Nhạc nềnBattleField4

Phán Quyết Đóng Băng Tài Sản

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh sáng quang minh cuồng bạo thiêu đốt rào rào các vách đá cẩm thạch của Tòa án Vạn tộc Biên giới. Luồng bão sáng phán xét rực lửa trắng của Hồng y Gregory lao thẳng về phía Tô Hoài với sức tàn phá hủy diệt, đe dọa thiêu rụi toàn bộ chứng cứ pháp lý và san phẳng tòa án trong tích tắc. Sức nóng kinh hoàng từ quyền trượng nạm đá thái dương của Gregory bốc lên hầm hập, làm biến dạng cả không khí xung quanh, biến sảnh đường trang nghiêm thành một lò thiêu khổng lồ.


Tô Hoài đứng thẳng cạnh chiếc bàn biện hộ đã nứt nẻ, tà áo choàng xám của anh phần phật bay dưới áp lực của luồng gió nóng. Cánh tay phải nhiễm oán độc của anh co thắt dữ dội, vệt đen oán khí nhói đau truyền thẳng lên tận khuỷu tay hệt như những chiếc gai sắt nung đỏ cắm sâu vào da thịt. Thể lực giảm sút đến mức báo động, nhưng đôi mắt trái sau chiếc Kính một tròng thạch anh vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh không hề lùi lại, cũng không hề hoảng loạn. Dưới lăng kính thạch anh, anh đang bình thản quan sát quỹ đạo năng lượng của luồng bão sáng, tính toán điểm mù áp suất của nó.


Bên cạnh anh, cô phù thủy nhỏ Ni Á quỵ bên bục gỗ, vết bỏng nguyền chú quang minh ở chân trái tiếp tục rỉ ra những giọt máu loãng mang theo ma lực tàn dư, nhuộm đỏ một khoảng sàn đá cẩm thạch. Ni Á cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ, hai tay vẫn ôm chặt lấy viên Tinh thể ghi nhớ giao dịch trước ngực hệt như bảo vật quý giá nhất mạng sống mình.


“Chết đi, tên phàm nhân xảo quyệt!” Gregory gào lên điên cuồng, gương mặt mập mạp vặn vẹo đầy sát khí.


Nhưng ngay khi luồng bão sáng chỉ còn cách đỉnh đầu Tô Hoài chưa đầy ba thước, từ trong bóng tối sâu thẳm phía sau bục biện hộ, một tiếng thét oai hùng mang theo chiến ý ngút trời bỗng chốc vang dội khắp công đường.


*Vút!*


Một bóng người vĩ đại cao lớn sừng sững bước ra từ hư không. Bộ giáp sắt rỉ sét loang lổ vết máu khô đen ngòm khẽ rung lên rầm rập. Cựu chiến thần Bùi Nguyên ngạo nghễ xuất hiện, đôi mắt quắc thước rực lên sát khí hoang dã của một kẻ từng trải qua vạn trận chiến sinh tử. Trên tay phải của ông, thanh tàn đao rỉ sét Phá Thiên bỗng chốc bùng phát một luồng chiến ý vàng kim rực rỡ, chém thẳng một nhát quyết định vào giữa luồng bão sáng phán xét cuồng bạo.


“Chiến thần nộ trảm!”


*Ầm!!!*


Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, chấn động toàn bộ cấu trúc đá cẩm thạch của tòa án vạn tộc. Nhát chém uy nghiêm của Bùi Nguyên dứt khoát chém đôi luồng bão sáng phán xét rực lửa trắng của Gregory thành hai nửa độc lập, lệch hướng lao thẳng vào hai bức tường đá hai bên sảnh đường. Đá tảng vỡ vụn rào rào, khói bụi mịt mù bốc lên kèm theo những tia lửa quang minh tàn dư bắn tung tóe. Sức va chạm ma lực kinh hoàng làm rạn nứt hai cây cột trụ cẩm thạch khổng lồ phía Đông, bụi phấn trắng xóa rơi rụng đầy đầu bồi thẩm đoàn.


Bùi Nguyên cắm mạnh thanh tàn đao Phá Thiên xuống nền đá nứt nẻ, đứng sừng sững trước mặt Tô Hoài hệt như một bức tường sắt bất khả xâm phạm. Trên thân đao Phá Thiên, các vết rạn nứt nhỏ phát ra ánh đỏ tà ác khẽ rên rỉ dưới dư chấn của thánh quang, báo hiệu thần cách của ông vừa phải chịu thêm một tổn thương nhẹ do cản đòn, nhưng chiến ý bất diệt vẫn cuồn cuộn tỏa ra xung quanh.


