổ) của đám đông dưới lăng kính thạch anh của Tô Hoài đột ngột tăng vọt lên mức báo động đỏ chín mươi phần trăm. Sự hoảng loạn đã hoàn toàn tước đi lý trí của họ, biến họ thành những con rối bạo lực trong tay Giáo hội.
Cách Lâm khẽ rên rỉ một tiếng, bắp tay gã run lên bần bật dưới sức nặng của hàng vạn viên đá ném tới tấp và áp lực nhiệt lượng từ đám cháy hàng rào gỗ. Một viên đá lớn đập trúng cánh tay phải của gã, máu đỏ rỉ ra thấm đẫm lớp giáp sắt.
Tô Vy cố chạy ra sát cổng gỗ, dùng hết sức lực hét lớn hòng giải thích:
“Mọi người nghe tôi nói! Sổ sách của Giáo hội hoàn toàn là giả mạo! Họ không hề phá sản, họ đang giữ đức tin của mọi người để tẩu tán về Thánh Đô...!”
Nhưng giọng nói thanh mảnh của cô gái mười sáu tuổi lập tức bị tiếng gào thét phẫn nộ của hàng vạn người dập tắt hoàn toàn hệt như một giọt nước rơi vào chảo dầu sôi.
“Không nghe lũ tà đạo giải thích! Đốt cháy văn phòng! Giết chết Tô Hoài!”
Tô Hoài đứng bên trong khung cửa sổ tầng hai, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng hỗn loạn. Anh khẽ thở hắt ra một hơi lạnh buốt, ngón tay trái thon dài khẽ gạt một hạt ngọc đen trên bàn tính nhân quả phát ra tiếng lách cách giòn giã. Anh biết rõ, giải thích bằng lời nói lúc này là vô dụng. Đối diện với nỗi sợ hãi cái chết của đám đông bị thao túng, anh cần phải dùng một đòn tấn công số liệu trực quan khổng lồ để bẻ gãy điểm tựa tinh thần duy nhất của Lạp Phi Nhĩ.
Anh chậm rãi đeo chiếc Kính một tròng thạch anh lên mắt trái, điều chỉnh gọng kính thạch anh cho khít sát sống mũi. Lăng kính xám nhạt bừng sáng lên một luồng hào quang xám nhạt sắc sảo. Tô Hoài bước từng bước chậm rãi nhưng kiên định ra phía ban công gỗ của tầng hai, đối diện trực tiếp với hàng vạn con mắt đang bốc hỏa hận thù bên dưới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!