“Gregory! Ngươi nghĩ thần lực quang minh giả tạo của ngươi có thể đè bẹp được chiến ý của vạn binh sĩ tử trận sao?” Bùi Nguyên khàn giọng gầm lên, râu tóc rối bù bay ngược về phía sau.


“Khốn kiếp... Bùi Nguyên!” Gregory lùi lại một bước, lồng ngực phập phồng dữ dội. Chỉ số Collapse Risk trên đầu lão dưới lăng kính của Tô Hoài đã chạm ngưỡng tám mươi mốt phần trăm, nhấp nháy sắc đỏ điên cuồng.


Ngay lúc Gregory định tiếp tục vận động ma lực quang minh để phản công, Thẩm phán Lâm Nhã trên bục xét xử cao nhất bỗng đứng bật dậy. Gương mặt thanh tú nhưng lạnh lùng của cô bừng lên một sự phẫn nộ chính trực tột độ. Lâm Nhã siết chặt chuôi búa phiên tòa bằng đá Chân Lý Thạch cổ xưa, gõ mạnh xuống bàn án.


*RẦM!*


“Càn rỡ! Đây là Tòa án Vạn tộc Biên giới, không phải là nơi để Giáo hội các ngươi dùng bạo lực để che giấu tội ác!”


Giọng nói của Lâm Nhã vang dội như tiếng sấm rền qua kết giới. Ngay lập tức, viên đá Chân Lý Thạch trên tay cô bùng phát một luồng ánh sáng màu xanh lam lạnh lẽo, lan tỏa khắp sảnh đường hệt như một gợn sóng nước khổng lồ. Kết giới Chân Lý của tòa án chính thức được kích hoạt toàn diện. Luồng ánh sáng xanh lam đi qua đến đâu, toàn bộ ma lực quang minh cuồng bạo của Gregory lập tức bị đóng băng và tịnh hóa hoàn toàn, quyền trượng nạm đá thái dương của lão tắt ngấm ánh sáng, biến thành một cây gậy gỗ vô hại. Thậm chí, cả ma lực hắc ám của Judas-Biên và xích sắt khóa hồn của Lý Lệ cũng bị áp chế mạnh mẽ, đưa sảnh đường trở lại trạng thái cân bằng tuyệt đối của luật pháp.


Gregory thở hắt ra một hơi, thần lực quang minh bị kết giới Chân Lý trấn áp cưỡng bức khiến lão lảo đảo quỵ gối xuống sàn đá nứt nẻ, gương mặt mập mạp xám xịt hệt như tro tàn.


Lâm Nhã đứng thẳng người, nâng cao cuộn giấy da cừu chứa phán quyết tối cao, giọng nói nghiêm trang, vô tư của cô vang vọng khắp đại đường, đóng đinh vào tai từng người có mặt:


“Dựa trên các chứng cứ vật chất không thể chối cãi được lưu trữ trong Tinh thể ghi nhớ giao dịch của nhân chứng Ni Á, kết hợp với Quy trình kiểm toán độc lập của Ngân hàng Địa ngục chi nhánh số 4 dưới sự giám sát của Lý Lệ, Tòa án Vạn tộc Biên giới chính thức tuyên án phán quyết cuối cùng!”


Cả đại đường tối cao im phăng phắc, hàng vạn cặp mắt của thợ mỏ á nhân và thường dân nghèo nín thở dõi theo từng lời của nữ thẩm phán.


“Bị cáo Gregory, Hồng y giáo chủ Giáo hội biên thùy, phạm các tội danh sau: Thứ nhất, đầu cơ tích trữ đức tin phi pháp, lạm phát phát hành hơn tám vạn Tín phiếu đức tin rỗng lừa dối tín đồ. Thứ hai, bí mật cấu kết với quỷ địa ngục, chuyển giao trái phép linh hồn thường dân để rửa tiền và trốn thuế nhân quả. Thứ ba, cố ý đầu độc nguồn nước ngọt Hồ Sương Mai bằng oán khí cựu thần để trục lợi bán nước thánh gây nghiện!”


Lâm Nhã gõ mạnh búa phiên tòa lần thứ hai.


*Rầm!*


“Tòa tuyên án: Tước đoạt toàn bộ quyền hạn quản lý tài chính tâm linh của Gregory tại vùng biên thùy này! Áp dụng hình phạt Phong tỏa tài sản tâm linh toàn diện đối với tất cả hệ thống đền thờ, nhà thờ lớn và kho tiền thuộc quyền quản lý của Gregory ngay lập tức!”


*Phong tỏa tài sản tâm linh!*


Bốn chữ này hệt như một lưỡi dao tài chính sắc bén, lập tức chém đứt huyết mạch của Giáo hội biên thùy. Ngay tại khoảnh khắc Lâm Nhã tuyên án, dưới chiếc Kính một tròng thạch anh của Tô Hoài, hàng vạn sợi chỉ năng lượng đức tin màu trắng dẫn từ khắp các ngõ hẻm phố nghèo chảy vào Nhà thờ lớn của Gregory đột ngột bị đứt gãy rầm rập. Dòng chảy đức tin khổng lồ bị đóng băng hoàn toàn giữa không trung, chuyển hướng và phân tán ra ngoài tự nhiên, không còn một giọt nào có thể lọt vào tay Gregory nữa.


“Phụt...!”


Sự đứt gãy đột ngột của dòng thuế đức tin bảo chứng khiến thần lực của Gregory bị phản phệ cực nặng. Lão há miệng phun ra một ngụm máu lớn, thần thể mập mạp co rút lại, chỉ số Collapse Risk trên đầu lão nhảy vọt lên mức tám mươi lăm phần trăm — ngưỡng hoại tử thần cách cận kề.


“Tô Hoài... ngươi dám đóng băng đức tin của ta... Giáo hội trung ương sẽ không tha cho ngươi...!” Gregory khàn giọng gào lên, đôi mắt đỏ ngầu hận thù nhìn chằm chằm vào vị thẩm định viên trẻ tuổi.


Ngay lúc đó, kỵ sĩ trưởng thánh điện Garen trong bộ thánh giáp vàng rực rỡ bước lên. Gã vung thanh đại kiếm thánh 'Thần Phán' tỏa ánh sáng phòng ngự, cùng hàng trăm kỵ sĩ thánh điện nhanh chóng dàn trận hình chữ nhân (人) bao quanh bảo vệ Gregory ở giữa. Ba Đặc dẫn đầu đội tuần tra thực địa của văn phòng bảo hiểm lập tức dựng khiên sắt Thiết Bích chặn đứng vòng ngoài để ngăn chặn bất kỳ hành vi cướp bóc chứng cứ nào.


“Thẩm phán Lâm Nhã, Thẩm định viên Tô Hoài,” Garen trầm giọng nói, gương mặt cương nghị của gã lộ rõ vẻ cuồng tín và lạnh lùng: “Hồng y Gregory là chức sắc cao cấp của Giáo hội Quang Minh Thánh Đô. Theo Hiến chương vương quốc, lão có quyền miễn trừ bắt giữ vật lý từ tòa án địa phương cho đến khi có sắc lệnh chính thức từ Giáo hoàng tối cao. Hôm nay, chúng ta chấp nhận phán quyết phong tỏa tài sản của tòa án, nhưng chúng ta sẽ đưa Gregory rút lui an toàn.”


Tô Hoài khẽ nhếch môi cười nhạt, tay trái gạt nhẹ một hạt ngọc đen trên bàn tính. Anh biết rõ không thể giam giữ Gregory ngay lập tức do luật miễn trừ tôn giáo phi lý của thế giới này. Nhưng đối với một kẻ đầu cơ quyền lực như Gregory, việc đóng băng toàn bộ huyết mạch tài chính đức tin sạch mới là đòn trừng phạt tàn nhẫn và chí mạng nhất, biến lão thành một kẻ phế nhân vô quyền vô thế.


“Garen, cứ đưa lão đi,” Tô Hoài lạnh lùng lên tiếng, giọng nói sòng phẳng như một cỗ máy: “Nhưng hãy nhớ, từ giây phút này, không một đền thờ nào của các ngươi tại biên giới này được phép thu một xu đức tin của người dân nữa.”


Garen hừ lạnh một tiếng, vẫy tay ra lệnh cho toán kỵ sĩ bảo vệ Gregory từ từ rút lui khỏi sảnh đường tối cao trong sự la ó, ném đá dữ dội của hàng vạn thường dân trên khán đài. Phiên tòa lịch sử kết thúc với chiến thắng pháp lý và tài chính tuyệt đối thuộc về Tô Hoài và Quỹ Tương Trợ.


Thế nhưng, khi bước ra đến cửa lớn tòa án, Gregory bỗng quay đầu lại. Gương mặt vặn vẹo của lão nở một nụ cười âm hiểm tột độ. Lão ghé sát tai Judas-Biên và Giám mục trẻ Lạp Phi Nhĩ, thì thầm bằng giọng điệu đầy độc địa:


“Kích hoạt kế hoạch trả đũa khẩn cấp... Đóng cửa toàn bộ hiệu cầm đồ đức tin tại Phố Bạc Thánh. Thu hồi toàn bộ nợ đức tin trước hạn của thường dân nghèo. Ta muốn tạo ra một cuộc khủng hoảng tín dụng toàn diện để chôn vùi cái văn phòng bảo hiểm rác rưởi của Tô Hoài!”

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!